Cục Quản lý Dược (Bộ Y tế) vừa phát đi thông báo đình chỉ lưu hành, thu hồi trên toàn quốc đối với 511 sản phẩm của Công ty TNHH mỹ phẩm Việt Hương (địa chỉ nhà máy sản xuất mỹ phẩm: Cụm Công nghiệp làng nghề Tân Triều, thôn Triều Khúc, phường Thanh Liệt, Hà Nội).
Theo công bố, lý do thu hồi là vì công ty không triển khai áp dụng hệ thống quản lý chất lượng theo bộ nguyên tắc, tiêu chuẩn “Thực hành tốt sản phẩm mỹ phẩm” theo quy định của pháp luật.
Thông tin này sau đó được nhiều người quan tâm. Cùng thời điểm này, nghệ sĩ Việt Hương bất ngờ bị dân mạng nhắc tên. Nhiều người hoài nghi vụ việc của công ty mỹ phẩm nêu trên có liên quan đến diễn viên Nhà có năm nàng tiên nên mong cô lên tiếng phản hồi nhằm làm rõ.
Trao đổi với chúng tôi, Việt Hương phủ nhận liên quan đến Công ty TNHH mỹ phẩm Việt Hương. Cô cho biết đây chỉ là trường hợp trùng tên.
Được biết thời gian qua, nghệ sĩ Việt Hương cũng thường xuyên quảng bá các mỹ phẩm của thương hiệu tên H.T. Bên cạnh việc hoạt động nghệ thuật, Việt Hương còn phát triển kinh doanh.
Theo thông tin từ Cổng thông tin quốc gia về đăng ký doanh nghiệp, Công ty TNHH mỹ phẩm Việt Hương thành lập năm 2013, do bà Đ.V.H là người đại diện theo pháp luật, có trụ sở tại Cụm Công nghiệp làng nghề Tân Triều.
Tin Gốc: Thanh Niên
Giải Trí
Trung Quân Idol khóa mạng xã hội sau khi có thông tin tố cáo anh hành hung một bác sĩ

Chiều 21-4, mạng xã hội lan truyền một văn bản được cho là của bác sĩ Phạm Minh Trường, nhận là chồng của bà Nguyễn Linh Thùy - người được cho là nạn nhân trong vụ việc Trung Quân Idol.
Theo nội dung đăng tải, người này cho biết vụ việc xảy ra vào rạng sáng cùng ngày tại một địa điểm ở quận 1 cũ, TP.HCM.
Bài viết cáo buộc Trung Quân Idol đã "tác động vật lý" khiến nạn nhân bị thương ở vùng mặt, tay và rơi vào trạng thái hoảng loạn tinh thần.
Người đăng tải cũng cho biết đang tiến hành thu thập chứng cứ, trích xuất camera, lập vi bằng và sẽ gửi đơn đến cơ quan chức năng để làm rõ vụ việc.
Đồng thời tài khoản Phạm Minh Trường cũng chia sẻ hình ảnh tin nhắn Trung Quân Idol xin lỗi và khẳng định không chấp nhận lời xin lỗi, mong muốn xử lý theo quy định pháp luật.
Hiện các thông tin trên mới xuất phát từ một phía và chưa được cơ quan chức năng xác nhận.
Trong khi vụ việc gây xôn xao, nhiều người dùng phát hiện tài khoản TikTok của Trung Quân Idol đã chuyển sang chế độ riêng tư. Trang Facebook cá nhân được cho là không thể truy cập, còn fanpage chính thức vẫn hoạt động nhưng đã tắt bình luận ở một số bài viết.
Động thái này diễn ra trong bối cảnh tên tuổi nam ca sĩ bị nhắc đến dày đặc trên các nền tảng mạng xã hội. Trước đó, một số bài đăng và hình ảnh liên quan đến vụ việc đã lan truyền, cho thấy người phụ nữ được cho là bị thương. Tuy nhiên tính xác thực của các nội dung này chưa được kiểm chứng.
