Hoặc khi nào gần đến kỳ lương mà nhỡ trước đó vợ chồng cãi nhau là coi như chồng sẽ không đưa lương, cho đến khi anh ta bình thường trở lại mới chuyển tiền cho vợ. Hoặc khi tôi gay gắt đòi chuyển chi phí lo cho con, người tôi gọi là chồng chia đôi sòng phẳng. Thế nên tôi cũng rạch ròi chia đôi việc nhà và chăm sóc con với anh ta. Nếu tôi phụ thuộc kinh tế vào chồng không nói, đằng này tôi có công việc và thu nhập riêng, cũng đóng góp vào chi phí chung trong nhà, cũng lo lắng cho con cái và chi tiêu có kế hoạch. Nhưng đổi lại tôi chẳng được gì ngoài sự coi thường của chồng, hoặc chỉ vì một chuyện nhỏ thôi, anh ta cũng nặng nhẹ với tôi.
Nhiều lần anh ta bảo tôi ra tòa làm đơn đồng thuận để ly hôn nhưng tôi bảo anh ta muốn gì cứ ra tòa mà làm. Chắc có lẽ vậy nên càng ngày anh ta càng coi thường tôi. Tôi chưa sẵn sàng để rời đi vì thật ra tôi chưa chuẩn bị đầy đủ nơi ăn chốn ở cho con, vì không nỡ chọn đứa này bỏ đứa kia và tôi cũng là một người phụ nữ yếu đuối. Nhưng cứ ở lại với tình trạng hiện tại, tôi kiệt quệ về mặt tinh thần.
Nhiều lần tôi muốn mặc kệ anh ta mà sống vì con nhưng những khi anh ta nặng nhẹ với tôi, tôi không thể im lặng chịu đựng mãi mà có những hành động tiêu cực. Mong các bạn cho tôi lời khuyên, tôi phải làm gì trong hoàn cảnh này?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi về làm dâu hơn bốn năm, sống chung với mẹ chồng trong căn nhà nhỏ ở ngoại thành. Vợ chồng tôi mới đón mẹ chồng từ quê lên sống cùng được vài tháng. Bố chồng tôi mất sớm vì tai nạn giao thông, mình mẹ chồng gồng gánh nuôi hai anh em chồng ăn học nên người. Mẹ chồng tôi cực kỳ tiết kiệm, kể cả trong chuyện ăn uống. Bữa nào còn thức ăn thừa, bà đều cất vào tủ lạnh. Ăn lại trong ngày, tôi không ý kiến nhưng nhiều khi bà để từ ngày này sang ngày khác, hâm lại cho cả nhà ăn tiếp tới khi hết mới thôi.
Tôi đi làm gần nhà nên trưa nào cũng về ăn cơm với mẹ chồng cho vui. Thấy bà hay nấu nhiều, bữa nào cũng thừa, tôi góp ý nên nấu ít lại để tránh đồ ăn cũ nhưng bà bảo sợ thiếu, các con ăn không đủ no không có sức làm việc. Thành ra trong tủ lúc nào cũng có vài hộp thức ăn từ hôm trước. Dù còn đồ cũ nhưng bà vẫn đi chợ mua thêm thức ăn mới để chiều nấu cho cả nhà cùng ăn. Bà thường nấu đồ cũ ngày hôm trước vào trưa hôm sau rồi "động viên" tôi ăn, nói rằng: mẹ con mình ăn hết cái này đi, chiều hai bố con nó (chồng con tôi) về thì nấu đồ mới cả nhà cùng ăn.
Nhiều hôm tôi giành đi chợ rồi về sớm nấu cơm, cố ý nấu vừa đủ để cả nhà ăn hết trong một bữa, không để thừa nhưng mẹ chồng không hài lòng, cứ bóng gió tôi nấu ít quá, mọi người cứ nhường nhau, không dám gắp. Dù chồng tôi nói thêm vào là vậy vừa đủ, anh ăn cũng no lắm rồi, cố ăn cho hết nhưng bà không tin, cho rằng chồng tôi bênh vợ.
