Haiti, quốc gia 11,7 triệu dân ở vùng Caribe, đã rơi vào vòng xoáy bạo lực kéo dài nhiều năm, bắt nguồn từ tình trạng bất ổn chính trị, kinh tế. Sau vụ ám sát Tổng thống Jovenel Moise năm 2021, khoảng trống quyền lực khiến các băng đảng vũ trang nhanh chóng mở rộng kiểm soát, đặc biệt tại thủ đô Port-au-Prince.
Lực lượng cảnh sát quốc gia thiếu nhân lực và trang bị trong khi các băng nhóm thiết lập hệ thống kiểm soát xã hội riêng tại địa bàn, từ phân phát lương thực, lo liệu chỗ ở đến tuyển mộ nhân lực. Trẻ em, vốn nghèo đói và thiếu sự bảo bọc, trở thành đối tượng tuyển mộ hàng đầu.
Theo báo cáo của Liên Hợp Quốc về trẻ em và xung đột vũ trang, trong năm 2024, ít nhất 302 thiếu niên đã bị các băng đảng tại thủ đô Port au Prince của Haiti “tuyển mộ và sử dụng”.
Trong năm 2025, số lượng thiếu niên bị lôi kéo vào các băng đảng Haiti tăng 200%, theo UNICEF. Cơ quan này cho hay trẻ em chiếm khoảng 50% thành phần các băng nhóm vũ trang tại Haiti.
Theo Liên Hợp Quốc, từ năm 2022 đến nay, ít nhất 30 trẻ em đã bị cảnh sát hoặc các nhóm dân phòng tự phát bắn hạ vì bị nghi ngờ liên quan tới băng đảng, trong đó có những em mới 10 tuổi.
Phần lớn trong số này bị đẩy vào các vai trò chiến đấu. Dấu vết của thực trạng này hiển hiện trên mạng xã hội của các băng nhóm. Cuối tháng 3, trong vụ tấn công băng đảng khiến hàng chục người thiệt mạng ở Artibonite, một video đã ghi lại cảnh cậu bé mặt bầu bĩnh giơ súng trường, tạo dáng trước ống kính.
“Các nhóm vũ trang rất giỏi khai thác mạng xã hội”, Geeta Narayan, người đứng đầu hoạt động của UNICEF tại Haiti, nói. “Họ đăng những hình ảnh hấp dẫn, mời chào: ‘Hãy đến gia nhập chúng tôi, đây là cuộc đứng lên của người dân’. Họ cố gắng lôi kéo người tham gia, phô ra tiền, vàng, nhà cửa sang trọng”.
Trên YouTube, một tài khoản như vậy do thủ lĩnh băng Village de Dieu có biệt danh Izo điều hành, chuyên đăng các video âm nhạc sặc sỡ, khoe áo giáp kiểu quân đội và vũ khí của nhóm, bên cạnh giày dép và trang sức. Kênh này có 19.000 người đăng ký và hơn 2 triệu lượt xem.
Tiền mặt là mồi nhử chính của các băng nhóm để chiêu dụ trẻ em. Thù lao tùy tính chất nhiệm vụ, từ 100 đến 300 USD, cho các hoạt động như canh giữ người bị bắt cóc, thu thập thông tin, cướp phá nhà cửa, theo dõi cảnh sát. Với mức cao hơn lên tới 700 USD, trẻ em có thể đảm nhiệm các “phi vụ lớn”, như bắt cóc, cướp phương tiện, đụng độ vũ trang với các băng đối địch.
Một thiếu niên hồi năm 2024 kể bị băng đảng dụ dỗ bằng đồ ăn, gia nhập trong cảnh vô gia cư khi mới 11 tuổi. Thiếu niên này sau đó được giao nhiệm vụ đốt thi thể những người bị băng đảng sát hại.
Không phải thiếu niên nào cũng bị dụ dỗ bằng lợi ích. Ở một số khu phố do băng đảng kiểm soát, những cha mẹ cùng quẫn phải “cắn răng” giao con cho băng đảng với hy vọng bảo toàn tính mạng cho đứa trẻ và cả gia đình, theo bà Narayan. Một số em còn bị bắt cóc hoặc bị cưỡng bức trở thành nô lệ tình dục cho thành viên băng nhóm.
