Dự án được khởi công tại khu vực ga Hạ Long Xanh, phường Tuần Châu và phường Việt Hưng, tỉnh Quảng Ninh. Đây là tuyến đường sắt tốc độ cao được khởi công đầu tiên ở Việt Nam.
Tuyến Hà Nội – Quảng Ninh được thiết kế đường đôi, khổ 1.435 mm và điện khí hóa. Điểm đầu tại Trung tâm Hội chợ triển lãm quốc gia, xã Đông Anh, TP Hà Nội; điểm cuối tại khu công viên phường Tuần Châu, tỉnh Quảng Ninh.
Tốc độ thiết kế đoạn chính đạt 350 km/h, riêng đoạn qua Hà Nội 120 km/h. Trên tuyến bố trí 5 nhà ga gồm: Cổ Loa, Gia Bình, Ninh Xá, Yên Tử và Hạ Long Xanh. Một depot được đặt tại ga Hạ Long Xanh.
Dự án sử dụng khoảng 551 ha đất, trong đó Hà Nội 44 ha, Bắc Ninh 19 ha, Hải Phòng 210 ha và Quảng Ninh 278 ha.
Tổng mức đầu tư dự án khoảng 147.370 tỷ đồng, chưa bao gồm 10.270 tỷ đồng chi phí giải phóng mặt bằng do ngân sách nhà nước chi trả. Vốn của nhà đầu tư khoảng 22.110 tỷ đồng, phần còn lại hơn 125.000 tỷ đồng được huy động, chiếm khoảng 85% tổng vốn. Nhà đầu tư dự án là Công ty cổ phần đầu tư và phát triển đường cao tốc Vinspeed.
Tuyến đường sắt dự kiến hoàn thành vào năm 2028, giúp rút ngắn thời gian di chuyển đường bộ hiện nay giữa Hà Nội và Quảng Ninh từ 2-2,5 giờ xuống còn 25-30 phút.
Theo UBND tỉnh Quảng Ninh, tuyến đường sắt được xây dựng nhằm đáp ứng nhu cầu vận tải hành khách trên trục Hà Nội – Bắc Ninh – Hải Phòng – Quảng Ninh, tạo động lực phát triển kinh tế – xã hội nhanh và bền vững, phát huy lợi thế trên hành lang kinh tế khu vực, đồng thời tăng cường kết nối mạng lưới đường sắt trong nước và quốc tế.
Tin Gốc: Vnexpress
Thời Sự
Toàn văn phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm với công nhân, người lao động TP.HCM

Thưa các đồng chí trong đoàn công tác của Trung ương,
Thưa các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước, MTTQ Việt Nam, Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam, các ban, bộ, ngành Trung ương và TP.HCM,
Thưa các cán bộ công đoàn, công nhân, người lao động.
Hôm nay, trong không khí cả nước hướng tới kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30.4 và Ngày Quốc tế Lao động 1.5, tôi rất vui và được đến thăm, gặp gỡ, trò chuyện với anh chị em công nhân, người lao động TP.HCM.
Tôi và đoàn công tác đến để thăm hỏi đời sống, việc làm, điều kiện sinh hoạt của anh chị em công nhân; lắng nghe tâm tư, nguyện vọng, những khó khăn, vất vả trong cuộc sống hằng ngày; đồng thời chia sẻ với anh chị em tình cảm, sự quan tâm sâu sắc của Đảng, Nhà nước, MTTQ, tổ chức Công đoàn và cấp ủy, chính quyền TP.HCM đối với giai cấp công nhân, người lao động - nhất là những anh chị em còn nhiều khó khăn, bệnh tật, thu nhập thấp, nhà ở chật hẹp, con cái học hành còn thiếu thốn, cuộc sống còn nhiều điều phải lo toan.
Thưa các đồng chí và toàn thể anh chị em người lao động!
Qua quan sát thực tế, qua báo cáo của Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam, của TP.HCM và qua những chia sẻ chân thành của anh chị em công nhân hôm nay, tôi rất thông cảm, có phần nhận thấy trách nhiệm của Đảng, Nhà nước, tổ chức công đoàn và cá nhân tôi trước những khó khăn của anh chị em công nhân, người lao động.
