Tiền vệ Rodri chấn thương trong trận gặp Arsenal cuối tuần qua, nên sự vắng mặt của anh ở trận gặp Burnley là bất khả kháng. Nico O’Reilly thay Rodri đá cặp với Bernardo Silva ở khu giữa sân. Vị trí hậu vệ trái của O’Reilly được giao lại cho Rayan Ait-Nouri. Ngoài ra, không có sự thay đổi nào khác trong đội hình chính của Man.City. Mở rộng vấn đề có thể thấy HLV Guardiola chẳng những không hề xáo trộn nhân sự, mà còn giữ nguyên sơ đồ chiến thuật 4-2-3-1.
Những trận gần đây luôn là như vậy. Phía sau trung phong Erling Haaland là bộ ba tiền vệ Jeremy Doku, Rayan Cherki, Antoine Semenyo; cặp tiền vệ trung tâm là Rodri – Bernardo; cặp trung vệ là Marc Guehi – Abdukodir Khusanov; hậu vệ cánh là Matheus Nunes (bên phải) và O’Reilly (bên trái). Ngoài chuyện O’Reilly thay chỗ Rodri như vừa nêu, ông Guardiola chỉ thay đổi đội hình chính khi Man.City đá cúp. Và chỉ có một khác biệt trong trận gặp Liverpool ở Cúp FA gần đây là việc tạo cơ hội cho James Trafford trấn giữ khung thành, thay chỗ Gianluigi Donnarumma.
Giữ nguyên đội hình ở 3 – 4 trận liên tiếp là điều hiếm thấy trong cách cầm quân của HLV Guardiola. Trước đây, ông thường xoay tua xoành xoạch. Vả lại, nhân sự gắn liền với lối chơi. Khi ông thay đổi nhân sự, thì chiến thuật của Man.City cũng thay đổi theo, luân chuyển giữa các sơ đồ 4-1-4-1, 4-3-3, 4-2-3-1. Nhìn vào đội hình chính của Man.City trong các trận đấu gần đây, giới quan sát tự hỏi: Phải chăng Guardiola đã xác định đội hình và cách chơi tối ưu, đồng nghĩa công thức chiến thắng cho Man.City?
Ông Guardiola không sở trường về việc huấn luyện ngay trong trận đấu, nghĩa là linh hoạt thay đổi tùy theo diễn tiến, tình thế. Với mẫu HLV nặng về triết lý như Guardiola, đội hình chính luôn là yếu tố quan trọng bậc nhất. Đội hình chính đi liền với lối chơi chủ đạo và các bài tập hằng ngày, từ đó quyết định mức độ nhuần nhuyễn và ổn định. Đây lại là giai đoạn nước rút để mức độ ổn định của một đội bóng cất lên tiếng nói quan trọng.
Dĩ nhiên, ông Guardiola hay bất kỳ HLV nào khác đều luôn biết rõ công thức thành công của mình. Chẳng qua ông không dễ đưa ra đội hình tối ưu ở mọi lúc, mọi nơi. Man.City là đội bóng phải thường xuyên thi đấu 2 trận mỗi tuần, với tầm quan trọng của trận đấu và tính chất giải đấu thường rất khác nhau. Dù muốn hay không ông buộc phải xoay tua đội hình là vì vậy.
Bây giờ, thầy trò Guardiola đã bị loại khỏi Champions League và đã có Cúp Liên đoàn làm vốn trong mùa bóng này. Ở Cúp FA, Man.City đã vào bán kết (và chỉ gặp đối thủ yếu Southampton vào cuối tuần này). Trên nguyên tắc,
Man.City đang có thuận lợi lớn (so với chính họ ở giai đoạn giữa mùa) về mặt thể lực, cũng không phải chịu quá nhiều áp lực.
Ngược hẳn với Man.City chính là đối thủ đang đua vô địch với họ. Không cần nói thêm điều gì về nguy cơ phải làm á quân trong 4 mùa bóng liên tiếp của Arsenal. Cuộc đua ở Ngoại hạng Anh năm nay của Arsenal luôn có màu sắc lịch sử. Đã vậy, nói đến Arsenal ở Champions League là cũng phải nói đến các cột mốc lịch sử. Lần đầu tiên họ lọt vào bán kết Champions League trong 2 mùa bóng liên tiếp. Và nếu vượt qua Atletico Madrid, Arsenal lại đứng trước cơ hội lịch sử khi lần đầu tiên vô địch Champions League. HLV Mikel Arteta dù muốn tạm quên tất cả để toàn tâm toàn ý với cuộc đua tay đôi cùng Man.City, cũng chẳng được. Và khi xen kẽ với các trận đấu quyết định ở giải trong nước là các trận đấu quan trọng nhất, có đẳng cấp cao nhất ở Champions League thì khó nói trước điều gì về lực lượng của Arsenal qua từng vòng đấu.
