Trong cuộc đối đầu gần nhất, ở vòng 1/8 mùa trước, Liverpool thua PSG trên loạt đá luân lưu ngay tại sân nhà Anfield. So với khi đó, thời điểm Liverpool đang tiến gần chức vô địch Ngoại hạng Anh, phong độ của đội bóng nước Anh đã sa sút rõ rệt. Cùng kỳ mùa trước, họ mới thua 2 trận sau chuỗi 26 trận bất bại. Còn mùa này, đoàn quân dưới trướng Arne Slot đã thua nhiều hơn tới 8 trận và gần như không còn cơ hội bảo vệ danh hiệu Ngoại hạng Anh.
Thảm bại 0-4 trước Man City ở tứ kết Cup FA cuối tuần qua đã là trận thua thứ 15 của Liverpool trên mọi đấu trường mùa này – thông số tệ nhất kể từ mùa 2014-2015 dưới thời Brendan Rodgers (18 trận). Champions League giờ là cơ hội cuối cùng để Liverpool cứu vãn mùa giải. Tuy nhiên, theo Sky Sports, trước mắt Slot là một loạt vấn đề nghiêm trọng.
Đánh mất bản lĩnh. Liverpool mùa này nhiều lần sụp đổ khi gặp bất lợi. Điều đó thể hiện rõ trong trận đấu Man City, khi họ chơi tốt trong 30 phút đầu nhưng nhanh chóng bị dẫn 0-4 chỉ qua 12 phút đầu hiệp hai. Sau trận, đội trưởng Virgil van Dijk thừa nhận các đồng đội “đã bỏ cuộc”, trong khi Slot cho biết ông không thấy tinh thần chiến đấu của các học trò trong 10-15 phút đầu hiệp hai. “Không chỉ là tinh thần, mà còn là sự sẵn sàng thắng trong các pha tranh chấp, có mặt đúng lúc để gây khó khăn cho đối thủ”, nhà cầm quân người Hà Lan nói.
Tiền vệ Dominik Szoboszlai cũng đồng tình: “Chúng tôi cần chiến đấu, làm việc chăm chỉ và hỗ trợ lẫn nhau – điều đôi khi đang thiếu”.
Trong bối cảnh PSG thường chơi bùng nổ trên sân nhà, cách Liverpool phản ứng nếu thủng lưới sớm tại Paris sẽ mang tính quyết định.
Hàng thủ mong manh, Van Dijk chịu áp lực. Slot nhiều khả năng vẫn giữ bộ tứ vệ quen thuộc. Ngoại trừ Jeremie Frimpong có thể thay Joe Gomez ở vị trí hậu vệ phải, ba cái tên còn lại vẫn sẽ là Virgil van Dijk, Ibrahima Konate và Milos Kerkez.
Nhưng vấn đề không nằm ở nhân sự mà ở cách các cầu thủ thực hiện nhiệm vụ, đặc biệt là thủ quân Van Dijk. Trung vệ người Hà Lan hứng chỉ trích vì sa sút từ đầu mùa, mới nhất là hàng loạt sai lầm trước Man City. Anh phạm lỗi dẫn đến phạt đền, không theo kèm Antoine Semenyo trong bàn thua thứ ba, và không đủ áp sát Erling Haaland trong tình huống tiền đạo này lập hat-trick.
Hàng công kém hiệu quả. Trước Man City, Liverpool tạo ra nhiều tình huống nguy hiểm khi tỷ số còn 0-0 nhưng không tận dụng được và phải trả giá.
Mohamed Salah gây thất vọng hơn cả khi phung phí hai cơ hội ngon ăn, gồm cả một quả phạt đền trong hiệp hai. Trước đó, anh cũng đá hỏng penalty trong trận gặp Galatasaray ở lượt về vòng 1/8 Champions League. Slot thừa nhận: “Sẽ tốt hơn nếu chúng tôi ghi được bàn từ những cơ hội tạo ra. Đây không chỉ là vấn đề bỏ lỡ cơ hội lớn, mà còn là việc chúng tôi đá hỏng nhiều quả phạt đền mùa này”.
Trong khi đó, các đối thủ lại thường xuyên ghi bàn ngay từ những cơ hội đầu tiên, khiến Liverpool luôn rơi vào thế bất lợi.
