Thảo Nguyên sinh năm 1987 tại Cần Thơ, là nữ kỳ thủ số một Việt Nam trên FIDE, trong phần lớn thời gian 10 năm qua. Cô từng đứng thứ 50 nữ thế giới năm 2012 và đạt Elo cao nhất sự nghiệp 2.426 đầu năm 2013.
Gần đây, do quy trình tuyển chọn và đăng ký VĐV dự Olympiad cờ vua 2026 quá gấp và thiếu nhất quán, cô cùng kỳ thủ số hai Lương Phương Hạnh bị loại. Đây là giải đồng đội lớn nhất thế giới do Liên đoàn Cờ vua Thế giới FIDE tổ chức hai năm một lần, năm nay diễn ra từ ngày 15/9 đến 27/9 tại Samarkand với khoảng 200 quốc gia và vùng lãnh thổ tham dự.
– Hồi tuần trước, Trường Sơn xác nhận dừng thi đấu cờ tiêu chuẩn cho đội tuyển Việt Nam sau hơn 20 năm gắn bó. Một trong những lý do là ít cơ hội thi đấu quốc tế dẫn đến phong độ không tốt. Theo chị, một năm, các kỳ thủ hàng đầu Việt Nam cần thi đấu bao nhiêu giải để duy trì trình độ và Elo?
– Không có con số cố định. Tuy nhiên, các VĐV trong giai đoạn phát triển mạnh thường chơi nhiều giải, trung bình khoảng 8-10 giải mỗi năm với nam và 6-8 giải với nữ. Việc thi đấu ít hay nhiều còn phụ thuộc vào chất lượng giải tham gia. Nếu giải có chất lượng cao thì số lượng giải ít hơn cũng không phải vấn đề, bởi chất lượng đối thủ và quá trình chuẩn bị sâu có thể bù đắp.
– Khi chuẩn bị cho một giải quốc tế, kỳ thủ thường phải tự lo những phần nào? Khoản nào tạo áp lực lớn nhất?
– Đối với các giải cá nhân, VĐV thường phải tự lo toàn bộ hoặc có thể nhận thêm hỗ trợ từ địa phương. Chiếm phần lớn chi phí là vé máy bay, ăn ở tại giải và các thủ tục giấy tờ. Lệ phí với các Đại kiện tướng nam (GM), Đại kiện tướng nữ (WGM) thường được ban tổ chức miễn.
Chi phí tập luyện ít hơn, chủ yếu là máy tính, phần mềm và sách hỗ trợ. Nếu tự tập thì không phát sinh nhiều chi phí huấn luyện, nhưng khi thuê chuyên gia giỏi thì khoản này có thể tương đương chi phí thi đấu.
– Trung bình một giải quốc tế tiêu tốn bao nhiêu tiền? Nếu thi đấu đầy đủ theo nhu cầu chuyên môn, một kỳ thủ cần chi khoảng bao nhiêu mỗi năm?
– Với tôi, một giải quốc tế thường tốn khoảng 1.000-3.000 USD, tùy chất lượng giải và địa điểm tổ chức. Do có thể thi đấu ở các giải khu vực châu Á với Elo trung bình thấp hơn nên chi phí của tôi thấp hơn một số kỳ thủ khác. Nếu chỉ tính chi phí thi đấu trung bình cho khoảng sáu giải mỗi năm, tôi nghĩ cần khoảng 10.000-12.000 USD.
– Hiện nay những giải nào được nhà nước hỗ trợ kinh phí? Mức hỗ trợ giữa các giải quốc tế khác nhau ra sao?
– Theo số liệu của tôi, trong 10 năm qua chỉ có ba kỳ SEA Games và một kỳ Asiad được bộ môn chi trả toàn bộ theo quy định của Nhà nước, bao gồm chi phí đi lại, ăn ở và sinh hoạt.
