Vị trí số một thế giới là cái đích Sinner đang ngắm tới – một sứ mệnh anh tự đặt ra và buộc bản thân phải hoàn thành. Ai cũng thấy điều đó tại Miami Mở rộng, và rồi rõ nét hơn từ trận bán kết gặp Alexander Zverev tại giải Masters 1000 thứ hai trên đất Mỹ.
Zverev, người vừa trở lại số ba thế giới, chơi thứ tennis tốt nhất anh có thể tạo ra lúc này. Tại Miami, tay vợt Đức không chỉ giao bóng hai với tốc độ 209 km/h, anh còn đứng ôm sân nhiều hơn để đánh bóng sớm, từ cả phía thuận và trái tay, nhằm đẩy Sinner lùi sâu vạch cuối sân. Zverev không ngại tràn lưới, tìm kiếm điểm winner từ cú vô-lê.
Sự điều chỉnh mạnh mẽ của Zverev với ý đồ chơi tấn công gắt hơn là hệ quả sau nhiều thất bại cay đắng ở những trận đấu lớn, chỉ vì bản thân chơi cầu toàn và đôi khi thu mình lúc cần chứng tỏ đẳng cấp nhất. Tại Miami, cách tiếp cận này thực sự khiến Sinner khốn đốn ở cuối sân. Anh lép vế trước Zverev trong những pha bóng bền.
Nhưng khi gặp khó, Sinner vẫn làm rất tốt một thứ: giao bóng. Tay vợt Italy ghi tới 15 cú ace để không bị bỏ lại phía sau. Duy trì được thế trận giằng co với đối thủ, Sinner ẩn mình chờ thời cơ tạo sự khác biệt. Điều đó đến ở loạt tie-break bằng cú lốp sắc lẹm khiến Zverev mất phương hướng. Hai điểm tiếp theo, trận đấu kết thúc với thắng lợi cho Sinner.
Bước đến chung kết gặp Jiri Lehecka, Sinner một lần cho thấy anh ngày càng giao bóng hiệu quả, bằng chứng là năm điểm ace liên tiếp để thoát hiểm trong game bị dẫn 0-40. Ở set thứ nhất, Sinner không mất điểm nào khi giao bóng một. Đến set tiếp theo, tay vợt 24 tuổi vượt lên nhờ điểm break trong game bản lề, mở ra cánh cửa tiến đến “Sunshine Double” – vô địch tại Miami và Indian Wells trong cùng một mùa giải.
“Tôi thấy Jannik chơi hay hơn nhiều so với năm ngoái”, HLV của Sinner Simone Vagnozzi nhận xét tại Miami Mở rộng. “Từ cú giao bóng đến vô-lê đều tốt hơn”.
Sinner không phải mẫu người thích nói nhiều, nhưng không khó để nhận ra khát khao thầm kín anh muốn đoạt lấy, đó là trở lại vị trí số một thế giới. Sinner cũng biết đây là lúc để tấn công Alcaraz. Nhưng không chỉ đơn thuần gặt hái kết quả, Sinner mở rộng mục tiêu hơn: anh muốn chơi thứ tennis hay nhất ở những sự kiện lớn nhất. Làm được vậy, thứ bậc sẽ tự cải thiện.
“Vị trí xếp bậc phản ánh một tay vợt thi đấu như thế nào. Tôi biết vị trí của mình và những cơ hội phía trước”, Sinner nói tại Miami. “Tôi nhận thức rõ tình hình lúc này. Mọi thứ có thể thay đổi rất nhanh chỉ sau một giải đấu. Đó là bản chất của tennis”.
Cục diện đã khác sau cú đúp danh hiệu Masters 1000 của Sinner trên đất Mỹ, nhưng đó là sự thay đổi đến từ cách nhìn bên trong làng quần vợt. Thay vì nét hoài nghi như giai đoạn đầu mùa, giờ là sự thán phục xen lẫn khiếp sợ dành cho Sinner.
Tất cả phải ngả mũ khi Sinner trở thành tay vợt đầu tiên lịch sử giành “Sunshine Double” mà không thua set nào, đồng thời nâng cao kỷ lục set thắng liên tiếp ở cấp độ Masters 1000 lên con số 34. Tất nhiên, sự nghiệp một tay vợt không được phán xét chỉ bởi hai danh hiệu lớn ở xứ cờ hoa. Sinner hiểu rõ điều ấy.
