Cách đây khoảng nửa năm tôi bắt đầu thấy chồng có những biểu hiện đáng nghi, tôi nghĩ anh có quan hệ ngoài luồng, giờ này thì tôi khẳng định đến 98% anh đã có người khác. Tôi không dám mở tin nhắn trong điện thoại của anh, sợ khi đọc rồi lại đau khổ hơn. Nghĩ mình sẽ ly hôn nên tôi không quan tâm nữa, mặc kệ chồng. Tôi nói chuyện với các con rằng 3 mẹ con sẽ chuyển đi nơi khác sống vì ba mẹ không hợp, nếu cứ tiếp tục chẳng ai có hạnh phúc. Các cháu khóc và năn nỉ ba mẹ đừng chia tay.
Cháu lớn 15 tuổi bảo cha mẹ chia tay con cái sẽ thiệt thòi, học hành giảm sút. Con út bảo chỉ muốn sống cùng cả ba lẫn mẹ. Con còn năn nỉ ba đừng đi nhậu tiếp khách để kiếm tiền nữa, gia đình mình đâu cần thêm tiền, chỉ cần hạnh phúc thôi. Ba cháu nghe cũng xúc động. Vợ chồng con cái cùng thống nhất sẽ gìn giữ gia đình, mỗi người sẽ chung tay để gia đình được hạnh phúc.
Chỉ 3 ngày sau khi chúng tôi cam kết, anh lại nói dối mẹ con tôi, bảo đi ăn tối với bạn ở quán ăn. Tôi và con lớn đến địa chỉ anh cho, anh lại bảo đang ở quán karaoke. Con lớn bảo rằng mẹ đợi em về rồi cả nhà ngồi lại nói chuyện, rằng ba đừng nói dối mọi người nữa. Sau đó vợ chồng con cái ngồi nói chuyện, tôi rất thẳng thắn chia sẻ: Nếu thấy hai người hợp nhau và sẽ có cuộc sống tốt thì anh cứ tiến tới. Còn thật sự muốn hàn gắn gia đình thì anh phải chấm dứt ngay với người phụ nữ đó. Anh cần gặp cô ấy nói rõ về vấn đề này, không thể muốn cả gia đình và người phụ nữ khác được”.
Anh bảo gia đình là số một, sẽ không bao giờ đánh đổi gia đình với cái gì khác. Thế nhưng ngay hôm sau anh lại đi đến khuya mới về. Lúc đầu anh bảo đi với khách hàng theo yêu cầu của sếp (vì công việc tôi chấp nhận chuyện anh phải nhậu với sếp vào ngày làm việc trong tuần), nhưng nửa đêm anh về trong tình trạng xỉn thì thú nhận đi với bạn.
Tôi đang rất bối rối. Nếu anh tiếp tục gặp cô ta, tôi phải chấm dứt cho dù con có buồn. Tôi không muốn chúng phải chứng kiến việc ba nói dối, một thói quen nguy hiểm cho con tôi. Tôi thật sự chẳng biết phải xử lý sao nữa.
Tôi là tác giả bài viết "Chồng không theo ba mẹ con tôi bỏ phố về quê". Tôi lớn lên ở Bình Phước, sinh năm 1988, đi học ở Sài Gòn, quen và lấy chồng. Lúc đó kiểu như dân núi ra phố chỉ quen mình anh ta học cùng khóa từ thời sinh viên, ra trường đi làm rồi cưới, dù nghe nói gia cảnh anh ta khó khăn, xa xôi nhưng cũng chẳng nghĩ gì. Anh là người Nam Trung Bộ.
Lý do tôi bỏ phố về quê: Sau khi sinh bé thứ hai, công việc thay đổi, áp lực, có hai bé rồi chúng tôi không dư được là bao. Mỗi năm không thể tiết kiệm được 100 triệu đồng. Thu nhập hai vợ chồng 35-37 triệu đồng mỗi tháng, trước đây ít hơn, rất khó để mua được nhà ở. Tôi biết ở thành phố, mọi điều kiện tốt hơn ở quê nhưng tôi không đủ tự tin cho con điều kiện học hành tốt. Vài năm sau hay 10 năm nữa có tuổi rồi, công ty sa thải thì tôi sẽ khó khăn.
Tôi nhìn hoàn cảnh gia đình chồng là thấy rất sợ. Mẹ chồng 60 tuổi, 10 năm nay không lao động nữa, sức khỏe yếu, chỉ ở nhà nội trợ và đưa đón lo cho hai cháu ăn học cấp hai của em trai chồng. Vợ của em ấy đã bỏ, em trai chồng lập gia đình khi 18 tuổi. Em ấy đi làm nhiều lúc còn không đủ chi phí lo cho hai con. Theo mẹ chồng tôi kể vậy. Ba chồng làm việc tự do, ở nhà nhiều hơn đi làm và ông không có chí cầu tiến, gần đây bị đổ bệnh. Có được ngôi nhà ở chủ yếu là công sức của mẹ chồng trước đây.
Tôi cảm nhận nhà chồng luôn dựa vào con, khi cần gì, việc lớn nhỏ hay đi đâu đều gọi cho chồng tôi. Anh là người con vô cùng hiếu thảo và yêu mẹ hết lòng, mẹ cần gì luôn cố gắng vì mẹ, mẹ có sức ảnh hưởng lớn nhất với anh, tôi còn cảm thấy ganh tị. Còn gia đình tôi hoàn toàn khác, thật may mắn bố mẹ tôi có điều kiện và chịu khó làm lụng, không bao giờ muốn phiền hà con cái.