Với các kỳ Olympiad trước đây, bộ môn có thể hỗ trợ tiền tiêu vặt, trong khi ăn ở được ban tổ chức đài thọ và chi phí đi lại do nhà tài trợ (HDBank) hỗ trợ. Những giải còn lại, bất kể là đồng đội hay cá nhân như vô địch châu Á, World Cup của FIDE hay vô địch cờ nhanh, cờ chớp thế giới, tôi đều phải huy động từ địa phương hoặc tự túc.
– Tức là mức hỗ trợ chỉ đủ một phần và kỳ thủ phải tự bù thêm?
– Nếu địa phương không hỗ trợ hoặc chỉ hỗ trợ một phần thì VĐV phải tự bù phần còn thiếu. Trong nhiều trường hợp, nếu muốn tham gia giải đấu, VĐV phải tự chi trả toàn bộ kinh phí.
– Việc ít thi đấu quốc tế ảnh hưởng tới chuyên môn như thế nào?
– Thi đấu ít sẽ khiến cảm giác thi đấu giảm đi, khó cập nhật các xu hướng khai cuộc và xu hướng hiện đại. Ngoài ra, áp lực ở mỗi giải sẽ lớn hơn so với khi được thi đấu thường xuyên, từ đó ảnh hưởng tới sự tự tin của VĐV.
Ngoài ra, nếu một năm không thi đấu, VĐV sẽ bị chuyển sang trạng thái không hoạt động (inactive) trên hệ thống của FIDE. Ngoài việc chuyên môn có thể giảm sút, VĐV còn có nguy cơ mất cơ hội tham dự một số giải do FIDE yêu cầu số lượng ván tối thiểu trong thời gian gần nhất. Với đội tuyển quốc gia, Elo của VĐV inactive không được tính vào Elo trung bình nên có thể làm giảm thứ bậc của quốc gia.
– Theo Thảo Nguyên, vì sao kỳ thủ châu Á, đặc biệt Đông Nam Á, khó duy trì Elo cao như các kỳ thủ châu Âu?
– Có hai nguyên nhân chính. Thứ nhất là cơ hội thi đấu ít hơn, bởi châu Âu có hệ thống giải rất phong phú từ cá nhân tới đồng đội. Thứ hai là nền Elo của châu Á và Đông Nam Á thấp hơn châu Âu khá nhiều. Điều này khiến các VĐV thi đấu ở khu vực châu Á khó tăng Elo hơn, trong khi nguy cơ bị trừ Elo lại cao hơn.
– Thảo Nguyên thấy khác biệt lớn nhất giữa môi trường thi đấu ở Việt Nam với Mỹ, Ấn Độ hay châu Âu là gì?
– Việt Nam có ít hệ thống giải tính Elo hơn. Những năm trước, các giải mở khá hạn chế, chủ yếu có HDBank Open và một số giải đóng gần đây tại Hà Nội, Quảng Ninh do Đại kiện tướng Bùi Vinh tổ chức. Khi muốn thi đấu ở những quốc gia có nền Elo cao hơn, các VĐV Việt Nam thường phải chịu chi phí lớn hơn do yếu tố địa lý.
– Có khi nào Thảo Nguyên cảm thấy bản thân bỏ lỡ cơ hội phát triển vì không được đi giải đúng thời điểm?
– Việc lỡ cơ hội thi đấu vì thiếu kinh phí hoặc vướng mắc thủ tục là chuyện xảy ra thường xuyên trong những năm qua. Tôi nghĩ điều đó chắc chắn có ảnh hưởng tới khả năng phát triển của VĐV.
– Nguồn thu chính của một kỳ thủ hàng đầu hiện nay là gì? Tiền thưởng thi đấu có đủ để sống lâu dài không?
– Với tôi, nếu chỉ tập trung thi đấu thì nguồn thu chủ yếu đến từ lương của địa phương và tiền thưởng hoặc chế độ dựa trên thành tích. Tôi nghĩ tiền thưởng không đủ để sống lâu dài, trừ khi VĐV nằm trong nhóm hàng đầu thế giới, khoảng top 30-40 nam hoặc top 20-30 nữ.
