Ngày 22/5, Ban QLDA – ĐTXD số 2 cho biết, hàng loạt dự án đầu tư công trọng điểm trên địa bàn phía Đông tỉnh Lâm Đồng đang gặp khó khăn trong công tác bồi thường, giải phóng mặt bằng và tái định cư, khiến tiến độ triển khai chậm và một số dự án chưa thể giải ngân nguồn vốn được bố trí trong năm 2026.
Theo ông Phan Thanh Hoàng – Giám đốc Ban QLDA – ĐTXD số 2, đáng chú ý là dự án Khu dân cư phía Nam đường Lê Duẩn (đoạn từ Quốc lộ 1 đến đường Võ Văn Tần) tại phường Bình Thuận có tổng mức đầu tư gần 464 tỷ đồng. Dự án gồm các hạng mục san nền hơn 32.900m² và xây dựng 4 tuyến giao thông với tổng chiều dài gần 895m.
Theo Ban Quản lý dự án Đầu tư xây dựng khu vực Phan Thiết (Ban QLDA – ĐTXD số 2), dự án dự kiến hoàn thành cuối năm 2025 nhưng đến nay vẫn chưa thể thi công, nguyên nhân chủ yếu do vướng công tác bồi thường, hỗ trợ và tái định cư còn chậm. Tổng diện tích thu hồi đất của dự án gần 49.000m², liên quan đến 158 hồ sơ thu hồi đất.
Một trong những vướng mắc lớn nhất là vấn đề tái định cư. Theo phương án được phê duyệt, ngoài tái định cư tại chỗ, dự án sẽ sử dụng 59 căn hộ thuộc dự án Chung cư sông Cà Ty để bố trí cho người dân. Tuy nhiên đến nay vẫn chưa có giá bán, giá thuê và giá thuê mua nhà ở tái định cư cũng như giá đất tái định cư tại chỗ.
Tại buổi làm việc với Ban QLDA – ĐTXD số 2 vào ngày 22/5, ông Võ Ngọc Hiệp – Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng – cho biết, tiến độ giải ngân đầu tư công của tỉnh hiện đang ở mức rất thấp, thuộc nhóm cuối cả nước.
Liên quan dự án Khu dân cư Nam Lê Duẩn tại phường Bình Thuận, ông Hiệp cho hay, dự án gặp nhiều khó khăn liên quan đến giá đất, công tác giải phóng mặt bằng và mức độ quyết tâm triển khai của địa phương.
“Qua theo dõi, chúng tôi nhận thấy quyết tâm thực hiện dự án Nam Lê Duẩn chưa thật sự cao nên phải xem lại tính khả thi và trách nhiệm triển khai của từng đơn vị”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng nhấn mạnh.
Tuy nhiên, lãnh đạo tỉnh khẳng định sau sáp nhập, tỉnh Lâm Đồng vẫn tiếp tục bố trí nguồn vốn cho dự án và xác định đây là công trình phải triển khai thực hiện.
Phó Chủ tịch UBND tỉnh yêu cầu Ban Quản lý dự án khẩn trương rà soát, điều chỉnh thời gian thực hiện dự án, đẩy nhanh tiến độ mời thầu và phối hợp giải phóng mặt bằng. Đồng thời, Trung tâm Phát triển quỹ đất phải chịu trách nhiệm về tiến độ bồi thường, giải phóng mặt bằng; địa phương phải xử lý hồ sơ ngay khi tiếp nhận, không để tồn đọng.
“Trong vòng 10 ngày kể từ khi Trung tâm Phát triển quỹ đất chuyển hồ sơ, địa phương phải giải quyết ngay, có hồ sơ nào làm hồ sơ đó, không để dồn lại”, ông Hiệp chỉ đạo và khẳng định: “Dự án này phải thực hiện, cam kết thực hiện quyết tâm”.
Dự án kè sông Cà Ty chưa thể giải ngân 41 tỷ đồng vì vướng kiểm đếm, tái định cư
Bên cạnh dự án Nam Lê Duẩn, dự án kè sông Cà Ty (đoạn từ cầu Dục Thanh đến đường Ung Văn Khiêm) với tổng mức đầu tư hơn 486 tỷ đồng cũng đang gặp khó khăn tương tự.
