Marca cho rằng, bên cạnh Messi và Ronaldo sẽ dự World Cup 2026, người thứ 3 có thể gia nhập là thủ môn kỳ cựu Guillermo Ochoa (40 tuổi) của đội đồng chủ nhà Mexico.
“Nhưng sự khác biệt giữa việc có mặt và là nhân vật chính tại giải đấu vẫn rất rõ ràng. Ochoa nếu tham dự World Cup, anh chỉ đóng vai trò là cố vấn trong phòng thay đồ và “HLV trên sân” cho Mexico hơn là thủ môn chính thức. Danh thủ này cũng chỉ có 3 trận bắt chính cho CLB của mình trong 5 giải đấu anh tham dự gần đây”, Marca nhấn mạnh.
Do đó, dù sách kỷ lục cũng sẽ ghi nhận Ochoa tham gia đội tuyển Mexico và có lần thứ 6 tham dự World Cup, nhưng tính chất hoàn toàn khác xa giữa Messi và Ronaldo, những người đóng vai trò rất quan trọng ở đội tuyển của mình, lần lượt là Argentina và Bồ Đào Nha.
Trong đó, họ không chỉ nhắm tới mục tiêu phá các kỷ lục bao gồm có số lần thi đấu nhiều nhất, ghi bàn nhiều nhất, mà còn cùng đội tuyển của mình hướng tới giấc mơ vô địch World Cup, theo Marca.
“Messi và Ronaldo sẽ “độc quyền” kỷ lục ở CLB 6 kỳ World Cup. Không ai có thể phủ nhận điều này. Họ chắc chắn sẽ đi vào lịch sử World Cup, những cầu thủ có số lần dự World Cup nhiều nhất, thi đấu nhiều nhất và là những tên tuổi lớn nhất, cho vũ điệu cuối cùng ở đấu trường bóng đá danh giá nhất thế giới”, Marca nhấn mạnh thêm.
Cho đến nay, World Cup 2026 chỉ còn hơn hai tháng nữa là khởi tranh, giải đấu vô địch bóng đá thế giới lần thứ 23 do FIFA tổ chức, cộng đồng bóng đá toàn cầu đang chuẩn bị cho giải đấu lớn nhất trong lịch sử.
Lần đầu tiên, có 48 đội sẽ tranh tài cho danh hiệu cao quý nhất, và trong khi các cặp đấu vòng bảng đã được xác định, câu chuyện đang bị chi phối bởi cuộc theo đuổi danh vọng bất tử của các cá nhân. Trong suốt 22 kỳ World Cup trước đó, những huyền thoại như Pele, Diego Maradona, Johan Cruyff và Zinedine Zidane đã định hình nên môn thể thao phổ biến này, nhưng chỉ có một nhóm nhỏ gồm 14 cầu thủ vượt qua được ngưỡng 20 trận đấu, một cột mốc đáng nhớ, theo Marca.
Hiện tại, Messi đang đứng đầu với 26 trận đấu tại World Cup, một kỷ lục anh đạt được qua chiến tích vô địch tại Qatar năm 2022. Bằng việc lọt vào trận chung kết, Messi đã vượt qua kỷ lục 25 trận đấu lâu năm của danh thủ Lothar Matthaus người Đức.
Theo sau họ trong danh sách những cầu thủ ra sân nhiều nhất mọi thời đại là vua phá lưới World Cup Miroslav Klose (24 trận, hiện ghi 16 bàn), biểu tượng bóng đá Ý Paolo Maldini (23 trận), và Ronaldo, hiện đang có 22 lần ra sân. Nếu Bồ Đào Nha tiến sâu vào vòng loại trực tiếp tại World Cup 2026, Ronaldo sẽ dễ dàng leo lên vị trí thứ hai trong danh sách những cầu thủ ra sân nhiều nhất mọi thời đại.
Trong danh sách những tên tuổi lớn trên, hiện chỉ còn Messi và Ronaldo vẫn thi đấu, kỳ World Cup sắp tới cũng sẽ là vũ điệu cuối cùng của họ. Qua đó, sẽ giúp họ kết thúc sự nghiệp với tư cách là những người dẫn đầu không thể tranh cãi về cả số trận đã chơi và số lần tham dự World Cup, Marca cho biết thêm.
