Ngày 26/5, TAND Tp.HCM mở phiên tòa sơ thẩm hình sự, xét xử bị cáo Tiêu Tô Trần (SN 1960, ngụ Tp.HCM) về tội Giết người.
Từ năm 2002, Tiêu Tô Trần và bà Lê Thị Phương T. chung sống với nhau như vợ chồng nhưng không đăng ký kết hôn và không có con chung. Đến năm 2008, Trần và bà T. thuê Phòng trọ tại phường Thới An, Tp.HCM để buôn bán tạp hóa.
Do có hành vi giết bà T. nên bị cáo Trần bị bắt, bị truy tố về tội Giết người. Hơn một năm kể từ lúc Trần thực hiện hành vi phạm tội, bị cáo bị áp giải đến tòa án để bị xét xử trong phiên tòa sáng này.
Bị cáo Trần khai rằng, thời gian trước khi xảy ra vụ án, do công việc buôn bán gặp nhiều khó khăn và cần tiền tiêu xài nên bà T. có mượn tiền nhiều người để chi tiêu.
Vào khoảng 20h30 ngày 13/12/2024, Trần cùng bà T. nằm nghỉ tại tiệm tạp hóa, thì bà T. khóc. Trần lo lắng hỏi thăm thì bà T. nói đang mắc nợ người khác khoảng 60 – 70 triệu đồng và không có khả năng trả.
Bị cáo Trần hỏi bà T. tại sao lại thiếu nợ nhiều vậy thì được bà T. cho biết là do buôn bán khó khăn nên phải vay mượn để có tiền duy trì việc buôn bán và sinh hoạt hằng ngày của hai vợ chồng. Nghe xong, Trần đi ra khu vực phía trước nhà trọ để bán đồ cho khách.
Đến lúc quay lại phòng, Trần ngửi thấy trong phòng có mùi lạ (mùi của thuốc trừ sâu). Nghi ngờ bà T. uống thuốc trừ sâu nên Trần đến hỏi thăm, đồng thời phát hiện dưới nên nhà 2 lọ thuốc trừ sâu, trong đó có một lọ đã vơi đi một nửa.
Lúc này, Trần biết bà T. đã uống thuốc trừ sâu để tự tử nên đã cầm 2 lọ thuốc đi đến khu vực sàn nước đổ hết chai đã qua sử dụng xuống cống nước, bỏ cả hai chai vào túi đen với mục đích không để bà T. tiếp tục uống.
« Bà T. yêu cầu không đưa đi bệnh viện mà để bà ấy ngủ, khi nào ngủ sau thì siết cổ bà T. đến chết để giải thoát, do bà T. sợ không dám tự tử », bị cáo Trần khai rõ.
Cũng theo bị cáo Trần, lúc đó bị cáo có can ngăn, đừng làm chuyện dại dột nhưng bà T. nói những ngày tiếp theo sẽ rất khổ cực, đồng thời tiếp tục năn nỉ bị cáo giúp bà T. được giải thoát. Vì bà T. càng khóc nhiều và rất suy sụp nên Trần đã đồng ý với bà T. sẽ giúp bà được giải thoát (chết), rồi Trần nghĩ sau khi bà T. chết cũng sẽ tự tử theo.
Đến khoảng 23h cùng ngày, khi Trần thấy bà T. đã ngủ say, Trần đã thực hiện hành vi siết cổ nạn nhân cho đến chết. Sau khi bà T. chết, Trần lấy kéo định đâm vào bụng mình nhằm tự tử theo nhưng do sợ nên bị cáo không dám thực hiện.
Ngay sau đó, Trần khóa cửa nhà, rồi đến Công an phường Thới An, Tp.HCM tự thủ hành vi phạm tội. Vào cuộc điều tra, Công an Tp.HCM xác định hành vi của Trần có dấu hiệu phạm tội Giết người nên đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với Trần về tội danh này.
Theo kết luận giám định tử thi, nguyên nhân dẫn đến cái chết của nạn nhân T. là do ngạt cơ học do chèn ép vùng cổ trên cơ sở tìm thấy thuốc diệt cỏ trong máu và chất chứa trong dạ dày.
