Trong những năm gần đây, mô hình kinh doanh dịch vụ nghỉ dưỡng dài hạn, thường được biết đến với tên gọi “sở hữu kỳ nghỉ” (timeshare), ngày càng xuất hiện phổ biến trên thị trường.
Các sản phẩm này được quảng bá dưới nhiều tên gọi khác nhau như hợp đồng sở hữu kỳ nghỉ, hợp đồng nghỉ dưỡng, hợp đồng tuần nghỉ hạnh phúc, hợp đồng kỳ nghỉ gia đình hay thẻ du lịch nghỉ dưỡng.
Qua phản ánh của nhiều người dân, Ủy ban Cạnh tranh Quốc gia cho biết cách thức tiếp cận, chào mời phổ biến nhất của các doanh nghiệp là tổ chức sự kiện để tặng quà, tặng kỳ nghỉ miễn phí và khảo sát nhu cầu du lịch của người dân (đặc biệt là người cao tuổi).
Tại đây, các công ty sử dụng nhiều chiến lược bán hàng tinh vi, bài bản khiến nhiều người dân đặt cọc/ký kết hợp đồng một cách vội vàng ngay cả khi chưa được cung cấp đầy đủ thông tin về sản phẩm cũng như chưa được cung cấp/chưa nghiên cứu hợp đồng.
Chẳng hạn như tặng phiếu giảm giá, tặng kỳ nghỉ miễn phí; cung cấp quá nhiều và thổi phồng, thậm chí không đúng sự thật, các thông tin về lợi ích nghỉ dưỡng, cơ hội đầu tư hấp dẫn; che giấu một số thông tin quan trọng như nghĩa vụ của bên mua, các loại phí phát sinh, điều khoản bất lợi trong hợp đồng…
Khi nhận ra sản phẩm trên thực tế không đúng nguyện vọng (như mua để đầu tư sinh lời nhưng không chuyển nhượng được cho bên thứ ba; mua để có các kỳ nghỉ lý tưởng với gia đình nhưng yêu cầu về thời gian đặt phòng trước quá khắt khe) cũng như nhận ra các bất lợi, rủi ro từ giao dịch đã xác lập, người dân yêu cầu bên bán chấm dứt hợp đồng, hoàn trả tiền nhưng không được chấp nhận.
Bên cạnh đó, cơ quan quản lý cho biết nhiều doanh nghiệp thiết kế sẵn các điều khoản giao dịch, từ thỏa thuận đặt cọc đến hợp đồng cung cấp kỳ nghỉ dưỡng, theo hướng bảo đảm lợi ích pháp lý cho mình.
Thông thường, bên mua phải thanh toán toàn bộ giá trị hợp đồng trước khi sử dụng dịch vụ và tiếp tục đóng phí thường niên trong suốt thời hạn hợp đồng, dù không sử dụng. Điều kiện đặt phòng, chuyển nhượng hoặc cho thuê lại kỳ nghỉ cũng khá khó khăn.
Đáng chú ý, khách hàng thường không được hủy ngang hợp đồng nhưng có thể bị bên bán đơn phương chấm dứt hợp đồng và mất toàn bộ số tiền đã đóng trong một số trường hợp. Trong khi đó, nghĩa vụ của bên bán được quy định khá sơ sài, còn các chế tài xử lý vi phạm lại được thiết kế theo hướng bất lợi hơn cho khách hàng.
Cơ quan chức năng cho biết một rủi ro khác được người dân phản ánh là bên bán không sở hữu khu nghỉ dưỡng nhưng vẫn cung cấp dịch vụ nghỉ dưỡng dài hạn và thu toàn bộ giá trị hợp đồng trước khi cung cấp dịch vụ.
Trong quá trình thực hiện hợp đồng, nhiều khách hàng gặp khó khăn khi đặt phòng do bên bán thông báo hết phòng hoặc khu nghỉ dưỡng đã ngừng hợp tác. Trong khi đó, nhiều hợp đồng không quy định biện pháp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ của bên bán, không liệt kê cụ thể các khu nghỉ dưỡng phải cung cấp dịch vụ cũng như không yêu cầu bên bán chứng minh mối quan hệ hợp tác với chủ sở hữu khu nghỉ dưỡng.