Messi cũng sẽ như Ronaldo, nếu cùng đội tuyển Argentina tiến càng xa ở World Cup 2026, anh cũng sẽ gia tăng kỷ lục số trận thi đấu nhiều nhất của mình. Nhưng vẫn còn một kỷ lục khác để Messi chinh phục, đó là soán ngôi của Klose để trở thành vua phá lưới mọi thời đại ở World Cup.
Messi đã ghi tổng cộng 13 bàn tại World Cup, anh đang xếp thứ 4 trong danh sách những cầu thủ ghi bàn nhiều nhất trong lịch sử World Cup, ngang bằng với huyền thoại người Pháp Just Fontaine (cùng có 13 bàn). Trong khi, những người xếp ngay trên là Gerd Muller (Đức, 14 bàn), Ronaldo (Brazil, 15 bàn), xếp ngay sau Klose (16 bàn).
Với cách biệt chỉ kém 3 bàn, trong khi đội tuyển Argentina tại vòng bảng World Cup 2026 gặp các đối thủ dưới cơ như Áo, Algeria và Jordan. Do đó, hoàn toàn có khả năng Messi sẽ sớm cân bằng hoặc vượt qua kỷ lục ghi nhiều bàn nhất ở World Cup chỉ sau các trận vòng bảng.
Ở kỷ lục này, Ronaldo sẽ khó phá được, do anh hiện mới ghi có 8 bàn ở World Cup dù thi đấu đến 22 trận. Danh thủ 41 tuổi này sẽ phải cố gắng để gia tăng số bàn thắng của mình, nhưng trên hết mục tiêu lớn nhất của anh vẫn là giúp đội tuyển Bồ Đào Nha vô địch World Cup lần đầu tiên trong lịch sử.
Với kỷ lục ghi bàn của Messi hay Klose ở World Cup, đến nay chỉ có một cầu thủ có thể vượt qua họ, đó là ngôi sao Kylian Mbappe của đội tuyển Pháp.
Cầu thủ hiện 27 tuổi này mới có 2 lần dự World Cup, nhưng đã một lần đăng quang và một lần á quân, hiện ghi đến 12 bàn và có 14 lần thi đấu tại World Cup, sánh ngang với “Vua bóng đá” Pele.
Trong khi, tài năng trẻ Lamine Yamal sẽ có lần đầu tiên dự World Cup cùng đội tuyển Tây Ban Nha, sau chiến tích vô địch EURO 2024, cũng sẽ hứa hẹn là những người kế vị Messi và Ronaldo trong tương lai ở đấu trường bóng đá thế giới.
Khoảnh khắc Cristiano Ronaldo sút tung lưới Uzbekistan ở phút thứ 6 (lượt trận thứ hai bảng K World Cup 2026, ngày 24.6), siêu sao Bồ Đào Nha (BĐN) không chỉ thuần túy ghi 1 bàn thắng. Đó còn là động tác mở van tháo cạn áp lực, vốn đã tồn đọng và đè nặng lên cá nhân Ronaldo cùng tập thể BĐN trong suốt tuần qua, từ sau trận hòa 1-1 với CHDC Congo. Ronaldo bị chê bai ích kỷ, hết thời, đặt cá nhân lên trên tập thể. Còn BĐN bị xem như tập thể rời rạc và mất đoàn kết.