Các tổ chức viện trợ chỉ có thể phần nào giảm bớt áp lực đang đè nặng lên trẻ em và các gia đình Haiti.
Dù các tổ chức nhân đạo ứng phó khẩn cấp rất nhanh sau các cuộc tấn công của băng đảng, như điều xe chở nước, dựng nơi trú ẩn tạm thời, quy mô khủng hoảng vẫn là quá lớn, khiến viễn cảnh tái thiết trở nên xa vời. Hiện hơn 1,4 triệu người đã rơi vào cảnh mất nhà cửa. Các cuộc đột kích đẫm máu của băng đảng đã thiêu rụi nhà ở, trường học và cơ sở y tế.
Do đó, vấn đề lương thực và các nhu cầu nhân đạo cơ bản phải được giải quyết song song với bất kỳ chiến dịch trấn áp an ninh nào, bà Wanja Kaaria, người đứng đầu Chương trình Lương thực Thế giới tại Haiti, nhận định. Tổ chức này hiện vừa ứng phó khẩn cấp, vừa cung cấp bữa ăn thường xuyên cho khoảng 600.000 học sinh.
“Thật khó hình dung về một nền hòa bình trọn vẹn khi người dân thức dậy mà không đủ ăn”, bà nói.
Tình trạng an ninh vượt quá khả năng ứng phó của chính quyền Haiti, khiến Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc phải phê chuẩn triển khai Lực lượng Trấn áp Băng đảng (GSF) nhằm hỗ trợ trấn áp băng đảng, khôi phục trật tự và tạo điều kiện cho hoạt động nhân đạo cũng như tiến trình ổn định lâu dài.
Các nước Kenya, Benin, Jamaica, Bahamas, Barbados, Chad, Suriname, Belize cam kết đóng góp nhân sự cho GSF. Mỹ và Canada không gửi quân trực tiếp tham gia chiến đấu nhưng là hai quốc gia rót kinh phí, trang thiết bị và đào tạo chính cho GSF. Theo kế hoạch ban đầu, khoảng 5.500 binh sĩ GSF sẽ phối hợp với cảnh sát và quân đội Haiti.
Nhóm đầu tiên của GSF bắt đầu được triển khai đến Haiti vào đầu tháng này. Lực lượng non trẻ được xem là nỗ lực mới và táo bạo nhất nhằm phá vỡ vòng kiểm soát của các băng đảng vũ trang hạng nặng. Nhưng khi các chiến dịch của GSF bắt đầu, nhiều chuyên gia an ninh lo ngại trẻ em có thể bị đẩy ra tuyến đầu để đối đầu với lực lượng mới. Các chuyên gia nhân quyền cũng bày tỏ lo ngại về cách những thiếu niên này sẽ bị đối xử khi bị chặn bắt.
“Với các chiến dịch của GSF, chúng tôi dự đoán sẽ có nhiều trẻ em rời khỏi các băng nhóm. Chúng tôi rất mong các cháu không trở thành thương vong”, Narayan nói.
Bà kỳ vọng lực lượng an ninh quốc tế sẽ tuân thủ “quy trình bàn giao” do chính phủ Haiti và Liên Hợp Quốc ký kết khi tiếp xúc với trẻ em, quy định rằng trẻ em phải được tạm giữ theo cách thức phù hợp và được chuyển giao cho các cơ quan phúc lợi trẻ em của Haiti. Hiện chưa rõ binh sĩ GSF có được đào tạo chuyên biệt hoặc có kinh nghiệm cụ thể nào trong việc này hay không.
Đối với những trẻ em thoát khỏi băng đảng, UNICEF đang vận hành một chương trình mang tên Prejeune nhằm hỗ trợ các em tái hòa nhập xã hội. Đến nay, hơn 500 trẻ đã tham gia, nhiều em phải trải qua hành trình rất phức tạp để từng bước vượt qua vết sẹo tâm lý.
“Đó là cả một quá trình hòa giải giữa đứa trẻ và cộng đồng”, bà Narayan nói. “Nhiều em từng nhúng tay vào những điều khủng khiếp, không phải gia đình nào cũng sẵn sàng đón các em trở về”.