Vì vậy, quyền lợi của bên mua không chỉ phụ thuộc vào các điều khoản hợp đồng mà còn bị chi phối bởi mối quan hệ giữa bên bán và các đối tác liên kết, thậm chí có thể đối mặt với rủi ro nếu bên bán mất khả năng thực hiện hợp đồng hoặc phá sản.
Trong những năm gần đây, mô hình kinh doanh dịch vụ nghỉ dưỡng dài hạn, thường được gọi là “sở hữu kỳ nghỉ” (timeshare), ngày càng phổ biến trên thị trường với nhiều tên gọi như hợp đồng sở hữu kỳ nghỉ, hợp đồng nghỉ dưỡng, hợp đồng kỳ nghỉ gia đình hay thẻ du lịch nghỉ dưỡng.
Đây là mô hình cho phép khách hàng mua quyền sử dụng dịch vụ nghỉ dưỡng trong thời gian dài, từ vài năm đến vài chục năm. Để tham gia, khách hàng thường phải thanh toán trước toàn bộ giá trị hợp đồng, phổ biến 200-800 triệu đồng, cùng các khoản phí duy trì, phí thường niên hoặc các chi phí phát sinh khác.
Đáng lưu ý, sở hữu kỳ nghỉ không phải là sở hữu bất động sản mà chỉ là quyền sử dụng dịch vụ nghỉ dưỡng theo hợp đồng. Hiện nay, mô hình này chủ yếu được triển khai dưới ba hình thức gồm tuần nghỉ cố định, tuần nghỉ linh hoạt (tuần thả nổi) và thẻ nghỉ dưỡng tích lũy điểm.
Phiên giao dịch chứng khoán ngày 23/6, cổ phiếu LPB của Ngân hàng Lộc Phát Việt Nam tăng trần lên 52.600 đồng/đơn vị và nổi bật so với các mã khác cùng ngành. Thanh khoản cũng ghi nhận đột biến lên hơn 7,3 triệu đơn vị, dư mua giá trần hơn 3,6 triệu cổ phiếu và "trắng" bên bán.
Trước đó, từ ngày 15/6 đến 22/6, cổ phiếu LPB ghi nhận 6 phiên tăng liên tiếp. Trong 6 tháng gần nhất, mã này tăng từ vùng 38.300 đồng/đơn vị lên cao nhất 55.100 đồng/đơn vị, tức tăng khoảng 44%.
Cũng trong hôm nay, nhóm cổ phiếu Vingroup, đặc biệt là VIC, duy trì đà tăng tích cực, với mức tăng 3%.
Cả 2 mã VIC và LPB lần lượt dẫn đầu nhóm cổ phiếu ảnh hưởng tích cực nhất đến VN-Index. Đồng thời, bộ đôi này cũng là các cổ phiếu được khối ngoại mua ròng mạnh nhất, đạt giá trị lần lượt hơn 2.771 tỷ đồng và gần 63 tỷ đồng.
Kết phiên giao dịch, VN-Index tăng 11,13 điểm, đạt 1.869,04 điểm. Thanh khoản sàn HoSE được cải thiện tích cực, đạt gần 31.000 tỷ đồng. Dù thị trường chung tăng điểm nhưng các cổ phiếu giảm giá lại chiếm đa số. Nhà đầu tư nước ngoài mua ròng hơn 1.500 tỷ đồng trong phiên này.
Báo cáo mới đây, Sở Nông nghiệp và Môi trường thành phố Đà Nẵng cho biết tính đến tháng 3-2026, thành phố có 86 giấy phép khai thác khoáng sản còn hiệu lực.
Trong đó 6 giấy phép thuộc thẩm quyền của bộ, gồm: 1 mỏ than đá, 1 đá ốp lát, 1 đá vôi xi măng, 3 nước khoáng.
Có 80 giấy phép thuộc thẩm quyền của UBND tỉnh Quảng Nam (cũ) và UBND thành phố Đà Nẵng, trong đó 59 giấy phép do Quảng Nam cấp, 21 giấy phép do Đà Nẵng cấp.
Trong khi theo quy hoạch, khu vực có tới 186 mỏ cát, sỏi, nhưng đến nay mới chỉ cấp phép khai thác 11 mỏ cát tại khu vực Quảng Nam (cũ), với tổng trữ lượng hơn 852.000m³, công suất khoảng 122.000m³/năm.