Song chiến thắng 5-0 trước Uzbekistan mang tới thông điệp ngược lại. Ronaldo mở tỷ số bằng pha chạy chỗ không bóng khôn ngoan, đánh lừa tầm quan sát của 3 hậu vệ đối thủ trước khi dứt điểm không bóng chuẩn mực. Anh hoàn tất cú đúp, lại từ pha di chuyển phá bẫy việt vị chuẩn mực nữa, để trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất ghi bàn ở World Cup 2026 và chạm kỷ lục ghi bàn tại 6 VCK World Cup liên tục. Sau 20 năm, Ronaldo không còn là chàng trai trẻ sung mãn như năm 2006. Thời gian đã đặt lên Ronaldo nếp nhăn cùng vết hằn trên từng sợi cơ. Nhưng không ai lấy được của siêu sao 41 tuổi khát vọng chứng tỏ. Tinh thần "những gì quan trọng nhất còn đang ở phía trước" từng được Ronaldo chia sẻ, đang dẫn lối anh vượt qua khúc cua khó nhất sự nghiệp. Ronaldo không ích kỷ. Anh chấp nhận là "phông nền" với những nhịp thở và dậm đà đánh lừa đối thủ, để mở ra khoảng không cho Nuno Mendes sút phạt thành bàn. Anh chạy liên tục để pressing đến phút cuối cùng. Anh giơ tay ra hiệu cho đồng đội chạy chỗ, còn bản thân giật lùi về để thu hút đối thủ. Khi một siêu sao chấp nhận lùi lại, cả tập thể cũng vì anh mà chiến đấu.
"Bàn thắng của người thủ quân luôn giá trị với BĐN. Ronaldo vẫn là cầu thủ tấn công nguy hiểm nhất, chúng tôi hiểu điều đó", Bruno Fernandes khẳng định. Với chân sút đã ghi gần 1.000 bàn thắng trong sự nghiệp, Ronaldo chỉ cần một pha lập công để tái khởi động "cỗ máy".
Ở lượt đấu mà các ứng viên vô địch như Tây Ban Nha, Pháp, Đức, Argentina, Hà Lan, Brazil và BĐN đều thắng, thì Anh lại… hòa.
Lối chơi tấn công phóng khoáng, đan bóng dính "như keo" với nhịp điệu dồn dập trong ngày ra quân của Anh đã không còn, khi học trò Thomas Tuchel phải đương đầu Ghana quá kỷ luật. Anh áp đảo toàn diện, cầm bóng 79%, sút 19 lần (so với 2 của đối thủ), nhưng thống kê trở nên vô nghĩa khi Harry Kane và Jude Bellingham vô duyên trước cầu môn. Ghana đáng khen nhờ hàng thủ bằng "thép", như cái cách các đội đồng hương châu Phi như Congo hay Cabo Verde đã cầm hòa đối thủ mạnh. Song, Anh cũng đáng trách bởi sự đơn điệu quen thuộc đã trở lại khi "Tam sư" gặp một đội phòng ngự triệt để. Khi Kane mất cảm giác, còn Bellingham bị bủa vây, đội bóng của Tuchel lập tức bối rối. Đó không phải hình bóng quân vương.
Anh vẫn đứng đầu bảng L với 4 điểm, nhưng ngôi đầu có nguy cơ bị Croatia (3 điểm) và Ghana (2 điểm) đe dọa, nếu sảy chân trước Panama ở lượt cuối. Colombia cũng duy trì phong độ tốt khi thắng Congo 1-0 để dẫn đầu bảng K, vượt BĐN. Chỉ cần 1 điểm lượt cuối, Luis Diaz cùng đồng đội sẽ đứng nhất bảng, nhờ vậy tránh được nhánh khó ở vòng knock-out.
Thói quen của HLV Kim Sang-sik từ khi ông dẫn dắt các đội tuyển Việt Nam, đó là khởi đầu rất chậm và rất chắc ở đầu mỗi trận đấu, sau đó mới từ từ tăng tốc và tìm cách chọc thủng lưới đối thủ. Tại AFF Cup 2024 và SEA Games 33 năm 2025, đội tuyển Việt Nam và đội tuyển U.23 Việt Nam, chơi theo phong cách này.
Trong 8 trận đấu ở AFF Cup 2024, có đến 6 trận đội tuyển Việt Nam ghi bàn thắng đầu tiên của mình ở hiệp 2, chỉ 2 trận chúng ta ghi bàn thắng đầu tiên trong hiệp 1. Còn ở SEA Games 33, trong 2 trận đấu quyết định là trận bán kết và trận chung kết, đội tuyển U.23 Việt Nam đều ghi được những bàn thắng rất muộn: chúng ta ghi bàn mở tỷ số trước U.23 Philippines tại bán kết ở phút… 89 (thắng 2-0 chung cuộc), ghi bàn đầu tiên vào lưới U.23 Thái Lan trong trận chung kết ở phút 49, sau khi đã bị dẫn 2-0 trong hiệp 1 (chung cuộc thắng 3-2).