Một kỳ thủ mạnh ở Việt Nam hiện nay cũng không thể toàn tâm sống bằng cờ. Chế độ dành cho VĐV hiện nay chỉ ở mức tạm đủ, khó có khoản dư để tái đầu tư cho việc phát triển chuyên môn. Vì vậy, nhiều VĐV phải tìm thêm công việc khác như giảng dạy hoặc nghề tay trái để tăng thu nhập.
Khi lập gia đình và lớn tuổi hơn thì chi phí sẽ tăng lên, đồng thời phát sinh thêm nhiều vấn đề tài chính so với thời còn trẻ và độc thân.
– Thảo Nguyên có từng nghĩ tới việc từ bỏ cờ chuyên nghiệp?
– Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện bỏ thi đấu. Tuy nhiên, tôi chấp nhận rằng sẽ có thời điểm tuổi tác khiến việc duy trì phong độ trở nên khó khăn và điều kiện thực tế không còn cho phép tiếp tục thi đấu như hiện nay.
Đang có nhiều kỳ thủ hàng đầu Việt Nam dạy cờ vua để kiếm thêm thu nhập. Có thể trong những năm tới, khi thi đấu ít hơn, tôi cũng sẽ làm như vậy.
– Theo Thảo Nguyên, các cường quốc cờ vua châu Á như Trung Quốc, Ấn Độ hay Uzbekistan vận hành đội tuyển khác Việt Nam ở điểm nào?
– Theo tôi, các nước này có hệ thống đào tạo VĐV tốt hơn, đội ngũ HLV có trình độ chuyên môn cao, gồm cả các VĐV kỳ cựu hoặc chuyên gia nước ngoài. Họ cũng có chế độ hỗ trợ thi đấu cho các VĐV hàng đầu và các tài năng trẻ.
Nhờ vậy chất lượng đội tuyển được nâng lên. Một ví dụ khá cụ thể là Ấn Độ trong hai năm gần đây đã áp dụng hệ thống hỗ trợ kinh phí cho top 10 VĐV nam và top 10 VĐV nữ dựa trên Elo.
Năm 2010, Cristiano Roland, khi ấy 34 tuổi, nâng cao chiếc cup V-League cùng Hà Nội T&T (nay là Hà Nội FC). Đó là chức vô địch quốc gia đầu tiên trong lịch sử đội bóng thủ đô ở năm thứ hai có mặt tại V-League, cũng là kỷ niệm lớn với Roland trong lần đầu làm thủ quân. Sau đó, ông còn cùng Hà Nội đoạt Siêu cup Quốc gia 2010 và vô địch V-League 2013.
13 năm sau, Roland một lần nữa nâng cup cùng các cầu thủ Việt Nam, nhưng với tư cách HLV trưởng ở giải U17 Đông Nam Á 2026. Việt Nam trở thành đội tuyển giàu thành tích nhất U15/U16/U17 Đông Nam Á, với bốn lần đăng quang. Đây cũng là danh hiệu thứ ba trong sự nghiệp cầm quân của Roland, sau khi giúp Hà Nội thống trị giải U17 Quốc gia 2024 và 2025.
Roland được LĐBĐ Việt Nam (VFF) bổ nhiệm tháng 8/2024, sau khi đội nhà chỉ đứng thứ tư U16 Đông Nam Á dưới thời HLV Trần Minh Chiến với trận tranh giải ba thua Indonesia 0-5. Gần một tháng sau, vẫn với hầu hết con người ấy, đội tuyển đứng nhì giải giao hữu Peace Cup ở Trung Quốc (thua chủ nhà 0-4, nhưng hạ Uzbekistan 3-0 và Nhật Bản 1-0).
