Rau muống từ lâu đã trở thành món ăn quen thuộc, gần gũi và gần như không thể thiếu trong bữa cơm của nhiều gia đình Việt. Từ đĩa rau muống luộc chấm nước mắm, bát canh rau muống dân dã đến món rau muống xào tỏi thơm lừng, loại rau bình dị này không chỉ dễ ăn mà còn chứa nhiều dưỡng chất có lợi cho sức khỏe. Ít ai biết rằng bên cạnh giá trị dinh dưỡng cao, rau muống còn mang lại nhiều công dụng tuyệt vời cho cơ thể.
Loại rau này không chỉ là món ăn quen thuộc trong bữa cơm của người Việt, không chỉ ngon miệng mà còn chứa nhiều vitamin, khoáng chất và chất chống oxy hóa có lợi cho cơ thể. Dưới đây là 4 lợi ích nổi bật của loại rau dân dã này:
Rau muống giàu vitamin A, vitamin C và beta-carotene giúp chống oxy hóa, hạn chế cholesterol xấu tích tụ trong thành mạch, từ đó hỗ trợ bảo vệ tim mạch và giảm nguy cơ đột quỵ.
Hàm lượng chất xơ và nước dồi dào trong rau muống giúp kích thích nhu động ruột, cải thiện tiêu hóa, giảm táo bón và mang lại cảm giác nhẹ bụng.
Rau muống chứa nhiều sắt, canxi và các vi chất thiết yếu, góp phần hỗ trợ quá trình tạo hồng cầu, đặc biệt có lợi cho người thiếu máu và phụ nữ mang thai.
Nhờ giàu vitamin A, vitamin C cùng các chất chống oxy hóa, rau muống giúp bảo vệ tế bào khỏi tác động của gốc tự do, hỗ trợ làm chậm quá trình lão hóa, giúp làn da tươi sáng và khỏe mạnh hơn. Với giá thành rẻ, dễ chế biến và giàu dinh dưỡng, rau muống là thực phẩm nên có mặt thường xuyên trong thực đơn hằng ngày để nâng cao sức khỏe và cải thiện chất lượng cuộc sống.
Rau muống luộc là món ăn dân dã quen thuộc trong bữa cơm gia đình Việt. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết cách luộc rau sao cho giữ được màu xanh tươi, độ giòn tự nhiên và không bị thâm đen sau khi vớt ra.
Theo chuyên gia để có đĩa rau muống luộc ngon mắt và hấp dẫn, khâu chọn nguyên liệu đóng vai trò rất quan trọng.
Nên chọn những bó rau muống non, thân nhỏ, lá xanh tươi. Trước khi luộc, cần nhặt bỏ lá già, lá úa, rửa kỹ nhiều lần với nước sạch rồi để ráo nước.
Đun sôi một nồi nước lớn, sau đó mới cho rau vào. Có thể thêm 1 thìa cà phê muối hoặc một ít đường để giúp rau giữ được màu xanh đẹp mắt.
Khi cho rau vào, cần đảm bảo rau được ngập hoàn toàn trong nước sôi. Luộc đến khi nước sôi trở lại và rau vừa chín tới thì vớt ra ngay.
Nếu rau chưa chín kỹ, phần nhựa còn lại có thể khiến rau bị thâm đen. Ngược lại, luộc quá lâu sẽ làm rau mềm nhũn và chuyển sang màu vàng úa.
Chuẩn bị sẵn một tô nước lạnh có đá viên. Sau khi luộc xong, vớt rau cho ngay vào nước đá để “sốc nhiệt”. Cách này giúp rau giữ được màu xanh tự nhiên và độ giòn hấp dẫn.
Có thể cho thêm vài lát vỏ chanh vào nước ngâm để rau có hương thơm nhẹ. Khi nước đá tan hết, vớt rau ra để ráo trước khi thưởng thức.
Đây là cách đơn giản nhưng rất hiệu quả. Khi lượng nước nhiều hơn lượng rau, nhiệt độ sẽ nhanh chóng sôi trở lại sau khi cho rau vào, giúp rau chín đều và giữ màu tốt hơn.
Nếu cho quá nhiều rau vào một nồi nước ít, thời gian sôi lại sẽ kéo dài, làm các hợp chất trong rau bị oxy hóa, khiến rau chuyển màu đỏ nâu hoặc thâm đen.
Muối không chỉ giúp rau đậm đà hơn mà còn góp phần giữ màu xanh và hạn chế thất thoát vitamin trong quá trình luộc.
