Trận thắng Tunisia 4-0 giúp Nhật Bản có cùng 4 điểm và hiệu số +4 như Hà Lan, nhưng xếp nhì do kém số bàn thắng (6 so với 7). Thụy Điển đứng thứ ba với một điểm ít hơn, còn Tunisia đã bị loại.
Đại diện châu Á chỉ cần hòa Thụy Điển, ở lượt cuối ngày 26/6 giờ Hà Nội để chắc suất đi tiếp. Nhưng tại họp báo sau trận thắng Tunisia, HLV Moriyasu khẳng định chiến thắng đậm để đứng đầu bảng là mục tiêu duy nhất. “Chúng tôi chiến đấu với tinh thần đó, hướng tới việc ghi nhiều bàn thắng và giữ sạch lưới, như đã làm trước Tunisia”, nhà cầm quân sinh năm 1968 nói thêm.
Thụy Điển thắng Tunisia 5-1 nhưng lại thảm bại với tỷ số tương tự trước Hà Lan. Đoàn quân của HLV Graham Potter có nhiều ngôi sao ở hàng công, nhưng hàng thủ đang gây thất vọng. Lịch sử đối đầu đang nghiêng về Thụy Điển, với hai thắng và hai hòa trước Nhật Bản. Tuy nhiên, cuộc đấu gần nhất là từ năm 2002, với trận giao hữu hòa 1-1.
Nhiều người hâm mộ tin Nhật Bản sẽ duy trì cách chơi hay như trước Tunisia. Moriyasu thì cho rằng việc thay đổi HLV khiến đối thủ gặp khó về chiến thuật và giúp Nhật Bản ghi được nhiều bàn thắng. Ông kiên định với quan điểm xây dựng được một tập thể ghi bao nhiêu bàn tùy thích và áp đảo đối thủ ở bất kỳ hoàn cảnh nào.
Chiến thắng 4-0 giúp Nhật Bản trở thành đội tuyển châu Á thắng đậm nhất trong lịch sử World Cup. Moriyasu cũng là nhà cầm quân Nhật Bản thắng nhiều nhất – 3 trận. Tuy nhiên, nhà cầm quân này không quan tâm đến các thống kê.
“Tôi đã phải chịu nhiều thất bại đau đớn, nhưng luôn bước vào trận đấu với tâm thế chiến thắng và chiến đấu hết mình”, Moriyasu cho hay. “Tôi muốn cùng cầu thủ đặt mục tiêu cao hơn, xây dựng và thay đổi lịch sử bóng đá Nhật Bản. Tôi muốn tạo ra một kết quả để mọi người cảm nhận được sự trưởng thành của bóng đá đất nước tôi”.
Hậu vệ kỳ cựu Yuto Nagatomo thì không ngờ các đàn em có thể thắng Tunisia 4-0. Nhưng nó chứng tỏ Nhật Bản mạnh và thật sự có thể hướng tới chức vô địch.
Đội nhất, nhì bảng F sẽ lần lượt gặp đội nhì và nhất bảng C – khả năng cao là cuộc cạnh tranh giữa Morocco và Brazil. Trong khi đó, đội xếp thứ ba nếu được đi tiếp thì sẽ gặp đội nhất bảng E là Đức hoặc nhất bảng I, với ứng viên số một Pháp. Vì vậy, việc tính toán vị trí để chọn đối thủ được cho là không có nhiều ý nghĩa. Lợi thế duy nhất của đội nhất bảng F là được trở lại thi đấu trên sân Monterrey ở vòng 1/16.
Điểm mạnh của Nhật Bản là tinh thần đoàn kết và sự ăn ý giữa các cá nhân. Họ là đội duy nhất đã sử dụng 22 trong 26 cầu thủ qua hai trận. 4 cái tên chưa ra sân gồm hai thủ môn là Yuki Hayakawa và Keisuke Osako, cùng lão tướng Nagatomo và tiền đạo Shuto Machino đang chấn thương.