Thực hành quyền công tố, đại diện VKSND Tp.HCM cho rằng, căn cứ vào lời khai của bị can Trần, kết quả khám nghiệm hiện trường, kết quả thực nghiệm điều tra và kết luận giám định nguyên nhân tử vong của bà T., nhận thấy bị cáo Trần đã thực hiện hiện hành vi siết cổ nạn nhân một cách quyết liệt và đến cùng vào lúc nạn nhân đang ngủ say không có khả năng kháng cự, hậu quả dẫn đến bà T. đã tử vong.
Toàn bộ diễn biến vụ án và mục đích phạm tội chỉ duy nhất bị cáo rõ, nạn nhân đã chết, không có nhân chứng hay người biết việc. Việc bị cáo Trần khai nhận động cơ mục đích giết bà T. là do nghe bà T. mắc nợ không có tiền để trả nên khi thấy bà T. năn nỉ được “giải thoát” thì Trần thực hiện là không phù hợp.
Cũng theo VKS, mạng sống con người là quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm không ai được quyền tước đoạt sinh mạng của người khác. Do đó, hành vi giết người của Tiêu Tô Trần thuộc trường hợp “có tính chất côn đồ” quy định tại điểm a khoản 1 Điều 123 Bộ luật Hình sự.
Hành vi của Tiêu Tô Trần là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến tính mạng của người khác được pháp luật bảo vệ và gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội, cần phải được xử lý nghiêm minh trước pháp luật, nhằm cải tạo, giáo dục đối với bị cáo và để răn đe, phòng ngừa chung.
Nói lời sau cùng, bị cáo Trần không phân trần, chỉ mong được xem xét để hưởng sự khoan hồng của pháp luật.
Ngày 26/6, sau 4 ngày tạm dừng xét xử, TAND Hà Nội công bố phán quyết sơ thẩm vụ án kinh doanh thương mại về việc tranh chấp quyền sở hữu bản ghi âm, ghi hình giữa các nguyên đơn là nhạc sĩ Giáng Son, nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến và bị đơn là Công ty cổ phần thương mại và dịch vụ truyền thông Bihaco (BH Media).
Dựa trên tài liệu chứng cứ và lời khai, tòa khẳng định nhạc sĩ Giáng Son và nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến là đồng tác giả, đồng thời là đồng chủ sở hữu quyền tác giả đối với bài hát Giấc mơ trưa.
Trong đó, Giáng Son sáng tác phần nhạc và ông Tiến sáng tác phần lời, đã được bảo hộ ngay từ khi được sáng tạo và công bố lần đầu vào năm 2005. Giáng Son cũng là chủ sở hữu duy nhất của bản ghi âm gốc do ca sĩ Khánh Linh thể hiện.
Nhận định này dựa trên thực tế rằng Giáng Son đã trực tiếp đầu tư toàn bộ kinh phí, thuê phòng thu, phối khí và ca sĩ để tạo ra sản phẩm âm thanh hoàn chỉnh.
Với tư cách chủ sở hữu, nhạc sĩ Giáng Son có toàn quyền phân phối, công bố và quản lý việc sử dụng bản ghi âm này trên mọi phương tiện kỹ thuật, bao gồm cả các nền tảng trực tuyến như YouTube.
Theo tòa, dù BH Media lập luận họ quản lý bản ghi âm của nghệ sĩ Dương Thùy Anh thông qua hợp đồng với Hồ Gươm Audio, nhưng bản ghi này lại sử dụng phần hòa âm phối khí từ bản gốc của nhạc sĩ Giáng Son mà không được sự cho phép. BH Media sau đó tự ý xác nhận chủ sở hữu bản quyền tác phẩm trên hệ thống Content ID của YouTube đã xâm phạm đến quyền phân phối tác phẩm và quyền lợi kinh tế chính đáng của nguyên đơn.
Tòa phân tích, việc BH Media đưa dữ liệu này vào hệ thống nhận diện tự động đã trực tiếp gây ra xung đột bản quyền ngay trên chính kênh YouTube chính thức của nhạc sĩ Giáng Son, khiến toàn bộ doanh thu quảng cáo bị điều hướng về phía bị đơn.
Tòa án cũng chỉ ra BH Media, với tư cách là một doanh nghiệp truyền thông chuyên nghiệp và đối tác của YouTube, đã thiếu sự rà soát cần thiết về tính hợp pháp của nguồn gốc bản phối trước khi thực hiện các thao tác xác nhận chủ sở hữu trên môi trường số.
