Tôi 28 tuổi, làm ngân hàng; chồng 30 tuổi, làm cùng ngành, cưới được nửa năm, đang trong giai đoạn bắt đầu cuộc sống hôn nhân với nhiều dự định phía trước. Ngay từ đầu, hai vợ chồng đã thống nhất chưa có con ngay, muốn dành khoảng một năm để ổn định công việc, tiết kiệm một khoản rồi mới sinh em bé, để sau này con cái có điều kiện tốt hơn. Tôi nghĩ đó là kế hoạch hợp lý và có trách nhiệm. Mọi chuyện không đơn giản như tôi nghĩ.
Từ khi cưới được một tháng, mẹ chồng đã hỏi tôi có tin vui chưa. Ban đầu tôi chỉ cười trừ, nghĩ mẹ mong cháu nên hỏi vậy. Thế nhưng từ đó đến giờ, tuần nào mẹ cũng hỏi, thậm chí hỏi đi hỏi lại nhiều lần trong bữa cơm. Vợ chồng tôi trao đổi với mẹ về ý định của mình, dường như mẹ không chấp nhận. Mẹ nói bóng gió với mọi người rằng tôi “có vấn đề”, còn bảo sẽ đi tìm thuốc nam cho tôi uống. Có lần tôi vô tình nghe mẹ nói: “Lấy chồng mà không sinh được con thì khác gì người dưng đến đây ở trọ”.
Áp lực dần dần đè nặng lên tôi. Nếu có con chỉ vì áp lực, liệu tôi đã sẵn sàng làm mẹ? Có nên phá vỡ kế hoạch của hai vợ chồng rồi có con luôn không?
Tôi 26 tuổi, làm kế toán, còn anh 31 tuổi, là kỹ sư xây dựng. Chúng tôi quen nhau gần 8 tháng qua một người bạn chung. Ngay từ những lần đầu nói chuyện, tôi đã thấy rất hợp. Hai đứa đều thích cà phê vỉa hè, thích đi dạo buổi tối và có thể ngồi nói chuyện hàng tiếng đồng hồ mà không chán. Có hôm tan làm lúc 6 giờ, đến gần 11 giờ đêm chúng tôi mới chịu về, chỉ vì mải kể cho nhau nghe những chuyện vụn vặt trong ngày.
Tôi sống một mình ở thành phố nên cuối tuần thường đi chợ nấu ăn. Thi thoảng tôi mang đồ sang nhà anh, hai đứa cùng nấu một bữa cơm đơn giản rồi xem phim. Một buổi tối, sau khi ăn xong, anh ôm tôi và muốn cả hai tiến xa hơn. Tôi nhẹ nhàng từ chối. Ngay từ đầu tôi đã nói rõ rằng chỉ muốn quan hệ khi đã xác định cưới nhau. Tôi không phải người cổ hủ, chỉ là muốn giữ nguyên quan điểm của mình. Anh im lặng, sau đó xin lỗi và nói sẽ tôn trọng tôi.
Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó. Những lần gặp sau, anh vẫn tìm cách thuyết phục. Anh nói yêu nhau thì chuyện đó là bình thường, là cách để hai người gắn bó hơn. Tôi vẫn từ chối. Anh bắt đầu nghĩ tôi không thật lòng, còn hỏi có phải tôi chưa đủ tin tưởng anh hay đang giấu điều gì. Tôi từng có một mối tình kéo dài gần ba năm nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn. Anh không tin điều đó. Anh bảo ở tuổi này, yêu lâu mà chưa từng quan hệ là chuyện rất khó tin. Nghe anh nói, tôi vừa buồn vừa tủi thân vì cảm giác mình càng giải thích, anh càng nghi ngờ.
Chúng tôi chia tay rồi quay lại một lần vì cả hai đều còn tình cảm nhưng chỉ sau vài tuần, câu chuyện cũ lại lặp lại. Lần này chính anh nói nên dừng lại vì hai đứa không cùng quan điểm. Đã gần ba tháng kể từ ngày chia tay, anh lại nhắn tin muốn gặp tôi, nói vẫn còn thương và muốn bắt đầu lại. Tôi cũng chưa quên được anh, vẫn rất nhớ anh nhưng nghĩ đến những gì đã xảy ra, tôi lại sợ mọi chuyện sẽ đi vào vết xe cũ. Tôi có nên cho cả hai thêm một cơ hội cuối cùng hay dừng hẳn để khỏi đau thêm lần nữa?
Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình cùng khổ, có người bố hiền nhưng vô tâm và rượu chè, cả đời không phải lo cho ai bất cứ điều gì. Bố cũng phải gánh chịu cảnh sống khó khăn với cơ thể không lành lặn, do sở thích cá nhân dẫn đến tai nạn cho đến lúc qua đời. Mẹ là người phụ nữ thông minh, xinh đẹp, không học thức nhưng có tầm nhìn về tương lai và luôn cố gắng lo cho con ở mức có thể. Tuổi thơ của anh chị em tôi lớn lên với tình trạng thường xuyên áo không lành, cơm không đủ no vì mẹ luôn phải lao động, xoay xở lo từng bữa ăn cho cả gia đình đông người, mọi chi phí sinh hoạt và tiền học cho các con.
Rồi thời gian thấm thoát trôi qua, chúng tôi lớn lên được học hành tử tế và có công việc ổn định. Tôi luôn biết trân trọng từng khoảnh khắc tình cảm bên gia đình, công ơn sinh thành của cha và sự tảo tần, định hướng tương lai của mẹ dành cho anh chị em tôi. Có lẽ từng trải qua cuộc sống khốn khó nên khi trưởng thành, có nguồn thu nhập dồi dào, tôi luôn quan tâm, chăm sóc cả về thể chất lẫn tinh thần cho những người thân yêu, người xung quanh mình.
Hơn nửa đời người tôi chợt nhận ra thực tế đến xé lòng, tình thân hay tình cảm gia đình không phải mình muốn và vun đắp là sẽ đong đầy yêu thương, bền vững. Lúc khốn khó thì mọi người lại gần gũi, thương yêu, quý mến, đỡ đần nhau... tình cảm đó thật trân quý biết bao. Đến lúc có điều kiện hơn, khấm khá hơn, con người ta lại ganh đua, đố kỵ, soi mói với cả sự thành công của người thân từng giúp đỡ, dìu dắt mình. Tôi luôn trăn trở vì sự kết nối không thành công của chính mình, với mong muốn gia đình luôn hòa hợp, gắn bó như từng có. Sự nghèo giàu, gần gũi xa cách, phải chăng không thể nào đồng hành? Vì sao thế?
Chúng tôi đều trưởng thành, cả hai đều bận với công việc nên chỉ liên lạc qua điện thoại là chính, cuối tuần hẹn nhau cà phê. Sau một thời gian tiếp xúc, anh thừa nhận có tình cảm với tôi, tôi cũng cảm nhận được anh có cảm tình với mình. Anh có học, tư tưởng hiện đại nhưng ăn mặc xuề xòa, quần áo lúc nào cũng nhăn nhúm và lếch thếch, không hề gọn gàng. Điều khiến tôi không thể vượt qua là anh hôi miệng và người lúc nào cũng mùi thuốc lá. Đôi khi nói chuyện tôi phải quay đi, tránh đối diện với anh.
Cách ăn uống của anh cũng không được lịch sự. Anh ăn rất nhanh, phát ra tiếng động và miệng nhai nhóp nhép. Không biết có phải tôi là người quá kỹ tính, để ý từng cái nhỏ nhặt hay không, nhưng thói quen đó của anh khiến tôi thấy cực kỳ khó chịu. Thỉnh thoảng tôi nhẹ nhàng góp ý nhưng cũng không dám nói thẳng, sợ anh xấu hổ. Dần dần tôi lấy lý do nọ kia để từ chối các cuộc gặp, các buổi hẹn, cũng ít đi ăn với nhau hơn. Anh có những điểm tốt như chăm chỉ làm việc, cũng biết hỗ trợ tôi việc nọ việc kia, ngày lễ tết cũng tặng quà cho tôi. Tôi phải làm sao đây?