Đội cũng gặp khó khăn khi mất Kaoru Mitoma, Wataru Endo và Takumi Minamino vì chấn thương trước giải, trong khi Takefusa Kubo đang chạy đua để có thể trở lại ở trận gặp Thụy Điển. Moriyasu cho rằng chấn thương là điều không may và gây đau đớn, nhưng tập thể này được xây dựng để chiến thắng với bất kỳ ai ra sân. “Các cầu thủ đang thi đấu với niềm tự hào, sự tự tin, và biết rằng phong độ tốt nhất chính là lúc này”, Moriyasu cho hay.
Trên sân Olympic tối 10/4, West Ham thi đấu áp đảo khi dứt điểm 19 lần với 7 cú trúng đích - vượt trội so với 11 và 2 của Wolves. Konstantinos Mavropanos và Valentín Castellanos cùng lập cú đúp, giúp chủ nhà giành chiến thắng quan trọng. Đây là lần thứ hai West Ham có hai cầu thủ cùng ghi ít nhất hai bàn trong một trận Ngoại hạng Anh. Lần hiếm hoi còn lại diễn ra trong trận gặp Sheffield Wednesday hồi tháng 5/1997, khi Paul Kitson lập hat-trick và John Hartson lập cú đúp.
Chiến thắng lần này giúp West Ham vươn lên thứ 17 với 32 điểm. Tottenham, với 30 điểm, tụt xuống thứ 18 - vị trí phải xuống Championship mùa tới. Đây là lần đầu tiên kể từ tháng 1/2009, Tottenham rơi vào khu vực xuống hạng ngoài giai đoạn đầu mùa.
Tottenham còn bảy trận để cứu vãn mùa giải, bắt đầu bằng chuyến làm khách trên sân của Sunderland ngày 12/4. Họ buộc phải thắng nếu muốn thoát khỏi nhóm nguy hiểm. Tuy nhiên, cựu danh thủ Jamie Redknapp tỏ ra hoài nghi về chất lượng đội hình Tottenham, đặc biệt là khả năng tạo khác biệt của các cá nhân. Ông cho rằng Tottenham thiếu những cầu thủ có thể định đoạt trận đấu như Jarrod Bowen hay Crysencio Summerville - những người đang giúp West Ham duy trì phong độ ấn tượng.
"Bạn cần những cầu thủ có thể tỏa sáng và mang về chiến thắng. Nhìn vào Tottenham, ai sẽ làm điều đó?", Redknapp nói trên Sky Sports sau trận thắng của West Ham. "Bowen hay Summerville luôn biết cách tạo khoảnh khắc. Đó là điều Tottenham đang thiếu".
West Ham 4-0 Wolves
Cựu danh thủ người Anh còn đánh giá cao cặp trung vệ Axel Disasi - Konstantinos Mavropanos của West Ham, cho rằng họ phù hợp hơn với cuộc chiến trụ hạng so với bộ đôi Cristian Romero - Micky van de Ven bên phía Tottenham. "Các hậu vệ Tottenham có thể nghĩ họ quá giỏi cho tình cảnh hiện tại", ông nói.
Redknapp cũng cảnh báo về rủi ro khi Tottenham bổ nhiệm Roberto De Zerbi - HLV nổi tiếng với triết lý kiểm soát bóng và triển khai từ tuyến dưới. Theo ông, việc áp dụng lối chơi này trong bối cảnh đội bóng thiếu tự tin có thể phản tác dụng. "De Zerbi là HLV giỏi, nhưng yêu cầu chơi bóng từ hàng thủ trong tình cảnh hiện tại là rủi ro lớn. Điều Tottenham cần lúc này là tìm cách chiến thắng, chơi đơn giản và thể hiện quyết tâm", Redknapp bình luận.
Cựu tiền vệ 52 tuổi sau đó nhấn mạnh, để triển khai triết lý của De Zerbi, đội bóng cần thời gian chuẩn bị dài, thậm chí vài tháng, thay vì tạo hiệu quả ngay lập tức. Trong khi đó, Tottenham phải đối mặt với áp lực giành điểm ngay lập tức nếu không muốn xuống hạng.
