Người hâm mộ Arsenal đã ăn mừng nguyên ngày hôm nay và vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Khoảnh khắc Manchester City bị Bournemouth cầm hòa 1-1 ở vòng áp chót đã chính thức khép lại cuộc đua vô địch. Arsenal lên ngôi sớm mà không cần chờ tới vòng đấu cuối cùng.
Bên ngoài sân Emirates, hàng ngàn CĐV Arsenal tràn xuống đường, hát vang những bài ca quen thuộc sau nhiều năm chờ đợi. Trên mạng xã hội, các cầu thủ Arsenal cũng liên tục chia sẻ hình ảnh ăn mừng. Đây là chức vô địch quốc gia Anh thứ 14 trong lịch sử Arsenal, đồng thời là lần đầu tiên kể từ mùa giải bất bại 2003-2004 dưới thời HLV Arsene Wenger.
Theo ESPN, điều khiến chức vô địch này đặc biệt hơn nằm ở hành trình mà Arsenal đã trải qua.
Trong suốt nhiều năm, Arsenal luôn bị xem là đội bóng thiếu bản lĩnh ở giai đoạn quyết định. Họ nhiều lần tiến rất gần chức vô địch rồi lại hụt hơi ở chặng cuối. Hai mùa giải gần nhất, đội bóng của Mikel Arteta đều dẫn đầu bảng xếp hạng trong phần lớn thời gian trước khi bị Manchester City vượt lên.
Đã có lúc người ta nghĩ Arsenal sẽ mãi là đội “về nhì vĩ đại”. Nhưng mùa này, Arsenal đã thay đổi. Họ không còn là đội bóng chơi quá cảm xúc hay dễ sụp đổ khi chịu áp lực. Arsenal của Arteta trưởng thành hơn, lì lợm hơn và thực dụng hơn khi cần thiết. Khác biệt lớn nhất nằm ở sự ổn định.
Sau 37 vòng đấu, Arsenal chỉ thủng lưới 26 bàn – thành tích phòng ngự tốt nhất giải. Họ giữ sạch lưới 19 trận và trở thành đội nguy hiểm nhất Ngoại hạng Anh ở các tình huống cố định với 24 bàn thắng từ bóng chết, trong đó có 18 bàn từ phạt góc.
David Raya tiếp tục khẳng định vị thế một trong những thủ môn ổn định nhất châu Âu với mùa thứ 3 liên tiếp giành giải Găng tay vàng Ngoại hạng Anh. Phía trên anh, bộ đôi William Saliba và Gabriel Magalhaes trở thành nền tảng cho hàng thủ chắc chắn bậc nhất giải đấu.
Trong khi đó, Arsenal cũng không còn phụ thuộc vào một ngôi sao duy nhất trên hàng công. Viktor Gyokeres, Bukayo Saka, Declan Rice, Leandro Trossard, Eberechi Eze đều biết cách tạo dấu ấn ở những thời điểm quan trọng.
Đây cũng là thành quả cho niềm tin mà Arsenal dành cho Mikel Arteta suốt nhiều năm qua. Tuy nhiên, mùa giải lịch sử của “Pháo thủ” vẫn chưa kết thúc.
Ngày 30.5 tới, Arsenal sẽ bước vào trận chung kết Champions League gặp PSG tại Budapest. Đây không chỉ là cơ hội để “Pháo thủ” chạm tay vào danh hiệu châu Âu đầu tiên trong lịch sử CLB, mà còn là thử thách lớn nhất với thế hệ cầu thủ hiện tại dưới thời Mikel Arteta.
PSG lúc này không còn là đội bóng chỉ dựa vào các siêu sao để tạo khác biệt như nhiều năm trước. Dưới thời HLV Luis Enrique, đại diện nước Pháp đang trở thành một tập thể cân bằng, giàu tốc độ và có chiều sâu đội hình đáng gờm bậc nhất châu Âu. Họ vào chung kết Champions League mùa này bằng thứ bóng đá giàu năng lượng, pressing cường độ cao và khả năng chuyển trạng thái cực nhanh.
