Kroenke Sports Enterprises (KSE) luôn khẳng định mục tiêu của họ là đưa chức vô địch Ngoại hạng Anh trở lại Arsenal. Trong nhiều năm, không ít CĐV “Pháo thủ” xem đó là lời hứa thiếu thực tế. Nhưng tại Selhurst Park ngày 24/5, Stan Kroenke cùng con trai Josh đã trực tiếp mang chiếc Cup vô địch đến khu vực ăn mừng, nơi HLV Mikel Arteta, ban huấn luyện và khoảng 3.000 CĐV Arsenal chờ đợi.
Đó có lẽ là khoảnh khắc ngọt ngào nhất với gia đình từng bị phản đối dữ dội bên ngoài sân Emirates. “Ý anh là lúc người ta treo hình nộm chúng tôi trên cột đèn à?”, Josh Kroenke nói khi nhắc lại phản ứng dữ dội từ CĐV sau vụ Arsenal tham gia dự án Super League tranh cãi năm 2021.
Từ những tiếng la ó đến màn tung hô tại Crystal Palace là hành trình thay đổi hiếm thấy với một ông chủ bóng đá. KSE mua cổ phần Arsenal từ năm 2007 nhưng chỉ nắm toàn quyền kiểm soát CLB vào năm 2018. 8 năm sau, Arsenal lần đầu vô địch Ngoại hạng Anh kể từ mùa 2003-2004.
“Khoảnh khắc cùng cha bước vào sân để mang Cup đến cho đội bóng là điều tôi sẽ không bao giờ quên”, Josh Kroenke chia sẻ. “Nếu không phải cả hai cùng làm điều đó, tôi muốn chính ông ấy mang chiếc Cup vì tất cả những gì gia đình tôi đã trải qua tại đây”.
Josh Kroenke ngày càng xuất hiện nhiều hơn trong hoạt động điều hành Arsenal những năm gần đây. KSE – tập đoàn sở hữu CLB – hiện quản lý 6 đội thể thao chuyên nghiệp, gồm Los Angeles Rams (NFL), Denver Nuggets (NBA), Colorado Avalanche (NHL) và Colorado Rapids (MLS). Theo Forbes, đây là đế chế thể thao giá trị nhất thế giới với tổng định giá hơn 21 tỷ USD.
Josh kể ông rời London ngay sau trận thắng Burnley 1-0 ở vòng áp chót, khi Arsenal vẫn cần Man City sảy chân trước Bournemouth để đăng quang sớm. “Tôi luôn nói với mọi người đừng quan tâm kết quả hôm sau, hãy tập trung thắng Crystal Palace”, ông nói. “Nhưng khi vừa hạ cánh xuống Mỹ thì Bournemouth ghi bàn. Lúc đó, tôi không thể không theo dõi”.
Dù Erling Haaland gỡ hòa ở phút bù giờ, kết quả hòa là không đủ để Man City kéo cuộc đua vô địch đến vòng hạ màn. Arsenal chính thức đăng quang, mở ra màn ăn mừng cuồng nhiệt tại Emirates. “Cuộc gọi đầu tiên của tôi là cho cha. Cuộc gọi thứ hai là cho Mikel”, Josh kể. “Sau đó tôi cố liên lạc với mọi người nhưng chẳng ai bắt máy vì tất cả đang ăn mừng”.
Hành trình của KSE tại Arsenal từng trải qua nhiều giai đoạn khó khăn. Họ bị chỉ trích thiếu đầu tư, thiếu quan tâm và để CLB sa sút sau thời Arsene Wenger. Unai Emery không thể giúp đội bóng trở lại Champions League sau trận thua Chelsea 1-4 ở chung kết Europa League 2019. Mùa hè năm đó, 16 hội CĐV gửi thư ngỏ cho giới chủ với tiêu đề: “Chúng tôi quan tâm, còn các ông thì sao?”.
“Đó là khoảnh khắc lớn với tôi”, Josh nhớ lại. “Tôi hiểu sự thất vọng ấy, dù phía sau hậu trường chúng tôi đã đầu tư rất nhiều thời gian và công sức”.
Sau khi hoàn tất việc tư nhân hóa CLB năm 2018, KSE bắt đầu kế hoạch tái thiết toàn diện. Arteta cùng giám đốc thể thao Edu xây dựng lộ trình nhiều giai đoạn để đưa Arsenal trở lại đỉnh cao. Một trong những quyết định quan trọng nhất là thanh lọc lực lượng nhằm thay đổi văn hóa phòng thay đồ.
“Mikel thường nói về chuyện ở trên thuyền hay ngoài thuyền”, Josh kể. “Có những người không chỉ ở ngoài mà còn cố kéo chúng tôi chìm xuống. Chúng tôi phải cắt sợi dây đó”.