Bài toán Salah. Phong độ không tốt của Salah – tiền đạo sẽ rời đội vào cuối mùa – đặt Slot vào tình thế khó xử. Theo Sky Sports, nhà cầm quân người Hà Lan có khả năng để Salah dự bị ở trận lượt đi và sử dụng Jeremie Frimpong để tăng cường phòng ngự. Tuy nhiên, kịch bản đó khó xảy ra.
Điều này đồng nghĩa hậu vệ phải của Liverpool sẽ phải đối mặt với áp lực lớn trước bộ đôi nguy hiểm của PSG là Nuno Mendes và Khvicha Kvaratskhelia, trong khi không nhận được nhiều hỗ trợ phòng ngự từ Salah.
Thách thức thể lực và lối chơi. Dưới sự dẫn dắt của Luis Enrique, PSG chơi với cường độ cao, kiểm soát bóng tốt và liên tục gây áp lực – điều từng khiến Liverpool gặp nhiều khó khăn.
Đây cũng là kiểu đối thủ phơi bày điểm yếu của Liverpool mùa này. Ở trận gặp Man City, hệ thống pressing thiếu đồng bộ khiến tuyến trên dâng cao nhưng hàng thủ lại lùi sâu, tạo ra khoảng trống lớn để đối thủ khai thác.
Như nhận định của chuyên gia Adam Bate, có những thời điểm Szoboszlai phải “đuổi bóng trong vô vọng” – hình ảnh quen thuộc của Liverpool mùa này.
Trước một PSG giàu năng lượng và hiệu quả, Liverpool cần cải thiện cả tinh thần, phòng ngự lẫn khả năng dứt điểm. Nếu không, chuyến làm khách tại Paris hôm nay nhiều khả năng sẽ khiến mùa giải của họ đi đến hồi kết.
Trong khi CLB Công an Hà Nội đã băng băng về đích để sớm bước lên ngôi vô địch, ở nửa dưới bảng xếp hạng, một cuộc chiến khốc liệt, nghẹt thở và đầy rẫy bất ngờ đang diễn ra.
Sau khi loạt trận vòng 24 khép lại, SLNA đã chính thức thở phào nhẹ nhõm khi đánh bại Becamex TP.HCM với tỷ số 1-0 trên sân Bình Dương để trụ hạng sớm.
Khúc cua định mệnh này đã chính thức phân tách giải đấu: 9 đội bóng đã an toàn, nhường lại sân khấu tử thần cho 5 cái tên tranh nhau những tấm vé vớt cuối cùng để ở lại với giải đấu cấp cao nhất quốc gia bởi theo điều lệ, đội đứng thứ 14 (cuối bảng) sẽ phải xuống chơi ở hạng nhất mùa sau, trong khi đội đứng thứ 13 sẽ phải đá trận play-off sinh tử. Bản quy hoạch của "tử thần" đang chờ sẵn, và vòng 25 diễn ra đồng loạt vào lúc 18 giờ ngày 31.5 chính là trận chung kết của cả mùa giải.
Với Đông Á Thanh Hóa, dù đang đứng thứ 10 với 25 điểm, hơn vị trí đá play-off 5 điểm khi giải đấu chỉ còn 2 vòng, tuy nhiên về mặt lý thuyết Thanh Hóa vẫn chưa thể kê cao gối ngủ.
Khó khăn bủa vây thầy trò HLV Mai Xuân Hợp khi đội bóng vừa phải nhận án phạt cấm chuyển nhượng từ FIFA. Sự lung lay về mặt thượng tầng và tâm lý có thể là điểm yếu chí mạng của đội bóng xứ Thanh. Tại vòng 25, họ sẽ tiếp đón Ninh Bình trên sân nhà. Một kết quả hòa là đủ để Thanh Hóa chính thức trụ hạng, nhưng đó chỉ là lý thuyết bởi Ninh Bình - đối thủ của họ dù đang có những khó khăn trong những trận đấu gần đây nhưng vẫn được đánh giá rất cao.
Bởi thế nếu sẩy chân, cơn ác mộng ở vòng đấu cuối cùng hoàn toàn có thể xảy ra với đội chủ sân Thanh Hóa.
HAGL cũng đang rơi vào một cuộc khủng hoảng phong độ nghiêm trọng ở giai đoạn về đích. Thất bại liên tiếp đã đẩy đội bóng phố núi xuống vị trí thứ 11 với chỉ 23 điểm, chỉ còn hơn vị trí nguy hiểm đúng 3 điểm.
