Tôi là tác giả bài viết “Chồng không theo ba mẹ con tôi bỏ phố về quê”. Tôi lớn lên ở Bình Phước, sinh năm 1988, đi học ở Sài Gòn, quen và lấy chồng. Lúc đó kiểu như dân núi ra phố chỉ quen mình anh ta học cùng khóa từ thời sinh viên, ra trường đi làm rồi cưới, dù nghe nói gia cảnh anh ta khó khăn, xa xôi nhưng cũng chẳng nghĩ gì. Anh là người Nam Trung Bộ.
Lý do tôi bỏ phố về quê: Sau khi sinh bé thứ hai, công việc thay đổi, áp lực, có hai bé rồi chúng tôi không dư được là bao. Mỗi năm không thể tiết kiệm được 100 triệu đồng. Thu nhập hai vợ chồng 35-37 triệu đồng mỗi tháng, trước đây ít hơn, rất khó để mua được nhà ở. Tôi biết ở thành phố, mọi điều kiện tốt hơn ở quê nhưng tôi không đủ tự tin cho con điều kiện học hành tốt. Vài năm sau hay 10 năm nữa có tuổi rồi, công ty sa thải thì tôi sẽ khó khăn.
Tôi nhìn hoàn cảnh gia đình chồng là thấy rất sợ. Mẹ chồng 60 tuổi, 10 năm nay không lao động nữa, sức khỏe yếu, chỉ ở nhà nội trợ và đưa đón lo cho hai cháu ăn học cấp hai của em trai chồng. Vợ của em ấy đã bỏ, em trai chồng lập gia đình khi 18 tuổi. Em ấy đi làm nhiều lúc còn không đủ chi phí lo cho hai con. Theo mẹ chồng tôi kể vậy. Ba chồng làm việc tự do, ở nhà nhiều hơn đi làm và ông không có chí cầu tiến, gần đây bị đổ bệnh. Có được ngôi nhà ở chủ yếu là công sức của mẹ chồng trước đây.
Tôi cảm nhận nhà chồng luôn dựa vào con, khi cần gì, việc lớn nhỏ hay đi đâu đều gọi cho chồng tôi. Anh là người con vô cùng hiếu thảo và yêu mẹ hết lòng, mẹ cần gì luôn cố gắng vì mẹ, mẹ có sức ảnh hưởng lớn nhất với anh, tôi còn cảm thấy ganh tị. Còn gia đình tôi hoàn toàn khác, thật may mắn bố mẹ tôi có điều kiện và chịu khó làm lụng, không bao giờ muốn phiền hà con cái.
Việc tôi về quê, nhiều người không ủng hộ, bảo rằng đi học bao năm giờ về làm nông. Nhưng tôi nghĩ ở thành phố mà tiền bạc eo hẹp không dư dả, đồng lương chia năm sẻ bảy thì tích cóp kiểu gì? Ngược lại chồng không phản đối nhưng để tôi làm vài năm xem sao, nếu tôi làm ổn, sau này sẽ về trên đó dù anh ta không làm nông.
Nhà ngoại lúc đó có một khoản tiền nên tôi đã mượn thêm và mua đất nông nghiệp làm cách ngoại 60 km. Mười năm sau dù tôi không còn sức khỏe để làm vườn thì tôi vẫn thuê được người làm, tôi cũng đã có đất vườn. Tôi không làm được nhưng cây vẫn lớn. Còn nếu lúc đó không làm được công ty thì không có thu nhập. Tiện thể có sẵn mảnh đất để làm nhà gần nhà ngoại nên tôi đã quyết định như thế.
Tôi được đánh giá vui vẻ, dễ hòa đồng, công việc ổn định, lấy chồng ở tuổi 32. Tôi cưới khi không có tình yêu, quen chồng qua mai mối, thấy anh có vẻ ổn, tốt tính, nghĩ tuổi mình cũng cần lấy chồng rồi, kiểu sợ ế. Tôi cho rằng ở với nhau lâu rồi sẽ nảy sinh tình cảm. Với suy nghĩ như thế, giờ tôi phải trả giá. Mọi suy nghĩ của tôi đều ảo tưởng, cuộc sống không đơn giản như mình nghĩ, vội vàng bước để rồi đau khổ. Tôi đang đứng trước sự tan vỡ trong hôn nhân khi mới cưới chưa được một năm.
Chồng hơn tôi 4 tuổi, tìm hiểu hai tháng đã cưới, thời gian quá ngắn để đôi bên hiểu nhau. Những tật xấu của hai bên chưa kịp rõ nét để thông cảm với nhau mà cả hai đã quyết định chung nhà, để rồi sống với nhau quá hụt hẫng. Vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung trong hôn nhân. Cách sống của mỗi người có sự khác biệt, ví dụ tôi gọn gàng, còn anh luộm thuộm. Tôi nói khéo bao nhiêu, anh ăn nói cộc cằn bấy nhiêu, không có thưa gửi, trống không.