Việc tôi về quê, nhiều người không ủng hộ, bảo rằng đi học bao năm giờ về làm nông. Nhưng tôi nghĩ ở thành phố mà tiền bạc eo hẹp không dư dả, đồng lương chia năm sẻ bảy thì tích cóp kiểu gì? Ngược lại chồng không phản đối nhưng để tôi làm vài năm xem sao, nếu tôi làm ổn, sau này sẽ về trên đó dù anh ta không làm nông.
Nhà ngoại lúc đó có một khoản tiền nên tôi đã mượn thêm và mua đất nông nghiệp làm cách ngoại 60 km. Mười năm sau dù tôi không còn sức khỏe để làm vườn thì tôi vẫn thuê được người làm, tôi cũng đã có đất vườn. Tôi không làm được nhưng cây vẫn lớn. Còn nếu lúc đó không làm được công ty thì không có thu nhập. Tiện thể có sẵn mảnh đất để làm nhà gần nhà ngoại nên tôi đã quyết định như thế.
Tôi lấy chồng sau thời gian tìm hiểu khá ngắn. Chồng hơn tôi 17 tuổi, có công việc ổn định và điều kiện kinh tế tốt. Sau khi kết hôn, tôi nghỉ việc ở nhà chăm sóc gia đình. Những ngày đầu làm dâu, tôi từng rất buồn vì cảm thấy lạc lõng và không nhận được nhiều sự quan tâm từ chồng. Theo thời gian, tôi dần chấp nhận cuộc sống mới. Tuy nhiên, có những chuyện khiến tôi tổn thương sâu sắc. Khi thất bại trong công việc, tôi buồn và nghĩ nhiều, chồng lại có những lời nói vô tâm khiến tôi hụt hẫng và thất vọng.
Tôi đang mang thai tháng thứ năm. Gần đây, tôi phát hiện trong máy tính chồng vẫn lưu rất nhiều hình ảnh người yêu cũ, trong khi ảnh của hai vợ chồng gần như không có. Tôi còn biết trước khi cưới, anh từng rất yêu một người phụ nữ, muốn cưới cô ấy nhưng không thành. Những điều đó khiến tôi luôn có cảm giác mình chỉ là sự lựa chọn thay thế. Tôi bắt đầu nghi ngờ tình cảm của chồng, thậm chí lo sợ anh có người khác bên ngoài vì công việc của anh thường xuyên tiếp xúc với phụ nữ. Những suy nghĩ ấy ngày càng ám ảnh, khiến tôi mệt mỏi và bất an, nhất là trong thời gian mang thai.
Tôi trao đổi với chồng, vợ chồng cần phải chia sẻ thật lòng, quá khứ cũng cần nói cho nhau nghe, anh cứ úp mở thế tôi hiểu không đúng thì sao. Anh chẳng để tâm đến lời tôi nói. Tôi hối hận vô cùng vì quen anh thời gian ngắn đã chấp nhận cưới, không tìm hiểu kỹ. Tôi không biết chồng có phản bội tôi không. Tính chất công việc của chồng tôi lại tiếp xúc với người khác giới, tôi rất lo lắng. Suy nghĩ chồng ngoại tình luôn trong đầu tôi. Tôi mệt mỏi vì đang có thai. Có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này, khi luôn sống trong nghi ngờ, hay chia tay để sống thoải mái hơn?
Tôi 39 tuổi, quê miền Trung, từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và đang nuôi con trai 10 tuổi. Sau nhiều năm chỉ biết đi làm rồi về nhà chăm con, tôi được người quen giới thiệu với một phụ nữ 35 tuổi ở Hà Nội. Cô ấy chưa từng kết hôn, có công việc ổn định trong lĩnh vực giáo dục, sống nền nếp và rất được lòng gia đình tôi.
Chúng tôi quen nhau gần một năm. Tôi bay ra Hà Nội nhiều lần, cô ấy cũng vào Bình Dương thăm hai bố con tôi. Trước khi cưới, tôi nói rõ mình chỉ là nhân viên kỹ thuật, thu nhập khoảng 18 triệu đồng mỗi tháng, còn đang trả góp căn hộ gần 400 triệu đồng. Cô ấy bảo không ngại khó, chỉ cần hai người đồng lòng là đủ. Sau cưới, vợ chuyển vào sống cùng tôi và nhanh chóng tìm được công việc mới. Tôi luôn cố gắng bù đắp cho vợ vì biết cô ấy phải xa gia đình. Đi làm về, tôi phụ nấu cơm, đưa đón con đi học, cuối tuần còn nhận thêm việc để có thêm thu nhập.
Thế nhưng chỉ vài tháng sau, vợ bắt đầu thay đổi. Cô ấy thường so sánh tôi với chồng của bạn bè, nói tôi thiếu tham vọng, an phận và không đủ khả năng cho cô ấy một cuộc sống như mong muốn. Dù trước đây đã biết rõ hoàn cảnh của tôi, giờ cô ấy lại nói mình đã quá vội vàng khi kết hôn.
Gần đây, vợ liên tục giục sinh con vì hợp tuổi nhưng đồng thời cũng nhiều lần nhắc đến chuyện ly hôn nếu tôi không thay đổi. Tôi thật sự bế tắc. Tôi đã cố gắng hết sức để làm một người chồng, người cha tốt nhưng dường như mọi nỗ lực đều không đủ. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.