World Cup thường được kể bằng câu chuyện của những ông lớn. Đó là đội tuyển Argentina của Lionel Messi, đội tuyển Pháp của Kylian Mbappe, đội tuyển Bồ Đào Nha của Ronaldo hay đội tuyển Anh, đội tuyển Tây Ban Nha, đội tuyển Brazil với lịch sử hào hùng và lực lượng ngôi sao trải dài trên mọi tuyến.
Nhưng ở World Cup 2026, một lớp nhân vật khác đang dần bước ra giữa sân khấu.
Đó là Cabo Verde - đội bóng lần đầu tiên góp mặt tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh nhưng vẫn bất bại sau 2 lượt trận trước đội tuyển Tây Ban Nha và đội tuyển Uruguay. Đó là Morocco tiếp tục cho thấy thành tích lịch sử tại World Cup 2022 không phải là khoảnh khắc bùng nổ nhất thời. Và đó là Na Uy, đội tuyển trở lại World Cup sau 28 năm nhưng đang khiến cả bảng đấu phải nhìn họ bằng ánh mắt khác.
Có thể họ chưa phải ứng viên vô địch. Nhưng họ đang khiến World Cup 2026 trở nên hấp dẫn theo cách riêng.
Trong quá khứ, nhiều đội bóng bị đánh giá thấp thường bước vào giải đấu với mục tiêu hạn chế bàn thua, cố gắng giành một kết quả tích cực và chờ đợi điều kỳ diệu xảy ra. Nhưng World Cup 2026 cho thấy một hình ảnh khác. Các đội bóng nhỏ tổ chức tốt hơn, kỷ luật hơn và quan trọng nhất là họ tin rằng mình có thể cạnh tranh sòng phẳng.
Cabo Verde là ví dụ rõ nhất. Lần đầu tiên tham dự World Cup nhưng đại diện châu Phi không hề tỏ ra e ngại trước những đối thủ giàu truyền thống hơn rất nhiều. Trận hòa trước đội tuyển Tây Ban Nha và trận hòa trước đội tuyển Uruguay không đến từ may mắn. Đó là thành quả của một tập thể chơi có tổ chức, biết cách chịu áp lực và tận dụng tối đa những thời điểm thuận lợi trong trận đấu.
Quan trọng hơn, Cabo Verde vẫn đang nắm quyền tự quyết trong cuộc đua giành vé vào vòng knock-out. Chỉ riêng điều đó cũng đủ biến họ trở thành một trong những câu chuyện đáng chú ý nhất của vòng bảng năm nay.
Morocco cũng đang tiếp tục hành trình mà họ bắt đầu từ World Cup 2022. Sau khi trở thành đội tuyển châu Phi đầu tiên vào bán kết World Cup cách đây 4 năm, nhiều người từng cho rằng đó là thành công mang tính thời điểm. Tuy nhiên, những gì Morocco thể hiện tại World Cup 2026 cho thấy nền bóng đá này đã bước sang một giai đoạn phát triển khác. Họ không còn là hiện tượng mà đang dần trở thành một đội tuyển có khả năng cạnh tranh ổn định ở sân chơi lớn.
Trong khi đó, Na Uy mang đến một câu chuyện khác. Sự trở lại sau 28 năm vắng bóng vốn đã đủ đặc biệt. Nhưng điều khiến họ được chú ý hơn là cách họ thi đấu. Erling Haaland vẫn là ngôi sao lớn nhất, nhưng Na Uy không còn tạo cảm giác phụ thuộc hoàn toàn vào tiền đạo này. Họ chơi với sự tự tin, tốc độ và tham vọng của một tập thể thực sự muốn tiến xa.
Tất nhiên, còn quá sớm để khẳng định cán cân quyền lực của bóng đá thế giới đã thay đổi. Các đội tuyển lớn vẫn sở hữu chiều sâu đội hình vượt trội, hệ thống đào tạo hàng đầu và kinh nghiệm ở những trận đấu mang tính quyết định. Khi World Cup bước vào vòng knock-out, bản lĩnh của các ông lớn vẫn là yếu tố rất khó thay thế.