Tôi xúc động vì thấy ở đây có rất nhiều tấm gương đẹp. Có những anh chị công nhân dù hoàn cảnh còn khó khăn, dù bản thân không may mắc bệnh hiểm nghèo, vẫn kiên cường vượt qua, vẫn lạc quan, vẫn cố gắng lao động, chăm lo cho gia đình và không buông xuôi trước số phận.
Có những công nhân ham học hỏi, cần cù, sáng tạo, có nhiều sáng kiến cải tiến kỹ thuật, làm lợi cho doanh nghiệp, góp phần nâng cao năng suất lao động. Có những cán bộ công đoàn ngày đêm lặng lẽ, tận tụy đi từng khu nhà trọ, đến từng phân xưởng, từng gia đình công nhân để nắm bắt khó khăn, vận động hỗ trợ, chia sẻ lúc hoạn nạn.
Những câu chuyện ấy rất bình dị nhưng rất đáng quý. Những điều giản dị trong cuộc sống nhưng ánh lên vẻ đẹp của người công nhân Việt Nam hôm nay: cần cù, chịu khó, giàu nghị lực, sống có trách nhiệm, biết thương yêu gia đình, gắn bó với đồng nghiệp, với doanh nghiệp, với tổ chức Công đoàn và với đất nước.
Tôi cũng rất vui khi thấy trong thời gian qua, các cấp công đoàn, chính quyền TP.HCM, các doanh nghiệp và cộng đồng xã hội đã có nhiều việc làm thiết thực chăm lo đời sống cho công nhân, người lao động.
Nhiều chương trình hỗ trợ nhà ở, chăm sóc sức khỏe, tặng quà cho công nhân khó khăn, hỗ trợ con em công nhân, giúp đỡ người lao động bị bệnh hiểm nghèo, tai nạn lao động, mất việc làm đã được triển khai. Những việc làm ấy tuy rằng chưa giải quyết hết mọi khó khăn, nhưng rất ấm áp, rất nhân văn, thể hiện đúng bản chất tốt đẹp của chế độ ta: không để ai bị bỏ lại phía sau.
Tuy nhiên, tôi cũng rất chia sẻ với những khó khăn, thiếu thốn mà anh chị em công nhân vẫn đang phải đối mặt. Nhiều người còn phải thuê trọ trong những căn phòng nhỏ, điều kiện sinh hoạt còn khó khăn, chật chội, thiếu thốn. Nhiều gia đình công nhân còn lo lắng về trường học cho con, nơi khám chữa bệnh, chăm sóc sức khỏe, chi phí sinh hoạt, giá cả, bữa ăn, đi lại, an toàn lao động, an toàn giao thông. Có người làm việc vất vả quanh năm nhưng tích lũy chưa được bao nhiêu. Có người khi ốm đau, bệnh tật, biến cố gia đình xảy ra thì rất dễ rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
Những điều đó chúng ta phải nhìn thẳng, phải lắng nghe thật kỹ, phải giải quyết bằng trách nhiệm và tình thương. Chăm lo cho công nhân không chỉ là hỗ trợ một phần vật chất trong dịp lễ, tết; mà quan trọng hơn là tạo việc làm ổn định, thu nhập tốt hơn, môi trường lao động an toàn hơn, nhà ở tử tế hơn, trường học thuận lợi hơn, dịch vụ y tế gần hơn, đời sống văn hóa tinh thần phong phú hơn. Công nhân phải được sống trong những điều kiện ngày càng tốt hơn, tương xứng với những đóng góp to lớn của mình cho doanh nghiệp, cho thành phố và cho đất nước.
Thưa anh chị em công nhân!
Đảng và Nhà nước ta luôn xác định giai cấp công nhân là lực lượng rất quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Trong mọi giai đoạn cách mạng, công nhân Việt Nam luôn có mặt ở những nơi khó khăn, gian khổ, trên công trường, trong nhà máy, trong khu công nghiệp, trong các lĩnh vực sản xuất, dịch vụ, vận tải, công nghệ, chế biến, chế tạo. Bàn tay, khối óc, mồ hôi và sự sáng tạo của anh chị em đã góp phần làm nên những thành tựu phát triển của đất nước, ngày nay.