Đến tháng 10 cùng năm, thầy trò Roland giành vé dự vòng chung kết U17 châu Á 2025, cùng mục tiêu nằm trong hai vị trí dẫn đầu bảng để giành vé dự World Cup – được tổ chức hàng năm trong giai đoạn 2025-2029. Sáu tháng sau, trên đất Arab Saudi, Việt Nam bị loại đáng tiếc từ vòng bảng dù bất bại, khi cùng hòa 1-1 trước những đối thủ được đánh giá cao hơn là Australia, Nhật Bản và UAE. Tấm vé World Cup khi ấy chỉ còn cách thầy trò HLV Roland ba phút, nhưng đã bị UAE tước đi bằng bàn gỡ ở phút 87.
Gác lại nỗi buồn, Roland tiếp tục hành trình với lứa cầu thủ sinh năm 2009. Đội kết thúc vòng loại với 5 trận toàn thắng, ghi 30 bàn và không thủng lưới. Đăng quang Đông Nam Á là bước chạy đà hoàn hảo, trước khi gặp Yemen, Hàn Quốc, và UAE vào tháng sau, với vẫn mục tiêu giành vé đến World Cup.
Đội tuyển trẻ dưới thời Roland được đánh giá cao về tính kỷ luật, tổ chức đội hình, hay khả năng chuyển đổi trạng thái nhanh trong tấn công và phòng ngự. Các bài phối hợp ở tình huống cố định cũng làm phong phú thêm cơ hội ghi bàn. Sự ổn định của tập thể trở thành bệ phóng cho các cá nhân có kỹ thuật nổi bật, như Hoàng Trọng Duy Khang, Chu Ngọc Nguyễn Lực hay Nguyễn Văn Dương, ghi dấu ấn.
Roland đánh giá cao sức mạnh tập thể nhưng không phủ nhận sức mạnh cá nhân, khi cá tính riêng có thể tạo đột phá vượt qua khó khăn. Ông cũng có thể cởi trần, nhảy múa và hát hò để ăn mừng như một người đồng đội với các cầu thủ khi vô địch. Nhưng khoảnh khắc ấy chỉ được tạo nên sau những giờ tập luyện, thi đấu nghiêm túc và hết mình.
Phong cách huấn luyện của Roland được đúc kết sau hơn 30 năm lăn lộn một vòng thế giới bóng đá, từ Brazil đến Bồ Đào Nha rồi sang Việt Nam. Roland chịu ảnh hưởng chiến thuật từ HLV người Tây Ban Nha Jose Antonio Camacho, thầy cũ tại Benfica và là cựu HLV Real, rồi được truyền cảm hứng bởi "người đặc biệt" Jose Mourinho. Trong khi đó, "thu phục nhân tâm" là kinh nghiệm quý báu từ HLV Phan Thanh Hùng ở Hà Nội T&T. Điều ấy làm Roland nhớ lại lời động viên của HLV Antonio Sousa sau khi anh sút hỏng phạt đền ở Beira Mar, rằng "người duy nhất không sút hỏng là người không bao giờ sút".
Cristiano Rocha Canedo Roland sinh năm 1976 ở Porto Alegre, miền Nam Brazil. Sự nghiệp của cựu hậu vệ trái này kéo dài từ năm 1994 đến 2016, với 399 trận đấu cùng 11 danh hiệu. Roland cũng nổi bật ở khả năng tấn công với 34 bàn thắng, nhờ kỹ năng sút phạt điêu luyện khi chơi ở Brazil, Bồ Đào Nha và không chiến khi đến Việt Nam.
Sau 4 năm ở Gremio, Roland rời Brazil sang Bồ Đào Nha chơi cho Beira Mar ở giải VĐQG và trở thành trụ cột. Đỉnh cao là việc đoạt Cup quốc gia Bồ Đào Nha 1998-1999, cũng là danh hiệu duy nhất trong lịch sử CLB, đã tụt xuống hạng Tư, đến lúc này.
Hè năm 2002 là thời khắc trọng đại bậc nhất sự nghiệp khi Roland ký hợp đồng 4 năm với Benfica. Ông trở thành đồng đội với những danh thủ bóng đá Bồ Đào Nha như Simao Sabrosa, Nuno Gomes, Petit, Tiago Mendes, Ricardo Rocha, rồi đồng hương Luisao. Sau hai mùa giải được thi đấu thường xuyên, Roland ít được trọng dụng khi Giovanni Trappattoni, cựu HLV Bayern và tuyển Italy, có mặt ở mùa 2004-2005.