Dù vậy, ở trận đấu với Malaysia tối 31.3 trên sân Thiên Trường (Ninh Bình), trong khuôn khổ vòng loại thứ 3 Asian Cup 2027, đội tuyển Việt Nam của HLV Kim Sang-sik lại có phong cách tiếp cận trận đấu rất lạ, chúng ta đánh phủ đầu đối phương ở đầu mỗi hiệp, ghi bàn mở tỷ số ở phút thứ 5 của hiệp 1 và ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0 ở phút thứ 5 của hiệp 2 (phút 51).
Phong cách này của đội tuyển Việt Nam khiến Malaysia bất ngờ, và đây cũng có thể là những gì mà HLV Kim Sang-sik dùng để chuẩn bị cho AFF Cup 2026 (diễn ra từ ngày 24.7 – 26.8) và FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến diễn ra khoảng tháng 9 – 10). Thông điệp của HLV Kim Sang-sik gửi đến mọi đối thủ ở Đông Nam Á, đó là chúng ta hiện giờ không chỉ dẻo dai, có thể ghi bàn ở cuối trận, mà còn rất tốc độ, đủ khả năng tăng tốc ngay từ đầu mỗi trận, từ đầu mỗi hiệp, để chọc thủng lưới đối thủ ngay từ khi họ còn chưa kịp "nóng máy".
Nếu đội tuyển Việt Nam đa dạng như thế, đối thủ sẽ rất khó đoán. Họ sẽ không biết HLV Kim Sang-sik sẽ dành cho họ những gì, không biết rằng chúng ta sẽ tăng tốc vào lúc nào? Các đối thủ sẽ không tài nào đoán được rằng chúng ta sẽ chủ trương chơi tấn công hay chơi phòng ngự trước họ, càng không thể biết nguy hiểm sẽ ập đến với họ ở thời điểm nào?
Đây cũng là cách để HLV Kim Sang-sik và đội tuyển Việt Nam áp chế tinh thần đối phương. Trong trường hợp những đội mạnh hàng đầu Đông Nam Á như Indonesia hay Thái Lan càng khó đoán về đội tuyển Việt Nam, họ càng dễ rơi vào tình trạng mất bình tĩnh, trước khi họ bị chúng ta làm cho rối loạn đội hình, buộc phải lộ ra những khoảng trống, giúp chúng ta có thêm điều kiện để khai thác.
Về phía đội tuyển Việt Nam, việc chúng ta có thêm khả năng ghi bàn sớm ở từng trận đấu và từng hiệp đấu, giúp cho toàn đội rộng đường tính toán hơn cho khoảng thời gian còn lại của giờ bóng lăn. Ví dụ như ở trận gặp Malaysia vừa rồi, sau khi mở tỷ số từ rất sớm, tinh thần của đội tuyển Việt Nam tốt hơn hẳn, các pha phối hợp thanh thoát hơn. Đồng thời, sau khi ghi bàn sớm và đạt đến khoảng cách an toàn, HLV Kim Sang-sik có thêm điều kiện để rút bớt các trụ cột ra khỏi sân (Quang Hải, Duy Mạnh), cho họ dưỡng sức, nhường sân chơi cho các cầu thủ trẻ hơn (Việt Cường, Nhật Minh), tạo điều kiện để thử nghiệm các cầu thủ trẻ này.
Từ đầu trận, không có nhiều tình huống nguy hiểm trước khung thành. Tuy nhiên, trận đấu có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Brazil vẫn kiểm soát bóng nhiều hơn, chiếm 80% thời lượng cầm bóng trong 10 phút gần nhất.
Phóng viên Ian Herbert tại sân Houston nhận xét Nhật Bản chưa thể khiến Brazil thực sự gặp khó khăn. Ông cho rằng đội bóng châu Á đáng lẽ phải nhập cuộc mạnh mẽ hơn. "Tôi nghĩ Nhật Bản sẽ khởi đầu tốt hơn với nhiều áp lực hơn".
