Chiều thứ Tư hàng tuần, căn phòng nhỏ cuối khu điều trị Khoa Ung bướu Nhi, Bệnh viện Ung Bướu TP HCM, rộn ràng hơn thường lệ. Đó là giờ của lớp học Hoa Hướng Dương, nơi những học viên nhí không mặc đồng phục trường học mà mặc áo bệnh nhân, tay vẫn còn dán băng dính cố định kim truyền, say sưa bên những phím đàn.
Gia Bảo, 9 tuổi, ngồi lọt thỏm trước cây đàn organ. Đôi bàn tay nhỏ xíu, còn vụng về, bấm từng nốt nhạc của bài Happy Birthday. Bảo phát hiện ung thư máu từ năm 2 tuổi. Suốt 7 năm qua, bệnh viện là nhà, tiếng xe cấp cứu quen thuộc hơn tiếng trống trường. Chưa từng một ngày được đến lớp chính quy, Bảo không biết viết tên mình, nhưng em lại thuộc lòng giai điệu của Baby Shark hay Nơi này có anh.
Trên mu bàn tay Bảo, chiếc kim truyền vẫn nằm im lìm dưới lớp băng keo. Mỗi vài tháng, em phải trải qua nỗi ám ảnh mang tên “lấy tủy đồ”, những chiếc kim dài đâm vào thắt lưng mà em mô tả là “đau đến run người”. Nhưng cứ đến giờ học đàn, Bảo lại tươi tỉnh lạ thường.
“Mấy cô sợ tay con đeo kim không đánh được, nhưng con thích lắm, con không thấy đau nữa”, cậu bé cười, đôi mắt sáng rực khi âm thanh trong trẻo vang lên từ phím đàn. Để đến được đây, mỗi sáng, mẹ em – một tài xế xe ôm công nghệ – phải chở con vượt hơn 20km, tranh thủ lúc con vào lớp để chạy thêm vài cuốc xe mưu sinh.
Video trẻ học đàn tại lớp học Hoa Hướng Dương
Cách đó không xa, An Nhiên, 9 tuổi, lặng lẽ ngồi quan sát. Em mắc u nguyên bào thần kinh di căn xương. Tay trái của Nhiên bị “cháy ven”, thuốc phải truyền qua tay phải khiến việc cử động trở nên khó khăn. “Con thích đàn lắm mà tay đau quá không bấm được”, cô bé thầm thì, ánh mắt thoáng buồn rồi lẳng lặng chọn một hộp màu, bắt đầu tô vẽ những ước mơ của riêng mình.
Lớp học Hoa Hướng Dương vốn được duy trì từ năm 2009, chủ yếu để dạy chữ. Nhưng từ tháng 5 năm nay, tiếng đàn đã được đưa vào để xoa dịu nỗi đau thể xác cho các em.
Người đứng lớp là Vũ Nguyễn Hoàng Thông, sinh viên năm 3 Đại học Nông Lâm TP HCM. Mỗi chiều thứ Tư, Thông kiên nhẫn hướng dẫn từng nốt nhạc cho những “học trò đặc biệt” vốn có sức khỏe thay đổi theo từng giờ.
“Dạy các em cần nhất là sự kiên nhẫn. Có bé đang học nửa chừng thì mẹ gọi ra chích thuốc, hôm sau quay lại phải chỉ lại từ đầu vì hóa trị làm các em dễ quên. Nhưng nhìn các em dám thử, dù nốt nhạc có chênh phô, tôi vẫn thấy hạnh phúc”, Thông chia sẻ.
Với ba cây đàn organ từ các nhà hảo tâm, lớp học trở thành nơi “trú ẩn” của những tâm hồn nhỏ bé. Bé Diệu Nhi (2 tuổi, quê Bình Thuận) bị u nguyên bào võng mạc, một mắt đã hỏng hoàn toàn, nhưng cứ thấy đàn là đòi vào chơi. “Trước đây mỗi lần truyền thuốc con khóc dữ lắm, phải dỗ dành đủ kiểu. Giờ vô thuốc xong là đòi qua lớp ngay, con vui hơn nên cũng ít quấy khóc”, mẹ bé tâm sự.
Theo BS.CK2 Võ Đức Hiếu, Phó giám đốc Bệnh viện Ung Bướu TP HCM, việc duy trì lớp học là cách bệnh viện giữ cho các em một “nhịp sống bình thường”. Trong hành trình giành giật sự sống đầy khắc nghiệt, các em không chỉ cần thuốc mà còn cần được học tập, vui chơi và cảm thấy mình đang lớn lên như bao đứa trẻ khác.
Lãnh đạo bệnh viện nhìn nhận, giá trị của lớp học không nằm ở những bản nhạc hoàn hảo hay những con chữ tròn trịa. Nó nằm ở khoảnh khắc một đứa trẻ dám đứng lên hát vang giữa cơn đau, hay một cậu bé chưa biết chữ nhưng có thể đàn trọn vẹn một bài nhạc tặng mẹ.
“Điều đáng quý nhất là các em vẫn giữ được niềm tin vào tương lai. Mỗi giờ học giúp các em bớt lo lắng, giữ tinh thần lạc quan, thứ ‘vũ khí’ quan trọng nhất để đồng hành cùng quá trình điều trị dài đằng đẵng”, bác sĩ Hiếu nói.
Chiều muộn, lớp học tan dần. Những chiếc xe đẩy truyền dịch lại lạch cạch lăn trên hành lang đưa các em về phòng bệnh. Tiếng đàn đã dứt, nhưng nụ cười của Bảo, của Nhi vẫn còn đọng lại, thắp lên những tia sáng ấm áp trong khu vườn “Hoa Hướng Dương” giữa lòng bệnh viện.
Tin Gốc: Vnexpress