Theo Ban Quản lý dự án ĐTXD khu vực Phan Thiết, hiện hồ sơ thiết kế triển khai sau thiết kế cơ sở đã hoàn tất nhưng dự án chưa thể giải ngân do vướng công tác bồi thường và tái định cư. Dự án liên quan đến hơn 37.500m² đất của 6 tổ chức và 334 hộ dân, dự kiến phải bố trí tái định cư cho 567 hộ dân với 137 lô đất nền và 430 căn hộ tại Chung cư sông Cà Ty.
Theo kế hoạch, vốn bố trí cho dự án trong năm 2026 là 41 tỷ đồng nhưng đến nay vẫn chưa giải ngân.
Ông Trần Nguyên Lộc – Chủ tịch UBND phường Phan Thiết – cho biết, trước đây, dự án đã tổ chức kiểm đếm một lần nhưng chưa đảm bảo cơ sở pháp lý để tính toán bồi thường nên phải ban hành lại thông báo thu hồi đất và tổ chức kiểm đếm lại theo quy định.
Trao đổi tại cuộc họp với ý kiến của UBND phường Phan Thiết, ông Võ Ngọc Hiệp – Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng – cho rằng, việc sử dụng lại số liệu kiểm đếm cũ hay tổ chức kiểm đếm lại phải có sự thống nhất giữa Trung tâm Phát triển quỹ đất tỉnh, chính quyền địa phương và người dân. Nếu người dân đồng thuận sử dụng số liệu cũ thì có thể tiếp tục triển khai, còn không đồng tình thì bắt buộc phải kiểm đếm lại theo quy định.
Để tháo gỡ khó khăn, Phó Chủ tịch UBND tỉnh yêu cầu Sở Xây dựng sớm tham mưu UBND tỉnh về giá bán, giá thuê và giá thuê mua nhà ở tái định cư; đồng thời khẩn trương hoàn thiện hồ sơ dự án Chung cư sông Cà Ty để lựa chọn nhà thầu.
Đối với các hộ dân bị giải tỏa trắng, lãnh đạo tỉnh đề nghị các đơn vị nghiên cứu phương án cho thuê hoặc thuê mua nhà ở xã hội đối với những trường hợp không đủ khả năng tài chính mua nhà nhằm giúp người dân ổn định cuộc sống sau giải phóng mặt bằng.
Trung tâm xếp hạng đại học thế giới (CWUR) mới công bố xếp hạng đại học thế giới năm 2026 với 21.291 cơ sở giáo dục tham gia. Việt Nam có 6 đại diện góp mặt trong bảng xếp hạng, trong đó Đại học Duy Tân tiếp tục là trường có vị trí cao nhất.
Cụ thể, Đại học Duy Tân đạt 71 điểm, xếp hạng 936 thế giới (thuộc top 4,4%), tăng 33 bậc so với năm 2025. Trường Đại học Tôn Đức Thắng đứng thứ 1.046, tăng 9 bậc và tiếp tục giữ vị trí thứ hai trong nhóm các cơ sở giáo dục đại học Việt Nam.
Đại học Quốc gia Hà Nội xếp hạng 1.219, gần như giữ nguyên vị trí so với năm trước khi chỉ giảm 3 bậc. Trong khi đó, Đại học Quốc gia Tp.HCM đứng thứ 1.367, giảm 92 bậc so với năm 2025, là đại diện Việt Nam có mức tụt hạng lớn nhất trong kỳ xếp hạng năm nay.
Ở nhóm còn lại, trường Đại học Y Hà Nội và Đại học Bách khoa Hà Nội lần lượt xếp hạng 1.835 và 1.898 thế giới. Cả hai đều cải thiện vị trí so với năm trước, tăng 44 bậc và 19 bậc.
Nhìn chung, 4/6 đại diện của Việt Nam ghi nhận sự thăng hạng. Tuy nhiên, khoảng cách giữa các trường trong nước với nhóm đại học hàng đầu thế giới vẫn còn khá lớn khi chưa có cơ sở nào lọt top 500.
Trên bảng xếp hạng chung, 5 vị trí dẫn đầu không thay đổi trong 2 năm liên tiếp, lần lượt thuộc về Đại học Harvard, Viện Công nghệ Massachusetts, Đại học Stanford, Đại học Cambridge của Mỹ và Đại học Oxford của Anh.