Ousmane Dembele đang chơi mùa giải ổn định nhất sự nghiệp, trong khi Kvaratskhelia, Vitinha giúp PSG sở hữu hàng công có khả năng tạo đột biến ở mọi thời điểm. Không còn phụ thuộc vào một cá nhân như giai đoạn có Lionel Messi, Neymar hay Kylian Mbappe, PSG hiện tại nguy hiểm hơn nhờ tính tập thể và khả năng kiểm soát trận đấu.
Hành trình vào chung kết của PSG cũng cho thấy bản lĩnh của đội bóng này đã khác trước rất nhiều. Họ lần lượt vượt qua nhiều đối thủ mạnh ở vòng knock-out bằng sự lì lợm và khả năng thích nghi chiến thuật rất cao. Với Arsenal, đây sẽ là trận đấu khó khăn nhất mùa giải.
Ngay cả đội hình huyền thoại “The Invincibles” của Arsene Wenger năm 2004 cũng chưa từng vô địch Champions League. Arsenal từng vào chung kết năm 2006 nhưng thất bại trước Barcelona. Gần 20 năm sau, họ lại đứng trước cánh cửa lịch sử, nhưng phía trước là một PSG được đánh giá toàn diện và giàu chiều sâu hơn bất kỳ đối thủ nào Arsenal từng gặp mùa này.
Nếu đánh bại PSG, Arsenal sẽ hoàn tất cú đúp danh hiệu lớn nhất mùa giải và có thể khép lại mùa bóng được xem là vĩ đại nhất lịch sử CLB. Sau 22 năm chờ đợi để trở lại đỉnh bóng đá Anh, Arsenal giờ chỉ còn cách đỉnh cao châu Âu đúng 1 trận đấu nữa.
Tối 10.5, PVF-CAND đã rời sân Pleiku Arena với 3 điểm trọn vẹn sau trận đấu họ đã có 2 bàn thắng do công Eid Mahmoud và Phạm Lý Đức, trong khi Gabriel gỡ bàn danh dự cho HAGL, trong ngày Trung Kiên không được đăng ký vì lý do bị ốm.
Một chiến thắng quý như vàng cho Lý Đức và các đồng đội, khi họ đã lại lật ngược tình thế, để với 17 điểm một lần nữa vượt mặt CLB Đà Nẵng (16 điểm) vừa thắng Becamex TP.HCM 2-0 vài ngày trước.
Kết quả này tiếp tục gieo mầm hy vọng cho tân binh V-League, để họ hướng tới mục tiêu khả dĩ nhất lúc này là một suất play-off. Còn đối với HAGL, việc trao cơ hội cho những cầu thủ trẻ cho thấy họ sẵn sàng dám thất bại.
Sẽ không bất ngờ nếu HAGL tận dụng phần còn lại của mùa giải để tiếp tục ươm mầm những tài năng trẻ do mình đào tạo, như từng làm với Quang Kiệt, Gia Bảo, Minh Tâm… các mùa qua.
Cũng trong ngày 10.5, CLB CA TP.HCM đã ca khúc khải hoàn bằng chiến thắng 3-1 đầy cảm xúc trước SLNA. Đặc biệt, đội trưởng Tiến Linh đã tìm lại bản năng sát thủ để chấm dứt chuỗi 15 trận không ghi bàn.
Niềm vui nhân đôi trong ngày ra mắt HLV trưởng tạm quyền Phùng Thanh Phương được kỳ vọng sẽ giúp CLB CA TP.HCM có đoạn về đích ổn thỏa, trước khi tính toán đầu tư mạnh để phục vụ cho tham vọng của mình mùa tới.
Với 3 điểm trên sân nhà, CLB CA TP.HCM đã vượt ngưỡng 30 điểm, cụ thể có 32 điểm, để tiếp tục gia cố vị trí của mình trong tốp 5 của giải đấu. Mục tiêu của đại diện niềm Nam sẽ là giành tiếp 3 điểm nữa cho trận sân nhà tiếp theo gặp CLB Đà Nẵng.
Cũng trong ngày hôm nay, Thể Công Viettel xây chắc ngôi nhì bảng bằng chiến thắng 2-0 sau cú đúp của đội trưởng Bùi Tiến Dũng. Với 46 điểm, thầy trò HLV Velizar Popov đang bỏ xa Ninh Bình FC đến 5 điểm và ngày càng tiến gần mục tiêu á quân mùa này.