TP.HCM là trung tâm kinh tế lớn của cả nước, là nơi hội tụ đông đảo công nhân, người lao động đến từ nhiều vùng miền. Nhiều anh chị em rời quê hương vào thành phố lập nghiệp, chấp nhận xa gia đình, xa cha mẹ, xa ruộng đồng, xa nơi mình sinh ra, để làm việc, để nuôi con ăn học, để gửi tiền về quê, để góp phần vào sự phát triển chung của đất nước. Mỗi căn phòng trọ sáng đèn sau ca làm, mỗi bữa cơm vội, mỗi chuyến xe đi làm lúc sáng sớm, mỗi sáng kiến nhỏ trong phân xưởng, mỗi giờ tăng ca đều chứa đựng sự hy sinh thầm lặng của anh chị em công nhân.
Đảng, Nhà nước và chính quyền TP.HCM hiểu điều đó, trân trọng điều đó và có trách nhiệm phải chăm lo tốt hơn nữa cho anh chị em.
Tôi đề nghị TP.HCM tiếp tục coi việc chăm lo đời sống công nhân, người lao động là một nhiệm vụ chính trị quan trọng, thường xuyên và lâu dài. Thành phố cần rà soát kỹ hơn nhu cầu về nhà ở xã hội, nhà lưu trú công nhân, trường học, nhà trẻ, trạm y tế, thiết chế văn hóa, khu sinh hoạt cộng đồng tại các khu công nghiệp, khu chế xuất và những địa bàn có đông công nhân sinh sống. Phải làm sao để công nhân không chỉ có việc làm, mà còn có nơi ở ổn định; không chỉ có thu nhập, mà còn có điều kiện nuôi dạy con cái, lo cho bố mẹ ở quê; không chỉ lao động, mà còn được nghỉ ngơi, học tập, vui chơi, nâng cao đời sống tinh thần cho công nhân, người lao động.
Tôi đề nghị các cấp công đoàn phải gần công nhân hơn nữa, hiểu công nhân hơn nữa, nói được tiếng nói của công nhân và bảo vệ thiết thực quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của công nhân. Công đoàn phải có mặt kịp thời khi người lao động khó khăn, ốm đau, bị nợ lương, mất việc, bị tai nạn lao động hoặc gặp biến cố trong cuộc sống. Công đoàn không chỉ là nơi tổ chức phong trào, mà phải thực sự là mái nhà ấm áp, là chỗ dựa tin cậy của đoàn viên, công nhân, người lao động.
Tôi cũng đề nghị các doanh nghiệp, người sử dụng lao động tiếp tục quan tâm hơn đến công nhân của mình. Công nhân không chỉ là người làm thuê, mà là người đồng hành cùng doanh nghiệp. Doanh nghiệp muốn phát triển bền vững thì phải chăm lo cho người lao động; phải bảo đảm tiền lương, phúc lợi, điều kiện làm việc, an toàn lao động; phải lắng nghe sáng kiến, tôn trọng nhân phẩm, tạo cơ hội học tập, nâng cao tay nghề cho công nhân. Khi người lao động yên tâm, gắn bó, tự hào về nơi làm việc của mình thì doanh nghiệp cũng sẽ mạnh hơn, ổn định hơn và phát triển lâu dài hơn.
Tôi rất lắng nghe và khuyến khích các ý kiến, đề xuất của người lao động về việc tiếp tục đào tạo trình độ cho công nhân; đầu tư khoa học và công nghệ; khuyến khích sáng kiến, sáng tạo. Những đổi mới đóng góp cho sự phát triển của doanh nghiệp nâng cao năng suất lao động, nâng cao thu nhập, đời sống nhân dân. Tôi cũng hoan nghênh và tiếp thu các kiến nghị về tiền lương, phải đảm bảo được đời sống.
Anh chị em công nhân thân mến!
Đất nước ta đang bước vào giai đoạn phát triển mới với nhiều thời cơ nhưng cũng không ít khó khăn, thách thức. Khoa học - công nghệ thay đổi rất nhanh; yêu cầu về năng suất, chất lượng, kỹ năng nghề nghiệp ngày càng cao.
Vì vậy, tôi mong anh chị em tiếp tục giữ vững niềm tin, tinh thần đoàn kết, ý chí vươn lên; tích cực học nghề, nâng cao tay nghề, rèn luyện tác phong công nghiệp, kỷ luật lao động, kỹ năng số, ngoại ngữ nếu có điều kiện. Mỗi người công nhân hãy cố gắng học thêm một kỹ năng mới, làm tốt hơn công việc của mình mỗi ngày, mạnh dạn đề xuất sáng kiến, cải tiến kỹ thuật, tiết kiệm nguyên liệu, bảo đảm an toàn, nâng cao chất lượng sản phẩm.