“Có những thống kê không mang nhiều ý nghĩa”, Sinner thẳng thắn. “Thắng set đấu không phải là tất cả. Quan trọng nhất là thắng trận đấu”.
Nhiều người đã lo ngại việc Sinner dồn hết sức để thắng 12 trận liên tiếp trên sân cứng trong 3 tuần lễ có thể mang đến niềm vui gần, nhưng ảnh hưởng thể trạng lâu dài. Chọn lối đánh vừa phải, thi đấu với cường độ thấp hơn đôi chút chẳng phải ý tồi cho Sinner. Nhưng anh không làm vậy trong hành trình tìm lại ngôi vị cao nhất trên bảng thứ bậc. Đó là nơi quen thuộc mà Sinner từng ngự trị lâu dài, từ tháng 2/2024 đến tháng 9 năm ngoái.
“Tôi cảm thấy bản thân may mắn vì sở hữu nhiều chiêu thức. Có rất nhiều thứ tôi có thể làm để khiến Carlos cảm thấy khó chịu”, Sinner nói thêm. “Đúng là có những lúc tôi không thể hiện được điều đó, nhưng tôi biết khả năng của mình cũng như đối thủ. Chỉ cần bản thân tôi sẵn sàng thôi”.
Và anh đã sẵn sàng, theo góc nhìn của Vagnozzi cũng như HLV còn lại Darren Cahill. Cả hai đồng ý rằng đừng để vẻ ngoài điềm đạm và phong cách ôn hoà của Sinner đánh lừa. Bên trong, anh vô cùng khát khao chiến thắng, đôi khi mất bình tĩnh. Sinner luôn muốn cải thiện cú quả của bản thân.
Thực tế cho thấy trình độ giao bóng của Sinner đã được nâng thêm cấp độ nữa trong năm 2026. Điển hình là trận thắng Zverev, khi Sinner lép vế ở cuối sân, nhưng vẫn tìm được sự chính xác lúc giao bóng một. Theo thống kê của Courtside Advantage, Sinner là tay vợt giao bóng một mạo hiểm nhất và hiệu quả nhất trong top 10 thế giới. Chỉ số này dựa trên hai yếu tố: tốc độ và khoảng cách giữa vết bóng với vạch giữa sân hoặc vạch biên.
Xét vận tốc trung bình giao bóng một, Sinner đạt 199,6 km/h, chỉ sau Ben Shelton và Zverev – những người sở hữu con số 204,4 km/h. Còn tính điểm chạm của bóng tới các vạch giới hạn, Sinner đứng đầu bảng với thông số chỉ khoảng 46 cm. Kết hợp hai yếu tố này, Sinner được đánh giá là tay vợt giao bóng một mạo hiểm nhưng vẫn hiệu quả.
Mỗi trận thắng càng tiếp thêm sự tự tin cho Sinner không chỉ ở cú giao bóng, mà còn về mục tiêu vượt mặt Alcaraz trên bảng thứ bậc. Trong tennis, các tay vợt ra sân vừa để đấu đồng nghiệp bên kia lưới, vừa là cuộc chiến với chính họ của năm trước. Nhưng vế sau không đúng với Sinner từ giờ đến cuối tháng Tư, bởi anh đã bỏ lỡ giai đoạn này cách đây 12 tháng do phải chấp hành án cấm thi đấu vì liên quan đến chất cấm.
Việc vắng mặt nhiều giải cùng kỳ năm ngoái lại tạo ra cơ hội lớn cho Sinner lúc này. Do chẳng phải bảo vệ điểm số nào đến cuối tháng, mỗi chiến thắng Sinner giành được trong quãng giữa Australia Mở rộng và Rome Masters đều là một món quà. Và cho đến nay, Sinner đang nhận được rất nhiều phần thưởng.
Trước Indian Wells Masters, Alcaraz hơn Sinner tới 3.150 điểm. Quan trọng hơn, Alcaraz vô địch Grand Slam đầu tiên trong năm bằng thứ quần vợt siêu hạng. Lúc ấy, chẳng ai nghĩ Sinner sẽ sớm bắt kịp Alcaraz, nhất là khi tay vợt Italy thể hiện không ổn trong trận thua Novak Djokovic ở Melbourne. Sinner đã lầm lũi rời đi cùng 1.200 bị trừ.
