Ngày 20.4, trao đổi với Thanh Niên, một lãnh đạo Công an P.Yên Hòa, TP.Hà Nội, cho biết, đơn vị đã xác minh được chủ nhân chiếc xe Mercedes S63 bị “bỏ rơi” 10 năm khỏi vỉa hè đường Hoàng Minh Giám.
Chiếc xe Mercedes S63 trên từng gây xôn xao mạng xã hội trong khoảng thời gian đầu tháng 4.2026, sau khi một số tài khoản đăng tải lên Facebook với nội dung: “Mercedes S63 nằm bất động trên vỉa hè nhiều năm liền. Điều khó tin nhất là suốt ngần ấy năm phơi sương phơi nắng, chiếc xe vẫn giữ nguyên trạng. Tuyệt nhiên không bị vặt gương hay trộm mất bánh xe, không bị xâm phạm cũng không bị di dời…”.
Người dân sinh sống trên phố Hoàng Minh Giám, gần nơi để chiếc xe cho biết, nó đã xuất hiện trên vỉa hè gần 10 năm. Đáng chú ý, năm ngoái, khi khu phố lát lại vỉa hè, công nhân đã dùng cẩu di chuyển xe sang một bên để thi công, sau đó lại đưa về đúng vị trí cũ, các bánh xe được kê cẩn thận.
Nhiều người dân đi qua bày tỏ sự tò mò, không biết chủ nhân chiếc xe là ai mà có thể để tài sản giá trị lớn ngoài trời suốt gần chục năm ngoài trời như vậy.
Theo lãnh đạo Công an P.Yên Hòa, chủ nhân chiếc xe Mercedes S63 trên thuộc sở hữu của người dân thuộc P.Liêm Chính (Q.Thanh Xuân cũ), nay là P.Yên Hòa. Người này trình bày với đơn vị đây là chiếc xe liên quan đến vụ việc do Công an Q.Thanh Xuân thụ lý từ trước đây nên đã để trên vỉa hè không sử dụng nhiều năm qua.
Sau khi xác định được chủ phương tiện, Công an P.Yên Hòa đã liên hệ với chủ xe để yêu cầu di dời. Chiều cùng ngày, người này đã cẩu chiếc xe đi nơi khác.
Sáng 28.6, tại phường Sài Gòn (TP.HCM), UBND TP.HCM đã long trọng tổ chức chương trình đi bộ đồng hành với chủ đề "Hành trình di sản - Tiến bước tương lai". Đây là hoạt động hướng tới kỷ niệm 50 năm ngày thành phố Sài Gòn - Gia Định vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2.7.1976 - 2.7.2026).
Tham dự chương trình có ông Nguyễn Thiện Nhân - nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Bí thư Thành ủy TP.HCM; bà Phạm Phương Thảo - nguyên Phó Bí thư Thành ủy, nguyên Chủ tịch HĐND TP.HCM; ông Nguyễn Mạnh Cường - Phó Chủ tịch UBND TP.HCM; ông Dương Anh Đức - Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy TP.HCM cùng lãnh đạo các sở, ban ngành, đoàn thể và các cơ quan ngoại giao tại thành phố.
Đặc biệt, sự kiện thu hút hơn 5.000 người là cán bộ, chiến sĩ, vận động viên, đoàn viên thanh niên và đông đảo nhân dân thành phố.
Phát biểu khai mạc, ông Nguyễn Mạnh Cường - Phó Chủ tịch UBND TP.HCM nhấn mạnh, nhìn lại chặng đường nửa thế kỷ qua, thành phố vô cùng tự hào trước những bước phát triển mạnh mẽ. Vượt qua muôn vàn thử thách, các thế hệ nhân dân đã chung tay xây dựng một TP.HCM năng động, sáng tạo, đi đầu trong đổi mới và thấm đậm nghĩa tình.
Chương trình đi bộ hôm nay không chỉ là hoạt động thể thao nhằm lan tỏa phong trào rèn luyện thân thể theo gương Bác Hồ vĩ đại, mà còn là ngày hội của tinh thần đại đoàn kết. Mỗi bước chân của chúng ta là một nhịp cầu kết nối quá khứ với tương lai, là sự tri ân sâu sắc đối với các thế hệ đi trước đã cống hiến máu xương để giữ gìn những giá trị di sản quý báu.
Thông qua sự kiện này, lãnh đạo TP.HCM kỳ vọng phong trào tập luyện thể dục thể thao sẽ tiếp tục lan tỏa mạnh mẽ đến từng cơ quan, trường học và mỗi hộ gia đình, để việc rèn luyện sức khỏe trở thành nếp sống lành mạnh, tự giác của mỗi người dân thành phố mang tên Bác.
