Indonesia nằm ở bảng F Asian Cup 2027, cùng Nhật Bản, Qatar và Thái Lan. Đây được xem là “bảng tử thần”, khi Qatar là đương kim vô địch, còn Nhật Bản là nền bóng đá số một với bốn lần đăng quang ở châu Á. Trong khi đó, Thái Lan là kỳ phùng địch thủ tại Đông Nam Á.
Theo Herdman, đây là “cơ hội tuyệt vời”, vì không phải lúc nào Indonesia cũng được chạm trán các ông lớn châu Á. “Chúng tôi phải làm quen với việc đối đầu những đối thủ mạnh hơn, từ đó thu hẹp khoảng cách trình độ với Nhật Bản hay Qatar”, nhà cầm quân này nói với báo Indonesia Bola. “Đây là nhiệm vụ phải đạt được để cho thấy đội đang đi đúng hướng trong mục tiêu giành vé dự World Cup 2030”.
Nhà cầm quân sinh năm 1975 tin rằng quá trình thu hẹp khoảng cách không thể diễn ra trong một sớm một chiều. Quá trình này đòi hỏi Indonesia liên tục được chạm trán các đối thủ mạnh, để duy trì cảm giác làm việc trong môi trường áp lực cao và tích lũy kinh nghiệm. “Theo thời gian, họ phải học cách giành kết quả tích cực trước những đối thủ mạnh”, Herdman cho hay.
Indonesia thất thế về thành tích đối đầu trước ba đối thủ ở bảng F. Họ thắng 5, hòa 2 và thua 11 trước Nhật Bản. Nhưng chiến thắng gần nhất từ năm 1981, với tỷ số 2-0 trong trận giao hữu. Còn trong thế kỷ 21, Indonesia toàn thua ba trận, lần lượt là 1-3 ở vòng bảng Asian Cup 2023, 0-4 và 0-6 tại vòng loại ba World Cup 2026 – khu vực châu Á.
Gặp Qatar, Indonesia thắng 1, hòa 3 và thua 5, với trận hòa 2-2 trong trận giao hữu ở lần gặp nhau gần nhất. Trong khi đó, đội có 78 trận gặp Thái Lan, với 25 thắng và 37 thua. Tuy nhiên, chiến thắng gần nhất (2-1) là ở lượt đi chung kết AFF Cup 2016 (nay là ASEAN Cup). Sau đó, Indonesia thua 4 và hòa 3.
“Indonesia sẽ bước vào trận gặp Nhật Bản với tư cách đội yếu hơn”, Herdman cho biết. “Sau đó, chúng tôi phải thể hiện phiên bản tốt nhất để có thể cạnh tranh với Qatar và đánh bại Thái Lan”.
Từ nay đến Asian Cup 2027, Indonesia có ba cơ hội rèn quân. Đầu tiên là FIFA Days tháng 6, rồi đến ASEAN Cup vào tháng 7-8 và FIFA ASEAN Cup tháng 9-10.
Asian Cup 2027, diễn ra từ ngày 7/1 đến 5/2, tại 8 sân đấu ở ba thành phố của Arab Saudi là Riyadh, Jeddah và Khobar. 24 đội tuyển chia làm 6 bảng, thi đấu vòng tròn một lượt. Hai đội dẫn đầu mỗi bảng, cùng bốn đội thứ ba thành tích tốt nhất sẽ giành quyền vào vòng 1/8.
Indonesia từng năm lần dự vòng chung kết Asian Cup năm 1996, 2000, 2004, 2007 và 2023. Đội thắng 3, hòa 2, thua 11, ghi 13 và thủng lưới 38 bàn. Thành tích tốt nhất là vào vòng 1/8 năm 2023, rồi thua Australia 0-4. Trước đó, tại vòng bảng, Indonesia thua Iraq và Nhật Bản 1-3, xen giữa là trận thắng Việt Nam 1-0.
Màn so tài giữa Kane và Haaland là tâm điểm trận đại chiến tại sân Hard Rock, Miami hôm nay. Trận đấu càng được chú ý trong bối cảnh cuộc đua Vua phá lưới đang diễn ra căng thẳng. Kane đang đứng thứ ba với sáu bàn, sau Haaland (bảy bàn) và Lionel Messi (Argentina), Kylian Mbappe (Pháp) - cùng tám bàn.