Song song với việc tái thiết, Arsenal tập trung săn tìm các tài năng trẻ. Josh nhớ lại cuộc trò chuyện với Giám đốc Học viện Per Mertesacker sau chung kết Europa League 2019. “Tôi hỏi làm sao để có một trung vệ như Virgil van Dijk. Per nói: ‘Nếu không có 100 triệu bảng thì đừng nghĩ tới’. Sau đó tôi hỏi ai là hậu vệ trẻ hay nhất châu Âu và ông ấy trả lời ngay: William Saliba”.
Arsenal chiêu mộ Saliba từ Saint-Etienne với giá chưa đầy 40 triệu USD. Sau ba mùa cho mượn, trung vệ người Pháp giờ trở thành trụ cột hàng thủ và được xem là một trong những trung vệ hay nhất châu Âu.
Dưới thời Arteta, Arsenal cũng thay đổi mạnh mẽ về đầu tư chuyển nhượng. Tổng chi tiêu của CLB đã lên hơn 1 tỷ USD. Thương vụ lớn nhất là Declan Rice với mức phí kỷ lục 133 triệu USD từ West Ham năm 2023. “Khi Edu và Mikel trình bày kế hoạch chiêu mộ Rice, tôi thực sự bất ngờ với mức phí”, Josh cho biết. “Nhưng khi gặp Declan, bạn hiểu cậu ấy là kiểu cầu thủ và con người như thế nào”.
KSE cũng bổ nhiệm Andrea Berta làm giám đốc thể thao nhằm củng cố chiến lược phát triển dài hạn. Giờ đây, Arsenal cuối cùng cũng có thêm danh hiệu Ngoại hạng Anh sau hơn hai thập kỷ chờ đợi. Dù vậy, Josh Kroenke chưa muốn nói đến một kỷ nguyên thống trị mới. “Tôi nói với Bukayo Saka rằng đội bóng đã sẵn sàng vô địch từ vài năm trước”, ông chia sẻ. “Nhưng ở đẳng cấp cao nhất, bạn vẫn cần một chút may mắn – những quyết định thuận lợi, lực lượng khỏe mạnh, điều mà chúng tôi từng thiếu”.
Gia hạn hợp đồng với Arteta hiện là ưu tiên hàng đầu khi HLV người Tây Ban Nha chỉ còn một năm hợp đồng. “Nếu phải chỉ ra một người xứng đáng nhận công lớn nhất, đó là Mikel”, Josh khẳng định. “Cậu ấy là một người Arsenal thực thụ”.
Bên cạnh tham vọng trên sân cỏ, KSE cũng tính đến việc nâng cấp sân Emirates sau 20 năm hoạt động. “Họ đang xây dựng kế hoạch cải tạo Emirates”, Josh nói. “Chúng tôi muốn mang đến trải nghiệm ngày thi đấu tốt hơn cho người hâm mộ”.
Trước mắt, Arsenal hướng đến trận chung kết Champions League với PSG và cơ hội lần đầu vô địch châu Âu. “Tôi luôn tin Arsenal là một gã khổng lồ đang ngủ quên”, Josh nói. “Đã có thời điểm người ta ngại thừa nhận mình là fan Arsenal vì liên tục bị chế giễu trong Thời kỳ bị đem ra làm trò cười (Banter Era). Còn bây giờ, cả London ngập trong màu áo Arsenal. Điều đó khiến tôi thực sự tự hào”.
Nguyễn Công Tuấn (sinh năm 1995, quê Thái Bình) đang dần khẳng định vị trí của mình tại đấu trường quyền anh chuyên nghiệp với một lộ trình đầy kiên trì. Tháng 1.2026, anh đã có cho mình một chiến thắng đầu tay.
Ít ai biết, phía sau chiến thắng ấy là hành trình dài từ môi trường quân ngũ đến bệnh viện trước khi anh thực sự tìm thấy mình trên võ đài.
Trước khi trở thành một võ sĩ can trường trên sàn đấu chuyên nghiệp và sau đó trở thành HLV tại Agoge, Tuấn đã được tôi luyện trong môi trường quân ngũ. Sau khi ra quân, anh lựa chọn con đường trở thành y sĩ với chuyên ngành y học cổ truyền.
Thế nhưng, sau một thời gian gắn bó với chiếc áo blouse, anh được tiếp xúc với võ thuật và bắt đầu cảm thấy hứng thú trong bộ môn này. "Ngày đầu đi tập, mình được gặp thầy và các anh em trong phòng tập. Môi trường đó hoàn toàn khác so với công việc trước đây, và mình nhận ra nơi này thực sự phù hợp với bản thân”, Tuấn chia sẻ.