Tuổi Trẻ liên hệ với Trung Quân Idol và quản lý để tìm hiểu thêm, nhưng chưa nhận được phản hồi.
Như vậy Trung Quân Idol là "anh tài" thứ hai, sau Jun Phạm, trong danh sách sẽ tham gia Anh trai vượt ngàn chông gai mùa 2 dính xì căng đan trước khi show chính thức khai màn.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sau khi Dân trí đăng tải bài viết Sơn Tùng cưỡi chim Lạc": Khó kết luận là phản cảm, xúc phạm, nhiều độc giả cũng đã gửi tới Dân trí những góc nhìn riêng về cách tiếp cận di sản trong đời sống đương đại.
Dưới đây là bài viết của tác giả Bùi Chí Nhân (phường Thành Vinh, Nghệ An), được Dân trí trích đăng:
Những ngày qua, câu chuyện xoay quanh hình ảnh Sơn Tùng M-TP xuất hiện cùng chim Lạc trong MV Come my way thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Hình ảnh nam ca sĩ xuất hiện trên mô hình chim Lạc - biểu tượng gắn liền với văn hóa Đông Sơn và văn minh Việt cổ - đã tạo ra nhiều ý kiến trái chiều.
Có người cho rằng đây là cách tiếp cận sáng tạo, đưa chất liệu văn hóa dân tộc vào một sản phẩm nghệ thuật hiện đại nhằm kết nối với công chúng trẻ và giới thiệu bản sắc Việt Nam ra thế giới. Ngược lại, không ít ý kiến bày tỏ sự băn khoăn khi một biểu tượng mang giá trị lịch sử và tinh thần đặc biệt lại được đặt trong ngữ cảnh như vậy.
Đằng sau cuộc tranh luận là một câu hỏi rộng hơn: Chúng ta nên ứng xử như thế nào với các di sản văn hóa trong thời đại của công nghiệp sáng tạo và truyền thông số?
Tính thiêng của biểu tượng văn hóa đến từ đâu?
Một trong những nguyên nhân khiến cuộc tranh luận về hình tượng chim Lạc trở nên gay gắt là bởi nhiều người không xem đây đơn thuần là một họa tiết trang trí hay một chất liệu mỹ thuật.
Trong nhận thức của công chúng, chim Lạc từ lâu đã vượt ra khỏi giá trị tạo hình để trở thành biểu tượng gắn với lịch sử hình thành và phát triển của dân tộc. Khi một biểu tượng mang ý nghĩa tinh thần đặc biệt, cách xã hội phản ứng với nó cũng khác với cách phản ứng trước những hình ảnh thông thường.
Tuy nhiên, điều đáng suy ngẫm là tính thiêng của các biểu tượng văn hóa không phải là một giá trị bất biến. Trong lịch sử, rất nhiều biểu tượng từng được nhìn nhận theo những cách khác nhau ở các giai đoạn khác nhau. Chính cộng đồng là chủ thể liên tục kiến tạo, bồi đắp và làm giàu thêm ý nghĩa cho các biểu tượng ấy. Nói cách khác, tính thiêng không chỉ đến từ bản thân hiện vật hay hình ảnh, mà còn đến từ sự đồng thuận xã hội về giá trị mà biểu tượng đó đại diện.
Vì vậy, khi một nghệ sĩ sử dụng biểu tượng văn hóa trong tác phẩm của mình, phản ứng của công chúng là điều hoàn toàn tự nhiên. Đó không chỉ là phản ứng đối với một sản phẩm nghệ thuật mà còn là phản ứng đối với cách một cộng đồng đang tự bảo vệ những giá trị mà họ cho là quan trọng.
Nhưng ở chiều ngược lại, nếu mọi sự tái hiện mới đều bị xem là xâm phạm hoặc xúc phạm, chúng ta cũng có nguy cơ vô tình đóng khung di sản trong những khuôn mẫu cố định, khiến các biểu tượng văn hóa dần mất đi khả năng đối thoại với xã hội đương đại.