Ngoài ra, theo báo cáo của Sở Nông nghiệp và Môi trường thành phố Đà Nẵng, đã có 16 mỏ cát được phê duyệt, tổ chức đấu giá trong thời gian qua. Tuy nhiên vì nhiều lý do chưa thể đưa vào khai thác, trong đó chủ yếu là các vấn đề liên quan đến thủ tục.
Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, từ đầu năm 2026 đến nay giá nhân công và vật liệu xây dựng tại Đà Nẵng liên tục tăng.
Tại các cuộc họp về giải ngân vốn đầu tư công, lãnh đạo UBND TP Đà Nẵng đã yêu cầu không để giá vật liệu xây dựng tác động đến mục tiêu tăng trưởng 2 con số.
Anh Trần Văn Hòa, người dân Đà Nẵng, cho biết gia đình anh có kế hoạch xây nhà trong năm nay.
Dù đã bỏ móng nhưng do giá cát biến động tăng cao gần 50% so với tính toán nên đành phải tạm dừng công trình. Theo anh Hòa, do cát tô nhà chiếm số tiền lớn trong nguyên vật liệu làm nhà nên gia đình anh chờ giá bình ổn rồi tiếp tục thuê thợ xây.
Chia sẻ tại cuộc họp triển khai nhiệm vụ quý 2, ông Trần Nam Hưng, Phó chủ tịch UBND TP Đà Nẵng, yêu cầu cần phải xác định năm 2026 là năm bùng nổ các mỏ khoáng sản tại Đà Nẵng.
Bởi không chỉ giải quyết tình trạng khan hiếm vật liệu xây dựng, đẩy nhanh tiến độ dự án đầu tư công mà còn phải xác định nguồn thu từ khoáng sản sẽ góp phần đảm bảo mục tiêu tăng trưởng chung.
"Tôi đề nghị bung ra tất cả các mỏ khoáng sản của chúng ta từ vàng bạc, đá quý cho đến đất, cát nguyên liệu" - ông Hưng nói.
Theo ông Hưng, đến nay nhiều mỏ khoáng sản đã được thăm dò trữ lượng, đã hoàn thành thủ tục nhưng đến thời điểm này chưa đưa vào khai thác.
"Nếu không gỡ được thì rõ ràng chúng ta có khuyết điểm với sự phát triển của thành phố, vì một sản lượng khoáng sản này xúc lên là đóng góp trực tiếp vào GRDP.
Các công trình của ban quản lý dự án và nhân dân đều đang thiếu đất, cát nguyên liệu thì không có lý do gì không đưa ra đấu giá. Tất cả đều phải đưa lên sàn đấu giá" - ông Hưng đề xuất.
Cũng theo ông Hưng, đối với những đơn vị trúng đấu giá, luật quy định có thể chậm khai thác trong một khoảng thời gian nhất định.
Tuy nhiên với bối cảnh hiện nay phải tuyên truyền, vận động để đấu giá xong là phải khai thác ngay. Thậm chí mời cơ quan công an vào cuộc với trường hợp đấu giá xong rồi cố ý để đó.
Kiểm định khí thải xe máy là một trong những giải pháp cho bài toán lớn về ô nhiễm không khí đô thị. Tháng trước, Thủ tướng ban hành Quyết định 13 quy định lộ trình kiểm định khí thải xe máy tại các thành phố lớn. Trong đó, việc kiểm định tại Hà Nội và TP HCM bắt đầu từ tháng 7/2027.
Chia sẻ tại hội thảo "Di chuyển, trí tuệ nhân tạo và xã hội" ngày 21/5, ông Trương Mạnh Tuấn, Phó trưởng phòng Quản lý chất lượng môi trường, Cục Môi trường (Bộ Nông nghiệp và Môi trường), giải thích cơ chế kiểm định không nhằm thải loại xe không đạt khí thải. Các xe không đạt có thể được bảo dưỡng.
Bảo dưỡng định kỳ là khuyến nghị của các nhà sản xuất. Tuy nhiên, ông Tuấn nêu thực tế nhiều người dân không có thói quen này, khiến khí thải vượt ngưỡng. "Theo nghiên cứu, đa phần xe sau bảo dưỡng giảm được 70-80% khí thải, nhiều xe giảm tới 90%", ông nói. Thói quen này sẽ giúp giảm lượng khí thải từ gần 7 triệu xe máy tại Hà Nội, và hơn 70 triệu xe trên toàn quốc.