Đổi mới sáng tạo không phải điều gì xa vời. Đổi mới có thể bắt đầu từ một thao tác hợp lý hơn, một cách sắp xếp dây chuyền khoa học hơn, một ý tưởng giúp tiết kiệm thời gian, giảm tai nạn, bớt nặng nhọc, tăng năng suất. Những sáng kiến giản dị ấy, nếu được trân trọng, nhân rộng, sẽ tạo ra sức mạnh rất lớn cho doanh nghiệp và cho nền kinh tế và cho đất nước.
Tôi cũng mong anh chị em, dù cuộc sống còn khó khăn, vẫn giữ gìn sức khỏe, chăm lo gia đình, nuôi dạy con cái, sống nghĩa tình, đoàn kết, giúp đỡ nhau trong khu trọ, trong phân xưởng, trong cộng đồng. Người công nhân Việt Nam không chỉ giỏi lao động, mà còn đẹp ở tấm lòng, ở tình nghĩa, ở sự sẻ chia trong lúc khó khăn.
Thưa các đồng chí và anh chị em công nhân!
Buổi gặp hôm nay không chỉ là một hoạt động thăm hỏi. Đây còn là lời nhắc nhở chúng ta rằng phía sau những chỉ tiêu tăng trưởng, phía sau những nhà máy, khu công nghiệp, dây chuyền sản xuất, còn có cuộc sống rất cụ thể của từng người lao động, từng gia đình công nhân, từng cháu nhỏ là con em công nhân, từng cha mẹ của công nhân ở quê nhà. Mỗi chính sách đúng, mỗi việc làm thiết thực, mỗi sự quan tâm kịp thời đều có thể giúp một gia đình bớt khó khăn, một người bệnh thêm nghị lực, một cháu nhỏ có thêm điều kiện đến trường, một công nhân thêm niềm tin vào tương lai.
Tôi tin rằng, với truyền thống nghĩa tình của TP.HCM, với trách nhiệm của cấp ủy, chính quyền, MTTQ, tổ chức Công đoàn, doanh nghiệp và toàn xã hội, đời sống của công nhân, người lao động sẽ tiếp tục được cải thiện tốt hơn.
Tôi cũng tin tưởng rằng anh chị em công nhân, người lao động TP.HCM sẽ tiếp tục phát huy truyền thống cần cù, sáng tạo, nghĩa tình, đoàn kết; vừa chăm lo tốt cho gia đình mình, vừa đóng góp xứng đáng vào sự phát triển của thành phố mang tên Bác và của đất nước Việt Nam thân yêu.
Tôi sẽ tiếp thu và cảm ơn các kiến nghị, đề xuất của các công nhân, người lao động và tôi cho rằng các kiến nghị rất phù hợp, rất đúng với chủ trương của Đảng, chính sách của Nhà nước giai đoạn tới, trong lao động và phát triển đất nước, cũng như chăm lo đời sống của nhân dân.
Nhân dịp này, tôi thân ái gửi tới toàn thể anh chị em công nhân, người lao động TP.HCM và cả nước lời thăm hỏi ân cần, lời chúc sức khỏe, hạnh phúc và thành công.
Chúc các gia đình công nhân luôn mạnh khỏe, ấm no, bình an, hạnh phúc.
Chúc tổ chức Công đoàn ngày càng vững mạnh, thực sự là chỗ dựa tin cậy của người lao động, của giai cấp công nhân.
Chúc TP.HCM tiếp tục phát triển năng động, văn minh, nghĩa tình, luôn đi đầu trong chăm lo đời sống nhân dân, nhất là những người lao động còn nhiều khó khăn.
Xin chúc sức khỏe các đồng chí, anh chị em công nhân, người lao động!
Xin chân thành cảm ơn!
Tin Gốc: Thanh Niên

Điều vĩ đại nhất của ngày 30-4 không chỉ là kết thúc chiến tranh, mà còn là kết thúc chia cắt, là ngày đoàn tụ của hàng triệu trái tim Việt Nam.
Nhìn lại chặng đường 51 năm để càng hiểu hơn rằng thống nhất non sông không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng hy sinh của biết bao thế hệ người Việt Nam.