Từ sự thích thú với môn thể thao đối kháng này, anh đã xây dựng một kế hoạch cụ thể từ trước năm 25 tuổi về hành trình trở thành một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp.
Vì chuyển từ y sĩ sang võ sĩ là hai ngành nghề thuộc hai lĩnh vực hoàn toàn trái ngược nhau, Tuấn đã xây dựng một lộ trình và đặt ra những mục tiêu rõ ràng cho tương lai của bản thân.
Bước đầu chuyển mình, Tuấn gia nhập CLB Agoge với vai trò HLV. Sau khi tích lũy kinh nghiệm và được nhiều người biết đến hơn, anh theo đuổi con đường thi đấu chuyên nghiệp dưới sự dẫn dắt của HLV Hoài Nam. Từ đó, Tuấn chính thức bước vào guồng tập luyện khắc nghiệt, chuẩn bị cho hành trình thi đấu ở tuổi 30.
Tuấn bắt đầu thi đấu chuyện nghiệp ở độ tuổi mà nhiều người đã bước vào quãng cuối sự nghiệp. Lúc này, thể lực bắt đầu suy giảm khiến cho việc tập luyện của người võ sĩ gốc Thái Bình trở nên khó khăn hơn.
Và bài tập “đạp xe” là một bài tập khiến cho anh Tuấn cảm thấy khó khăn nhất trong quá trình tập luyện. Phải đưa nhịp tim đạt đến ngưỡng 190 nhưng vẫn phải trong trạng thái tỉnh táo. “Mình đưa nhịp tim lên khoảng 180 nhịp là đã hoa mắt, chóng mặt không thể kiểm soát được. Rất mệt”, Tuấn nhớ lại.
Với danh tiếng của Agoge cũng đem đến cho anh áp lực. “Phải thực hiện tốt, hết khả năng của bản thân. Luôn luôn phải là em làm được, không phải em đang cố. Áp lực đó vô hình chung biến thành động lực cho mình” Tuấn nói.
Bên cạnh chuyên môn, Tuấn gần như phải chi trả toàn bộ chi phí cho những hoạt động cũng như chấn thương trong quá trình tập luyện thi đấu.
Sau những bài tập vượt ngưỡng, không ít lần Nguyễn Công Tuấn đổ gục, nằm bất động trên sàn tập. Lúc này, Tuấn đấu tranh nội tâm dữ dội.
Song, anh nhìn lại mục tiêu mà mình đã đánh đổi cả sự nghiệp ổn định để theo đuổi, một con đường không có chỗ cho sự nuối tiếc hay nửa vời. Cùng với bản lĩnh được tôi luyện năm xưa, anh đứng dậy tiếp tục theo đuổi hành trình của mình.
Tại Agoge, hành trình ấy không chỉ tạo nên bởi ý chí cá nhân mà còn được tiếp sức từ sức mạnh tập thể. Đó là ánh mắt kỳ vọng từ các HLV và sự đồng hành của những người đồng đội, cùng tập luyện, cùng sẻ chia và nâng đỡ nhau đi qua những giai đoạn khó khăn.
Với Tuấn, mỗi lần gục ngã trên sàn tập là một lần ý chí, bản lĩnh được tôi luyện để từng bước chạm tay vào giấc mơ võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp. Ở tuổi 30, anh hiểu rằng: “Để trở thành một nhà vô địch, trước hết phải học cách đứng dậy sau mỗi lần gục ngã”.
Hiện tại, Nguyễn Công Tuấn dồn toàn bộ tâm trí và quỹ thời gian cho võ đài chuyên nghiệp. Trước đây, bố anh từng không ủng hộ vì lo lắng cho sự nghiệp và sức khỏe của con trai, nhưng kết quả tại Trigger Boxing chính là câu trả lời đanh thép nhất cho lựa chọn của anh.
"Mệt, nhưng mà vui" – câu nói giản đơn ấy của võ sĩ quê Thái Bình có lẽ chính là định nghĩa chính xác nhất về hạnh phúc của một con người dám sống cuộc đời theo cách mà mình đã chọn: Theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn.
Mới đây, CLB Sapporo đã báo tin dữ cho người hâm mộ bóng đá Thái Lan, cho biết tiền vệ Supachok đã dính chấn thương dây chằng giữa gối (MCL).
Trong bóng đá, những chấn thương dây chằng luôn là nỗi ám ảnh với các cầu thủ. Nếu so với chấn thương dây chằng chéo trước (ACL), MCL thường nhẹ hơn, nhưng cũng đòi hỏi rất nhiều thời gian để bình phục.
Supachok dính chấn thương kể trên trong trận Sapporo thắng Matsumoto cách đây 1 tuần. Anh phải rời sân ở phút 62 với vẻ mặt đau đớn.