"Đây là một kỳ World Cup tuyệt vời về số bàn thắng mà các tiền đạo hàng đầu đã ghi được. Điều đó không phải lúc nào cũng xảy ra ở các giải đấu lớn", Kane nói về cuộc đua tranh chiếc Giày Vàng. "Đây là cuộc cạnh tranh lớn và tạo động lực để tôi thi đấu ở mức cao nhất".
Dù vậy, đội trưởng tuyển Anh khẳng định giải thưởng cá nhân không phải ưu tiên hàng đầu. "Mục tiêu chính của tôi là vô địch World Cup cùng tuyển Anh, không phải Giày Vàng. Nhưng tôi biết công việc của mình là ghi bàn để giúp đội bóng đạt được thành công", Kane nói.
Kane dành nhiều lời khen cho Haaland - tiền đạo lập cú đúp giúp Na Uy thắng Brazil 2-1 ở vòng 1/8 để lần đầu vào tứ kết một kỳ World Cup. Khi được hỏi ai xuất sắc hơn giữa anh và Haaland, tiền đạo 32 tuổi cho rằng đây là câu hỏi không dễ trả lời bởi hai người có phong cách thi đấu khác nhau.
"Tôi và cậu ấy đều là tiền đạo, nhưng gần như chơi ở hai vị trí khác nhau", Kane cho biết. "Erling thật sự phi thường với thành tích ghi bàn. Cậu ấy có thể chất như một cỗ máy, một con quái vật. Khả năng dứt điểm của cậu ấy ở đẳng cấp cao nhất và thành tích ghi bàn đã nói lên tất cả".
Mùa này, Kane ghi tổng cộng 73 bàn cho Bayern và tuyển Anh. Trong khi đó, Haaland ghi 46 bàn cho Man City và giành Vua phá lưới Ngoại hạng Anh lần thứ ba trong 4 mùa gần nhất.
"Tôi nhìn nhận bản thân là một mẫu cầu thủ khác, dù cũng ghi nhiều bàn", Kane nói thêm. "Tôi thích chạm bóng nhiều hơn, tham gia vào lối chơi nhiều hơn, nhưng vẫn có thể chơi như một số 9 thực thụ. Tôi không nghĩ nên so sánh chúng tôi với nhau. Nhưng tôi hy vọng Haaland sẽ có một ngày thi đấu yên ắng vào ngày mai".
Tuyển Anh chưa thể hiện được phong độ thuyết phục dù đã vào tứ kết. "Tam sư" thắng Croatia 4-2, hòa Ghana 0-0, thắng Panama 2-0 ở vòng bảng, rồi chật vật hạ CHDC Congo 2-1 ở vòng 1/16 rồi Mexico 3-2 ở vòng 1/8 trên sân Azteca.
Kane cho rằng các nhà vô địch hiếm khi có hành trình hoàn hảo từ đầu đến cuối ở những giải đấu lớn. Tiền đạo thuộc biên chế Bayern cũng tự tin tuyển Anh đã chuẩn bị để đạt điểm rơi phong độ vào thời điểm quyết định, khi các trận tứ kết, bán kết và chung kết diễn ra trong khoảng hơn một tuần.
"Ai cũng muốn khởi đầu giải đấu một cách hoàn hảo", anh cho biết. "Trong kịch bản lý tưởng, bạn thắng mọi trận, thắng dễ dàng và chơi thứ bóng đá tuyệt vời. Nhưng điều đó không phải lúc nào cũng xảy ra. Chúng tôi đang bước vào giai đoạn cần thể hiện phiên bản tốt nhất".
Kane cũng xác nhận việc từng chơi golf cùng Tổng thống Mỹ Donald Trump ở Palm Beach khoảng 18 tháng trước, xem đây là trải nghiệm đặc biệt. Tiền đạo 32 tuổi đánh giá khả năng chơi golf của ông Trump thực sự tốt và hy vọng anh có thể duy trì phong độ như vậy khi ở cùng độ tuổi.
"Country roads, take me home. To the place I belong…" (tạm dịch: Đường quê, hãy đưa tôi về nhà, nơi mà tôi thuộc về…). Đấy là ca từ của bài hát Take Me Home, Country Roads (của John Denver) đang làm dậy sóng khán đài trong những ngày qua, nhất là khi đội chủ nhà Mỹ ra sân ở World Cup 2026.
