Đội tuyển Việt Nam đã thắng Malaysia (3-1) bằng hàng phòng ngự kinh nghiệm và ổn định, được “đo ni đóng giày” từ trước ngày HLV Kim Sang-sik đến: bộ ba Đỗ Duy Mạnh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh đá trung vệ, Cao Pendant Quang Vinh chạy cánh trái, còn cánh phải giao cho Trương Tiến Anh.
Nhìn chung, đây là hàng thủ vẫn ở dải tuổi lý tưởng. Duy Mạnh, Quang Vinh mới chạm ngưỡng 29, 30, đang ở độ chín sự nghiệp. Văn Hậu, Việt Anh và Tiến Anh đều sinh năm 1999, năm nay mới 27 tuổi.
Nếu giữ guồng tập luyện chuyên nghiệp và tránh được chấn thương, bộ ba này có thể chơi tốt trong 3-5 năm nữa.
Tuy nhiên, cần nhớ rằng những hậu vệ của HLV Kim Sang-sik thực tế từng lên tuyển từ rất sớm. Duy Mạnh được HLV Toshiya Miura đôn lên tuyển từ năm 2015, khi mới 19 tuổi. Đến năm 23 tuổi, anh trở thành mảnh ghép không thể thiếu của đội tuyển quốc gia. Văn Hậu đá chính ở đội tuyển năm 19 tuổi. Việt Anh có suất năm 22 tuổi. Trễ nhất chỉ có Tiến Anh (24 tuổi). Cao Pendant Quang Vinh lên tuyển muộn, chủ yếu do câu chuyện nhập tịch.
Tức là, nếu thực sự có tiềm năng, các hậu vệ trẻ thuộc lớp kế cận đến lúc này (23 tuổi) phải có suất đá chính, hoặc ít nhất, thuộc diện “thay ra thay vào” hoặc thể hiện triển vọng cạnh tranh với lớp đàn anh.
Ở đợt tập trung tháng 3, ông Kim chỉ trao cơ hội cho một hậu vệ U.23 duy nhất, đó là Nguyễn Nhật Minh. Hai trường hợp khác gồm Phạm Lý Đức (treo giò) và Nguyễn Hiểu Minh (chấn thương) vắng mặt bất đắc dĩ. Hai chân chạy cánh Nguyễn Phi Hoàng và Phạm Minh Phúc dù khỏe mạnh nhưng không được ông Kim “chấm”.
Sự vắng mặt của Lý Đức và Hiểu Minh để lại nuối tiếc, nhưng dù có mặt, cũng không đảm bảo cả hai được ra sân.
Lý Đức chỉ vào sân từ ghế dự bị duy nhất một trận (gặp Malaysia hồi tháng 6.2025), sau đó không còn lên tuyển. Hiểu Minh chơi tốt hơn, có một trận đá chính với Nepal (tháng 10.2025). Có lẽ, Hiểu Minh là cầu thủ tiệm cận khả năng được dùng nhất, nhưng để cạnh tranh với đàn anh thì… còn xa.
Bởi cũng như nhiều hậu vệ U.23 khác, vốn kinh nghiệm V-League của Hiểu Minh còn rất mỏng. Anh còn chưa chơi được mùa V-League trọn vẹn đầu tiên thì đã chấn thương. Nhật Minh mới đang có mùa thứ hai được tin dùng ở Hải Phòng.
Lý Đức sau mùa 2023 – 2024 bền bỉ cùng HAGL, đã ngồi dự bị ở CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) và phải chuyển sang PVF-CAND mới có cơ hội ra sân. Phi Hoàng (Đà Nẵng) và Minh Phúc (CAHN) đá thường xuyên hơn, song ấn tượng để lại chưa nhiều.
Với dàn hậu vệ U.23 Việt Nam lúc này, việc được gọi lên đội tuyển quốc gia đã là may mắn, chưa nói đến cạnh tranh suất đá chính.
Bởi để được tin dùng, Lý Đức hay Nhật Minh phải vượt qua những “bức tường” đã có tới 8-10 năm chinh chiến đỉnh cao, từng kinh qua AFF Cup, Asian Cup, vòng loại World Cup và khẳng định mình ở đấu trường khốc liệt.
Tấm HCĐ U.23 châu Á 2026 không nói lên nhiều điều, bởi thế hệ hậu vệ đàn anh thậm chí còn từng làm tốt hơn thế: đoạt ngôi á quân U.23 châu Á 2018, vẽ nên kỳ tích Thường Châu đã vực dậy cả nền bóng đá Việt Nam.
8 năm trước, Duy Mạnh, Văn Hậu hay Bùi Tiến Dũng một bước lên tuyển bởi hai lý do: lứa đàn anh khi ấy đã xuống dốc, đồng thời lứa trẻ đủ “chín” để được tin tưởng. Còn lúc này, khi lứa đàn anh vẫn còn “sừng sững” với phong độ ổn định, thế hệ trẻ lại chưa thể cạnh tranh sòng phẳng.
