Oman được đánh giá cao hơn khi đang đứng thứ 79 trên bảng FIFA, hơn Indonesia 39 bậc. Lịch sử đối đầu ghi nhận Indonesia từng thắng Oman hai trận vào năm 1987 và 1988, nhưng thua ba và hòa một trong thế kỷ 21. Lần đối đầu gần nhất là trận giao hữu vào tháng 5/2021, với chiến thắng 3-1 cho Oman.
5 năm sau, Indonesia đã trình làng một bộ mặt khác khi bổ sung nhiều cầu thủ mang dòng máu lai, với 14 trong 23 cái tên được triệu tập. 11 cầu thủ cũng đang thi đấu ở châu Âu tại Anh, Pháp, Hà Lan, Đức, Bỉ, Italy. Trong khi đó, Oman chỉ có hai cầu thủ thi đấu ở CH Czech.
Phút 13, Indonesia mở tỷ số từ quả phạt trực tiếp biên trái. Nathan Tjoe-A-On treo bóng bằng chân trái vào vòng 5m50 cho Justin Hubner băng cắt đánh đầu cận thành ghi bàn đầu tiên trong màu áo ĐTQG.
Sau đó, Oman lấy lại thế trận và gia tăng sức ép, nhưng sai lầm ở hàng thủ khiến họ trả giá ở phút 27. Cú đánh đầu phá bóng lỗi của hậu vệ đội khách tạo cơ hội cho Ole Romeny dốc bóng vào vòng cấm, rồi dứt điểm chéo góc. Bóng đi không căng và trong tầm kiểm soát, nhưng thủ môn Ahmed Alrwahi phản xạ chậm dẫn đến bàn thua.
Hai bàn thua vẫn không khiến Oman đánh mất thế trận. Cơ hội lớn đến ở phút 38 khi Justin Hubner phạm lỗi với Amjad Alharti trong vòng cấm dẫn đến phạt đền. Tuy nhiên, cú sút vào góc trái của Hatem Alrushadi bị thủ môn Emil Audero bắt bài cản phá. Pha cản phá nhận về những tràng vỗ tay và reo hò từ khoảng 40.000 CĐV nhà không kém các bàn thắng. Kế đó, thủ môn đang chơi tại Italy cho Cremonese từ chối thêm hai cơ hội ăn bàn của Oman trước khi vào giờ nghỉ.
Hiệp hai nóng lên ngay phút 46 sau va chạm giữa Amjad Alharthi với Kevin Diks. Đôi bên lời qua tiếng lại rồi có thêm Nathan Tjoe-A-On tham gia dẫn đến xô xát buộc trọng tài phải can ngăn. Dù vậy, chỉ một thẻ vàng được rút ra để cảnh cáo người kiến tạo bàn mở tỷ số.
Bàn thứ ba đến với chủ nhà ở phút 55 sau pha dàn xếp bài bản ở biên phải. Dony Tri Pamungkas chọc khe cho Ivar Jenner căng ngang đến trước vòng cấm. Ragnar Oratmagoen băng cắt dứt điểm một chạm bị thủ môn cản phá, nhưng kịp đá bồi để ấn định chiến thắng 3-0.
Chiến thắng này dự kiến giúp Indonesia có thêm 6,56 điểm để tăng 4 bậc trên bảng FIFA. Đội còn một trận giao hữu vào ngày 9/6 gặp Mozambique cũng tại sân Gelora Bung Karno. Đội tuyển thuộc châu Phi hiện đứng thứ 101 FIFA.
Hai trận giao hữu là cữ dượt quan trọng để HLV Herdman và tuyển Indonesia chuẩn bị cho ASEAN Cup 2026 vào cuối tháng 7. Tuy nhiên, lực lượng của họ dự kiến có nhiều xáo trộn, do nhóm cầu thủ thi đấu ở châu Âu khó lòng được CLB cho về hội quân.
Đội hình xuất phát
Indonesia: Emil Audero, Elkan Baggott, Justin Hubner, Rizky Ridho, Kevin Diks, Nathan Tjoe-A-On, Ivar Jenner, Joey Pelupessy, Beckham Putra Nugraha, Ragnar Oratmangoen, Ole Romeny
Điểm nhấn của buổi giao lưu chính là màn thi đấu cờ mù (cờ bịt mắt) giữa Kiện tướng Quốc tế Phạm Trần Gia Phúc và các bạn học sinh có thành tích của trường THCS Đặng Trần Côn.
Trong khi các bạn học sinh được quan sát bàn cờ và sử dụng đồng hồ thi đấu như bình thường, kỳ thủ sinh năm 2009 hoàn toàn không nhìn vào bàn cờ.
Với đôi mắt được bịt kín, Gia Phúc khiến toàn thể thầy cô và học sinh bất ngờ với trí nhớ siêu phàm của mình.