Trưa hôm nọ, trời nắng nóng, tôi đi làm về khá mệt, chỉ mong có bát canh nóng dễ ăn. Nhưng khi dọn cơm, thấy mẹ chồng đã hâm sẵn nồi canh cũ trên bếp, mùi hơi um ủm, không phải thiu nhưng cũng không thơm ngon, khá khó nuốt. Tôi nói canh không nên để qua đêm, sẽ sinh ra độc tố, không tốt cho sức khỏe, rồi tiền tiết kiệm tí thức ăn không lại với tiền thuốc nhưng bà vẫn bảo còn ăn được, có sao đâu. Bà bảo trước đây nghèo khổ, ăn vậy có sao đâu, hồi đó còn chẳng có tủ lạnh như bây giờ.
Tôi hiểu mẹ chồng một mình nuôi hai con vất vả, quen sống chắt chiu nên không muốn lãng phí, nhưng việc nấu nhiều rồi để thừa, sau đó lại cố ăn đồ cũ khiến tôi thấy không còn hào hứng với mỗi bữa ăn, thậm chí có chút sợ. Xin nói thêm, mẹ chồng quán triệt chúng tôi không ăn vặt bên ngoài, không ăn hàng quán vì vừa đắt vừa mất vệ sinh. Hồi đầu tôi còn mua đồ ăn sẵn ngon ngon về nhưng bị mẹ chồng nói vài lần nên giờ không dám mua nữa. Tôi đã nói với chồng, anh chỉ bảo tôi chịu khó chút rồi để anh góp ý dần với mẹ. Có cách nào thay đổi thói quen này của mẹ chồng tôi không?
Hoài An

Vợ chồng tôi ở bên nhau hơn chín năm rồi nhưng luôn cảm giác không có sự gắn bó và liên kết. Có phải vì anh quá sòng phẳng nên lâu dần tôi thấy giữa hai người giống như đối tác hơn là vợ chồng? Ngoài chung nhà, chung giường và có một con trai, chúng tôi gần như không có gì chung. Nhà, xe đều đứng tên anh vì anh tự mua. Sau cưới còn dư ít tiền, anh cũng tự làm sổ tiết kiệm đứng tên mình mà không hỏi ý kiến tôi.
Khi tôi nghỉ sinh, anh vẫn muốn tôi có trách nhiệm tài chính. Tiền mua bỉm sữa tôi đưa anh vẫn nhận, tôi đi siêu thị mua đồ cho con và gia đình, anh cũng không đưa thêm tiền dù biết tôi chỉ sống bằng tiền thai sản. Hiện lương tôi thấp hơn anh, trong khi anh còn có tiền tiết kiệm và kinh doanh thêm. Anh vẫn sòng phẳng như một thói quen: anh trả tiền ăn thì tôi trả tiền nước. Hàng tháng anh chỉ đưa tôi vài triệu vì nghĩ thế là đủ. Tôi luôn mua đồ cho chồng con, còn anh chưa bao giờ chủ động cho tiền vợ con sắm sửa dịp Tết.
Ngoài chuyện tiền bạc, anh là người chồng tốt, không tật xấu, biết phụ giúp việc nhà. Nhưng anh chi 10 thì muốn vợ cũng phải chi 7-8 phần. Lâu dần tôi không còn cảm giác thân thuộc với chồng nữa. Gần đây, anh giục tôi sinh thêm con. Tôi thực sự không cảm thấy hạnh phúc và thoải mái với cuộc sống như hiện tại, liệu có nên sinh thêm con không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 36 tuổi, chồng 39 tuổi. Hôm nay là một ngày rất đặc biệt - kỷ niệm tròn năm năm chúng tôi lấy nhau. Năm năm, nếu so với một đời người thì không quá dài, nhưng đủ để một cô gái bước qua những bỡ ngỡ của hôn nhân, đủ để một người đàn ông học cách đặt gia đình lên trước cái tôi, và đủ để hai con người từng nhiều lần bất đồng quan điểm có thể ngồi lại bên nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt dịu dàng hơn, bao dung hơn.
Tháng 4/2021 có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Đó là lần đầu tiên tôi được dắt tay người đàn ông hơn mình 3 tuổi bước vào lễ đường, giữa những lời chúc phúc, những cái ôm và ánh mắt gửi gắm của gia đình hai bên. Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác khi ấy: vừa hạnh phúc, vừa lo lắng. Hạnh phúc vì tìm được người mình muốn gắn bó, lo lắng vì biết rằng phía trước là một hành trình dài mà tôi chưa từng trải qua.