Ban đầu, nhạc sĩ Giáng Son yêu cầu bồi thường thiệt hại về danh dự và uy tín với số tiền một tỷ đồng. Tuy nhiên, tại phiên tòa, phía nguyên đơn tự nguyện rút một phần yêu cầu khởi kiện với khoản tiền bồi thường này với tinh thần xây dựng và mong muốn sớm kết thúc vụ việc.
Ngược lại, phía BH Media cũng từng đưa ra yêu cầu phản tố gay gắt, buộc nhạc sĩ Giáng Son phải xin lỗi công khai vì cho rằng đã có những phát ngôn "vu khống" doanh nghiệp là "ăn cắp" hay "nhận vơ" trên mạng xã hội; đồng thời đòi bồi thường 143 triệu đồng.
Song giai đoạn cuối của vụ án, BH Media đã rút toàn bộ yêu cầu phản tố này.
Tòa án ghi nhận sự tự nguyện của các bên, ra phán quyết buộc BH Media phải chấm dứt ngay lập tức mọi hành vi xâm phạm quyền; gỡ bỏ hoàn toàn các thông tin xác nhận chủ sở hữu sai trái và dừng mọi hoạt động khai thác thương mại liên quan cho đến khi có sự đồng ý bằng văn bản của các đồng tác giả.
Tòa án buộc BH Media phải thực hiện việc xin lỗi công khai nhạc sĩ Giáng Son và nhạc sĩ Nguyễn Vính Tiến trên ba tờ báo giấy trong một số báo xuất bản.
Trước đó, Giáng Son yêu cầu bị đơn xin lỗi công khai trên 6 báo điện tử và nhiều báo in trong nhiều số đăng liên tiếp. Song tòa cho rằng yêu cầu này không tương xứng với tính chất vụ việc, do đó phán quyết như trên.
Sau khi nhận được phán quyết sơ thẩm, Giáng Son và đồng tác giả Nguyễn Vĩnh Tiến bày tỏ sự vui mừng, cho rằng không chỉ là "chiến thắng" riêng với mình mà những tác giả, người làm nghệ thuật chân chính nói chung.
Vụ kiện khởi nguồn năm 2021 khi Giáng Son đăng tải ca khúc "Giấc mơ trưa" do ca sĩ Khánh Linh thể hiện lên kênh YouTube cá nhân nhằm mục đích lưu trữ và giới thiệu tác phẩm. Ngay sau đó, hệ thống Content ID của YouTube đã gửi thông báo vi phạm bản quyền liên quan đến BH Media đối với chính sản phẩm âm nhạc này.
Giáng Son khẳng định bản ghi âm này thuộc sở hữu cá nhân vì chị là người trực tiếp đầu tư tài chính, tổ chức sản xuất từ khâu thuê phòng thu đến phối khí cho album phát hành năm 2007, nên đương nhiên nắm giữ quyền tác giả và quyền liên quan đối với bản ghi âm đó.
BH Media đã bác các cáo buộc, dựa trên hợp đồng ký kết với Hồ Gươm Audio vào năm 2020. Theo đó, BH Media được nhận chuyển nhượng quyền quản lý và khai thác các bản ghi âm số, trong đó có ca khúc Giấc mơ trưa nhưng là phiên bản do nghệ sĩ đàn nhị Dương Thùy Anh thể hiện.
Đại diện doanh nghiệp giải thích rằng việc Giáng Son nhận được thông báo bản quyền thực chất chỉ là một "thao tác kỹ thuật" của hệ thống Content ID khi họ tải tệp âm thanh lên để bảo vệ bản ghi thuộc quyền quản lý của mình. BH Media khẳng định không có mục đích khai thác thương mại tác phẩm của nguyên đơn và đã chủ động gỡ bỏ xác nhận bản quyền ngay khi nhận được phản ánh vào tháng 10/2021 để chấm dứt mọi ảnh hưởng.
Song mâu thuẫn chủ yếu trong vụ kiện nằm ở sự khác biệt giữa các bản ghi âm và nguồn gốc của chúng. Nhạc sĩ Giáng Son làm rõ rằng chị từng cho phép nghệ sĩ Dương Thùy Anh sử dụng phần phối khí ca khúc để làm đĩa CD cho Hồ Gươm Audio, nhưng bản ghi của Dương Thùy Anh và bản ghi của Khánh Linh là hai thực thể âm thanh hoàn toàn khác biệt.