Kỳ thủ 17 tuổi tự tin đọc to từng nước đi qua micro, sau đó chị gái của Gia Phúc - Phạm Trần Gia Thư là người trực tiếp thực hiện các nước đi đó trên bàn cờ thực tế.
Sự chính xác trong từng nước đi của Gia Phúc đã tạo nên một màn trình diễn đẳng cấp, nhận về những tràng pháo tay không ngớt của tất cả mọi người theo dõi trực tiếp.
Sau khi thi đấu, Gia Phúc đã dành thời gian để chia sẻ về hành trình theo đuổi đam mê cờ vua của mình.
Giải đáp những thắc mắc về bí quyết ghi nhớ để đấu cờ không cần nhìn và cách cân bằng giữa niềm đam mê cờ vua cùng việc học, kỳ thủ 17 tuổi chia sẻ về quá trình rèn luyện kỷ luật, cùng với sự đam mê đã giúp Phúc có được những thành công nhất định.
Kết thúc buổi giao lưu, kỳ thủ Phạm Trần Gia Phúc nán lại để ký tặng cho các bạn học sinh. Hình ảnh gần gũi, thân thiện đã để lại ấn tượng đẹp trong mắt tất cả mọi người.
Sự kiện không chỉ là một buổi ngoại khóa thú vị mà còn góp phần lan tỏa phong trào cờ vua học đường, khơi dậy niềm đam mê tư duy và sáng tạo trong thế hệ trẻ.
Hiện tại, đội tuyển Việt Nam là đương kim vô địch (ĐKVĐ) AFF Cup, sau khi đoàn quân của HLV Kim Sang Sik lên ngôi ở giải đấu này năm 2024. Đội tuyển U23 Việt Nam là ĐKVĐ giải U23 Đông Nam Á và giải U23 khu vực (giành được trong cùng năm 2025).
Chưa hết, đội tuyển U17 Việt Nam là tân vô địch của giải U17 Đông Nam Á, giải đấu kết thúc cách đây chỉ ít tuần.
Bóng đá Việt Nam gần như thống trị tuyệt đối ở mọi cấp độ dành cho các đội tuyển trong khu vực. Chúng ta chỉ thiếu mỗi danh hiệu U19 Đông Nam Á 2026 là cùng lúc sở hữu toàn bộ những chiếc cúp của bóng đá nam trong khu vực.
Giải U19 Đông Nam Á sẽ diễn ra từ ngày 1/6 đến 13/6 tại Indonesia. U19 Việt Nam hiện là một trong những ứng cử viên nặng ký nhất cho danh hiệu.
Đội bóng của HLV Yutaka Ikeuchi (người Nhật Bản) nằm ở bảng A cùng các đội chủ nhà Indonesia, Myanmar và Timor Leste. Theo điều lệ của giải, các đội nhất bảng (có tổng cộng 3 bảng) cùng đội xếp thứ nhì có thành tích tốt nhất vòng bảng sẽ vào bán kết.
Đội tuyển U19 Việt Nam sẽ nhắm đến một trong hai vị trí đầu bảng A, để tìm cơ hội vào bán kết. Ngoài U19 Việt Nam và Indonesia, những đội mạnh khác tại giải có U19 Thái Lan (bảng B) và Australia (bảng C).
Trong những năm gần đây, bóng đá trẻ của Thái Lan và kể cả Australia chưa chắc được đánh giá cao hơn các đội trẻ Việt Nam. Nguyên nhân là vì cầu thủ trẻ Việt Nam tiến bộ vượt bậc về kỹ thuật, tư duy chiến thuật, thể hình và thể lực, nên chúng ta rất tự tin khi tham dự các giải đấu quốc tế.
Mục tiêu của đội tuyển U19 Việt Nam là giành ngôi vô địch giải U19 Đông Nam Á 2026, qua đó tiếp tục khẳng định sự lớn mạnh của bóng đá trẻ Việt Nam, đồng thời giúp nền bóng đá nước nhà hoàn thành kỷ lục hiếm thấy: Cùng lúc thâu tóm hết các danh hiệu dành cho các đội tuyển bóng đá nam.
Điều đáng tiếc duy nhất của đội U19 Việt Nam trước khi tham dự giải U19 Đông Nam Á 2026, đó là đội khuyết một số vị trí rất mạnh trong lứa tuổi, vì các cầu thủ này đang bận tham dự 2 vòng đấu cuối cực kỳ quan trọng của mùa giải V-League 2025-2026, đồng thời họ phải tham dự kỳ thi THPT quyết định cả đời người. Thế nên, họ không thể cùng đội sang Indonesia.
Những người vắng mặt đáng kể nhất phải kể đến trung vệ Đinh Quang Kiệt, tiền đạo Trần Gia Bảo (HAGL), Nguyễn Lê Phát (Ninh Bình). Trong số này, Đinh Quang Kiệt cao đến 1m95, là gương mặt quen thuộc tại V-League, còn Nguyễn Lê Phát là thành viên của đội tuyển U23 Việt Nam gây tiếng vang tại giải U23 châu Á 2026.