Sau đó là quãng thời gian ông bị đem cho mượn, xuống đội B rồi sang Hy Lạp, trước khi bị hành hạ bởi chấn thương. Tháng 11/2007, Roland lần đầu đến Việt Nam theo lời khuyên từ người bạn cũng là cựu ngoại binh Hà Nội T&T - Cassiano Mendes. Sau khi vượt qua những khác biệt về điều kiện thi đấu, Roland trở thành một trong những cá nhân đặt nền móng cho thành công ban đầu của CLB, với 22 bàn sau 145 trận ở V-League. Hết mùa giải 2015, Roland trở về chơi Beira Mar rồi giải nghệ vào tháng 7/2016.
Sự nghiệp huấn luyện của Roland bắt đầu bằng việc học từ bằng C đến Pro của LĐBĐ châu Âu (UEFA). Ông lấy kinh nghiệm bằng việc đào tạo trẻ tại Bồ Đào Nha và Luxembourg. Đến tháng 1/2021, ông làm trợ lý cho HLV Phan Thanh Hùng ở Bình Dương (nay là Becamex TP HCM). Đến tháng 9/2023, Roland chính thức dẫn dắt các lứa U15 và U17 Hà Nội, trước khi lên ĐTQG, và đều đã có thành tích.
HLV sinh năm 1976 nhiều lần khẳng định cầu thủ Việt Nam có tiềm năng lớn. Điều ấy được minh chứng thông qua những thành công ở cấp độ trẻ một thập kỷ qua. Thứ còn thiếu là cơ sở vật chất, không chỉ là sân bãi, y tế, dinh dưỡng, mà hiệu rộng ra là yếu tố con người, gồm các chuyên gia, HLV... Vì vậy, Roland muốn tiếp tục cùng bóng đá Việt Nam phát huy tối đa tiềm năng hiện có.
Danh hiệu U17 Đông Nam Á 2026 là dấu mốc, nhưng World Cup mới là mục tiêu số một. HLV Roland cùng các cộng sự quyết định đẩy lịch sang Arab Saudi sớm hai ngày so với kế hoạch, là ngày 3/5. Không chỉ thích ứng với khí hậu, nhà cầm quân Brazil muốn các học trò sớm trở lại mặt đất và dồn tập trung cho trận ra quân gặp Yemen bốn ngày sau.
Đến ngày 13/5, sau trận gặp UAE, Roland muốn được chụp bức ảnh cùng cả đội chỉ tay về bảng điện tử, với dòng chữ chúc mừng Việt Nam vào tứ kết, đồng nghĩa tấm vé dự World Cup. "Trình độ ở châu Á cao hơn nhiều Đông Nam Á, nhưng tôi tin tưởng mạnh mẽ vào tiềm năng của tập thể này", Roland cho hay.
Đội tuyển Thổ Nhĩ Kỳ kiểm soát hoàn toàn thế trận và tung ra tới 30 cú sút mà không ghi nổi bàn thắng nào trong trận thua 0-2 trước Úc. Thất bại trước Úc là một bất ngờ lớn, bởi đoàn quân của HLV Vincenzo Montella trước đó đang sở hữu chuỗi 8 trận bất bại trên mọi đấu trường (thắng 7 và hòa 1), kể từ sau trận thua đậm Tây Ban Nha 0-6 ở vòng loại khu vực châu Âu hồi tháng 9.2025. Trước đó đó, Thổ Nhĩ Kỳ cũng từng lọt vào đến tứ kết EURO 2024. Dù vậy, trận thua Úc đã kéo dài chuỗi thành tích nghèo nàn gần đây của họ ở các sân chơi lớn. Họ thường được đánh giá cao hơn nhưng hiếm khi đáp ứng được kỳ vọng, và hiện đã để thua 9 trong số 13 trận gần nhất tại các giải đấu lớn.