Sau thời gian dài cân nhắc cách xử lý tuần dương hạm USS Long Beach, hải quân Mỹ ngày 17/6 ra thông báo tìm kiếm công ty đủ khả năng vận chuyển, tháo dỡ, loại bỏ khí tài và tiêu hủy tàu chiến này, trong đó có hai lò phản ứng hạt nhân đã được rút nhiên liệu. Đây là quá trình cực kỳ phức tạp và kéo dài.
USS Long Beach là tuần dương hạm chạy bằng năng lượng hạt nhân đầu tiên trên thế giới, có lượng giãn nước 15.540 tấn, chiều dài 220 m, được hạ thủy năm 1959 và biên chế vào hải quân Mỹ hai năm sau đó.
Tàu ngừng hoạt động vào năm 1994, bị loại biên năm 1995 và neo đậu tại Xưởng đóng tàu Hải quân Puget Sound ở Bremerton, Washington từ đó đến nay.
Đây là lần thứ hai hải quân Mỹ chọn xưởng đóng tàu thương mại để tháo dỡ tàu chiến chạy bằng năng lượng hạt nhân. Lần đầu là với USS Enterprise, tàu sân bay hạt nhân đầu tiên trên thế giới.
Theo chuyên trang quân sự War Zone, xử lý tàu chạy bằng năng lượng hạt nhân là quá trình phức tạp và tốn kém hơn nhiều so với tàu chiến thông thường do lo ngại về vấn đề phóng xạ, kể cả khi lò phản ứng đã được rút nhiên liệu từ lâu.
Quyết định rã xác chiến hạm USS Long Beach được đưa ra sau khi hải quân Mỹ hồi tháng 4 xác định rằng chiến hạm này không đủ điều kiện để đưa vào Sổ bộ Địa danh Lịch sử Quốc gia (NRHP), danh sách chính thức của chính phủ nước này về các khu vực, địa danh, tòa nhà, công trình xây dựng và hiện vật đáng bảo tồn.
Chiến hạm đã được đấu giá bán phế liệu vào năm 2012. Hãng thông tấn Reuters khi đó cho biết USS Long Beach có 10.000 tấn thép, hơn 480 km dây cáp và 450 tấn nhôm.
Tom Burton, chủ tịch Government Liquidation, nhà thầu chuyên tổ chức các cuộc đấu giá như vậy, nói với Reuters rằng hơn 10 hãng buôn phế liệu đã bày tỏ quan tâm đến việc tham gia đấu giá kín trực tuyến nhằm mua phần thân tàu, cùng với khoảng 3.300 tấn thép, nhôm, dây đồng, thiết bị nhà bếp, bàn, ghế, tủ và giường tầng.
Không rõ điều gì đã xảy ra với thương vụ bán phế liệu này. Hải quân Mỹ chưa phản hồi khi được đề nghị bình luận.
Xưởng đóng tàu Hải quân Puget Sound sau đó hoàn thành một đợt bảo tồn thân tàu vào năm 2015, trong đó phần mũi và đuôi tàu đã được tháo bỏ. Việc USS Long Beach bị thay đổi quá nhiều về thiết kế và không còn giữ được cấu trúc nguyên bản được coi là nguyên nhân khiến chiến hạm này không được đưa vào NRHP.
Jeanine Pirro, công tố viên liên bang phụ trách khu vực thủ đô của Mỹ, ngày 2/7 cho biết các nhân viên thuộc Cục Công viên Quốc gia hôm 19/6 chứng kiến David Hearn, 67 tuổi, mạnh tay gỡ bỏ khoảng 0,19 m2 lớp phủ ở đáy Hồ Phản chiếu tại Washington, gây ra thiệt hại hơn 1.000 USD.
Theo Pirro, Hearn bị truy tố về tội hủy hoại tài sản ở mức độ trọng tội và đối mặt với mức án lên tới 10 năm tù nếu bị kết tội. Bà cam kết sẽ truy cứu trách nhiệm bất kỳ ai làm hư hỏng di tích quốc gia, thêm rằng văn phòng của mình đang xem xét một số sự việc khác nhưng các trường hợp này chỉ dừng lại ở mức xử phạt hành chính hoặc khép vào tội ít nghiêm trọng.
Theo hãng thông tấn AFP, cam kết trên nhiều khả năng sẽ làm gia tăng sự lo ngại về tính trung lập của Bộ Tư pháp Mỹ dưới thời Tổng thống Donald Trump, người đã đe dọa sẽ bỏ tù những người tìm cách phá hoại Hồ Phản chiếu.