Đại chiến vòng 25 trên sân Pleiku sẽ là thử thách cực đại khi họ phải tiếp đón Hà Nội FC – đội bóng vừa lấy lại phong độ cao sau chiến thắng sát nút trước Thép Xanh Nam Định để leo lên tốp 3. Khán giả tại Pleiku đang cầu nguyện cho một phép màu, ba điểm tại Phố Núi là một yêu cầu bắt buộc dủ cho khó khăn muôn vàn bởi thêm một thất bại nữa, thầy trò HLV Lê Quang Trãi sẽ có nguy cơ rất lớn bị các đội phía sau san bằng cách biệt trước vòng đấu hạ màn.
Còn với Becamex TP.HCM, trận thua tai hại trước SLNA ở vòng 24 không chỉ khiến đội chủ sân Gò Đậu dậm chân ở vị trí thứ 12 mà còn cướp đi của họ nhân tố quan trọng nhất là ngôi sao Hồ Tấn Tài. Chiếc thẻ đỏ trực tiếp đồng nghĩa với việc hậu vệ này phải nghỉ thi đấu hết mùa giải.
Chỉ hơn vị trí đá play-off đúng 1 điểm, thầy trò HLV Hứa Hiền Vinh hành quân đến sân Hàng Đẫy của nhà ĐKVĐ Công an Hà Nội với tâm thế "châu chấu đá xe". Rất khó để đại diện phía nam có điểm tại thủ đô, và họ chỉ còn biết hy vọng các đối thủ trực tiếp cũng sẩy chân.
Một đại diện khác của ngành công an là PVF-CAND cũng chẳng khá hơn. Xếp ở đáy bảng với 18 điểm, tân binh PVF-CAND đang là đội thất thế nhất trong cuộc đua. Khoảng cách 2 điểm với vị trí đá play-off và 3 điểm với vị trí an toàn buộc họ phải thắng cả hai trận còn lại và cầu mong các đối thủ xếp trên ngã ngựa. Ở vòng 25, họ được thi đấu trên sân nhà PVF để tiếp đón Hải Phòng – một đại diện cũng đã cán đích an toàn ở giữa bảng xếp hạng. Sức trẻ và tinh thần "không còn gì để mất" là vũ khí duy nhất để PVF-CAND níu giữ hy vọng lật đổ thế cờ trong gang tấc.
Ở vòng 25, có lẽ nếu để tìm ra đội nào có ưu thế trong cuộc đua trụ hạng nhất chắc phải kể tới SHB Đà Nẵng. Đội bóng sông Hàn đang đứng ở vị trí thứ 13 – vị trí phải đá trận play-off đầy rủi ro. Tuy nhiên, giới chuyên môn lại đánh giá cửa trụ hạng của Đà Nẵng là khá sáng nhờ lịch thi đấu thuận lợi. Tại vòng 25, Quế Ngọc Hải và các đồng đội sẽ làm khách trên sân của Hồng Lĩnh Hà Tĩnh – đội bóng đã hết mục tiêu phấn đấu. Nếu giành trọn vẹn 3 điểm, SHB Đà Nẵng nhiều khả năng sẽ bứt phá mạnh mẽ để đẩy Becamex TP.HCM hoặc HAGL xuống vũng bùn. Quyền tự quyết đang nằm trong tay đội chủ sân Chi Lăng.
Sáng 26/4, Sawe làm rúng động điền kinh thế giới, khi vô địch London Marathon với thành tích 1 giờ 59 phút 30 giây. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử một runner phá mốc sub2 (dưới hai giờ) của cự ly 42km tại một giải đấu chính thức. Nhưng VĐV người Kenya còn muốn tiến xa hơn.
Sawe dự kiến sẽ tiếp tục thi đấu vào mùa thu. Dù chưa quyết định địa điểm cụ thể, nhiều khả năng anh sẽ trở lại tại Berlin Marathon vào tháng 9 - giải đấu được đánh giá là có đường chạy nhanh hơn London.
Khi được hỏi về việc liệu anh có đồng ý với HLV Claudio Berardelli rằng mốc 1 giờ 58 phút là khả thi trong cuộc đua sắp tới hay không, Sawe mỉm cười đáp: "Đó chỉ là vấn đề thời gian. Nếu bạn có sự chuẩn bị tốt cho bất kỳ cuộc đua nào, thì việc đạt được mọi mục tiêu đều là có thể".