Các vị trí tiếp theo trong top 10 đều thuộc về những trường đại học danh tiếng của Mỹ, gồm Đại học Princeton, Đại học Pennsylvania, Đại học Columbia, Đại học Yale và Đại học Chicago.
Tại châu Á, đại diện có thứ hạng cao nhất trong top 20 là Đại học Tokyo của Nhật Bản, đứng thứ 13 thế giới với tổng điểm 89,9.
CWUR là tổ chức tư vấn, trụ sở ở Arab Saudi, xếp hạng đại học từ năm 2012. Đây là một trong các bảng xếp hạng có quy mô lớn trên thế giới, bên cạnh QS và Times Higher Education - THE (Anh), ARWU (Trung Quốc). Năm nay, tổ chức này đánh giá hơn 21.200 cơ sở giáo dục đại học, trước khi xếp hạng 2.000 trường.
Bốn nhóm tiêu chí để xếp hạng gồm: thành tựu học thuật và nghề nghiệp của cựu sinh viên, chất lượng học thuật giảng viên và thành tựu nghiên cứu. Tiêu chí nghiên cứu chiếm 40% số điểm - nhiều nhất. Mỗi yếu tố còn lại chiếm tỷ trọng 10-25%.
Trong tiến trình hiện thực hóa mục tiêu xây dựng Tp.Huế trở thành đô thị trực thuộc Trung ương trên nền tảng di sản, văn hóa, sinh thái và thông minh, việc Tp.Huế đề xuất Thủ tướng Chính phủ ban hành Kế hoạch thực hiện Đề án phát triển kinh tế - xã hội vùng đầm phá Tam Giang – Cầu Hai đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045 là một bước đi có ý nghĩa chiến lược đặc biệt. Đây không chỉ là một chương trình phát triển kinh tế - xã hội đơn thuần, mà còn là sự định vị lại vai trò của một không gian địa lý – sinh thái – văn hóa độc đáo bậc nhất Việt Nam trên bản đồ phát triển quốc gia và quốc tế.
Với diện tích mặt nước rộng hơn 22.000 héc ta, lớn nhất Đông Nam Á, hệ đầm phá Tam Giang – Cầu Hai từ lâu đã được nhìn nhận như một "kho báu sinh thái" của miền Trung. Nhưng hơn thế, đó còn là một không gian văn hóa – lịch sử dày đặc, nơi thiên nhiên và con người đã cùng nhau kiến tạo nên một hệ giá trị đặc sắc qua hàng trăm năm. Hiện khu vực này có diện tích khoảng hơn 1300km2 (27% diện tích Tp.Huế), dân số trên 452.000 người, thuộc địa bàn 16/20 phường xã của Tp.Huế.
Vùng đầm phá này hiện sở hữu một hệ thống di sản và cảnh quan hết sức phong phú với 151 di tích đã được xếp hạng và kiểm kê, trong đó có 2 di tích quốc gia đặc biệt là Trấn Hải thành và chùa Thánh Duyên; 18 di tích cấp quốc gia và 36 di tích cấp thành phố. Đặc biệt, trong "Thần Kinh nhị thập cảnh" do vua Thiệu Trị tuyển chọn, một bảng xếp hạng danh thắng tiêu biểu của kinh đô Huế thế kỷ XIX, khu vực đầm phá đã có tới 3 danh thắng được vinh danh, gồm cửa biển Thuận An, đầm Hà Trung và núi Thúy Vân – chùa Thánh Duyên. Điều đó cho thấy, từ rất sớm, không gian đầm phá đã được nhìn nhận như một phần không thể tách rời của cảnh quan văn hóa Huế.
Không chỉ dừng lại ở di sản vật thể, vùng Tam Giang – Cầu Hai còn là nơi lưu giữ một kho tàng di sản phi vật thể phong phú, tiêu biểu như lễ Cầu ngư làng Thai Dương với lịch sử hơn 500 năm, một nghi lễ gắn liền với tín ngưỡng biển, phản ánh mối quan hệ sâu sắc giữa con người và đại dương. Cùng với đó là hệ thống tri thức dân gian về con nước, mùa gió, nghề cá, ẩm thực và các hình thức sinh hoạt cộng đồng đặc sắc, tất cả tạo nên một "di sản sống" hiếm có.