Quả phạt góc của Junya Ito đưa vào rất khó chịu, nhưng Casemiro đã có mặt để phá bóng. Nhật Bản đang chơi tốt hơn trong những phút gần đây, dù chưa tạo ra được cơ hội nguy hiểm cụ thể.
Casemiro xoạc từ phía sau với Junya Ito mà không chạm bóng, nhận thẻ vàng như Kaishu Sano trước đó. Từ quả đá phạt cách khung thành gần 20 m, Daichi Kamada sút sệt nhưng bóng đập hàng rào rồi đi hết biên, mang về quả phạt góc cho Nhật Bản.
Bruno Guimaraes và Lucas Paqueta vốn là bạn thân, nhưng tiền vệ Brazil lại sút bóng trúng thẳng mặt đồng đội sau một pha dứt điểm lỗi. Khán đài sân Houston gần như phủ kín màu vàng của CĐV Brazil. Người hâm mộ Brazil tiếp tục tạo nên bầu không khí cuồng nhiệt quen thuộc tại World Cup.
Matheus Cunha vẫn dứt điểm từ khoảng 20 m dù mất đà. Thủ môn Zion Suzuki đổ người đẩy bóng hết biên ngang để đảm bảo an toàn, dù cú sút có thể đã đi chệch cột.
Cựu hậu vệ tuyển Anh Stephen Warnock đánh giá Nhật Bản là tập thể gắn kết và có lối chơi rõ ràng. Ông cho rằng Brazil triển khai bóng khá chậm, nên sẽ phải tăng tốc độ luân chuyển nếu không muốn bị đối thủ áp sát và cướp bóng. Từ đầu trận, đại diện Nam Mỹ giữ bóng tới 82% thời lượng.
Kaishu Sano vào bóng với Vinicius Junior trong pha tranh chấp 50-50 và đạp trúng chân đối thủ. Trọng tài rút thẻ vàng đầu tiên của trận đấu.
Phóng viên Ian Herbert của BBC Sport cho biết bầu không khí quanh các CĐV Brazil ở Houston sáng nay khá lo lắng. Thất bại 2-3 trước Nhật Bản trong trận giao hữu tại Tokyo hồi tháng 10/2025, cũng là lần đầu Brazil thua đối thủ này, vẫn phủ bóng lên cuộc tái đấu.
Carlo Ancelotti cùng Brazil sẽ gặp thử thách Nhật Bản ở vòng 1/16 World Cup 2026 trên sân Houston ngày 29/6. Đại diện Nam Mỹ đứng đầu bảng C với bảy điểm, sau trận hòa Morocco 1-1 rồi thắng Haiti và Scotland cùng tỷ số 3-0. Brazil cũng ghi liền bảy bàn mà không thủng lưới kể từ khi bị Morocco dẫn trước ở lượt đầu, thành tích tốt nhất của họ tại World Cup kể từ năm 2002.
Trong khi đó, Nhật Bản vào vòng knock-out với vị trí nhì bảng F nhờ hòa Hà Lan, Thụy Điển và thắng Tunisia 4-0. Đội bóng của Hajime Moriyasu bất bại 10 trận liên tiếp, dù mất hai trụ cột Wataru Endo và Kaoru Mitoma vì chấn thương.
Tiền đạo Ayase Ueda đã góp dấu giày vào ba bàn, còn Vinicius Junior là niềm hy vọng lớn nhất của Brazil với bốn bàn ở vòng bảng. Lịch sử cũng nghiêng hẳn về Brazil khi thắng 11, hòa hai và chỉ thua một trong 14 lần gặp Nhật Bản, dù thất bại duy nhất lại đến ở cuộc chạm trán gần nhất hồi tháng 10/2025.
Theo siêu máy tính Opta, Brazil có 58,3% cơ hội thắng trong 90 phút, so với 18,1% của Nhật Bản. Brazil cũng có 70% cơ hội vào vòng 1/8, so với 30% của Nhật Bản.