Thế rồi giai đoạn “không điểm” đến. Sau hàng loạt sự kiện, Sinner chỉ còn ít hơn Alcaraz 1.190 điểm. Cả hai chưa đụng độ nhau mùa này, song viễn cảnh đó gần như chẳng thể tránh khỏi, trừ khi có người chấn thương.
Trên sân, một trận đấu giữa Alcaraz và Sinner có lẽ đã cận kề, khi mùa đất nện đã đến. Còn ở bảng thứ bậc, cuộc chiến đó vốn dĩ đã khai màn từ lâu.
Đây là mùa thứ hai liên tiếp Real Madrid trắng tay trên mọi đấu trường, và đấy cũng là lần đầu tiên điều này xảy ra trong 16 năm. Nhắc lại như thế để thấy Real khát danh hiệu như thế nào khi họ tuyển mộ HLV Xabi Alonso mùa hè năm ngoái. Và nhắc lại như thế để thấy Alonso đã thất bại ngay từ đầu với quyết định gia nhập Real (Alonso khi ấy đang là nhân vật sáng giá, lên như diều nhờ những chiến tích lịch sử ở Leverkusen). Không thể có yêu cầu nào khác hơn cho ông Alonso: Real muốn vô địch giải FIFA Club World Cup 2025 để cứu vãn cả một mùa bóng thất bại. Quá khó đối với một tân HLV chỉ mới có vài tuần gặp gỡ cầu thủ. Real thua PSG 0-4 ở vòng bán kết. Thế là khi mùa bóng 2025 - 2026 còn chưa bắt đầu, Alonso đã mang tiếng kẻ thất bại. Ông trở nên nhỏ bé trước các ngôi sao Real luôn có cái tôi to đùng.
Vinicius Junior vung tay quát tháo ngay trước mặt Alonso "Tại sao lại là tôi" khi bị thay trong trận gặp Barcelona, rồi sau đó anh nói trên mặt báo: "Tôi sẽ ra đi". Federico Valverde phản kháng trước yêu cầu chiến thuật của Alonso: "Tôi sinh ra không phải để đá hậu vệ phải". Cứ thế, nội bộ Real lủng củng đến tận cuối mùa, dù Alonso đã bị sa thải từ lâu. Trent Alexander-Arnold bị đẩy lên ghế dự bị vì đến sân tập trễ. Thủ quân Dani Carvajal nổi hung, lao vào tranh chấp như chiến đấu với kẻ thù trên sân tập, khiến cầu thủ trẻ Victor Valdepenas chấn thương. Antonio Rudiger tát tai Alvaro Carreras. Valverde và Aurelien Tchouameni choảng nhau từ sân tập tới phòng thay đồ. Đấy không còn là một đội bóng nữa. Chủ tịch CLB Florentino Perez chống chế: "Các ngôi sao Real cãi vã với nhau trong phòng thay đồ là chuyện bình thường". Báo giới hỏi ngược: Nếu bình thường, sao họ bị phạt đến nửa triệu euro mỗi người? Và chỉ cãi vã bình thường, sao Valverde phải trực chỉ bệnh viện để chụp hình hộp sọ?
Khi Real thua trận đầu tiên tại La Liga mùa này (2-5 trước Atletico), đấy là lần đầu tiên sau hơn 70 năm, Atletico ghi đến 5 bàn trong một trận derby Madrid. Khi thua trận thứ hai (0-2 trước Celta Vigo), Real có đến 3 cầu thủ bị đuổi. Và Real sa thải Alonso, thay bằng Alvaro Arbeloa - một nhân vật chưa từng huấn luyện bóng đá đỉnh cao. Không thất bại mới lạ!
Không phải Real, thì tất nhiên chức vô địch La Liga phải về tay Barcelona. Hơn 2 thập niên qua, chỉ có một đội khác là Atletico Madrid, xen được vào chuỗi vô địch của 2 gã khổng lồ. Và Atletico cũng chỉ lên ngôi 2 lần. Vấn đề là Barcelona không chỉ bảo vệ thành công chức vô địch. Họ lên ngôi một cách thuyết phục, có cả chi tiết lịch sử vừa nêu khi lần đầu tiên chính thức vô địch ngay khi thắng Real trong trận "El Clasico" (hơn 14 điểm, trước 3 vòng cuối).