Tỉ lệ phù hợp là khoảng 1 muỗng cà phê muối cho mỗi 500ml nước. Không nên cho quá nhiều hoặc quá ít vì sẽ làm giảm hiệu quả giữ màu của rau.
Để có đĩa rau muống luộc ngon nhất, hãy kết hợp các yếu tố: chọn rau tươi, dùng nhiều nước sôi, luộc vừa chín tới và ngâm ngay vào nước đá lạnh. Chỉ với vài mẹo đơn giản, món rau muống luộc quen thuộc sẽ trở nên xanh mướt, giòn ngon và hấp dẫn hơn trong bữa cơm gia đình.
Năm 1999, Song Yang, 19 tuổi, sang London du học. Để tiết kiệm chi phí, anh cùng nhiều sinh viên khác thuê chung một căn phòng, phải ngủ dưới sàn vì chật.
Ngày thứ ba Anh, Song Yang đi tàu điện ngầm ra vùng ngoại ô London tìm chỗ ở nhưng lên nhầm chuyến. Khi bị kẹt lại ở trạm cuối lúc trời tối, anh được một người đàn ông ngoại quốc đi ngang qua hỏi thăm. Nam sinh giúp ông chỉnh chiếc đồng hồ điện tử bị sai giờ. Cảm mến sự nhiệt tình của chàng trai, ông mời anh về nhà chơi.
Người đàn ông tên Hans, sinh năm 1933 tại Thụy Sĩ. Mất mẹ từ nhỏ, ông trải qua nhiều năm tháng lang bạt trước khi làm việc tại Nhà hát Opera Hoàng gia Anh và định cư ở London.
Căn hộ của ông ở trong khu vực sầm uất, gần sông Thames nhưng khá tồi tàn, đồ đạc phủ bụi. Thấy Hans chủ yếu ăn đồ hộp, Song Yang đã nấu bữa tối từ chút nguyên liệu còn lại trong tủ lạnh, sau đó dọn dẹp nhà cửa và sửa lò sưởi giúp ông. Tối muộn, Hans đưa tờ 5 bảng Anh để nam sinh bắt taxi về vì tàu điện ngầm đã ngừng hoạt động.
Từ lần gặp đó, Song Yang thường xuyên ghé thăm, giúp Hans làm việc nhà và nấu ăn. Nhận thấy nam sinh gặp áp lực tài chính trong khi bản thân cần người bầu bạn, Hans đề nghị Song Yang chuyển đến ở cùng. Anh được miễn phí tiền trọ, đổi lại sẽ đảm nhận việc nội trợ.
Năm 2001, Song Yang bị xe buýt tông gãy xương hàm và rụng ba chiếc răng. Người lái xe chối bỏ trách nhiệm. Suốt ba năm sau đó, ông Hans gõ cửa khắp các văn phòng luật sư và tòa án để hỗ trợ Song kiện công ty xe buýt. Cuối cùng khoản bồi thường đủ để cậu trang trải chi phí y tế.
Năm 2007, sau khi nhận bằng thạc sĩ, Song Yang về Trung Quốc làm việc. Anh muốn đưa Hans đi cùng nhưng cụ ông từ chối.
Thiếu người đồng hành, Hans sa đà vào rượu, dẫn đến chứng hoại tử chỏm xương đùi nghiêm trọng và phải nằm liệt giường. Dù hệ thống y tế ở Anh miễn phí, việc chờ đợi lịch phẫu thuật và không có người chăm sóc hậu phẫu ẩn chứa nhiều rủi ro. Cuối năm 2008, bất chấp những e ngại về rủi ro pháp lý và y tế từ gia đình, Song Yang sang Anh đón cụ ông 75 tuổi về Trung Quốc.
Đầu năm 2009, ông Hans được phẫu thuật thay khớp háng tại Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình Trịnh Châu. Gia đình Song Yang chi trả toàn bộ viện phí hơn 8.000 USD và luân phiên túc trực chăm sóc. Sau ca mổ, Hans quyết định ở lại định cư.
Để tiện chăm nom ông, Song Yang nghỉ việc ở bệnh viện lớn, chuyển sang công việc hành chính lương thấp hơn. Anh nhường phòng ngủ chính cho Hans, lắp tivi, tải phim tiếng Anh và đặt báo tiếng Anh để cụ ông duy trì thói quen sinh hoạt cũ.