Đây là vận rủi quá lớn với Supachok bởi anh đánh mất vị trí đá chính ở Sapporo trong một thời gian dài, trước khi được trao cơ hội trở lại vào tuần trước.
Chấn thương này được truyền thông Thái Lan mô tả là "rất nghiêm trọng". Và sau tròn 1 tuần lễ, đội ngũ y tế của CLB Sapporo thông báo Supachok đã dính chấn thương MCL.
Theo báo Khaosod, hiện vẫn chưa thể xác định rõ thời gian Supachok phải ngồi ngoài. Nhưng những ca MCL nhẹ nhất thường cũng mất tối thiểu 3 tháng để bình phục.
Nếu nặng hơn, Supachok có thể phải ngồi ngoài nửa năm trời, chưa kể đến thời gian thích nghi trở lại với sân bóng.
Truyền thông Thái Lan vì vậy tin rằng năm 2026 đã khép lại với Supachok. Ngôi sao nổi tiếng vì bàn thắng thiếu fair-play vào lưới Việt Nam ở chung kết ASEAN Cup 2024 vì vậy khó lòng góp mặt tại ASEAN Cup 2026 - dự kiến diễn ra vào tháng 7.
Trước khi dính phải chấn thương cực nặng này, sự nghiệp của Supachok vốn cũng đã sa sút. Tính ở mùa giải này, Supachok mới ghi vỏn vẹn 1 bàn thắng (và không có kiến tạo nào) cho Sapporo ở J-League 2.
Ở mùa giải năm 2025, Supachok cũng chỉ ghi 2 bàn, góp 3 kiến tạo trong tổng số 31 lần ra sân cho Sapporo.
Ngôi sao 27 tuổi này từng trải qua chuỗi trận nghèo nàn không ghi bàn, không kiến tạo từ giữa tháng 3 đến đầu tháng 10. Anh "giải khát" bằng những màn tỏa sáng ở vòng loại Asian Cup 2027.
Nhưng khi trở về với CLB, Supachok vẫn không thể vực dậy phong độ của mình. Đã có nhiều lo ngại rằng Sapporo đang tìm cách bán ngôi sao người Thái Lan, nhưng giờ đây kế hoạch này cũng bất thành với chấn thương cực nặng của anh.
U17 nữ Việt Nam đá trận ra quân bảng A Giải U17 nữ châu Á 2026 với đối thủ U17 nữ Thái Lan, tại Trung Quốc. Đây là trận đấu rất quan trọng, bởi nó sẽ quyết định cơ hội đi tiếp của đoàn quân HLV Okiyama Masahiko tại giải châu lục.
Mỗi bảng đấu sẽ lấy 2 đội nhất, nhì vào thẳng tứ kết. Nếu không có vé trực tiếp, U17 nữ Việt Nam phải tranh vé vớt với tư cách một trong hai đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất trong 3 bảng.
Sau trận đấu với Thái Lan, U17 nữ Việt Nam sẽ lần lượt thi đấu với U17 nữ Trung Quốc và U17 nữ Myanmar. U17 nữ Trung Quốc có chuyên môn cao nhất và có lợi thế chủ nhà, nên dường như họ sẽ nắm chắc ngôi đầu. U17 nữ Thái Lan vì thế trở thành đối trọng số một với U17 nữ Việt Nam trong cuộc cạnh tranh ngôi nhì bảng.
Vấn đề là trong lịch sử đối đầu U17 nữ Thái Lan tại các giải đấu chính thức, các thế hệ đội tuyển U17 nữ Việt Nam đều để thua (5 lần). Để phá dớp trước đối thủ kỵ rơ này, đoàn quân HLV Masahiko sẽ phải rất nỗ lực.
Đây mới là lần thứ hai U17 nữ Việt Nam tham dự U17 nữ châu Á. Để hiện thực hóa giấc mơ U17 World Cup nữ, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) đã đầu tư kỹ lưỡng cho lứa cầu thủ hiện tại, với nhiều đợt tập trung và đi tập huấn Nhật Bản.
Thông qua những trận giao hữu, cọ xát với các đối thủ quốc tế, U17 nữ Việt Nam được kỳ vọng cải thiện kỹ năng, thể lực, tâm lý thi đấu, qua đó tự tin hơn khi ra châu lục.
U17 nữ Thái Lan sẽ là thử thách đầu tiên với U17 nữ Việt Nam trên hành trình săn vé World Cup. Thử thách ấy càng thêm khó khi các cô gái trẻ phải thi đấu dưới điều kiện thời tiết lạnh tới 11 độ C ở Tô Châu (Trung Quốc). Một trận hòa trước người Thái vào lúc này là mục tiêu phù hợp nhất với thầy trò HLV Masahiko.