Hoàn toàn trái ngược với bệnh ngôi sao hoành hành ở Real suốt mùa bóng, Barcelona thành công chủ yếu nhờ khả năng quản lý cầu thủ của HLV Hansi Flick. Ông gây ảnh hưởng mạnh mẽ, đem lại niềm tin cho các cầu thủ và đặt họ vào đúng chỗ trong hệ thống chiến thuật của mình. Fermin Lopez hoặc Pau Cubarsi đều chỉ là cầu thủ trẻ, do Barcelona đào tạo và chưa có nhiều danh tiếng. Bây giờ họ đều đã là trụ cột trong đội hình Barcelona. Flick đặt niềm tin vào Marcus Rashford, và anh thành công ngoài mong đợi. Raphinha trở thành ngôi sao…
Có hai chỉ số "100%" thật thuyết phục, khi Barcelona của Hansi Flick vô địch La Liga mùa này. Một là Barcelona toàn thắng trong mọi trận đấu trên sân nhà. Thứ hai, HLV Flick giữ vững tỷ lệ VĐQG 100% trong sự nghiệp riêng của mình. Đây chỉ mới là mùa thứ hai Flick dẫn dắt Barcelona, và ông luôn đăng quang. Một chút so sánh: chưa có HLV nào của Real Madrid bảo vệ thành công danh hiệu vô địch La Liga trong gần 40 năm qua (gần đây nhất là Leo Beenhakker vào cuối thập niên 1980). Trước Barcelona, Flick từng dẫn dắt Bayern Munich 2 mùa, và đều vô địch Bundesliga.
Lối chơi đẹp mắt của Barcelona được đa số giới hâm mộ trung lập khen ngợi. Tất nhiên, đây chưa phải là mùa bóng mỹ mãn khi Barcelona thất bại ở Cúp quốc gia và Champions League. Nhưng giới chuyên môn nhận định Barcelona mùa tới sẽ còn hay hơn, khi lối chơi theo hệ thống của họ tiếp tục trở nên nhuần nhuyễn, và các cầu thủ trẻ có thêm nhiều kinh nghiệm.
Dự kiến vào 2 tuần nữa, HLV Kim Sang-sik sẽ công bố danh sách tập trung đội tuyển Việt Nam chuẩn bị cho AFF Cup 2026, nơi chúng ta sẽ đến với giải đấu trong tư cách nhà đương kim vô địch.
Tuy nhiên, nhà cầm quân người Hàn Quốc và VFF đang phải đối mặt bài toán không dễ giải từ một vấn đề về lý thuyết rất đáng mừng: CLB CAHN quyết tâm chơi ra trò và đi sâu ở AFC Champions League Elite.
Cụ thể sau khi giành chức vô địch V-League 2025 - 2026 sớm 3 vòng, ban lãnh đạo đội bóng công an đã quyết định gia hạn một loạt trụ cột và xúc tiến bổ sung lực lượng mạnh mẽ để đi sâu ở AFC Champions League Elite - đấu trường danh giá nhất châu Á cấp độ CLB.
Theo quy định thi đấu do AFC công bố, dựa theo thành tích các năm qua nhà vô địch Việt Nam sẽ không nghiễm nhiên thi đấu vòng bảng, mà phải phải đá trận play-off ngày 11.8 để tranh suất chính thức dự AFC Champions League mùa 2026 - 2027.
Điều này đồng nghĩa HLV Mano Polking sẽ cần có trong tay lực lượng mạnh nhất để đánh bại đối thủ Adelaide United FC đến từ Úc, để đạt được điều kiện cần là góp mặt ở sân khấu tinh hoa của châu lục.
Tất nhiên, mong muốn đó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến kế hoạch của đội tuyển Việt Nam, vì quãng thời gian 11.8 lại vừa đúng nằm giữa giai đoạn vừa kết thúc vòng bảng và chuẩn bị cho vòng bán kết AFF Cup 2026.