Cả gia đình Song Yang cũng dần thay đổi vì Hans. Mẹ anh học vật lý trị liệu để xoa bóp cho ông, bố anh tập pha cà phê và nấu món Âu, còn bà nội tự học vài câu tiếng Anh giao tiếp. Khi kết hôn, Song Yang xem việc chấp nhận Hans là điều kiện quan trọng nhất ở bạn đời. May mắn, vợ anh - một nữ y tá - thấu hiểu và cùng chồng chăm sóc cụ ông.
Tại khu phố mới, Hans thường đi dạo công viên, mở lớp tiếng Anh miễn phí cho trẻ em và tham gia hoạt động tình nguyện. Suốt 6 năm cuối đời, cụ ông sống đầm ấm như thành viên trong gia đình.
Tháng 12/2013, Hans qua đời vì suy tim. Trước lúc mất, ông để lại nguyện vọng được an táng tại Trung Quốc thay vì đưa tro cốt về quê hương. Gia đình Song Yang sau đó làm việc với Đại sứ quán Thụy Sĩ để hoàn tất thủ tục.
Trong giấy xác nhận hỏa táng, Song Yang điền thông tin mình là thân nhân và gọi Hans là "ông nội". "Mối quan hệ của chúng tôi giống như gia đình. Nếu Hans không giúp đỡ tôi trước, tôi sẽ không thể xoay xở trong những ngày khốn khó", anh Song nói.
Câu chuyện tình người này được đài CCTV đưa đến công chúng qua hai bộ phim tài liệu "Lời hứa vượt đại dương" vào tháng 3/2012 khi ông Hans còn sống và "Song Yang: Tình thân xuyên quốc gia" ngay khi ông qua đời.
Ngày 20/5, Văn phòng Sở Y tế Tp.Huế cho biết vừa có kết quả xác minh phản ánh liên quan đến vệ sinh an toàn thực phẩm tại bếp ăn tập thể phục vụ sinh viên của Trung tâm Giáo dục Quốc phòng và an ninh (Đại học Huế).
Sở Y tế Tp.Huế cũng đã có báo cáo gửi UBND thành phố và Ban Tuyên giáo, Dân vận Thành ủy liên quan kết quả xác minh phản ánh nêu trên.
Trước đó, trên tài khoản mạng xã hội "Sinh viên Đại học Huế" xuất hiện phản ánh về chất lượng bữa ăn dành cho sinh viên nội trú, với các nội dung như "nước mắm có gián", "chả cá có giòi", "canh rau có sâu".
Liên quan đến các phản ánh của sinh viên, phía Công ty Lộc Gia cho biết cơ sở không nhận được phản ánh trực tiếp từ sinh viên liên quan đến các nội dung như "nước mắm có gián", "chả cá có giòi". Đơn vị cho biết chỉ tiếp cận thông tin thông qua các bài đăng, hình ảnh trên mạng xã hội và các cơ quan báo chí.
Tại thời điểm làm việc, phía Công ty Lộc Gia thừa nhận phản ánh "canh rau có sâu" là đúng sự thật. Đại diện đơn vị đã xin lỗi toàn thể sinh viên, đồng thời cam kết khắc phục không để trường hợp tương tự xảy ra trong buổi đối thoại với sinh viên sáng 15/5.
Qua kiểm tra bếp ăn tập thể của Trung tâm Giáo dục Quốc phòng và an ninh (Đại học Huế), đoàn công tác xác định đây là cơ sở kinh doanh dịch vụ ăn uống đã được cấp giấy chứng nhận đủ điều kiện an toàn thực phẩm. Đơn vị cung cấp suất ăn dành cho sinh viên thuộc một công ty có trụ sở tại Hà Nội.
Đại diện Sở Y tế Tp.Huế cũng cảm ơn phản ánh của sinh viên, các cơ quan báo chí để Sở Y tế tiếp tục chỉ đạo, kiểm tra các cơ sở kinh doanh dịch vụ ăn uống, các bếp ăn tập thể trên địa bàn Tp.Huế.
Những năm gần đây, cụm từ "chữa lành" thường xuyên xuất hiện trên mạng xã hội. Nó xuất hiện trong mọi ngữ cảnh: từ "du lịch chữa lành", "nhậu chữa lành", "karaoke chữa lành", "gội đầu dưỡng sinh chữa lành", đến "chỗ làm chữa lành" thay vì lương cao.