Lộ trình thực thi theo hướng "nới xe cũ, siết xe mới". Theo quy định, tiêu chuẩn khí thải xe máy được áp dụng theo niên hạn. Xe môtô (dung tích xi lanh trên 50 cm3) sản xuất hoặc nhập khẩu trong 2008-2016 áp dụng mức 2. Trong khi đó, xe máy dung tích dưới mức trên, sản xuất trước năm 2016, áp dụng mức 1.
Theo Thông tư 92/2025 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường, Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về khí thải xe môtô, xe gắn máy tham gia giao thông đường bộ bao gồm 4 mức giá trị cho phép đối với từng thông số hydrocacbon (HC), cacbon monoxit (CO). Trong đó, mức 1 có nồng độ CO 4,5%, HC 1.500 ppm (động cơ 4 kỳ) trong khí thải. Với mức 2, các chỉ số này lần lượt là 4,5% (tương đương mức 1) và 1.200 ppm. Ở mức 3, thông số là 3,5% và 1.100 ppm. Riêng mức 4, nồng độ CO giảm mạnh về 2%, HC còn 1.000 ppm.
Từ năm 2028, các loại xe máy tham gia giao thông tại Hà Nội và TP HCM phải đáp ứng tiêu chuẩn khí thải mức 2 trở lên.
Lộ trình kiểm định khí thải được đặt ra nhằm bảo vệ sức khỏe cộng đồng, hạn chế tối đa tác động tiêu cực của khí thải xe máy lên sức khỏe người dân. Cùng với đó, việc này giúp giảm thiểu và hạn chế phát thải từ phương tiện cá nhân, từng bước loại bỏ xe cũ nát, lạc hậu, đồng thời góp phần thực hiện cam kết phát thải ròng bằng 0 (Net Zero) của Việt Nam vào năm 2050.
Theo các nghiên cứu của Bộ Nông nghiệp và Môi trường, nguồn chính phát thải ở Hà Nội và TP HCM là giao thông và xây dựng. Tại Hà Nội, ông Tuấn cho biết mức độ ô nhiễm không khí đã vượt ngưỡng nhiều năm. "Để giải quyết bài toán lớn, chúng ta cũng cần tập trung vào những giải pháp lớn", ông nói.
Giải pháp lớn tiếp theo mà ông Tuấn nêu là chuyển đổi xe điện. Tuy nhiên, giải pháp này còn vướng ở hạ tầng trạm sạc, cùng hệ sinh thái bảo trì, bảo dưỡng. Bà Nguyễn Thị Nhật Hạ, Giám đốc Thị trường Việt Nam của nền tảng kết nối trạm sạc Votality Pte, nêu thị trường trạm sạc Việt Nam còn mang tính phân mảnh.
Mức độ tăng trưởng xe điện chủ yếu thúc đẩy bởi một doanh nghiệp đứng đầu, với hệ sinh thái đóng, không chia sẻ trạm sạc. Do đó, hệ sinh thái xe điện Việt Nam được coi như đang trong giai đoạn sơ khai, nhà đầu tư còn ngần ngại vì chưa thể đánh giá mức độ thành công trên diện rộng.
Điện hóa giao thông là lựa chọn của nhiều quốc gia trong khu vực. Singapore là thị trường tham vọng nhất, hướng tới loại bỏ xe xăng vào năm 2030. Họ cấp một khoản ưu đãi cho người mua xe, đồng thời tích hợp trạm sạc tại các khu nhà ở. Indonesia hướng tới xây dựng ngành sản xuất pin trong nước. Còn Malaysia vẫn ở giai đoạn xây dựng nền tảng ban đầu.
Ông Erlanggasakti Putra, chuyên gia Viện Nghiên cứu Công nghệ vì Cộng đồng (TFGI), khuyến nghị các quốc gia cần cân bằng tốc độ chuyển đổi giữa nguồn cung điện, công suất lưới và bù đắp chi phí mua xe ban đầu cho người dân. Trí tuệ nhân tạo (AI) giúp các nhà hoạch định chính sách mô hình hóa những đánh đổi phức tạp này, đảm bảo quá trình chuyển đổi diễn ra cân bằng mức ngân sách hộ gia đình và duy trì tính ổn định của lưới điện.