Đấy mới là những lý do vì sao Man.City đang tràn đầy hy vọng giành lại ngôi vô địch ở giải Ngoại hạng mùa này. Chứ chỉ nói về tình thế thì coi như hai đội đang so kè hoàn toàn: đồng điểm và bằng nhau cả về chỉ số phụ, trước 5 vòng đấu cuối. Xem Arsenal đua với Man.City lúc này chẳng khác gì xem hai đội thi sút luân lưu 11 m.
Theo The Athletic, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino hiện đang nhận sự ủng hộ tái tranh cử để đắc cử nhiệm kỳ thứ tư từ ba trong sáu liên đoàn bóng đá châu lục, gồm từ châu Phi, châu Á và Nam Mỹ.
Ông Infantino đắc cử trở thành Chủ tịch FIFA từ năm 2016, sau vụ bê bối tham nhũng gây chấn động bóng đá thế giới. Đến nay, ông đã tại vị 3 nhiệm kỳ. Ông tuyên bố sẽ tranh cử khi nhiệm kỳ hiện nay kết thúc vào năm 2027.
Ông Infantino đưa ra tuyên bố này vào cuối sự kiện kéo dài nhiều giờ của FIFA, trong đó ông ca ngợi thành tích của mình trong 10 năm qua và hứa với 211 liên đoàn thành viên của FIFA rằng, họ sẽ nhận được tổng cộng hơn 2,6 tỉ USD (khoảng 68.525 tỉ đồng) tiền phân phối trong bốn năm tới.
Với cam kết này, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cùng các liên đoàn thành viên khác của FIFA, trong tổng cộng 211 liên đoàn thành viên, đều sẽ nhận được sự hỗ trợ chi phí rất lớn từ FIFA, dự kiến mỗi liên đoàn sẽ nhận hơn 5 triệu USD (hơn 131 tỉ đồng) trong bốn năm tới đây.
"Tôi muốn xác nhận với các bạn rằng tôi sẽ là ứng cử viên cho cuộc bầu cử chủ tịch FIFA năm tới", ông Infantino nói để kết thúc đại hội, và phần lớn những người có mặt đã đáp lại bằng tràng vỗ tay. Ông sẽ tranh cử với sự ủng hộ của ít nhất ba trong số sáu liên đoàn bóng đá toàn cầu - các cơ quan quản lý từ châu Phi, châu Á và Nam Mỹ, theo The Athletic.
Trước đó, khi khai mạc Đại hội FIFA, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino nhắc lại rằng, đội tuyển Iran sẽ thi đấu các trận World Cup 2026 tại Mỹ như kế hoạch đã có từ trước đó.
"Trước hết, tôi xin khẳng định ngay rằng, tất nhiên Iran sẽ tham gia World Cup 2026. Và tất nhiên, Iran sẽ thi đấu tại Mỹ", ông Infantino nhấn mạnh.
Tại Đại hội FIFA, các thành viên của Liên đoàn Bóng đá Iran vắng mặt, sau sự cố được họ mô tả là vì "hành vi không phù hợp" của các nhân viên nhập cư tại sân bay Toronto, theo hãng tin Tasnim, kênh Al Jazeera cho biết ngày 30.4.
Tổng thư ký Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC), ông Windsor Paul John xác nhận, phía Iran chắc chắn vẫn sẽ có thể tham dự các cuộc họp lớn hơn với FIFA và AFC. Đồng thời khẳng định, đội tuyển Iran vẫn dự World Cup 2026.
Cho đến nay, đội tuyển Iran vẫn trong quá trình chuẩn bị cho World Cup. Họ có hai đợt tập huấn ngắn ở trong nước, trước khi đến Thổ Nhĩ Kỳ hội quân vào ngày 6.5, và dự kiến thi đấu 4 trận giao hữu tại đây, trong đó có trận gặp đội tuyển Tây Ban Nha.
Đội tuyển Iran sẽ lên đường đến Mỹ và có mặt tại trại huấn luyện của họ ở Tucson, Arizona vào ngày 10.6, trước 5 ngày khi chuẩn bị thi đấu trận ra quân tại World Cup như quy định của FIFA.