Việc BH Media sử dụng tệp tham chiếu dẫn đến khiếu nại video của chị bị coi là không chính xác. Dù đại diện Hồ Gươm Audio xác nhận việc chuyển nhượng cho BH Media, nhưng đơn vị này lại không còn lưu giữ hồ sơ hay giấy phép phát hành gốc từ năm 2007 để làm đối chứng.
Nguyên đơn từ chối phương án hòa giải dù BH Media bày tỏ thiện chí xin lỗi. Hai nhạc sĩ cho rằng vụ kiện đã vượt xa phạm vi tranh chấp cá nhân và liên quan đến quyền lợi của hàng nghìn nghệ sĩ khác trên môi trường số. Họ mong muốn tòa án đưa ra một phán quyết công tâm, làm cơ sở pháp lý và tiền lệ cho các tranh chấp tương tự trong tương lai.
Thanh tra tỉnh An Giang vừa có kết luận về việc chấp hành các quy định về điều kiện hoạt động cơ sở khám, chữa bệnh; hợp đồng khám, chữa bệnh bảo hiểm y tế và tạm ứng, thanh toán, quyết toán chi phí khám, chữa bệnh bảo hiểm y tế.
Theo kết luận, Thanh tra tỉnh An Giang nêu rõ năm 2023 đến năm 2025, Bệnh viện Bình An (phường Rạch Giá, tỉnh An Giang) đã khám và điều trị bệnh cho 863.753 lượt bệnh nhân (có 71.000 lượt bệnh nhân có thẻ bảo hiểm y tế).
Phòng khám Hạnh Ngọc 2 khám và điều trị cho 36.062 lượt bệnh nhân có thẻ bảo hiểm y tế, góp phần điều trị bệnh, chăm lo sức khỏe cho nhân dân trên địa bàn tỉnh.
Tuy nhiên, trong quá trình thanh tra, Bệnh viện Bình An thay đổi vị trí kho dược nhưng không báo cáo với cơ quan có thẩm quyền là chưa đúng quy định.
Bảo hiểm xã hội tỉnh Kiên Giang (trước sáp nhập) với Bệnh viện Bình An có hợp đồng khám chữa bệnh bảo hiểm y tế và có dấu hiệu hợp thức hóa hồ sơ tài liệu, thanh toán chi phí khám chữa bệnh bảo hiểm y tế ngoại trú phát sinh với số tiền gần 10 tỉ đồng. Hành vi này có dấu hiệu tội phạm.
Ngoài ra Bệnh viện Bình An thanh toán chi phí khám chữa bệnh bảo hiểm y tế không đúng quy định, phải hoàn trả vào quỹ bảo hiểm y tế hơn 2,2 tỉ đồng.
Còn Phòng khám Hạnh Ngọc 2 (xã Mỹ Đức, tỉnh An Giang) chưa đảm bảo an toàn về phòng cháy, chữa cháy và thanh toán chưa đúng quy định phải hoàn trả vào quỹ bảo hiểm y tế hơn 84 triệu đồng.
Thanh tra tỉnh An Giang kiến nghị Chủ tịch UBND tỉnh An Giang có văn bản đề nghị Bảo hiểm xã hội Việt Nam kiểm điểm trách nhiệm lãnh đạo Bảo hiểm xã hội tỉnh Kiên Giang (giai đoạn 2023 - 2025) về việc lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành trong việc ký hợp đồng khám chữa bệnh bảo hiểm y tế với Bệnh viện Bình An.
Bảo hiểm xã hội tỉnh An Giang thu hồi nộp vào quỹ bảo hiểm y tế gần 2,3 tỉ đồng. Các đơn vị liên quan chuyển thông tin sang công an điều tra làm rõ dấu hiệu phạm tội về việc hợp thức hóa hồ sơ tài liệu thanh toán chi phí khám chữa bệnh bảo hiểm y tế ngoại trú phát sinh với số tiền gần 10 tỉ đồng.
Ngày 7/7, Tòa án nhân dân Khu vực 1 - Đà Nẵng mở phiên tòa sơ thẩm xét xử 3 bị cáo trong vụ án nam nhân viên giao hàng (shipper) tử vong sau khi bị đánh xảy ra vào tháng 1/2025.