Ngày đó, tôi nghĩ hôn nhân chỉ cần yêu là đủ. Nhưng rồi tôi hiểu, hôn nhân không chỉ là tình yêu, mà còn là trách nhiệm, là sự nhường nhịn, là những đêm mất ngủ, là những lần mâu thuẫn tưởng chừng không thể dung hòa. Chúng tôi đến với nhau không phải bằng một tình yêu ồn ào. Anh thẳng tính, đôi khi nóng nảy. Tôi lại là người nhiều cảm xúc, hay suy nghĩ và cũng khá cứng đầu trong quan điểm của mình.
Những ngày đầu chung sống, những khác biệt tưởng chừng nhỏ nhặt lại trở thành lý do cho những cuộc cãi vã kéo dài. Có những tối, hai vợ chồng ngồi quay lưng vào nhau chỉ vì một câu nói vô tình, một quan điểm trái ngược về cách sống, cách chi tiêu, cách đối xử với người thân. Tôi từng tự hỏi: "Phải chăng mình đã sai khi bước vào cuộc hôn nhân này quá sớm?". Còn anh, có lẽ cũng từng nghĩ: "Tại sao vợ mình lại khó hiểu đến vậy?". Nhưng rồi, cuộc sống không cho chúng tôi quá nhiều thời gian để giận dỗi.
Con trai đầu lòng ra đời, bé năm nay đã 4 tuổi. Và tôi, lần đầu làm mẹ, bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Tôi đã khóc rất nhiều sau khi sinh con. Không chỉ vì những cơn đau thể xác, mà vì cảm giác mình bất lực khi nghe con khóc mà không biết làm sao để dỗ. Những đêm con quấy, tôi lóng ngóng, hoang mang, mệt mỏi. Và rồi, tôi bị mẹ chồng mắng vì không biết cách chăm sóc con. Những lời trách móc khi ấy như những nhát dao cứa vào lòng một người phụ nữ vừa sinh xong còn đầy nhạy cảm. Tôi tủi thân. Tôi cảm thấy mình không đủ tốt. Tôi từng ngồi ôm con mà nước mắt rơi, tự hỏi tại sao hành trình làm mẹ lại khắc nghiệt đến thế.
Và giữa những lúc như vậy, vợ chồng tôi lại cãi nhau. Anh đứng giữa tôi và bố mẹ anh, loay hoay không biết phải làm sao cho tròn vai. Tôi chỉ mong được anh bảo vệ, thấu hiểu. Sự bất đồng quan điểm giữa chúng tôi càng lúc càng nhiều. Tôi muốn nuôi con theo cách của mình - nhẹ nhàng, lắng nghe, không áp đặt. Anh lại quen với cách dạy con nghiêm khắc mà anh từng được dạy. Mỗi lần tranh luận là một lần căng thẳng. Nhưng có một điều tôi chưa từng phủ nhận: anh chưa bao giờ bỏ mặc mẹ con tôi. Dù mệt mỏi, anh vẫn dậy giữa đêm thay tã, pha sữa. Dù áp lực công việc, anh vẫn cố gắng về nhà sớm hơn để tôi có thể nghỉ ngơi một chút. Có thể anh chưa nói được những lời ngọt ngào nhưng luôn hành động.
Năm năm qua, điều khiến tôi biết ơn nhất không phải là những món quà vào dịp đặc biệt, mà là sự thay đổi của anh và cả của tôi. Từ một người đàn ông hay cãi lại vợ vì không chịu thua trong tranh luận, anh dần học cách lắng nghe. Từ một người đặt cái tôi lên trên, anh bắt đầu nói câu "Anh xin lỗi" nhiều hơn. Từ một người từng nghĩ "đàn ông không cần phải thể hiện cảm xúc", anh trở nên biết ơn, tử tế và có trách nhiệm hơn với gia đình hai bên.
Có những lần tôi thấy anh chủ động hỏi thăm bố mẹ tôi, lo lắng cho ông bà như chính bố mẹ mình. Có những lần anh lặng lẽ làm việc nhà khi tôi mệt, không cần tôi phải nhắc. Và có những tối, khi con ngủ rồi, anh nói với tôi rằng: "Cảm ơn em đã sinh con cho anh. Cảm ơn em đã ở lại". Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ để tôi thấy mọi mệt mỏi đều xứng đáng.