Dù sao, với những gương mặt còn lại, đội bóng của HLV Yutaka Ikeuchi vẫn đủ sức làm nên chuyện lớn, nếu đội thi đấu đúng sức và triển khai chiến thuật hợp lý tại giải năm nay.
Nhắc đến Quang Hải, người hâm mộ bóng đá Việt Nam không thể quên giai đoạn huy hoàng dưới thời HLV Park Hang-seo. Đó là thời kỳ mà tiền vệ sinh năm 1997 đóng vai trò như một "mũi khoan" xuyên phá hàng thủ đối phương. Những pha đi bóng lắt léo, những cú cứa lòng hiểm hóc từ rìa vòng cấm hay các tình huống xâm nhập vòng cấm đầy bất ngờ đã trở thành thương hiệu.
Chính phong cách thi đấu đó đã đưa Quang Hải lên đỉnh cao danh hiệu cá nhân với Quả bóng vàng Việt Nam 2018, cùng các Quả bóng bạc vào các năm 2019, 2021. Anh không chỉ là một cầu thủ tài năng, mà còn là biểu tượng cho thế hệ vàng của bóng đá Việt Nam.
Tuy nhiên, bóng đá không đứng yên. Khi đối thủ ngày càng hiểu rõ hơn về cách chơi của Quang Hải, khi thể chất và tốc độ không còn là lợi thế tuyệt đối, sự thay đổi trở thành điều tất yếu. Và Quang Hải đã chọn cách hoàn thiện bản thân thay vì bị tụt lại phía sau. Ở CLB Công an Hà Nội (CAHN), anh không còn chơi quá cao hay dồn nhiều vào các tình huống cá nhân. Thay vào đó, Quang Hải lùi sâu hơn, tham gia nhiều hơn vào việc tổ chức lối chơi. Anh trở thành cầu nối giữa tuyến giữa và hàng công, là người giữ nhịp và định hình thế trận.
Sự thay đổi của Quang Hải không phải là sự đánh mất bản năng, mà là nâng cấp về tư duy. Con số 3 bàn thắng và 6 kiến tạo ở V-League mùa này (vẫn còn 5 trận nữa) có thể không quá nổi bật nếu so với quá khứ, nhưng giá trị thực sự nằm ở tầm ảnh hưởng trong lối chơi chung.
Dưới sự dẫn dắt của HLV Alexandre Polking, Quang Hải được trao nhiều trách nhiệm hơn. Anh không chỉ là một cầu thủ tấn công, mà còn là một thủ lĩnh thực thụ trên sân. Khả năng đọc trận đấu, chọn vị trí và tung ra những đường chuyền quyết định giúp anh trở thành "bộ não" của đội bóng.
HLV Polking chia sẻ với PV Thanh Niên: "Quang Hải giờ đã dày dạn kinh nghiệm hơn nhiều rồi. Đó là lý do cậu ấy hiểu trận đấu tốt hơn, tự tin hơn. Cậu ấy là cầu thủ thông minh, luôn biết cách tung ra những đường chuyền, đường kiến tạo thuận lợi cho đồng đội, như cái cách cậu ấy đang làm hiện tại. Tôi thực sự hạnh phúc khi có Quang Hải trong đội hình. Cậu ấy là người đội trưởng tốt, là thủ lĩnh tuyệt vời và đóng góp rất nhiều để CLB CAHN có thể chinh phục các danh hiệu".
Sự thay đổi không làm giảm đi tầm quan trọng của Quang Hải, mà ngược lại còn nâng tầm ảnh hưởng. Trong một tập thể giàu tham vọng như CLB CAHN, anh chính là mắt xích giúp kết nối các tuyến, tạo ra sự cân bằng giữa tấn công và kiểm soát.
Sự nghiệp của một cầu thủ không chỉ được đo bằng những khoảnh khắc bùng nổ, mà còn bằng khả năng thích nghi và duy trì giá trị theo thời gian. Quang Hải của hiện tại có thể không còn khiến người hâm mộ "ồ" lên với những siêu phẩm như trước, nhưng anh lại mang đến sự yên tâm, sự ổn định và chiều sâu.
Nếu như trước đây, Quang Hải là người tạo ra khác biệt bằng những pha xử lý cá nhân, thì giờ đây anh tạo ra khác biệt bằng khả năng quan sát, đọc trận đấu. Đó là bước chuyển mình không dễ dàng, nhưng cần thiết, và Quang Hải đang làm điều đó một cách thuyết phục.
Thậm chí, HLV Polking còn tin rằng Quang Hải xứng đáng nhận danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải. Nhưng hơn cả những danh hiệu, điều đáng ghi nhận nhất chính là hình ảnh một Quang Hải trưởng thành, biết thay đổi để tiếp tục chinh phục những đỉnh cao mới. Và chúng ta đang được chứng kiến một Quang Hải rất khác, nhưng có lẽ cũng là phiên bản hoàn thiện nhất.