Hình ảnh được Williams ghi lại vào cuối tháng 4 và mới đăng trên mạng xã hội X. Phi hành gia cho biết ông bắt được khoảnh khắc khi đang quan sát bầu trời để tìm kiếm Progress MS-34, tàu vũ trụ Nga vận chuyển hàng hóa lên trạm ISS.
“Ngay khi trạm bay qua Tây Phi, tôi thấy một vật thể sáng rực bên dưới, lao qua tầng khí quyển trên cao. Đuôi nó dài ra rồi vỡ thành nhiều mảnh nhỏ. Tôi nghĩ chắc hẳn là mảnh rác quỹ đạo hoặc vệ tinh nào đó phân rã khi đi vào khí quyển Trái Đất. Đúng là một màn trình diễn ánh sáng ngoạn mục”, Williams mô tả.
Theo Space, cầu lửa mà Williams nhìn thấy nhiều khả năng bắt nguồn từ chính vụ phóng tàu Progress. Tầng trên của Soyuz, tên lửa đưa Progress MS-34 bay lên quỹ đạo, có vẻ đã rơi trở lại khí quyển đúng lúc để tạo ra màn trình diễn ánh sáng.
Progress MS-34 phóng lên không gian ngày 25/4 và đến trạm ISS hai ngày sau, mang theo khoảng ba tấn thực phẩm, vật tư, bộ thí nghiệm khoa học. Con tàu sẽ ghép nối với trạm khoảng 7 tháng, sau đó tách ra, lao xuống khí quyển và cháy rụi.
Chris Williams là phi hành gia “tân binh” đang thực hiện nhiệm vụ kéo dài 8 tháng trên ISS. Ông đến trạm bằng tàu Soyuz MS-28 cùng hai phi hành gia người Nga Sergey Kud-Sverchkov và Sergei Mikaev vào ngày 27/11/2025. Theo Reuters, Cơ quan vũ trụ Nga Roscosmos sau đó xác nhận vụ phóng thành công nhưng khiến bệ phóng tại sân bay vũ trụ Baikonur (Kazakhstan) hư hại. Buồng bảo trì, hay bệ dịch vụ – nằm trong rãnh thoát lửa của Khu vực 31/6 và thiết yếu trong quá trình chuẩn bị phóng tàu – đã sập. Đến tháng 3, Roscosmos thông báo sửa xong Khu vực 31/6, bệ phóng duy nhất đang hoạt động của nước này cho các tàu vũ trụ chở người.
Williams và hai đồng đội đang làm việc trên trạm cùng phi hành đoàn Crew-12, bay lên không gian ngày 13/2 bằng tàu Crew Dragon của SpaceX. Crew-12 gồm phi hành gia Jessica Meir (NASA), Jack Hathaway (NASA), Sophie Adenot (Cơ quan Vũ trụ châu Âu ESA) và Andrey Fedyaev (Cơ quan vũ trụ Nga Roscosmos).
Phong trào phản đối trung tâm dữ liệu tại Mỹ đã lan rộng ra toàn quốc vào cuối tuần trước. Cuộc biểu tình toàn quốc do Humans First, tổ chức phi lợi nhuận mới thành lập, nhằm chống lại cái gọi là "trí tuệ nhân tạo quy mô lớn".
Theo Reuters, những người này đã tổ chức 142 cuộc biểu tình trên khắp 42 tiểu bang nhằm phản đối việc xây dựng các trung tâm dữ liệu, mở rộng cơ sở hạ tầng AI. Tại Fredericksburg, Virginia, một thanh niên cầm tấm biển ghi "Chúng ta sống được nhờ nước chứ không phải dữ liệu". Tại Atlanta, một nhóm nhỏ người biểu tình giơ cao các tấm biển ghi "Georgia chưa bao giờ bỏ phiếu cho các trung tâm dữ liệu AI quy mô siêu lớn".
Theo khảo sát của Reuters/Ipsos hồi tháng 6, chỉ 14% số người được hỏi ủng hộ việc xây dựng một trung tâm dữ liệu trong cộng đồng. Bang Texas là điểm nóng về phát triển trung tâm dữ liệu, đã diễn ra 18 cuộc biểu tình, nhiều nhất trong các bang, tiếp đến là Georgia (11 cuộc biểu tình), bang California (8 cuộc biểu tình). Các bang Pennsylvania, Florida và Indiana đã diễn ra khoảng 7 cuộc biểu tình mỗi bang.