Xu hướng này thậm chí trở thành một phần lối sống của nhiều người trẻ, phản ánh nhu cầu chăm sóc sức khỏe tinh thần trong bối cảnh áp lực cuộc sống hiện đại.
Trong nhiều từ điển, từ này mang nghĩa chính xác là quá trình điều trị để hồi phục sức khỏe, chủ yếu liên quan đến bệnh tật thể chất. Trong các tài liệu hay trong sử dụng hằng ngày, "chữa lành" đã được dùng với nghĩa là có thể chữa khỏi bệnh: "bệnh có thể chữa lành", "vết thương chữa lành"...
"Chữa lành" phần nhiều được dùng với khái niệm tâm lý học lành mạnh: quá trình phục hồi sau tổn thương thể chất, tinh thần, cảm xúc, giúp con người tìm lại sự cân bằng, an yên. Nó có thể bao gồm thiền chánh niệm, đi du lịch, viết nhật ký cảm xúc, trò chuyện với bạn bè, tìm đến chuyên gia tâm lý hoặc đơn giản là nghỉ ngơi đúng nghĩa.
Thời gian qua, "chữa lành" chuyển từ nghĩa y học cụ thể sang nghĩa tâm lý trừu tượng, mở rộng phạm vi biểu đạt. Ban đầu là thuật ngữ chuyên ngành sau đó lan tỏa qua mạng xã hội trở thành một từ nhiều người sử dụng (hot trend).
Đã có hiện tượng lạm dụng và thoái hóa nghĩa khi từ mang ý sâu sắc (hành trình nội tâm kiên trì) bị giản lược thành "trend" bề nổi: "nhậu chữa lành", "karaoke chữa lành", "chữa lành bằng shopping"... Tức là bất kể điều gì cũng có thể được gắn mác "chữa lành", trong khi không hề "chữa" mà cũng chẳng có "lành"!
Sau đại dịch COVID-19, áp lực công việc, chi phí sinh hoạt tăng cao, mạng xã hội phóng đại cảm xúc tiêu cực, một số rủi ro trong cuộc sống... khiến nhiều người cảm thấy kiệt sức, cô đơn, lo âu. Giới trẻ công khai thừa nhận "mệt mỏi tinh thần" và tìm cách tự chăm sóc bản thân - điều mà thế hệ trước thường giấu kín hoặc coi là yếu đuối.
Đây là mặt tích cực: xã hội Việt Nam đang dần cởi mở hơn với sức khỏe tâm thần, không còn coi trầm cảm hay lo âu là "bệnh điên" hay "yếu đuối". Nhiều người thực sự được lợi từ các hoạt động giản dị như nghe podcast, sống chậm, gần gũi thiên nhiên hoặc ưu tiên môi trường làm việc lành mạnh.
Tuy nhiên, việc lạm dụng và thương mại hóa từ "chữa lành" đang khiến khái niệm này bị méo mó. Nhiều người dùng từ này để "chữa" mọi thứ: buồn một chút là "sang chấn", mệt mỏi là "cần chữa lành ngay", thậm chí thất nghiệp vẫn "chốt kèo" đi du lịch đắt đỏ thay vì đối diện thực tế.
Một số chuyên gia tâm lý cảnh báo: lạm dụng có thể dẫn đến "tích cực độc hại" (toxic positivity), đơn giản hóa vấn đề tâm lý nghiêm trọng hoặc tạo ảo tưởng rằng mọi tổn thương đều chữa nhanh bằng một chuyến đi hay khóa học.
Trào lưu này bị lợi dụng kinh doanh: các khóa học, workshop "chữa lành" giá vài chục triệu, "thầy chữa lành" tự phong, dịch vụ du lịch tâm linh... biến nỗi đau thành cơ hội kiếm tiền. Một bộ phận giới trẻ lạm dụng "chữa lành" để trốn tránh trách nhiệm, lười lao động, ngại đối diện khó khăn - điều này không giúp phục hồi mà có thể đẩy vào khủng hoảng sâu hơn.
Có thể nói, "chữa lành" là nhu cầu chính đáng và cần thiết trong xã hội hiện đại, nơi sức khỏe tinh thần bị bỏ qua quá lâu. Nó khuyến khích tự nhận thức, chăm sóc bản thân và giảm kỳ thị tâm lý.
Nhưng khi trở thành trào lưu đại chúng, nó dễ bị biến chất: từ hành trình nội tâm sâu sắc thành "mốt" bề nổi, từ tự chữa lành thành phụ thuộc dịch vụ thương mại.