Bảo tồn và sáng tạo: Không phải hai lựa chọn đối lập
Từ câu chuyện chim Lạc, có lẽ cũng cần đặt ra một câu hỏi khác: Chúng ta thực sự hiểu bao nhiêu về những biểu tượng văn hóa mà mình đang bảo vệ?
Trong đời sống hiện nay, không hiếm trường hợp các cuộc tranh luận bùng nổ rất nhanh trên mạng xã hội, nhưng phần lớn ý kiến lại dừng ở cảm xúc hơn là tri thức. Nhiều người sẵn sàng phản đối hoặc bênh vực một hình ảnh văn hóa mà chưa thực sự hiểu nguồn gốc, ý nghĩa lịch sử hay quá trình hình thành của chính biểu tượng đó.
Điều này tạo ra một nghịch lý: Xã hội có thể dành rất nhiều năng lượng để tranh cãi về cách sử dụng một biểu tượng, nhưng lại dành quá ít sự quan tâm cho việc tìm hiểu sâu về giá trị của biểu tượng ấy.
Nếu cuộc tranh luận về chim Lạc chỉ dừng lại ở việc xác định ai đúng, ai sai thì giá trị nhận được sẽ rất hạn chế. Nhưng nếu từ cuộc tranh luận đó, nhiều người bắt đầu tìm hiểu về văn hóa Đông Sơn, về trống đồng, về những lớp ý nghĩa lịch sử gắn với hình tượng chim Lạc, thì đó lại là một tác động tích cực đối với đời sống văn hóa.
Suy cho cùng, hiểu biết luôn là nền tảng tốt nhất cho cả bảo tồn lẫn sáng tạo. Một cộng đồng càng hiểu rõ giá trị của di sản thì càng có khả năng bảo vệ đúng những giá trị cốt lõi của nó, đồng thời cũng có đủ sự tự tin để chấp nhận những cách tiếp cận mới.
Nếu chỉ dừng lại ở quan điểm "không được thay đổi" hay "không được chạm tới" các biểu tượng truyền thống, chúng ta có thể vô tình biến di sản thành những giá trị đứng yên trong quá khứ.
Lịch sử văn hóa thế giới cho thấy những nền văn hóa có sức lan tỏa mạnh mẽ thường là những nền văn hóa biết kể lại các giá trị cũ bằng ngôn ngữ mới. Nhật Bản đã đưa tinh thần Samurai vào điện ảnh, truyện tranh và trò chơi điện tử. Hàn Quốc khai thác các yếu tố truyền thống trong âm nhạc đại chúng và các sản phẩm giải trí toàn cầu. Nhiều quốc gia khác cũng đang tìm cách chuyển hóa di sản thành nguồn lực cho công nghiệp văn hóa mà vẫn giữ được bản sắc riêng.
Thực tế cho thấy bảo tồn và sáng tạo không phải là hai lựa chọn đối lập. Bảo tồn giúp gìn giữ những giá trị cốt lõi của di sản, trong khi sáng tạo tạo điều kiện để những giá trị ấy tiếp tục tồn tại trong bối cảnh mới. Nếu chỉ bảo tồn mà thiếu sáng tạo, di sản có thể dần trở nên xa lạ với thế hệ trẻ. Ngược lại, nếu chỉ chạy theo sáng tạo mà thiếu sự thấu hiểu và tôn trọng các giá trị nền tảng, di sản có nguy cơ bị giản lược hoặc mất đi ý nghĩa vốn có.
Điều đáng tiếc là nhiều cuộc tranh luận về văn hóa hiện nay thường bị đẩy về hai thái cực. Một bên cho rằng mọi phản ứng của công chúng trước các thử nghiệm nghệ thuật đều là biểu hiện của sự bảo thủ và thiếu cởi mở. Ở chiều ngược lại, không ít người lại xem bất kỳ sự thay đổi hay tái diễn giải nào đối với các biểu tượng truyền thống đều là hành động xúc phạm văn hóa. Thực tế, cả hai cách tiếp cận này đều đang đơn giản hóa một vấn đề vốn rất phức tạp.