Chính vì vậy, cách tiếp cận phát triển vùng đầm phá không thể chỉ dừng lại ở các yếu tố kinh tế hay môi trường, mà cần đặt văn hóa vào vị trí trung tâm, như một "hệ điều hành mềm" chi phối toàn bộ quá trình phát triển.
Nhìn tổng thể, kế hoạch đã thể hiện một tầm nhìn bao quát và phù hợp với các định hướng lớn của Trung ương. Việc xác định mục tiêu xây dựng đầm phá trở thành "Công viên đầm phá Quốc gia", tiến tới khu dự trữ sinh quyển có tầm quan trọng quốc tế là một định hướng đúng đắn, thể hiện tư duy phát triển bền vững, hài hòa giữa bảo tồn và khai thác. Đặc biệt, việc lựa chọn du lịch – dịch vụ – kinh tế biển làm động lực tăng trưởng cũng phù hợp với lợi thế so sánh của vùng.
Tuy nhiên, nếu nhìn từ góc độ ngành văn hóa – thể thao, có thể thấy một khoảng trống rất cần được bổ sung: Văn hóa tuy đã được đề cập, nhưng chưa thực sự được đặt vào đúng vai trò nền tảng và động lực phát triển. Các nội dung liên quan đến văn hóa hiện vẫn phân tán trong các nhóm giải pháp về xã hội, du lịch hay môi trường, thiếu một cấu trúc tổng thể mang tính hệ thống. Nói cách khác, văn hóa mới dừng lại ở mức "thành tố hỗ trợ", chứ chưa trở thành "trục xuyên suốt" của toàn bộ đề án.
Trao đổi với PV, ông Phan Thanh Hải, Giám đốc Sở Văn hoá và Thể thao Tp.Huế cho biết, một trong những nội dung quan trọng khác là cần có một chương trình tổng thể về bảo tồn và phát huy di sản văn hóa phi vật thể của vùng. Những giá trị như lễ hội cầu ngư, tín ngưỡng thờ cá Ông, văn hóa ẩm thực đầm phá hay các nghề truyền thống gắn với mặt nước cần được tích hợp thành các sản phẩm cụ thể. Điều này không chỉ làm tăng chiều sâu văn hóa của du lịch, mà còn khiến vùng đầm phá mới có thể trở thành một không gian "đẹp và có hồn".
Theo ông Hải, cùng với đó, việc phát triển các sản phẩm văn hóa – du lịch đặc thù cần phải được quan tâm nhấn mạnh, vì đây chính là lợi thế cạnh tranh lớn nhất của vùng. Một tour trải nghiệm đời sống ngư dân, một không gian ẩm thực đầm phá với những món ngon hiếm có được nâng tầm, hay một chương trình biểu diễn thực cảnh trên mặt nước, nếu được đầu tư bài bản, hoàn toàn có thể trở thành những sản phẩm mang tính biểu tượng, góp phần định vị thương hiệu Huế trên bản đồ du lịch quốc tế.
"Quan trọng hơn cả, cần khẳng định vai trò của người dân địa phương như là chủ thể của văn hóa. Mọi chiến lược phát triển, nếu không đặt cộng đồng vào trung tâm, sẽ khó có thể bền vững. Người dân đầm phá không chỉ là đối tượng thụ hưởng, mà phải là người tham gia, sáng tạo và hưởng lợi từ quá trình phát triển.
Từ những phân tích trên, có thể thấy rằng để kế hoạch thực sự phát huy hiệu quả, cần bổ sung một cách tiếp cận mang tính hệ thống hơn về văn hóa. Trước hết, cần xây dựng một "Đề án hệ sinh thái văn hóa đầm phá Tam Giang – Cầu Hai", trong đó tiến hành bản đồ hóa toàn bộ tài nguyên di sản, từ Trấn Hải thành, tháp Chăm Phú Diên, chùa Hà Trung, chùa Thánh Duyên… cho đến các không gian lễ hội và sinh kế cộng đồng, để tạo nền tảng cho phát triển", ông Hải nhấn mạnh.