Sawe sinh năm 1995 tại Cheukta, vùng cao nguyên Uasin Gishu nghèo khó, hầu như không có điều kiện thuận lợi để phát triển marathon chuyên nghiệp.
Anh tạo dấu ấn đầu tiên khi về nhất tại Rome-Ostia Half Marathon 2022, với thành tích 58 phút 2 giây. Không lâu sau, anh tiếp tục gây chú ý khi thắng Bahrain Royal Night Half Marathon với 58 phút 58 giây, lần đầu bước vào nhóm những chân chạy cự ly 21km nhanh nhất thế giới. Sawe dần xuất hiện trên bản đồ thế giới khi về thứ bảy nội dung nam tại Giải vô địch việt dã thế giới 2023, trước khi khẳng định vị thế bằng chức vô địch thế giới half marathon cùng năm.
Từ nền tảng đó, anh bước lên cự ly marathon với màn ra mắt 2 giờ 2 phút 5 giây tại Valencia cuối năm 2024 - một trong những ra mắt nhanh nhất lịch sử, lập tức đưa tên anh vào nhóm ứng viên hàng đầu thế giới. Sau đó, việc liên tiếp vô địch tại London Marathon rồi Berlin Marathon 2025 giúp Sawe không chỉ được xem như hiện tượng, mà trở thành một thế lực thực sự của marathon hiện đại.
Sawe cho biết đã sớm tin vào con đường trở thành nhà vô địch từ khi còn nhỏ, dù ưu tiên học tập trong giai đoạn đầu. "Tôi luôn nghĩ một ngày nào đó mình sẽ trở thành nhà vô địch, và điều đó đã thành sự thật", anh chia sẻ.
Trong cuộc đua tại London cuối tuần qua, Sawe cạnh tranh quyết liệt với VĐV Ethiopia Yomif Kejelcha. Anh thừa nhận không biết mình đang tiến sát mốc dưới 2 giờ cho đến khi gần về đích.
"Cuộc đua rất căng thẳng vì Kejelcha luôn ở bên cạnh tôi. Chúng tôi bám đuổi nhau liên tục, không phải để nhìn thời gian. Tôi chỉ nhận ra mình chạy dưới 2 giờ khi gần về đích. Lúc đó tôi thấy đồng hồ và rất phấn khích, tôi cố gắng tăng tốc và đã làm được", Sawe kể. "Chắc chắn việc thi đấu cùng Yomif đã tạo ra khác biệt lớn. Thành tích vừa qua có được là nhờ anh ấy. Cả hai đều nỗ lực hết sức và đã đẩy nhau tới giới hạn để cùng chạy dưới 2 giờ".
Dù lập kỷ lục thế giới, Sawe cho biết cơ thể chỉ hơi đau mỏi nhưng tinh thần hoàn toàn tỉnh táo. Anh cũng không ăn mừng bằng rượu champagne mà chỉ uống nước và ăn bữa tối đơn giản với cơm và gà.
Ban đầu, Sawe dự kiến bay về Nairobi ngay tối 27/4, nhưng sau kỷ lục thế giới, anh đã tới Đức dự lễ mừng công với nhà tài trợ adidas. Chân chạy 30 tuổi nhấn mạnh nỗ lực minh bạch trong thể thao khi cảm ơn việc nhà tài trợ chi trả 50.000 USD mỗi năm cho Cơ quan Liêm chính Điền kinh (AIU) nhằm tăng cường kiểm tra doping.
"Chúng tôi muốn xóa bỏ mọi nghi ngờ về thành tích cá nhân. Doping đã trở thành vấn nạn ở đất nước tôi, và chúng tôi muốn chứng minh rằng có thể thi đấu nhanh nhưng trong sạch", Sawe nói.
Ông Hugh Brasher, Giám đốc London Marathon, gọi đây là "ngày lịch sử của điền kinh", đồng thời so sánh thành tích của Sawe với cột mốc chạy 1 dặm dưới 4 phút của Roger Bannister năm 1954 - dấu mốc huyền thoại của thể thao thế giới. "Đây là ngày mà giới hạn của con người được tái định nghĩa", ông nói.
Người mở màn là Harry Maguire, nhưng không phải ở danh sách dự World Cup mà là danh sách "ở nhà".