Bản chất của văn hóa không nằm ở việc lựa chọn giữa bảo tồn hay sáng tạo, bởi đây không phải hai khái niệm đối lập mà là hai điều kiện cùng tồn tại để văn hóa phát triển bền vững.
Bảo tồn là gìn giữ những giá trị cốt lõi đã được cộng đồng và lịch sử vun đắp qua nhiều thế hệ. Trong khi đó, sáng tạo là quá trình tìm kiếm những phương thức biểu đạt mới để các giá trị ấy tiếp tục hiện diện trong đời sống đương đại.
Cũng giống như một cây cổ thụ muốn tồn tại lâu dài phải giữ được bộ rễ bám sâu vào đất, nhưng đồng thời vẫn cần không ngừng đâm chồi, phát triển cành lá mới, di sản văn hóa chỉ thực sự có sức sống khi vừa được gìn giữ, vừa được tiếp tục làm mới bằng ngôn ngữ của từng thời đại.
Điều còn lại sau một cuộc tranh luận
Có lẽ điều đáng suy nghĩ nhất sau câu chuyện chim Lạc không phải là việc một nghệ sĩ đúng hay sai trong lựa chọn hình ảnh của mình. Điều đáng suy nghĩ hơn là cách chúng ta đang ứng xử với di sản văn hóa trong thời đại mà mọi sản phẩm sáng tạo đều có thể lan tỏa tới hàng triệu người chỉ sau vài tiếng đồng hồ.
Một nền văn hóa tự tin không phải là nền văn hóa khước từ mọi cách diễn giải mới. Nhưng đó cũng không phải là nền văn hóa sẵn sàng chấp nhận mọi sự phá cách nhân danh sáng tạo. Giữa hai thái cực ấy cần có một điểm cân bằng, nơi nghệ sĩ được tự do tìm kiếm những ngôn ngữ biểu đạt mới, còn cộng đồng có quyền đặt ra những câu hỏi về ý nghĩa và giới hạn của các biểu tượng chung.
Suy cho cùng, điều làm nên sức sống của di sản không phải là việc nó được đặt trên bệ thờ hay xuất hiện trong một MV ca nhạc. Điều làm nên sức sống của di sản là khả năng khiến các thế hệ tiếp tục quan tâm, tranh luận và tìm cách lý giải ý nghĩa của nó trong bối cảnh mới. Khi một biểu tượng văn hóa vẫn còn tạo ra những cuộc đối thoại như vậy, có lẽ đó chính là dấu hiệu cho thấy nó vẫn đang sống cùng thời đại.
Bùi Chí Nhân
Tin Gốc: Dân Trí

Khi nhắc đến những anime có sức sống lâu bền nhất lịch sử, Dragon Ball gần như là cái tên chắc chắn sẽ tiếp tục được nhớ tới sau 50 năm nữa. Nhưng ngoài tác phẩm của Akira Toriyama, vẫn còn nhiều anime khác được đánh giá đủ sức vượt qua thử thách thời gian để tiếp tục tồn tại trong ký ức nhiều thế hệ như Doraemon, One Piece, Naruto...
Rất ít anime có thể đạt tới tầm vóc như Dragon Ball. Từ Dragon Ball, Dragon Ball Z, Dragon Ball GT, Dragon Ball Super cho tới Dragon Ball Daima, thương hiệu này đã vượt khỏi phạm vi của một bộ anime thông thường để trở thành hiện tượng văn hóa.
Ngay cả những người không theo dõi series cũng biết đến tuyệt kỹ Kamehameha. Sức ảnh hưởng của Dragon Ball lớn tới mức hình ảnh và biểu tượng của bộ truyện từng xuất hiện cả trong các sự kiện lớn tại Nhật Bản.