Cũng theo ông Hải, song song với đó, việc gắn kết vùng đầm phá với các chương trình lớn của Huế như Festival bốn mùa, phát triển công nghiệp văn hóa hay kinh tế đêm sẽ mở ra những không gian sáng tạo mới. Khi đó, đầm phá không chỉ là nơi "đến để ngắm", mà còn là nơi "đến để sống, để trải nghiệm và để hiểu".
Đó là Wim Hof, nhân vật được mệnh danh là "Người băng", gây tò mò trên toàn thế giới với khả năng gần như "miễn nhiễm" với cái lạnh.
Sinh năm 1959 tại Hà Lan, Wim Hof không phải là một nhà khoa học, nhưng lại khiến giới khoa học phải chú ý nhờ hàng loạt kỷ lục phi thường: bơi dưới lớp băng, đứng trong bể đá gần một giờ, hay chạy bán marathon trên tuyết mà không cần giày bảo hộ. Những thành tích này không chỉ khiến ông nổi tiếng mà còn đặt ra câu hỏi lớn: liệu con người có thể kiểm soát cơ thể vượt qua giới hạn sinh học hay không?
Wim Hof cho rằng khả năng đặc biệt của mình không phải do bẩm sinh, mà đến từ một phương pháp rèn luyện riêng, gọi là "Wim Hof Method". Phương pháp này kết hợp ba yếu tố chính: tiếp xúc với lạnh, kỹ thuật thở và thiền định.
Theo ông, khi cơ thể được "huấn luyện" đúng cách, con người có thể thích nghi với môi trường khắc nghiệt, thậm chí kiểm soát phản ứng sinh lý như nhiệt độ cơ thể hay phản ứng miễn dịch. Điều này đi ngược lại quan niệm phổ biến rằng những phản ứng này hoàn toàn tự động và không thể điều khiển.
Một số nghiên cứu khoa học ban đầu cho thấy phương pháp của Hof có thể kích thích hệ thần kinh và làm tăng hormone adrenaline, từ đó giúp giảm viêm trong cơ thể. Tuy nhiên, kết quả vẫn còn gây tranh cãi và chưa được khẳng định chắc chắn trong mọi trường hợp.
Ít ai biết rằng hành trình trở thành "Người băng" của Wim Hof bắt nguồn từ bi kịch cá nhân. Sau khi vợ qua đời, ông rơi vào khủng hoảng tinh thần sâu sắc và tìm đến nước lạnh như một cách giải tỏa. Chính trải nghiệm này đã mở ra hướng đi mới, giúp ông khám phá khả năng chịu lạnh phi thường của cơ thể.
Từ đó, Hof không chỉ luyện tập mà còn truyền bá phương pháp của mình ra toàn thế giới, thu hút hàng triệu người theo dõi. Nhiều người tin rằng phương pháp này giúp giảm stress, cải thiện sức khỏe và tăng cường ý chí.
Dù được ca ngợi như một "dị nhân", Wim Hof cũng là nhân vật gây nhiều tranh cãi. Một số chuyên gia cảnh báo rằng việc tiếp xúc với lạnh hoặc luyện tập thở không đúng cách có thể gây nguy hiểm, thậm chí dẫn đến rối loạn tim hoặc mất ý thức.
Thực tế, đã có những trường hợp tử vong liên quan đến việc thực hành phương pháp này trong điều kiện không an toàn, khiến nhiều người đặt câu hỏi về tính rủi ro của nó.
Ngoài ra, một số tuyên bố về khả năng chữa bệnh của phương pháp Wim Hof cũng bị giới khoa học phản bác vì thiếu bằng chứng rõ ràng.
Wim Hof là minh chứng sống cho việc con người có thể vượt qua nhiều giới hạn tưởng chừng không thể. Tuy nhiên, câu chuyện của ông cũng đặt ra một vấn đề lớn: đâu là ranh giới giữa khoa học, niềm tin và sự mạo hiểm?
Dù còn nhiều tranh luận, không thể phủ nhận rằng "Người băng" đã mở ra một góc nhìn mới về tiềm năng cơ thể con người. Ông không chỉ là một dị nhân gây tò mò, mà còn là biểu tượng của khát vọng vượt qua giới hạn, nơi mà khoa học vẫn đang tiếp tục tìm lời giải.