Nhưng sâu hơn nữa, nó được làm nên bởi một thứ sức mạnh rất đặc biệt: sức mạnh của ý chí thống nhất. Trong những năm tháng gian nan nhất, dân tộc này chưa bao giờ từ bỏ niềm tin rằng đất nước nhất định phải là một, dân tộc nhất định phải là một.
Chính niềm tin đó đã giúp chúng ta đi qua những tổn thất tưởng như không gì bù đắp được, đi qua bom đạn, chia lìa và mất mát để đi đến ngày đoàn viên.
Lịch sử nhiều lần cho thấy một dân tộc có thể không giàu về của cải, có thể còn thiếu thốn về điều kiện vật chất, nhưng nếu giàu ý chí, giàu sự đồng lòng thì vẫn có thể làm nên những điều phi thường. Việt Nam là một minh chứng rõ ràng cho chân lý đó.
Chúng ta đã chiến thắng không chỉ bằng vũ khí, mà trước hết bằng một mục tiêu lớn hơn mọi khác biệt: độc lập cho Tổ quốc, thống nhất cho non sông.
Giá trị lớn nhất mà ngày 30-4 để lại cho hôm nay vì vậy không chỉ là niềm tự hào. Giá trị lớn hơn là bài học. Bài học rằng những bước ngoặt lớn của đất nước chỉ có thể hình thành khi trong lòng dân tộc có sự thống nhất về ý chí.
Năm 1975 là thống nhất ý chí để giành lại non sông. Năm 1986 là thống nhất ý chí để bước vào Đổi mới. Và hôm nay, trong một thế giới đầy biến động, bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị: muốn đi xa, đất nước phải đi cùng nhau.
Bởi thách thức của hiện tại không còn là chia cắt lãnh thổ, nhưng lại là nguy cơ phân tán nguồn lực, phân mảnh ý chí, chậm nhịp trong hành động.
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà thế giới biến chuyển từng ngày, cạnh tranh quốc tế ngày càng gay gắt, công nghệ thay đổi mọi cấu trúc quen thuộc, còn những bất định về địa chính trị, kinh tế, môi trường luôn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Trong một thế giới như vậy, một quốc gia không chỉ cần khát vọng phát triển; quốc gia còn phải có năng lực hành động như một khối thống nhất.
Thống nhất hôm nay không còn được hiểu theo nghĩa khép kín hay đồng nhất máy móc. Thống nhất của thời đại mới là thống nhất trong mục tiêu, trong tầm nhìn, trong lợi ích căn bản của quốc gia.
Có thể có nhiều cách nghĩ, nhiều cách làm, nhiều sáng kiến khác nhau, nhưng phải cùng hướng về một đích đến chung: xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, thịnh vượng, văn minh, nơi người dân được sống tốt hơn, tự do hơn, an toàn hơn và có nhiều cơ hội phát triển hơn.
Một xã hội năng động vẫn cần sự đa dạng; nhưng một quốc gia muốn đi lên vẫn phải có đồng thuận ở những giá trị nền tảng.
Chính vì vậy, giữ lấy sự thống nhất trong giai đoạn hiện nay trước hết là giữ lấy sự thống nhất về khát vọng. Đó là khát vọng đưa đất nước phát triển nhanh và bền vững; là ý chí không chấp nhận tụt hậu; là quyết tâm biến tiềm năng thành thực lực, biến cơ hội thành thành quả, biến kỳ vọng thành năng lực cạnh tranh thật sự.
Nếu không có sự thống nhất ấy, mỗi nơi sẽ đi một hướng, mỗi cấp sẽ nghĩ một kiểu, mỗi chính sách sẽ triển khai một nhịp, và nguồn lực quốc gia sẽ bị bào mòn trong chính sự phân tán đó.
Nhưng thống nhất ý chí thôi chưa đủ. Tương lai đòi hỏi cao hơn: thống nhất hành động. Đây chính là phép thử lớn nhất của mọi quốc gia đang phát triển. Bởi không ít nơi có chủ trương đúng, khẩu hiệu hay, mục tiêu lớn, nhưng kết quả vẫn hạn chế vì từ ý chí đến hành động là một quãng đường dài.
Một đất nước chỉ thật sự mạnh khi từ Trung ương đến địa phương, từ thể chế đến thực thi, từ Nhà nước đến doanh nghiệp và người dân, tất cả có thể cùng chuyển động trong một nhịp phát triển chung.