Bên cạnh đó, tên tuổi của cố tác giả Akira Toriyama cũng góp phần đưa Dragon Ball trở thành huyền thoại. Ông từng là một trong số rất ít mangaka đạt tới mức nổi tiếng như người nổi tiếng đại chúng vào thập niên 1980.
Sau khi Akira Toriyama qua đời, thương hiệu Dragon Ball vẫn tiếp tục được phát triển bằng manga và anime mới. Điều này khiến series được xem như một phần không thể thiếu của văn hóa Nhật Bản.
One Piece hiện vẫn chưa kết thúc và được đánh giá là một trong những hiện tượng bền bỉ nhất lịch sử anime.
Dù tác giả Eiichiro Oda đã bước sang tuổi 51 và gặp nhiều vấn đề sức khỏe trong những năm gần đây, ông được cho là đã chuẩn bị sẵn phần kết cho câu chuyện từ lâu và chia sẻ với đội ngũ biên tập.
Ngay cả khi manga chính thức khép lại trong tương lai, One Piece vẫn được dự đoán sẽ tiếp tục tồn tại thông qua remake, ngoại truyện hoặc phim điện ảnh. Thương hiệu này được xem là quá quan trọng với văn hóa anime Nhật Bản để có thể biến mất hoàn toàn.
Astro Boy là anime truyền hình phát sóng từ năm 1963 và thường được xem là tác phẩm đặt nền móng cho ngành công nghiệp anime hiện đại.
Series từng xuất hiện trong khoảng 40% hộ gia đình Nhật sở hữu tivi vào thời điểm đó. Không lâu sau, Astro Boy còn được phát sóng tại Mỹ và kéo dài tới 104 tập.
Điều đặc biệt là bối cảnh trong phim diễn ra vào năm 2013, tức đúng 50 năm sau thời điểm anime ra mắt. Dù có thể không còn phổ biến rộng rãi trong tương lai, Astro Boy vẫn sẽ được ghi nhớ như một cột mốc lịch sử của anime và là di sản lớn nhất của Osamu Tezuka.
Thám tử lừng danh Conan hiện đã có gần 1.200 tập anime và vẫn tiếp tục phát sóng. Tại Nhật Bản, đây không chỉ là series trinh thám nổi tiếng mà còn là một phần tuổi thơ của nhiều thế hệ trẻ em. Anime này thường được xem như "cầu nối" giữa thời thơ ấu và tuổi thiếu niên.
Khi trẻ em lớn lên và chuyển sang các dòng anime hành động hoặc thể thao, Thám tử lừng danh Conan vẫn tiếp tục thu hút lớp khán giả nhỏ tuổi mới. Chính điều đó giúp thương hiệu này duy trì sức sống lâu dài.
Trong giai đoạn hoàng kim của anime shonen, Naruto từng cùng Dragon Ball và One Piece tạo thành "tam đại anime" thống trị toàn cầu.
Dù hiện tại Naruto không còn duy trì mức độ phổ biến mạnh mẽ như trước, series vẫn sở hữu lợi thế lớn nhờ chủ đề ninja - hình tượng có vị trí đặc biệt trong văn hóa Nhật Bản.
Doraemon là một trong những thương hiệu anime có sức sống bền bỉ nhất Nhật Bản. Đối với nhiều trẻ em Nhật, Doraemon thường là anime đồng hành trong những năm đầu đời trước khi bước vào trường học.
Những câu chuyện đời thường kết hợp cùng các bảo bối tương lai giúp series duy trì sức hút suốt nhiều thập kỷ. Không chỉ thành công trên truyền hình, các phim điện ảnh Doraemon hằng năm vẫn luôn thu hút lượng lớn khán giả nhỏ tuổi. Kể từ phiên bản anime đầu tiên năm 1973, Doraemon liên tục được làm mới qua nhiều series khác nhau.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