Ngay sau lễ khai mạc, các khối đại biểu cơ quan, đoàn thể và người dân đã khởi hành chặng đường đi bộ qua các cung đường lớn ở trung tâm TP.HCM như: Lê Duẩn, Đồng Khởi, Nguyễn Huệ, Lê Thánh Tôn…
Hừng đông trên bãi tràn ngập nắng hồng, thứ nắng như được ngư dân chở về từ xa khơi. Vài con thuyền cập bờ. Chị cởi dép ấn vào tay tôi, chạy ào xuống sát mép nước, nơi mấy giỏ cá vừa được chuyển lên bến. Chị reo: "Cá hố!". Ánh mắt rất vui của mấy anh ngư dân đổ dồn về phía chị. Tôi cũng nhìn chị chứ nói chi ai. Và tôi thấy hạnh phúc ánh lên trong mắt chị. Đó là niềm hạnh phúc khi gặp một món ngon từng in đậm trong ký ức. Chị mừng như gặp bạn cũ cũng phải.
Mỗi năm về thăm quê một lần, kiểu "vội vã trở về vội vã ra đi", chị không có thời gian dạo bến quê. Lần này chị có 3 ngày ở lại. Giờ thì chị đã gặp… cố ngư. Mua cá xong, hai chị em về. Chị đi chân không, tay cầm mấy con cá. Còn tôi… xách dép. Chị xuýt xoa: "Cá quá trời tươi luôn. Cá này cắt lát, khứa nhẹ vài đường rồi ướp nghệ tươi với chút muối và bột nêm rồi chiên lên. Trời ơi ta nói cơm từ nồi nhôm cho chí nồi đồng đều hết sạch".
Lâu rồi chị mới đích thân làm cá, đứng bếp. Chị vui trong từng cử chỉ, từng cái nhìn với "đối tượng" của mình. Chị cẩn thận xắt cá ra từng lát, nhẹ và dứt khoát. "Cho cá khỏi trầy da, đường cắt phải sắc lẹm cho lát cá nhìn đẹp mắt", chị nói nhẹ nhàng và rõ từng tiếng. Tôi cười: "Làm cá mà như đang… hát tình ca, xin nghiêng mình chào nghệ sĩ ẩm thực". Chị cười rung bờ vai nhỏ…
Nghệ tươi hay nghệ bột đều cho mùi và màu không khác mấy. Nhưng chị nói, cá hố tươi phải được ướp với nghệ tươi mới "môn đương hộ đối". Nghệ tươi chỉ cần một củ nhỏ thôi cũng "chấp" 3 - 4 muỗng nghệ bột. Em nghĩ coi, lát cá ngời ánh bạc như vầy mà rắc bột nghệ vào chẳng phải… xúc phạm cá hay sao? Trưa trờ trưa trật, tôi đạp xe tới nhà thằng bạn. Mệt quá, tôi chỉ nói trong tiếng thở: Chị tao… cá hố… nghệ tươi… tao xin, rồi chỉ tay ra sau nhà. Thằng bạn hiểu. Nó chạy ra vườn như sợ chậm một giây là… gây tai nạn.
Mẹ nói cạo vỏ củ cho sạch đất cát. Chị không làm vậy vì vỏ củ chứa nhiều dưỡng chất. Chị rửa sạch rồi mài củ nghệ mà không nhờ tôi. Mẹ nói đeo bao tay vô, nghệ nó bám lâu lắm. Chị cười: "Con biết, nhưng con muốn mài tay trần cho nó vàng rực lên để sống lại thuở… hoàng kim". Đó là chị nói vui về một thời đói kém. Là chị cả nên hễ đi học về là nhào xuống bếp giành mẹ nấu cơm cho 5 miệng ăn.
Chị trộn đều nghệ với một ít muối, bột nêm rồi nhẹ nhàng ướp vào cá. Đang ngời trắng, cá ngả sang màu vàng tươi rất bắt mắt. Một lát sau, dầu trong chảo lăn tăn sôi nhẹ. Chị canh lửa vừa đủ để nghệ và gia vị thẩm thấu vào từng sớ thịt của cá. Cho cá ra đĩa, chị rắc lên chút lá hành cho... xanh thêm bữa cơm đoàn tụ. Tôi khen những "chiếc nhẫn" hành phi dễ thương. Chị bật mí: Cắt hành từng lát thẳng góc với cuống hành, khi phi sẽ có những vòng tròn đồng tâm nhìn ngộ lắm. Đúng là đĩa cá trông… mỹ miều hẳn.
Món cá hố chị làm đậm đà, mượt mà, quấn quýt cái lưỡi hơn món cá hố nấu ngót hay kho mặn. Cái kết của bữa cơm sum họp ngon vui là thứ gì cũng hết. Chỉ đọng lại trong tôi một "âm mưu" là nghĩ cách giữ chị lại thêm vài bữa nữa…