Tôi biết cách lo lắng, quan tâm đến chồng, còn anh vô tâm, không bao giờ hỏi han và để ý đến tôi. Sau gần một năm cố gắng, tôi mệt mỏi, chỉ muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Mong được cái bạn chia sẻ.
Tôi có tình cảm với một người bạn, người đó lại không có tình cảm với tôi. Yêu đơn phương đau khổ lắm các anh chị ạ. Trước giờ tôi luôn suy nghĩ chuyện tình cảm là phải xuất phát từ hai phía. Dù có cô đơn đến thế nào cũng không thể làm cho một người không có tình cảm với mình trở nên thích mình được. Khi biết người bạn đó không có tình cảm với mình, tôi đã cố gắng tạo ra khoảng cách, không gặp gỡ hay nhắn tin nói chuyện với người đó nữa. Tôi đặt ra cho mình nhiều mục tiêu, cố gắng hoàn thiện bản thân hơn và cũng giúp quên đi bạn ấy dễ hơn. Tôi đã bỏ theo dõi bạn trên mạng xã hội, ít vào mạng hơn để ngăn mình không vào trang của bạn ấy.
Thực sự để làm được điều đó không hề dễ, tôi cố gắng bỏ nhiều thời gian hơn cho sở thích đọc sách của mình, học thêm ngoại ngữ, dành thời gian cho việc tìm hiểu chuyên môn. Thế nhưng cũng chỉ là mục tiêu tôi đặt ra thôi, còn việc thực hiện nó chỉ được thời gian ngắn. Có lúc đang làm những điều đó nhưng trong lòng tôi lại thấy trống trải, mệt mỏi, không muốn cố gắng. Nghĩ đến người bạn đó, tôi lại tò mò vào trang cá nhân của bạn để xem. Khi thấy bạn với ai đó tag hay comment qua lại, tôi buồn lắm, lòng đau nhói, sợ cái cảm giác đó.
Tôi luôn cảm thấy bộn bề trong suy nghĩ bởi chuyện tình cảm và chuyện gia đình, không biết làm sao để vượt qua sự trì trệ của bản thân lúc này, để tập trung vào công việc và việc học (tôi đang học thêm để nâng cao chuyên ngành). Tôi viết lên đây như tìm một nơi để tâm sự và cũng mong nhận được ý kiến của các bạn, hy vọng sẽ có suy nghĩ tích cực hơn, có nhiều năng lượng hơn để cố gắng. Nhân tiện tôi cũng muốn hỏi mọi người, nên cư xử thế nào khi phải gặp mặt người đó để vừa tự nhiên lại vừa không ảnh hưởng tới cảm xúc của mình? Cảm ơn bạn đọc đã quan tâm.
Tôi đang muốn ly hôn và nuôi cả hai con, liệu có được không? Lúc sinh bé đầu, vợ chồng ra sống riêng, anh không cho tôi đồng nào. Tiền lương của anh, anh giữ, sau này cho mẹ chồng vay. Tiền lương của tôi để nuôi con, mua bỉm sữa cho con, sinh hoạt gia đình, cái gì hết cũng tự tay mua. Chồng lười làm, ham chơi, tháng chỉ làm được 20 ngày, có tháng đi làm 15 ngày. Lương chồng tôi 4-5 triệu đồng là cùng vì anh có chịu đi làm đâu. Có những hôm anh ở nhà nằm chơi điện tử cả ngày, bảo trông con không trông.
Con ốm, tôi bảo anh không đi làm thì ở nhà trông con, anh lại nói cho con đi học. Lúc tôi bảo đưa con đi viện, anh cũng kệ, cứ ngồi chơi điện tử. Tôi phải đưa con đi một mình hoặc mẹ chồng đi cùng. Khi sinh bé thứ hai, chồng chỉ làm được hai tháng, anh giữ lại một triệu đồng đóng hội, còn đâu đưa cho tôi. Từ tết năm nay, anh đi làm công ty, bảo không đưa tiền lương cho mình, cứ tiêu bằng tiền của tôi, lương anh để cất riêng. Vậy là từ bé đầu đến bé thứ hai, tôi hoàn toàn nuôi và chăm con một mình, có chồng cũng như không.
Trước vợ chồng tôi từng ly hôn nhưng không thành. Khi đó tôi bảo sẽ đón hai con nhưng mẹ chồng không cho, trong khi tôi là người chăm và nuôi con. Chồng không chăm, cũng chẳng đưa tiền cho tôi. Lần này tôi quyết định ly hôn vì nhiều chuyện khác xảy ra nữa, chỉ muốn làm sao để hai con được về ở với mẹ vì chồng cục tính, hay quát mắng, chửi con những câu khó nghe, cũng không quan tâm gì đến học hành của con. Mong được các bạn chia sẻ. Chân thành cảm ơn.