Thống nhất hành động nghĩa là gì? Nghĩa là khi đất nước đã xác định khoa học - công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số, kinh tế tư nhân, cải cách thể chế là những động lực chiến lược, thì toàn bộ hệ thống phải cùng dồn lực cho những ưu tiên ấy.
Nghĩa là chính sách không thể chỉ dừng ở văn bản mà phải đi được vào cuộc sống. Nghĩa là nơi nào cũng phải hiểu rằng mình không đứng ngoài hành trình đi lên của đất nước. Từ một bộ, một ngành, một địa phương, đến mỗi doanh nghiệp, mỗi công dân, ai cũng là một phần của nỗ lực chung ấy.
Nói cách khác, thống nhất hành động là biến tinh thần 30-4 thành năng lực phát triển của thời bình. Nếu trong chiến tranh, sức mạnh lớn nhất là toàn dân đồng lòng để giành độc lập và thống nhất, thì trong hòa bình, sức mạnh lớn nhất phải là toàn xã hội đồng tâm để kiến tạo tương lai.
Một dân tộc từng có thể đi qua chiến tranh bằng ý chí thống nhất thì cũng hoàn toàn có thể đi qua những thách thức của thời đại mới bằng sự thống nhất trong tư duy và hành động.
Với thế hệ hôm nay, nhất là những người trẻ, kỷ niệm ngày 30-4 vì vậy không nên chỉ dừng lại ở niềm xúc động khi nhìn về quá khứ. Điều quan trọng hơn là phải tự hỏi: mình sẽ làm gì để xứng đáng với sự thống nhất đã được trả giá bằng biết bao hy sinh?
Trách nhiệm của thế hệ đi sau không còn là cầm súng ra trận, mà là học tập tốt hơn, lao động tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn, bảo vệ sự đồng thuận xã hội, nuôi dưỡng niềm tin vào tương lai đất nước và góp phần làm cho Việt Nam mạnh lên từng ngày.
Thống nhất của hôm nay không chỉ nằm ở những điều lớn lao; nó bắt đầu từ việc mỗi người biết đặt lợi ích chung cao hơn sự vị kỷ, biết chọn xây dựng thay vì chia rẽ, biết chung tay thay vì đứng ngoài.
Có lẽ đó cũng là ý nghĩa sâu xa nhất của ngày 30-4 khi nhìn từ hiện tại. Thống nhất là một thành quả, nhưng cũng là một trách nhiệm. Đó không phải là một điều có được rồi thì mãi mãi bền vững.
Mọi sự thống nhất đều cần được nuôi dưỡng bằng niềm tin, bằng công bằng, bằng đồng thuận, bằng năng lực lãnh đạo, bằng chất lượng thể chế và bằng sự tử tế trong cách con người đối xử với nhau. Một đất nước chỉ thật sự thống nhất khi người dân cảm thấy mình thuộc về cùng một vận mệnh chung.
Ngày 30-4 nhắc chúng ta nhớ về một chiến thắng. Nhưng sâu hơn, ngày ấy nhắc chúng ta nhớ về một chân lý: thống nhất là sức mạnh làm nên Việt Nam. Đã có một thời dân tộc này giữ lấy sự thống nhất để giành lại non sông.
Hôm nay, chúng ta phải giữ lấy sự thống nhất để dựng xây đất nước. Và ngày mai, chính sự thống nhất ấy sẽ quyết định Việt Nam có thể đi xa đến đâu trên hành trình phát triển của mình.
Giữ lấy sự thống nhất chính là giữ lấy tương lai!
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thời Sự
Đưa vào hoạt động cơ sở mới, Bệnh viện Tai mũi họng TP.HCM sẽ 'hạ nhiệt' quá tải

Ngày 28.4, Bệnh viện Tai mũi họng TP.HCM đưa vào hoạt động cơ sở mới tại địa chỉ 114 - 116 - 118 Trần Quốc Thảo, phường Nhiêu Lộc. Cơ sở này có diện tích đất hơn 1.500 mét vuông, được xây 14 tầng và 2 hầm, quy mô 150 giường bệnh.
Đây là địa điểm thuộc Trung tâm y tế quận 3 và Trung tâm y tế Nhiêu Lộc đã giải thể, nằm đối diện Bệnh viện Tai Mũi Họng hiện hữu (153 - 155 - 157 Trần Quốc Thảo, phường Nhiêu Lộc).