Tại World Cup 2026, đội tuyển Iran nằm ở bảng G với các trận đấu của họ đều được tổ chức ở Mỹ, một trong ba nước đồng chủ nhà cùng với Mexico và Canada. "Team Melli" (biệt danh đội tuyển Iran) sẽ thi đấu trận ra quân gặp đội tuyển New Zealand lúc 8 giờ ngày 16.6, tiếp đó là trận gặp đội tuyển Bỉ lúc 2 giờ ngày 22.6 (đều trên sân SoFi ở TP.Los Angeles). Và trận cuối gặp đội Ai Cập lúc 10 giờ ngày 27.6 (tất cả đều giờ Việt Nam), trên sân Lumen Field ở TP.Seattle.
Nếu giành quyền đi tiếp vào vòng 32 đội tại World Cup 2026, đội tuyển Iran có khả năng gặp đội Mỹ tại Dallas vào ngày 3.7, với điều kiện cả hai đội đều đứng thứ 2 trong bảng đấu của mình.
Đội quân của HLV Yakin không sở hữu những cầu thủ hàng đầu thế giới nhưng là một tập thể vững chãi, ăn ý suốt nhiều năm nay và luôn giữ lối chơi đặc trưng của mình. Sự ổn định của Thụy Sĩ còn là sự bền bỉ đến từ cầu thủ giàu kinh nghiệm nhất của họ hiện nay, tiền vệ Xhaka (33 tuổi). Sau chiến dịch vòng loại bất bại, đội tuyển Thụy Sĩ tiếp tục duy trì điều này ở 3 trận tại bảng B World Cup 2026 với 2 thắng và 1 hòa, giành ngôi đầu bảng rất dễ dàng trước Canada và Bosnia - Herzegovina, trong khi Qatar bị loại.
Đối đầu với họ tại vòng 32 đội là "Cáo sa mạc" - biệt danh của đội tuyển Algeria, đội trải qua trận đấu kịch tính nhưng cũng có không ít ngờ vực, khi hòa tỷ số 3-3 ở những phút bù giờ trước đội tuyển Áo, mới giành vé phụ đi tiếp (1 trong 8 đội hạng ba có thành tích tốt nhất). Algeria vẫn phụ thuộc nhiều vào tiền đạo kỳ cựu Mahrez (35 tuổi). Trong khi những cầu thủ khác như Maza (có gốc gác VN), Bentaleb hay Chaibi, Aouar vẫn chưa tạo sức bật như kỳ vọng. Do đó, khi đối đầu trước một đội Thụy Sĩ quá chắc chắn và ổn định, Algeria rất khó lòng tạo nên bất ngờ.
Không có bất ngờ nào xảy ra khi "Cỗ xe tăng" đối đầu với Curacao. Đoàn quân của HLV Julian Nagelsmann nhanh chóng áp đặt thế trận và biến trận đấu trở thành màn trình diễn sức mạnh tuyệt đối.
Các bàn thắng liên tiếp đến từ Felix Nmecha, Nico Schlotterbeck, Jamal Musiala, Tom Bischof Brown và Deniz Undav. Đặc biệt, Kai Havertz đã có một ngày thi đấu chói sáng với cú đúp bàn thắng, góp phần vào chiến thắng 7-1 hoành tráng.
Đội bóng nhỏ bé Curacao chỉ có thể gỡ lại một bàn danh dự do công của Jearl Margaritha Comenencia. Tuy nhiên, tỷ số chung cuộc đã đủ để giúp người Đức chạm tay vào cột mốc vĩ đại, 239 bàn thắng qua các kỳ World Cup, chính thức vượt qua kỷ lục 238 bàn của Brazil.
Thành tích này của đội tuyển Đức càng trở nên ý nghĩa khi đối thủ trực tiếp là Brazil vừa có một vòng đấu đáng quên. Ngay trước trận đấu này, "Selecao" đã bị Morocco cầm hòa 1-1 trong một trận cầu bế tắc.
Dù Vinicius đã kịp tỏa sáng để giữ lại một điểm, nhưng cú sảy chân đó đã gián tiếp giúp đội tuyển Đức chiếm lợi thế trong cuộc đua về hiệu suất ghi bàn lịch sử.
Với sự tự tin đang lên cao, đội tuyển Đức đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo tại bảng E. Sau thắng lợi này, thầy trò HLV Nagelsmann sẽ dồn toàn lực chuẩn bị cho trận đấu gặp Bờ Biển Ngà vào sáng 21/6. Trận đấu khép lại vòng bảng của "Cỗ xe tăng" sẽ là màn so tài với Ecuador vào ngày 26/6.
Việc thiết lập kỷ lục ghi bàn ngay trong trận ra quân không chỉ khẳng định sức mạnh của bóng đá Đức mà còn là thông điệp đanh thép mà thầy trò HLV Nagelsmann gửi đến các đối thủ còn lại. Trên đất Bắc Mỹ, người Đức đang cho thấy họ là ứng cử viên thực thụ cho chiếc cúp vàng năm nay.