Ở trận đấu trễ nhất vòng 22, Đình Bắc lại ghi bàn, pha lập công thứ 9 và 10 trong 6 trận gần nhất đưa CLB CAHN thắng ngược 3-2 trước CLB Nam Định. Cú đúp của chân sút sinh năm 2004 giúp CLB CAHN chạm tay vào cúp vô địch, đang hơn Thể Công Viettel đến 11 điểm khi giải chỉ còn 4 lượt trận.
Bước vào giải đấu với tư cách đồng chủ nhà, trận ra quân hòa 1-1 trước Bosnia & Herzegovina đã gây thất vọng cho người hâm mộ Canada. Thầy trò HLV Jesse Marsch thi đấu thiếu thanh thoát khi các cầu thủ có phần căng cứng trước áp lực từ sự kỳ vọng lớn của khán giả nhà.
Ngoài ra, việc thủ quân Alphonso Davies vắng mặt vì chấn thương cũng ảnh hưởng đến sức mạnh và tốc độ tấn công của Canada. Ngôi sao Bayern Munich nhiều khả năng chưa thể ra sân ở trận gặp Qatar. Dù không có sự phục vụ của Davies, Canada vẫn được đánh giá cao hơn hẳn đại diện đến từ châu Á. Nếu có được 3 điểm, đội chủ nhà sẽ rất sáng cửa vượt qua vòng bảng. Canada chắc chắn không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt này. Họ đã bắt nhịp được với không khí áp lực từ giải đấu, đồng thời thấy rõ cách chơi của đối thủ Qatar sau lượt trận đầu tiên.
Điểm mạnh của Canada nằm ở nền tảng thể lực dồi dào, lối chơi áp sát tầm cao và khả năng chuyển trạng thái nhanh. Khi hành lang cánh bị hạn chế, họ có thể sẽ tập trung dồn hỏa lực vào trung lộ, nơi tiền vệ cơ động Ismael Kone làm nhiệm vụ cầm nhịp. Trên hàng công, bộ đôi tiền đạo Jonathan David và Cyle Larin (người hùng ghi bàn gỡ hòa ở trận trước) sẽ là những nhân tố nổi bật có thể tạo nên khác biệt. Sự ăn ý và khả năng chớp thời cơ trong vòng cấm của David cũng như Larin sẽ là chìa khóa mở toang cánh cửa vào khung thành đối phương. Tuy nhiên, điểm hạn chế của Canada là sự nôn nóng ở khu vực 1/3 cuối sân và hệ thống phòng ngự đôi khi mất tập trung lúc dâng đội hình lên cao.
Bên kia chiến tuyến, Qatar rõ ràng không phải là đối thủ dễ bị bắt nạt. Trận hòa trước Thụy Sĩ là minh chứng cho thấy ĐKVĐ châu Á có tinh thần chiến đấu vô cùng ngoan cường. Một chiến thắng trước Canada cũng sẽ giúp họ rộng cửa đi tiếp. Vì vậy, Qatar sẽ nhập cuộc với quyết tâm cao nhất. Dưới sự dẫn dắt của HLV kỳ cựu từ châu Âu Julen Lopetegui, điểm mạnh của Qatar là kỷ luật chiến thuật và cấu trúc phòng ngự khó bị khoan phá. Thủ thành Mahmoud Abunada đang có phong độ cao thể hiện qua 9 pha cứu thua ở trận mở màn, hứa hẹn sẽ là bức tường thành vững chắc trước các chân sút chủ nhà. Ở mặt trận tấn công, "nhạc trưởng" Akram Afif với nhãn quan sắc bén và những đường chuyền dọn cỗ, kết hợp cùng trung phong Almoez Ali luôn là mối đe dọa thường trực trong các pha phản công trực diện.
Ở một trận chung kết World Cup, quyền kiểm soát khu trung tuyến luôn đóng vai trò đặc biệt quan trọng. Đội tuyển Tây Ban Nha sở hữu bộ ba Rodri, Fabian Ruiz và Dani Olmo - những cầu thủ có khả năng kiểm soát bóng, điều tiết nhịp độ và kéo giãn hàng phòng ngự đối phương.