Lãnh đạo Bệnh viện Tai mũi họng TP.HCM cho biết mỗi ngày bệnh viện tiếp nhận lượng lớn bệnh nhân đến khám ngoại trú, cấp cứu và điều trị chuyên sâu, khiến tình trạng quá tải tại cơ sở chính trầm trọng. Việc mở rộng không gian khám chữa bệnh được kỳ vọng sẽ tạo chuyển biến rõ rệt về năng lực tiếp nhận, chất lượng dịch vụ cũng như trải nghiệm của người bệnh.
Trong giai đoạn đầu, bệnh viện sẽ chuyển Khoa Cấp cứu cùng một số phòng khám ngoại trú sang khu nhà mới. Mô hình này giúp người bệnh được khám, thực hiện thủ thuật hoặc điều trị ngắn hạn và có thể ra về trong ngày, qua đó giảm thời gian nằm viện, tiết kiệm chi phí và hạn chế áp lực lên giường bệnh nội trú.
Bên cạnh đó, nhiều dịch vụ cận lâm sàng và điều trị ngoại trú cũng được triển khai như đo thính lực, nhĩ lượng, điện thính giác thân não (ABR), X-quang, CT-scanner, xét nghiệm, nội soi tai mũi họng, rửa tai, rửa xoang, khí dung...
PGS-TS Lê Trần Quang Minh, Giám đốc Bệnh viện Tai mũi họng TP.HCM, cho biết việc vận hành song song hai cơ sở sẽ giúp rút ngắn thời gian chờ khám, tối ưu quy trình tiếp đón và nâng cao trải nghiệm cho người bệnh khi tiếp cận các dịch vụ chuyên khoa sâu.
"Đây không chỉ là giải pháp trước mắt để giải quyết bài toán quá tải bệnh viện mà còn là nền tảng quan trọng cho sự phát triển dài hạn của bệnh viện trong bối cảnh nhu cầu chăm sóc sức khỏe ngày càng tăng cao", ông Minh chia sẻ.
Bệnh viện Tai Mũi Họng TP.HCM dự kiến đưa toàn bộ tòa nhà cơ sở mới vào khai thác trước dịp Quốc khánh 2.9. Nơi đây sẽ trở thành trung tâm phát triển nhiều chuyên khoa mũi nhọn, trong đó đáng chú ý là Khoa Cấy ốc tai điện tử, hướng đến nâng tầm kỹ thuật cấy ốc tai tại Việt Nam tiệm cận chuẩn quốc tế. Đây là kỹ thuật quan trọng giúp phục hồi khả năng nghe cho người khiếm thính nặng, đặc biệt là trẻ em bị điếc bẩm sinh hoặc người mất thính lực sâu.
Việc thành lập Khoa Ung bướu cũng đáp ứng nhu cầu điều trị các bệnh lý ung thư tai mũi họng ngày càng gia tăng. Đồng thời, cơ sở mới tạo điều kiện triển khai các kỹ thuật hiện đại như dao siêu âm, laser, hệ thống định vị không gian 3 chiều (IGS) nhằm xử lý khối u an toàn, hiệu quả.
Việc đưa vào hoạt động cơ sở mới kỳ vọng giảm tải cho Bệnh viện Tai mũi họng hiện hữu, nâng cao chất lượng khám chữa bệnh và "trải nghiệm" tốt cho người bệnh
ẢNH: DUY TÍNH
Ngoài ra, bệnh viện sẽ phát triển Khoa Tai thần kinh, chuyên điều trị các bệnh lý phức tạp vùng tai trong, dây thần kinh thính giác và thực hiện các phẫu thuật liên quan đến sàn sọ - lĩnh vực đòi hỏi trình độ chuyên môn cao cùng hệ thống thiết bị hiện đại.
Song song đó, Khoa Chẩn đoán hình ảnh sẽ được đầu tư công nghệ thế hệ mới nhằm hỗ trợ phát hiện sớm tổn thương, nâng cao độ chính xác trong chẩn đoán và hiệu quả điều trị.
Cơ sở mới của Bệnh viện Tai Mũi Họng TP.HCM cũng đánh dấu bước chuyển mình trong chiến lược hiện đại hóa y tế chuyên sâu của TP.HCM.
Tin Gốc: Thanh Niên