Nhưng trước mắt, đang có những cầu thủ… không nhà, hiểu theo nghĩa họ không hoặc chưa có nơi để trở về sau khi kết thúc kỳ World Cup này. Về mặt kỹ thuật, đấy là hơn chục hảo thủ đang "thất nghiệp". Có người chưa tìm được CLB ưng ý, nhưng cũng có người dường như chưa được CLB nào đoái hoài. Điểm chung là tất cả đều đã kết thúc hợp đồng với CLB của họ, và chưa ký được hợp đồng mới. Họ đều đang còn khát vọng thi đấu ở đẳng cấp chuyên nghiệp, ít ra là chưa ai tuyên bố sẽ giải nghệ, trong hoàn cảnh chung là "tuổi thọ" của bóng đá đỉnh cao giờ đã tăng lên rất nhiều.
Ngày xưa, báo giới đưa tin "chấn động": Thủ môn Brazil Claudio Taffarel đoạt chức vô địch World Cup 1994 trong hoàn cảnh… thất nghiệp (anh không có CLB ở thời điểm cùng đội Brazil tham dự World Cup). Taffarel tiếp tục "rảnh rỗi" trong hơn nửa năm, trước khi trở về quê hương khoác áo Atletico Mineiro. Nhờ được tham dự World Cup 1998, Taffarel lại có cơ hội sang châu Âu chơi bóng thêm nhiều năm nữa.
Vào thời của Taffarel, không gắn bó với CLB nào khi đang tham dự World Cup là trường hợp hy hữu. Bây giờ, có đến hàng chục cầu thủ như thế tại World Cup 2026, với 14 người vượt qua vòng bảng.
Một khác biệt nữa, cũng đáng lưu ý: So với thập niên 1990 thì bóng đá chuyên nghiệp bây giờ đã phát triển rộng rãi, cơ hội rộng mở từ khắp các sân cỏ Trung Đông cho đến giải MLS của Mỹ. Áp lực là không quá khắc nghiệt đối với các hảo thủ hiện chưa có "nơi trở về". Nhưng có kiếm được hợp đồng ưng ý hoặc môi trường bóng đá phù hợp hay không, lại là chuyện khác.
Hệ quả đáng lưu ý: Có những cầu thủ không chỉ ra sân với tinh thần quyết thắng cùng đồng đội. Họ còn đang chiến đấu vì sự nghiệp riêng của chính mình, vì mục đích gây chú ý đối với các CLB lớn. Mặt khác, tuy rất quyết tâm thể hiện khả năng, nhưng các cầu thủ trong cuộc còn phải thận trọng, với ưu tiên số 1 là tránh chấn thương. Đâu ai muốn tuyển mộ một lão tướng đã ở tuổi "băm", lại phải nghỉ thi đấu dài hạn ngay sau khi ký hợp đồng!
Trong số các ngôi sao hiện không có CLB ở World Cup 2026, đáng chú ý nhất là hậu vệ John Stones (Anh), tiền vệ Casemiro và hậu vệ Fabinho (Brazil), tiền đạo Mohamed Salah (Ai Cập), tiền đạo James Rodriguez (Colombia), hậu vệ Thomas Meunier (Bỉ)…
Fabinho từng là trụ cột, cùng Liverpool vô địch Champions League và giải Ngoại hạng Anh. Nhưng từ khi sang Ả Rập khoác áo Al-Ittihad, Fabinho rơi vào quên lãng. Anh cũng vắng bóng trong đội tuyển Brazil suốt một thời gian dài, cho đến khi HLV Carlo Ancelotti cầm quân thì Fabinho mới được gọi lại. Đấy là lý do vì sao nhiều người tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Fabinho xuất hiện trong hàng ngũ "Selecao" tại World Cup này. Fabinho từng nói anh "nhớ" và rất muốn trở lại châu Âu thi đấu sau World Cup 2026.
Nhiều khả năng Salah sẽ sang Ả Rập Xê Út sau World Cup. Vấn đề là có bao nhiêu CLB cạnh tranh chữ ký của Salah, và mức lương cao đến mức nào - tất cả phụ thuộc vào sự thể hiện của Salah tại World Cup. Ở vòng bảng, Salah đã có bàn thắng, góp công đem về cho Ai Cập trận thắng đầu tiên trong lịch sử đội này ở đấu trường World Cup, cũng là lần đầu tiên Ai Cập vượt qua vòng bảng.