Trong khi đó, đội tuyển Argentina đặt niềm tin vào Enzo Fernandez, Rodrigo De Paul và Alexis Mac Allister. Đây là những tiền vệ giàu năng lượng, tranh chấp quyết liệt và đặc biệt nguy hiểm khi chuyển trạng thái từ phòng ngự sang tấn công. Đội kiểm soát được tuyến giữa không chỉ có cơ hội áp đặt lối chơi mà còn hạn chế đáng kể tầm ảnh hưởng của những ngôi sao bên phía đối phương.
Một trận đấu lớn luôn cần những cá nhân biết tạo khác biệt và trận chung kết này cũng không ngoại lệ. Lionel Messi vẫn là linh hồn trong lối chơi của đội tuyển Argentina nhờ kinh nghiệm, nhãn quan chiến thuật cùng khả năng tạo đột biến từ những đường chuyền hoặc các tình huống cố định. Ở phía đối diện, Lamine Yamal là mũi nhọn giàu tốc độ và kỹ thuật, có thể tạo ra đột biến bằng những pha đi bóng ở hành lang cánh.
Dẫu vậy, cả Messi lẫn Yamal đều cần một hệ thống vận hành hiệu quả phía sau. Đội bóng tạo được nhiều khoảng trống và điều kiện thuận lợi hơn cho ngôi sao của mình sẽ nắm lợi thế đáng kể.
Một trong những điểm mạnh của đội tuyển Argentina tại World Cup 2026 là khả năng phản công. Chỉ sau vài đường chuyền, đoàn quân của HLV Lionel Scaloni có thể đưa bóng tới sát khung thành đối phương.
Trong khi đó, đội tuyển Tây Ban Nha lại nổi bật nhờ khả năng kiểm soát bóng và pressing ngay sau khi mất bóng nhằm hạn chế tối đa cơ hội phản công của đối thủ.
Nếu đội tuyển Argentina có đủ khoảng trống để triển khai những pha phản công tốc độ, họ sẽ rất nguy hiểm. Ngược lại, nếu đội tuyển Tây Ban Nha duy trì được quyền kiểm soát bóng, đại diện châu Âu sẽ có nhiều cơ hội đưa trận đấu theo đúng ý đồ chiến thuật.
Các trận chung kết World Cup thường không tạo ra quá nhiều cơ hội ghi bàn. Vì vậy, khả năng tận dụng thời cơ có thể trở thành yếu tố mang tính quyết định.
Đội tuyển Argentina nhiều lần cho thấy sự lạnh lùng ở những thời điểm quan trọng, trong khi đội tuyển Tây Ban Nha cũng sở hữu hàng công biết cách trừng phạt sai lầm của đối thủ. Ở trận đấu này, số cơ hội tạo ra có thể không quan trọng bằng việc đội nào tận dụng tốt hơn những tình huống mình có được.
Yếu tố cuối cùng, và có lẽ cũng là quan trọng nhất, là bản lĩnh. Đội tuyển Argentina bước vào trận chung kết với tư cách đương kim vô địch thế giới. Phần lớn các trụ cột đều từng trải qua áp lực ở những trận đấu lớn, đặc biệt là chung kết World Cup 2022.
Trong khi đó, đội tuyển Tây Ban Nha mang theo sự tự tin của nhà vô địch EURO 2024 cùng chuỗi phong độ ấn tượng dưới thời HLV Luis de la Fuente. Nếu trận đấu phải bước vào hiệp phụ hoặc loạt sút luân lưu, kinh nghiệm, tâm lý và khả năng duy trì sự bình tĩnh có thể trở thành yếu tố tạo nên khác biệt giữa hai đội.
Xét về chất lượng đội hình, phong độ cũng như chiều sâu lực lượng, đội tuyển Argentina và đội tuyển Tây Ban Nha đều có đủ cơ sở để hướng đến chức vô địch. Bởi vậy, trận chung kết World Cup 2026 nhiều khả năng sẽ không được quyết định bởi đội kiểm soát bóng nhiều hơn hay tạo ra nhiều cơ hội hơn, mà bởi những khoảnh khắc tỏa sáng cá nhân, một tình huống cố định hoặc chỉ một sai lầm nhỏ. Đó cũng là điều đã làm nên sự khác biệt ở rất nhiều trận chung kết World Cup trong lịch sử.