Khuya 21-5 (giờ địa phương), truyền thông Anh phát đi "quả bom" đầu tiên về thông tin danh sách tuyển Anh. Cụ thể là tin Harry Maguire không được gọi. Đó không phải là dạng thông tin dưới dạng đồn đãi, mà được các hãng tin uy tín như BBC, ESPN khẳng định. Vài giờ sau đó, Harry Maguire đăng đàn phát biểu về cảm giác "choáng váng" của anh khi không được gọi.
Về phía HLV Thomas Tuchel và ban huấn luyện, cũng như Hiệp hội Bóng đá Anh (FA) thì sao? Họ hoàn toàn im lặng, tức xem như thừa nhận thông tin trước truyền thông là chính xác.
Vài giờ tiếp theo, các hãng tin đua nhau nối dài danh sách "ở nhà", và đều là những cái tên "bom tấn". BBC khẳng định Palmer và Foden cũng không được gọi. Goal.com bổ sung thêm Shaw, Tomori; và ESPN liệt kê nốt Alexander-Arnold, Wharton, Gibbs-White, Solanke...
Danh sách "ở nhà" sẽ dài vô kể, nhưng điều mà truyền thông Anh mong chờ chỉ là hiệu ứng sốc của người hâm mộ khi nghe tin nhóm siêu sao vắng mặt với Maguire, Foden, Palmer và Arnold.
Chẳng hãng tin hay trang báo nào giải thích về cách họ thu thập thông tin. Nhưng phía ban huấn luyện tuyển Anh cũng chẳng màng lên tiếng phủ nhận. Có thể hiểu rằng đội ngũ của ông Tuchel đã thông báo trước với một số ngôi sao về việc họ sẽ vắng mặt tại World Cup 2026. Và rồi thông tin đó được đưa ra ngoài.
Vì sao tuyển Anh phải làm như vậy, thay vì chốt gọn một lần bằng cách thông báo đội hình 26 cái tên? Ở Euro 2024, tuyển Đức chọn cách công bố trước truyền thông từng người một, như một cách tạo hiệu ứng vui vẻ. Còn tuyển Anh làm ngược lại. Họ công bố từng người "ở nhà" nhưng dưới dạng không chính thức, bằng truyền thông thay vì thông báo từ ban huấn luyện.
Đó có thể không phải là mục đích của Thomas Tuchel. Chiến lược gia người Đức nhìn chung cũng chỉ là một người nước ngoài sống ở Anh. Ông không thể nào bảo mật tốt thông tin trong một đội bóng, một nền bóng đá nổi tiếng về chuyện săn tin mật, nơi giới truyền thông bủa vây mọi ngóc ngách của đội tuyển quốc gia.
Cái cách mà giới truyền thông Anh loan tin về những ngôi sao phải "ở nhà" thể hiện rõ bản chất nền bóng đá xứ sở sương mù: luôn ưu tiên sự giật gân, những thông tin hấp dẫn nhưng là theo hướng tiêu cực. Dĩ nhiên thông tin theo hướng tiêu cực sẽ càng dẫn đến tranh cãi ồn ào.
Về mặt chuyên môn, đội ngũ 26 cái tên mà HLV Tuchel triệu tập thực sự có nhiều tranh cãi. Đó là điều hiển nhiên khi ông Tuchel loại các siêu sao và thay thế bằng những cầu thủ kém tên tuổi hơn.
Nhưng người hâm mộ cũng cần tỉnh táo. Đã bao giờ tuyển Anh không đến World Cup, Euro với một dàn siêu sao? "Tam sư" luôn ngập tràn những cầu thủ được định giá cao bậc nhất thị trường. Nhưng màn trình diễn của họ lại chẳng mấy khi như ý. Vậy nên, việc ông Tuchel ưu tiên một đội ngũ ít tên tuổi hơn, nhưng phù hợp với triết lý của ông, là điều hoàn toàn dễ hiểu.
Thật ra, nếu đối chiếu từng cá nhân, lần lượt từng siêu sao bị ông Tuchel loại bỏ đều có lý do khá hợp lý. Maguire vật lộn với chấn thương cả mùa giải. Foden sa sút phong độ thảm hại, Arnold cũng không còn là chính mình sau khi rời Liverpool. Và Palmer - làng bóng đá có lẽ đã nhầm lẫn khi đánh giá anh là siêu sao...
Lựa ai chọn ai là quyền của HLV trưởng. Và cái cách truyền thông Anh làm loạn khi nghe tin ông Tuchel loại bớt vài ngôi sao đã cho thấy vì sao "tam sư" chẳng mấy khi thành công ở World Cup.