Dễ hiểu khi đông đảo người hâm mộ và chuyên gia đánh giá ông Kim đang sở hữu lứa cầu thủ mạnh nhất lịch sử. Đầu tiên, các trụ cột vô địch năm 2024 như Quang Hải, Thành Chung, Xuân Mạnh, Tiến Anh, Thành Long, Hai Long, Xuân Son… vẫn giữ phong độ cao.
Bộ khung đó sẽ được bổ sung bởi lứa U.23 Việt Nam vừa đoạt HCĐ VCK U.23 châu Á 2026 như Văn Khang, Đình Bắc, Nhật Minh, Trung Kiên…, càng như "hổ thêm cánh" với dàn ngoại binh nhập tịch chất lượng Hoàng Hên, Tài Lộc (Geovane), Ngô Đăng Khoa...
Tuy nhiên sẽ khó có điều gì vẹn toàn 100%. Việc CLB CAHN - không như nhiều CLB các năm trước tìm cách tránh né - muốn có lực lượng mạnh nhất để vượt qua vòng play-off AFC Champions League Elite chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tính toán của HLV Kim Sang-sik.
Không cần giỏi tưởng tượng cũng sẽ hình dung ra đội tuyển Việt Nam sẽ yếu đi không ít nếu vắng Nguyễn Filip, Quang Hải, Thành Long, Việt Anh, Đình Trọng, Văn Hậu, Quang Vinh, Đình Bắc…
Đặc biệt, nếu các trụ cột đội bóng liên tục đi đi, về về giữa CLB và đội tuyển Việt Nam cũng có thể sẽ không phải là phương án ổn thỏa, vì làm ảnh hưởng đến quá trình chuẩn bị và sự tập trung của cả 2 đội bóng.
Tất nhiên trong khả năng của mình, VFF đang cố gắng đàm phán với CLB CAHN trên tinh thần san sẻ trách nhiệm và cân bằng quyền lợi, với hy vọng các bên sẽ sớm tìm được điểm chung, tìm ra phương án hài hòa nhất có thể mà vẫn cùng nhau đạt mục tiêu đề ra.
Còn lúc này, người hâm mộ sẽ hồi hộp chờ đợi sẽ tránh được viễn cảnh đội tuyển Việt Nam vắng Đình Bắc và dàn sao CLB CAHN, hoặc giảm thiểu thiếu hụt nhất có thể, cho mục tiêu lịch sử: lần đầu tiên bảo vệ được chức vô địch Đông Nam Á.
Ngày 4-5, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch thông báo HLV Kim Sang Sik cùng 3 trợ lý được Thủ tướng Chính phủ tặng bằng khen.
Theo đó, Phó thủ tướng Chính phủ Phạm Thị Thanh Trà đã ký Quyết định số 780 về việc tặng bằng khen của Thủ tướng Chính phủ cho 4 cá nhân của đội tuyển U22 Việt Nam, gồm HLV Kim Sang Sik, các trợ lý Yoon Dong Hun, Lee Jung Soo và Lee Won Jae.
HLV Kim Sang Sik cùng các trợ lý nêu trên đã có thành tích huấn luyện, chỉ đạo các cầu thủ U22 Việt Nam thi đấu xuất sắc giành huy chương vàng môn bóng đá nam SEA Games 33 tổ chức tại Thái Lan năm 2025.
Tại đây, U22 Việt Nam thắng Lào và Malaysia ở vòng bảng, thắng Philippines ở bán kết trước khi vượt qua chủ nhà Thái Lan ở trận tranh huy chương vàng.
Tấm huy chương cao nhất tại môn bóng đá nam SEA Games 33 không chỉ là thành công với bóng đá Việt Nam, mà còn cho thấy sự trưởng thành rõ rệt của lứa cầu thủ trẻ.
Lối chơi kỷ luật, tinh thần thi đấu kiên cường của các cầu thủ dưới sự chuẩn bị bài bản của ban huấn luyện, U22 Việt Nam tiếp tục khẳng định vị thế của mình tại đấu trường khu vực, đồng thời tạo nền tảng tích cực cho những mục tiêu lớn hơn trong tương lai.
Sau thành công ấy, HLV Kim Sang Sik tiếp tục dẫn dắt U22 Việt Nam (với tên gọi U23) đã thi đấu xuất sắc ở Giải U23 châu Á 2026, mang về tấm huy chương đồng.