Sau khi kết thúc hợp đồng với Manchester City, chính hậu vệ John Stones nói anh chưa biết sẽ đi về đâu. Nếu anh muốn gia nhập các giải MLS hoặc Saudi Pro League thì khá đơn giản. Nhưng nếu Stones muốn tiếp tục chơi bóng ở châu Âu, vẫn có tin đồn hấp dẫn rằng Bayern Munich đang nhắm đến anh.
Casemiro có thể sang Mỹ, trở thành đồng đội của Lionel Messi ở CLB Inter Miami. James Rodriguez thì đang gặp nhiều khó khăn trong việc chọn "mái nhà" mới. Thủ quân đội tuyển Colombia vừa bị thay ngay sau hiệp 1 ở trận gặp Ghana. CLB Mỹ Minnesota United xem ra cũng không mặn mà, dù có quyền lựa chọn gia hạn hợp đồng 1 năm với Rodriguez.
Những đội đã chắc chắn bị loại có CH Séc (bảng A), Qatar (bảng B), Haiti (bảng C), Thổ Nhĩ Kỳ (bảng D), Tunisia (bảng F), Jordan (bảng J) và Panama (bảng L).
Nếu chia các đội bị loại nói trên theo khu vực, châu Âu đã có 2 đội tuyển bị loại, CONCACAF (khu vực Bắc, Trung Mỹ và vùng biển Caribe) có 2 đội tuyển bị loại, châu Á có 2 đội tuyển bị loại và châu Phi có một đội đã chắc chắn bị loại.
Xét về số lượng, số các đội tuyển châu Á đã chắc chắn bị loại nhiều nhất, ngang với các khu vực châu Âu và CONCACAF, nhưng xét về tính chất, nhóm các đội bóng châu Á bị loại lại thu hút sự chú ý.
Hai đội châu Á đã chắc chắn rời World Cup 2026 gồm Qatar và Jordan lần lượt là đội đương kim vô địch và đương kim Á quân Asian Cup.
Những đội khác thuộc châu Á, dù chưa chính thức bị loại, nhưng khả năng đi tiếp rất mờ mịt, gồm Saudi Arabia (hiện có một điểm, bảng H, sẽ gặp Cape Verde ngày 27/6, trên sân NRG, tại Houston, Mỹ), Iraq (0 điểm, bảng I, gặp Senegal ngày 27/6, trên sân BMO Field, Toronto, Canada), Uzbekistan (0 điểm, bảng K, gặp CHDC Congo ngày 28/6, trên sân Mercedes-Benz, tại Atlanta, Mỹ).
Ngay đến Iran (2 điểm, bảng G, trận cuối gặp Ai Cập ngày 27/6, trên sân Lumen Field, Seattle, Mỹ), Australia (3 điểm, bảng D, gặp Paraguay ngày 26/6, trên sân Levi’s, tại Santa Clara, Mỹ) và Hàn Quốc (3 điểm, bảng A, đã đá xong các trận vòng bảng) cũng có nguy cơ bị loại rất cao.
Chỉ có Nhật Bản (4 điểm, bảng F, trận cuối vòng bảng gặp Thụy Điển ngày 26/6, trên sân AT&T, tại Arlington, Mỹ) là có khả năng rất cao giành vé đi tiếp. Đây cũng là đội châu Á duy nhất có thể đá ngang ngửa với mọi đối thủ tại giải năm nay.
Một kịch bản rất xấu cho bóng đá thuộc châu lục đông dân nhất thế giới, có thể xảy ra trong ít ngày tới, đó là 8/9 đại diện của Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC), sẽ bị loại sau vòng bảng World Cup 2026.
Đây là kịch bản mà người hâm mộ châu Á không muốn xảy ra, nhưng hoàn toàn có thể thành hiện thực. Nguyên nhân, như đã nói, ngoại trừ Nhật Bản, trình độ chung của bóng đá châu Á vẫn còn kém khá nhiều so với trình độ chung của World Cup.
Bản thân Nhật Bản cũng gặp thử thách lớn khi nếu không thể vượt qua Hà Lan trong cuộc đua ngôi đầu bảng F, họ sẽ đối đầu với Brazil ở vòng 1/16. Ở lượt cuối bảng F ngày 26/6, Nhật Bản gặp Thụy Điển còn Hà Lan gặp Tunisia. Hà Lan đang xếp trên Nhật Bản nhờ hiệu số bàn thắng (7-3 so với 6-2) dù hai đội đang cùng có 4 điểm.