So với các tiền vệ hay tiền đạo, các hậu vệ U.23 đang có ưu thế khi được ra sân thường xuyên hơn, với tối thiểu 10-15 trận từ đầu giải. Tuy nhiên, tình thế hiện tại buộc Lý Đức, Nhật Minh, Phi Hoàng hay Minh Phúc phải kiên nhẫn chờ đợi, tận dụng từng cơ hội có được.
Chính lứa đàn anh năm xưa cũng phải “nếm mật nằm gai” qua những cung đường biến động nhất của bóng đá Việt Nam, rồi mới được trọng dụng.
“Ở đội tuyển Việt Nam, không có sự phân biệt nào giữa cầu thủ trẻ hay già. Tất cả bình đẳng và phải cố gắng như nhau”, Nguyễn Quang Hải chia sẻ. Suất đá chính ở đội tuyển Việt Nam là thứ phải giành giật lấy. Sẽ không có bất cứ ưu ái nào.
Ở phút bù hiệp một, Nguyễn Thành Chung đẩy sau sát vòng cấm khiến Charles Atshimene lỡ cơ hội đối mặt thủ môn. Ngay lập tức, trọng tài Ngô Duy Lân rút thẻ đỏ trực tiếp với lỗi ngăn cản cơ hội dẫn đến bàn thắng.
Tuy nhiên, sau khi tham khảo VAR và xem lại video, ông Lân xóa thẻ đỏ cho trung vệ Hà Nội FC. Vị trọng tài này xác định, ở tình huống trước đó, bóng chạm tay Joseph Onoja dẫn đến Hà Tĩnh phản công khiến Thành Chung mắc lỗi.
Việc không mất người giúp Hà Nội FC thêm phần tự tin khi chơi trên sân Hàng Đẫy, dù họ thót tim ngay đầu trận vì cú sút dội cột trái của Nguyễn Đức Việt.
Chính Đức Việt sau đó mở màn cho cuộc xô xát ở phút 19. Sau pha tranh chấp với Hai Long, tiền vệ sinh năm 2004 của Hà Tĩnh có hành động giật chỏ về sau nhưng không trúng đối phương. Cho rằng đàn em cố tình đánh nguội, Hai Long nổi nóng đẩy vào gáy, còn Phạm Xuân Mạnh túm áo Đức Việt. Sau khi được can ngăn, đôi bên làm hòa.
Đến phút 25, chủ nhà mở tỷ số sau pha phối hợp phạt góc bài bản ở biên phải. Đỗ Hoàng Hên chuyền rồi nhận lại bóng trước khi tạt xoáy đến cột xa cho Phạm Xuân Mạnh đánh đầu đập đất ghi bàn. Pha phối hợp này tương tự tình huống Nguyễn Quang Hải treo bóng cho Xuân Mạnh nhân đôi cách biệt ở trận giao hữu Việt Nam thắng Bangladesh 3-0, hôm 26/3.
Sang hiệp hai, Hà Nội FC kiểm soát thế trận tốt hơn. Các pha đảo cánh rồi đột phá của Đỗ Hoàng và Nguyễn Hai Long khiến đội khách lúng túng.
Phút 67, chủ nhà nhân đôi cách biệt sau màn phối hợp như chỗ không người trong vòng cấm đối thủ. Trong tình huống đi bóng sát xuống đáy biên phải, Hai Long vẫn đứng vững khi bị Mạnh Hưng huých vai rồi chuyền cho Daniel Passira. Tiền đạo này nhả tiếp cho Hoàng Hên, để cầu thủ nhập tịch này giả sút lừa thủ môn Thanh Tùng và Viết Triều, trước khi sút vào lưới trống.
Năm phút sau, bộ ba này tiếp tục tạo nên bàn thắng nhưng ở cánh trái. Hên đảo bóng qua trước rồi căng ngang cho Hai Long. Tiền vệ sinh năm 2000 bình tĩnh xử lý trong vòng cấm rồi tạt chân trái tới cột xa cho Passira đánh đầu dễ dàng vào lưới trống.
Chiến thắng giúp Hà Nội FC có 30 điểm để giữ chắc vị trí thứ tư. Hà Tĩnh vẫn đứng thứ 9 với 20 điểm, hơn đội cuối bảng Đà Nẵng 8 điểm.
Đội hình xuất phát
Hà Nội FC: Quan Văn Chuẩn, Đỗ Duy Mạnh, Phạm Xuân Mạnh, Thành Chung, Vũ Đình Hai, Đỗ Hùng Dũng, Đậu Văn Toàn, Hai Long, Đỗ Hoàng Hên, Văn Quyết, David Fisher
Hà Tĩnh: Thanh Tùng, Văn Hạnh, Helerson, Vũ Viết Triều, Mạnh Hưng, Bùi Duy Thường, Nguyễn Hoàng Trung Nguyên, Đức Việt, Joseph Onoja, Vũ Quang Nam, Charles Atshimene.