Ba bị cáo gồm Trần Văn Minh Toàn, Nguyễn Thanh Tùng, Trần Hoàng Thiên (cùng trú tại phường Hòa Xuân, Đà Nẵng), bị Viện kiểm sát nhân dân thành phố Đà Nẵng truy tố về tội Giết người. Nạn nhân trong vụ án là anh Trần Thành (trú tại phường Hòa Xuân).
Tại phiên tòa, luật sư bào chữa cho các bị cáo vắng mặt không có lý do. Để đảm bảo quyền bào chữa, quyền lợi hợp pháp của các bị cáo, Hội đồng xét xử quyết định hoãn phiên tòa. Thời gian mở lại phiên xét xử sẽ được ấn định sau.
Theo cáo trạng được Viện kiểm sát nhân dân thành phố Đà Nẵng, khoảng 11h45 ngày 17/1/2025, anh Thành đến giao đơn hàng trị giá 375.000 đồng cho chị T.T.T. (27 tuổi, trú tại phường Hòa Xuân). Do chị T. bận việc nên nhờ người thân nhận hàng, còn tiền được hẹn chuyển khoản sau.
Đến khoảng 20h ngày 17/1/2025, chị T. mới chuyển tiền. Lúc này anh Thành cho rằng khách thanh toán chậm nên nhắn tin với lời lẽ thiếu chuẩn mực. Chị T. sau đó phản ánh thái độ của shipper lên hệ thống giao hàng và thông báo việc khiếu nại cho anh Thành.
Khoảng 23h ngày 17/1/2025, sau khi uống rượu, anh Thành đến nhà chị T. la hét, yêu cầu gặp chị này để nói chuyện.
Khi được thông báo về sự việc, chị T. cùng bạn trai là Trần Văn Minh Toàn và một người bạn là Nguyễn Thanh Tùng trở về nhà. Tại đây chị T. và anh Thành xảy ra cãi vã.
Thấy vậy, Toàn tiến lên phía trước chắn mặt chị T. rồi đấm vào mặt anh Thành, Tùng tiếp tục lao vào đánh nhiều lần, đẩy nạn nhân ra khu vực trước cổng nhà. Chị T. đã nhiều lần can ngăn nhưng không được.
Ít phút sau, Trần Hoàng Thiên (em trai chị T.) về đến nhà cũng xông vào đánh anh Thành. Khi nạn nhân ngã xuống đất, Thiên tháo mũ bảo hiểm đang đội trên đầu đánh thêm nhiều cái vào đầu, mặt nạn nhân. Sau khi anh Thành đứng dậy, Toàn tiếp tục đánh thêm hai cái vào mặt và được mọi người can ngăn.
Rời khỏi hiện trường, anh Thành gặp tổ an ninh cơ sở và trình báo sự việc. Tổ công tác cùng anh Thành quay lại nhà chị T. để hòa giải nhưng hai bên tiếp tục tranh cãi. Được sự giải thích của tổ công tác, ông Thành đồng ý về nhà.
Anh Thành về nhà trong tình trạng trên mặt có nhiều vết bầm tím, cơ thể trầy xước, mũ bảo hiểm bị vỡ. Sau khi kể với vợ việc bị đánh, anh lên giường ngủ. Đến khoảng 0h30 ngày 18/1/2025, người vợ phát hiện chồng có biểu hiện khó thở, gọi cấp cứu nhưng nạn nhân đã tử vong.
Cáo trạng cũng đề cập đến việc quá trình điều tra xác định chị T. không đồng phạm cùng với các bị can Thiên, Tùng và Toàn nên cơ quan điều tra không xử lý là có căn cứ.
Đối với nạn nhân Trần Thành có dấu hiệu của hành vi gây rối trật tự công cộng, tuy nhiên nạn nhân đã tử vong nên không đề cập xử lý.
Tháng 1/2025 Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Hoà Vang (cũ) đã khởi tố bị can Trần Văn Minh Toàn, Nguyễn Thanh Tùng và Trần Hoàng Thiên để điều tra về tội Cố ý gây thương tích.
Sau đó, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an thành phố Đà Nẵng đã có quyết định thay đổi quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can 3 người này từ tội Cố ý gây thương tích sang tội Giết người.