Trong lần đầu tiên góp mặt tại một kỳ World Cup kể từ sau năm 2002 (xuất sắc giành huy chương đồng), Thổ Nhĩ Kỳ lúc này đang đối mặt nguy cơ lớn phải xách vali về nước sớm nếu tiếp tục sẩy chân trước Paraguay. Với việc phải đối đầu với chủ nhà Mỹ (ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi đầu bảng D) ở lượt trận cuối, Thổ Nhĩ Kỳ buộc phải chiến đấu hết mình để giành trọn 3 điểm trong lần đầu tiên chạm trán Paraguay tại một giải đấu chính thức.
Paraguay có khởi đầu thảm họa khi khi thua chủ nhà Mỹ với tỷ số 1-4. Tính đến lúc này, Paraguay chỉ thắng được 1 trong số 9 trận mở màn World Cup. Trước trận thua Mỹ ngày ra quân, Paraguay vốn được biết đến với lối chơi phòng ngự chặt chẽ. Đây chắc chắn vẫn là lối chơi mà đội bóng Nam Mỹ lựa chọn khi đối đầu đối thủ được đánh giá cao hơn như Thổ Nhĩ Kỳ. Thầy trò HLV Alfaro sẽ đặt mục tiêu thiết lập lại sự chắc chắn ở hệ thống phòng ngự.
HLV người Argentina Alfaro đã đưa Paraguay vượt qua vòng loại Nam Mỹ đầy khốc liệt, trong đó có những chiến thắng gây sốc trước Brazil và Argentina. Nhưng lúc này, Paraguay đang đứng trước nguy cơ lớn bị loại ngay từ vòng bảng nếu không kiếm được điểm nào trước Thổ Nhĩ Kỳ. Người hâm mộ Paraguay đang trông chờ "thuyền trưởng" Alfaro sẽ dẫn dắt các học trò vượt qua khó khăn.
Thổ Nhĩ Kỳ: Ngôi sao Kenan Yildiz bỏ ngỏ khả năng ra sân vì chấn thương bắp chân. Anh có thể sẽ tiếp tục đóng vai trò dự bị chiến lược. Trên hàng công, Arda Guler, Baris Alper Yilmaz và Orkun Kokcu nhiều khả năng sẽ xuất trận ngay từ đầu ở khu vực 1/3 cuối sân. Kerem Akturkoglu hoặc Deniz Gul được kỳ vọng sẽ đá cao nhất trên hàng tiền đạo, trong khi đội trưởng Hakan Calhanoglu sẽ lĩnh xướng tuyến giữa và chịu trách nhiệm trong các tình huống cố định.
Paraguay đang lo lắng về trường hợp của hai trụ cột là Gustavo Caballero (đã bỏ lỡ trận gặp Mỹ do vấn đề về cơ) và Ramon Sosa (đang gặp chấn thương mắt cá chân). Mauricio có khả năng cạnh tranh một suất đá chính sau khi ghi bàn từ băng ghế dự bị trận gặp Mỹ. Trước đó, bộ tứ hàng công của HLV Alfaro đã được định hình với ngòi nổ chính Julio Enciso thường đá cặp cùng Miguel Almiron và Diego Gomez, để hỗ trợ cho trung phong Tonny Sanabria (người dẫn đầu danh sách ghi bàn ở vòng loại với 4 pha lập công).
Siêu máy tính Opta đã thực hiện 25.000 mô phỏng trước trận Thổ Nhĩ Kỳ vs Paraguay. Kết quả cho thấy: Thổ Nhĩ Kỳ giành chiến thắng trong 48,4% số lần mô phỏng; Paraguay có 25,5% cơ hội giành 3 điểm; tỷ lệ hòa là 26,0%. Một kết quả hòa trong bối cảnh hiện tại sẽ không hài lòng bất cứ đội bóng nào.