Tuy nhiên, World Cup 2026 đang cho thấy một thực tế đáng chú ý: khoảng cách giữa nhóm đầu và phần còn lại có lẽ không còn lớn như trước.
Thể thức 48 đội từng bị chỉ trích vì nguy cơ làm giải đấu trở nên loãng hơn. Nhưng ít nhất đến lúc này, chính sự mở rộng ấy lại mang đến thêm cơ hội cho nhiều nền bóng đá mới xuất hiện và chứng minh năng lực của mình. Thay vì chỉ có những cái tên quen thuộc, World Cup đang được làm giàu bởi những câu chuyện mới, những nhân vật mới và những bất ngờ mới.
Đó cũng là lý do vòng bảng năm nay trở nên khó đoán hơn. Các ông lớn vẫn chiến thắng, nhưng không còn dễ dàng áp đặt thế trận như trước. Những đội bóng nhỏ giờ đây có thể khiến bất kỳ đối thủ nào gặp khó khăn nếu thiếu tập trung hoặc đánh giá thấp họ.
World Cup vẫn cần Messi, Ronaldo, Mbappe hay Haaland để tạo nên sức hút toàn cầu. Nhưng vẻ đẹp lớn nhất của giải đấu luôn nằm ở chỗ sân khấu không chỉ thuộc về các siêu sao.
Nhiều khả năng HLV Julian Nagelsmann sẽ xoay tua đội hình ở trận gặp Ecuador nhằm giữ sức cho các trụ cột trước vòng knock-out, đồng thời thử nghiệm, hoàn thiện những phương án chiến thuật mới mẻ. Những cái tên như Jamal Musiala, Florian Wirtz hay Joshua Kimmich có thể được nghỉ ngơi hoặc chỉ thi đấu một phần thời gian.
Đây cũng là lúc cơ hội cho Ecuador mở ra. Đại diện Nam Mỹ thực tế không chơi tệ ở giải đấu năm nay. Trận ra quân trước Bờ Biển Ngà, Ecuador tạo ra nhiều cơ hội nguy hiểm hơn, thậm chí hai lần đưa bóng tìm đến khung gỗ đối phương nhưng vẫn trắng tay. Đến lượt trận thứ hai, họ tiếp tục kiểm soát thế trận trước Curacao nhưng chỉ thu về trận hòa 0-0 đầy thất vọng. Vấn đề lớn nhất của Ecuador không nằm ở lối chơi mà ở khả năng kết thúc. Sau 2 lượt trận, họ là đội duy nhất ở bảng E chưa ghi nổi bàn thắng nào. Những con số thống kê về kiểm soát bóng, số cú sút hay số cơ hội tạo ra đều không quá tệ, nhưng tất cả trở nên vô nghĩa khi bóng không đi vào lưới. Đó là nghịch lý mà HLV Sebastian Beccacece phải tìm lời giải trước trận đấu quyết định.
Ở trận đấu còn lại, "Những chú voi" Bờ Biển Ngà bước vào lượt cuối với lợi thế rất lớn. Đội bóng châu Phi đang có 3 điểm và đứng thứ 2 bảng đấu. Chỉ cần đánh bại Curacao, họ chắc chắn giành vé vào vòng knock-out mà không cần quan tâm đến kết quả trận Ecuador - Đức. Trên lý thuyết, đây là nhiệm vụ không quá khó khăn. Curacao bị Đức vùi dập 1-7 ở trận ra quân và mới ghi được đúng 1 bàn sau 2 lượt trận. Tuy nhiên nếu nhìn kỹ hơn, đội bóng vùng Caribe không hề dễ bị bắt nạt như tỷ số trước Đức phản ánh.
Ở lượt trận thứ hai, Curacao đã khiến Ecuador bế tắc trong suốt 90 phút và giành được một điểm quý giá. Họ cho thấy khả năng tổ chức phòng ngự kỷ luật và tinh thần chiến đấu rất đáng nể. Chính Ecuador là lời cảnh báo rõ ràng nhất dành cho Bờ Biển Ngà. Trong một ngày đẹp trời, thủ thành Eloy Room của Curacao đủ sức hóa giải thành công mọi pha dứt điểm khó nhất.