Norm Eisen và Mary Dohrmann, hai luật sư của Hearn, chỉ trích cáo trạng là bằng chứng cho thấy hệ thống tư pháp đang bị chính trị hóa trong nhiệm kỳ của ông Trump.
"Người dân Mỹ nên cảm thấy đặc biệt lo ngại trước việc chính phủ lạm dụng quyền lực để chống lại một công dân bình thường, dựa trên một câu chuyện bịa đặt", Eisen và Dohrmann cho hay.
Hearn, cựu VĐV canoeing của Mỹ từng ba lần tham dự Olympic, trước đó kể với truyền thông rằng khi ghé thăm Hồ Phản chiếu sau chuyến đạp xe dài, ông phát hiện một mảng sơn màu xanh bị bong ra. Ông thò tay xuống hồ để xem vật liệu đó có cảm giác thế nào và bị cảnh sát bắt khi chuẩn bị rời đi.
"Tôi không phá hoại gì cả", Hearn nói. "Tôi không phá hủy, làm vỡ hay bóc bất cứ thứ gì. Đến khi nhận thấy điều gì đang xảy ra thì tôi đã bị còng tay".
Hồ Phản chiếu là công trình biểu tượng được thiết kế nhằm soi bóng Đài tưởng niệm Washington ở National Mall, gần Đài tưởng niệm Lincoln. Ít nhất 14 triệu USD đã được chi cho dự án cải tạo công trình này.
Nhưng không lâu sau khi dự án hoàn tất, lớp sơn phủ bắt đầu bong tróc, nước trong hồ cũng chuyển sang màu xanh đục do tảo. Tổng thống Trump cáo buộc nguyên nhân là do hành động phá hoại, song không nêu bằng chứng.
Cải tạo Hồ Phản chiếu là một phần trong kế hoạch quy mô lớn của Tổng thống Trump nhằm tái thiết thủ đô Washington, trong đó có phá bỏ Cánh Đông của Nhà Trắng để xây phòng khiêu vũ mới, cũng như xây cổng vòm khổng lồ gần Nghĩa trang Quốc gia Arlington.
Ông Chris Bordelon, phát ngôn viên Sở cảnh sát Shreveport, cho biết vụ tấn công diễn ra tại 2 ngôi nhà trong cùng khu phố. Hai phụ nữ, trong đó có vợ thủ phạm và cũng là mẹ của các nạn nhân, bị bắn và hiện trong tình trạng nguy kịch. Các nạn nhân từ 3 đến 11 tuổi. Giới chức địa phương cho biết đây là vụ việc mang tính bạo lực gia đình, song động cơ cụ thể vẫn đang được làm rõ. Theo cảnh sát, nhiều nạn nhân có thể đã bị tấn công khi đang ngủ.
Nghi phạm được xác định là Shamar Elkins (31 tuổi). Sau khi gây án, người này cướp một chiếc xe và bỏ trốn sang khu vực lân cận trước khi bị cảnh sát truy đuổi và "vô hiệu hóa".
Hồ sơ cho thấy Elkins từng bị kết án năm 2019 vì sử dụng vũ khí trái phép và điều này có thể khiến người này không đủ điều kiện sở hữu súng hợp pháp. Elkins cũng từng phục vụ trong Lực lượng vệ binh quốc gia Louisiana trong 7 năm (đến tháng 8.2020), theo CNN.
Theo tổ chức phi lợi nhuận Gun Violence Archive, từ đầu năm đến nay đã có ít nhất 114 vụ xả súng hàng loạt tại Mỹ. Đây là vụ có số người thiệt mạng cao nhất kể từ vụ xả súng khiến 8 người chết ở ngoại ô Chicago vào tháng 1.2024.
Ông Wayne Smith, Cảnh sát trưởng Shreveport, cho biết ông "bàng hoàng" trước vụ việc. Trong khi đó, Thống đốc Louisiana Jeff Landry và Chủ tịch Hạ viện Mỹ Mike Johnson đã đưa ra các tuyên bố riêng biệt bày tỏ sự đau lòng về vụ việc và đánh giá cao phản ứng kịp thời của lực lượng chức năng.