World Cup 2026 đã diễn ra hơn 20 trận, với ưu thế vượt trội dành cho các đội bóng mạnh ở lượt mở màn. Trong số các tân binh, chỉ có Cabo Verde để lại ấn tượng khi cầm hòa Tây Ban Nha không bàn thắng trong trận ra quân. Jordan dù gây ra nhiều khó khăn cho Áo, nhưng vẫn thua 1-3 ở trận đầu khi chưa quen với áp lực World Cup. Thua đậm nhất phải kể đến Curacao, đội bóng nhận tới bảy bàn thua trước Đức. Có lẽ bởi vậy, áp lực và hoài nghi đặt lên Uzbekistan càng lớn.
Dù chơi cực hay ở giải trẻ châu Á trong 10 năm qua, nhưng Uzbekistan vẫn là cái tên xa lạ ở cấp độ đội tuyển quốc gia. Đội bóng Trung Á thường xuyên dừng bước ở tứ kết hoặc vòng 16 đội Asian Cup. Đây mới là lần đầu, Uzbekistan bước tới World Cup. Abdukodir Khusanov cùng đồng đội vượt qua vòng loại thứ ba, một phần nhờ bước vào bảng đấu dễ thở với chỉ Iran là đối trọng đáng gờm (Qatar, UAE, Kyrgyzstan hay CHDCND Triều Tiên đều không bằng).
Xét trên bình diện châu Á, Uzbekistan vẫn chỉ ở tầm trung. Vị thế khiêm tốn ấy mang tới thách thức lớn, khi đội bóng của cựu trung vệ Fabio Cannavaro bước ra sân chơi thế giới.
Với kỳ vọng gây tiếng vang ở World Cup, Liên đoàn Bóng đá Uzbekistan đã bổ nhiệm Cannavaro ngồi ghế nóng. Chưa tạo được dấu ấn từ khi bắt đầu nghiệp huấn luyện, nhưng Cannavaro có thứ mà Uzbekistan đang thiếu: sự thấu hiểu áp lực ở World Cup để đối phó, ít nhất trên khía cạnh tâm lý. Cannavaro là trung vệ gần nhất đoạt Quả bóng vàng, nhờ chiến tích vô địch World Cup 2006 cùng Ý. Để đi sâu ở World Cup, hay ít nhất là tạo được "gợn sóng" trong lần đầu ra biển, Uzbekistan phải đá với tinh thần lì lợm như Cannavaro đã từng.
Bởi ở màn ra mắt lúc 9 giờ ngày 18.6, Uzbekistan phải đối đầu Colombia. Đại diện Nam Mỹ có sáu lần dự World Cup, bốn trong số đó vượt qua vòng bảng. Sau nỗi thất vọng ở World Cup 2022 (không vượt qua vòng loại), Colombia đã trở lại để thách thức.
Trên đường chạy đà cho World Cup 2026, Colombia thể hiện phong độ bùng nổ khi thắng Úc (3-0), New Zealand (2-1), Costa Rica (3-1) và Jordan (2-0). Đội bóng của HLV Nestor Lorenzo không còn phụ thuộc vào James Rodriguez như trước đây, mà trở thành tập thể đa dạng và uyển chuyển hơn. Luis Diaz là niềm hy vọng số một với 22 bàn sau 74 trận. Anh sẽ cùng James Rodriguez, Jefferson Lerma hay Juan Fernando Quintero tạo ra hàng công cực mạnh cho đại diện Nam Mỹ.
Ở hàng thủ, Colombia cũng có nhiều hảo thủ như David Ospina, cựu thủ thành Arsenal, hay Yerry Mina (Cagliari), Davinson Sanchez (Galatasaray). Trong tay ông Lorenzo là đội hình dẫu lớn tuổi, nhưng dạn dày kinh nghiệm và đủ lì lợm để không vấp chân với những sai sót đáng tiếc.
Đá đúng sức, Colombia sẽ thắng Uzbekistan để khởi đầu thuận lợi tại bảng K World Cup 2026.