Vòng chung kết World Cup 2026 đã khép lại với kịch bản vô cùng kịch tính, trong khi cuộc đua giành Chiếc giày vàng (hay còn gọi là Vua phá lưới) chứng kiến sự thống trị tuyệt đối của Kylian Mbappe. Tiền đạo người Pháp thi đấu bùng nổ ở trận tranh hạng ba để cán mốc 10 bàn thắng sau khi chiến dịch của Les Bleus khép lại, qua đó đoạt danh hiệu cao quý này một cách xứng đáng.
Không chỉ dừng lại ở đó, màn trình diễn thăng hoa tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh năm nay còn giúp tiền đạo người Pháp tuổi chính thức vượt qua huyền thoại Lionel Messi trong danh sách những cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất lịch sử các kỳ World Cup. Hiện tại, Mbappe đã sở hữu tổng cộng 22 pha lập công, đẩy siêu sao người Argentina xuống vị trí thứ hai với 21 bàn thắng.
Trong khi đó, Lionel Messi đã có một giải đấu đầy nỗ lực nhưng cái kết lại không trọn vẹn ở trận đấu cuối cùng. Dù sở hữu phong độ ấn tượng xuyên suốt hành trình giải đấu với 8 bàn thắng và 4 đường kiến tạo, thủ quân của đội tuyển Argentina đã hoàn toàn bất lực trong trận chung kết trước một Tây Ban Nha chơi kiểm soát bóng quá áp đảo.
Lối đá pressing tầm cao và giữ nhịp bậc thầy của đội bóng xứ sở bò tót khiến siêu sao 39 tuổi không có nhiều không gian chơi bóng, qua đó đành ngậm ngùi nhìn đối thủ giành ngôi vương sau chiến thắng ở hiệp phụ với tỷ số 1-0.
Bên cạnh sự vượt trội của Mbappe và Messi, ngày hội bóng đá năm nay cũng vinh danh những gương mặt xuất sắc khác trong tốp 5 cây săn bàn nhạy bén nhất giải đấu. Xếp ngay sau Messi là tiền vệ trẻ Jude Bellingham của đội tuyển Anh và tiền đạo Erling Haaland của tuyển Na Uy với cùng 7 pha lập công. Dù có cùng số bàn thắng nhưng Bellingham xếp trên nhờ sở hữu 1 đường kiến tạo, trong khi chân sút người Na Uy không có đường chuyền dọn cỗ nào.
Vị trí thứ năm trong danh sách này thuộc về ngôi sao chạy cánh Ousmane Dembele của đội tuyển Pháp, người đã khép lại chiến dịch với 6 bàn thắng cùng 2 đường kiến tạo.
Đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam đã thống trị giải AVC Cup trong những năm qua khi vô địch ba năm liên tiếp (2023, 2024, 2025). Tuy nhiên, đoàn quân HLV Nguyễn Tuấn Kiệt đã không thể bảo vệ ngôi vương giải đấu.
Trong trận bán kết diễn ra vào tối 13/6, đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam đã thất bại với tỷ số 0-3 trước Hàn Quốc.
Có vẻ như đội bóng của HLV Tuấn Kiệt đã gặp vấn đề về tâm lý sau trận thua 2-3 trước Kazakhstan ở trận đấu cuối cùng vòng bảng. Đội bóng chuyền nữ Việt Nam nhập cuộc không tốt trong trận đấu với Hàn Quốc.
Ở set 1, Hàn Quốc liên tục tạo khoảng cách 3-4 điểm so với đội bóng chuyền nữ Việt Nam. Đội bóng xứ kim chi tấn công biên hiệu quả, trong khi hàng chắn của Việt Nam không tốt. Ở set 1, Hàn Quốc đã thắng 25-20.
Sang hiệp 2, thế trận vẫn không thay đổi. Hàn Quốc tiếp tục phát huy lối chơi chuyển động trạng thái nhanh, khiến bóng chuyền nữ Việt Nam gặp khó. Họ tiếp tục thắng 25-19 ở set đấu này.
Tới set 3, đội bóng chuyền nữ Việt Nam thi đấu nỗ lực hơn và liên tục dẫn điểm trước Hàn Quốc. Tuy nhiên, ở thời điểm quyết định, đội bóng xứ kim chi lại bản lĩnh hơn và giành chiến thắng 25-22.
Ở trận tranh hạng ba, đội bóng chuyền nữ Việt Nam sẽ tái đấu với Kazakhstan. Còn Hàn Quốc gặp Đài Loan (Trung Quốc) trong trận chung kết.
AVC Nations Cup do Liên đoàn bóng chuyền châu Á tổ chức, là sân chơi hạng hai của các đội tuyển có thứ bậc trung bình. Các đội bóng top đầu như Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan... đang dự giải Nations League gồm các đội hàng đầu thế giới.