Hiện tại, tôi đang mang thai đứa con thứ hai. Những tháng ngày sắp tới chắc chắn sẽ lại là một thử thách mới. Tôi biết sẽ có thêm những đêm thức trắng, những áp lực tài chính, những lo lắng chồng chất. Nhưng lần này, tôi không còn sợ như trước nữa. Vì tôi biết, bên cạnh tôi là một người đàn ông đã trưởng thành hơn rất nhiều sau năm năm hôn nhân. Chúng tôi không còn cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt. Nếu có bất đồng, cả hai chọn cách ngồi xuống nói chuyện thay vì to tiếng. Chúng tôi dần tìm được tiếng nói chung trong cách nuôi dạy con, trong cách ứng xử với gia đình hai bên. Không phải vì một người thay đổi hoàn toàn để giống người kia, mà vì cả hai học cách tôn trọng sự khác biệt.
Tôi hiểu rằng, để một người đàn ông thay đổi không phải dễ dàng nhưng anh đã làm được. Không phải vì tôi ép buộc, mà vì anh thật sự muốn xây dựng một gia đình hạnh phúc. Năm năm trước, tôi bước vào hôn nhân với nhiều kỳ vọng. Năm năm sau, tôi nhận ra điều quý giá nhất không phải là một cuộc sống hoàn hảo, mà là một người bạn đời sẵn sàng cùng mình đi qua sóng gió. Chúng tôi từng có những lúc tưởng như không thể hiểu nhau nhưng chính những va chạm ấy lại dạy chúng tôi cách bao dung. Chính những lần bị bố mẹ chồng mắng, những lần nước mắt rơi vì tủi thân, lại khiến tôi và anh học cách đứng về phía nhau nhiều hơn.
Tôi biết ơn anh vì đã không để tôi một mình trong những ngày tháng khó khăn nhất của tuổi làm mẹ. Tôi biết ơn anh vì đã trở thành một người chồng có trách nhiệm, một người cha yêu thương con, một người con biết nghĩ cho bố mẹ hai bên. Và hơn hết, tôi biết ơn anh vì đã cùng tôi đi qua chặng đường năm năm hôn nhân với tất cả sự nỗ lực. Gia đình nhỏ của chúng tôi không giàu có, không hoàn hảo nhưng chúng tôi có nhau; có tiếng cười của con trai 4 tuổi mỗi chiều tan làm, có những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp, có những cái nắm tay lặng lẽ khi một trong hai người mệt mỏi.
Hôn nhân, sau tất cả, không phải là chuyện đúng sai, thắng thua. Hôn nhân là chuyện hai người cùng nhìn về một hướng, cùng muốn bảo vệ tổ ấm của mình. Nhân kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi viết những dòng này không chỉ để nhìn lại chặng đường đã qua, mà còn để nói lời cảm ơn tới anh - người đàn ông đã cùng tôi trưởng thành.
"Cảm ơn anh vì đã thay đổi để tốt hơn, không chỉ cho bản thân anh mà cho cả gia đình nhỏ của chúng ta. Cảm ơn anh vì đã học cách biết ơn, tử tế và có trách nhiệm với những người xung quanh. Cảm ơn anh vì đã luôn nắm tay em, kể cả khi chúng ta không hiểu nhau".
Phía trước chắc chắn vẫn còn nhiều thử thách. Tôi sắp sinh con thứ hai. Chúng tôi sẽ lại bắt đầu một hành trình mới, nhiều lo âu nhưng cũng đầy hy vọng. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần còn giữ được sự trân trọng và biết ơn dành cho nhau, chúng ta sẽ còn đi cùng nhau rất lâu. Năm năm không phải là quá dài, nhưng đủ để tôi hiểu rằng mình đã chọn đúng người. Và nếu được quay lại tháng 4/2021, giữa những ánh đèn và tiếng vỗ tay hôm ấy, tôi vẫn sẽ chọn nắm tay anh - người đàn ông hơn tôi 3 tuổi, từng nhiều lần cãi nhau với tôi vì bất đồng quan điểm, nhưng hôm nay đã trở thành một người chồng, người cha mà tôi tự hào. Cảm ơn anh vì 5 năm đã qua. Và cảm ơn anh vì những năm tháng sắp tới.
Phương Anh