Có nhiều lý do khiến người Mỹ tổ chức các cuộc biểu tình chống lại sự phát triển của các trung tâm dữ liệu. Nổi bật trong số đó là lo ngại về nguồn tài nguyên nước sạch và rủi ro liên quan đến việc mất kiểm soát AI.
Reuters dẫn lời Ivan DelSol, 54 tuổi, ở bang California, cho rằng: "Thật ngoài sức tưởng tượng khi người ta dùng nhiều nước ngọt đến vậy cho AI". Tuy nhiên, những người trong ngành công nghiệp trung tâm dữ liệu cho biết lượng nước họ dùng không đáng kể so với các lĩnh vực khác.
Trong khi đó, tại Texas, Eva Cardona, 31 tuổi, một nhà hoạt động lần đầu tham gia cuộc biểu tình, nói: "Tôi đã nghe nói về AI chưa được kiểm soát và sự phát triển nhanh chóng của nó khiến tôi lo ngại. Tôi muốn làm điều gì đó thiết thực hơn là chỉ đăng bài viết thông thường trên Facebook".
Đáp lại những lo ngại này, Josh Levi, chủ tịch của Data Center Coalition, cho biết: "Ngành công nghiệp trung tâm dữ liệu đang tiếp tục hợp tác với các nhà hoạch định chính sách, các bên liên quan và cư dân để đảm bảo các trung tâm không gây thêm áp lực cho cộng đồng và đảm bảo giảm thiểu các tác động tiêu cực đến hộ gia đình, doanh nghiệp".
Spacesail khẳng định đây là thử nghiệm đầu tiên thuộc loại này ở Trung Quốc, quá trình liên lạc diễn ra suôn sẻ và ổn định với cường độ tín hiệu và chất lượng thoại tốt, tương đương mạng 5G ở mặt đất.
Thử nghiệm được thực hiện nhờ Spacesail DTC 01, vệ tinh chuyên dụng phóng hồi đầu tháng bằng tên lửa Zhuque-2E. Theo Xinhua, vệ tinh được thiết kế để kiểm chứng các công nghệ then chốt của dịch vụ kết nối trực tiếp với điện thoại di động và mạng lưới không gian - mặt đất tích hợp, thúc đẩy sự hội tụ giữa liên lạc vệ tinh với mạng 5G, 6G.
CGTN cho biết, điện thoại Huawei và Xiaomi đã trang bị dịch vụ gọi vệ tinh từ năm 2024, nhưng kết nối với Tiantong-1, hệ thống vệ tinh địa tĩnh hoạt động ở độ cao 36.000 km do China Telecom vận hành. Mạng lưới của Spacesail nằm gần bề mặt Trái Đất hơn, cung cấp tín hiệu mạnh hơn. Đáng chú ý, công nghệ kết nối trực tiếp của Spacesail không yêu cầu các smartphone thương mại tiêu chuẩn phải thực hiện bất cứ sửa đổi phần cứng hay phần mềm nào.
Trước đó, tháng 8/2024, Spacesail bắt đầu triển khai mạng lưới vệ tinh Internet cạnh tranh với Starlink của SpaceX. Tốc độ triển khai đang tăng nhanh, với việc thực hiện ba lần phóng trong vòng 11 ngày vào tháng trước. Tính đến ngày 5/6, mạng lưới của công ty có 200 vệ tinh. Theo kế hoạch, mạng lưới có 324 vệ tinh vào cuối năm và 648 vệ tinh cuối 2027, hoàn thành giai đoạn đầu tiên. Mục tiêu cuối cùng là triển khai hơn 15.000 vệ tinh để phủ sóng toàn cầu năm 2030.
Quy mô của Spacesail vẫn tương đối nhỏ so với Starlink. Hệ thống Starlink có khoảng 10.300 vệ tinh đang hoạt động và vẫn tiếp tục tăng, dự kiến lên đến 42.000. Starlink là mạng lưới vệ tinh lớn nhất từng được xây dựng, chiếm 2/3 tổng số vệ tinh vận hành trên quỹ đạo Trái Đất.
Theo CGTN, vệ tinh của Spacesail và Starlink đều hoạt động ở quỹ đạo Trái Đất tầm thấp (LEO), cách bề mặt hành tinh xanh khoảng 300-2.000 km. Chúng hoạt động như trạm thu phát sóng trên cao, đủ gần để cung cấp kết nối độ trễ thấp. Mạng lưới này được thiết kế nhằm xóa bỏ "vùng chết kết nối" ở những nơi như vùng núi hẻo lánh, đại dương sâu hay vùng cực xa xôi, nơi các trạm thu phát sóng mặt đất không thể vươn tới.
Nhiều năm qua, việc gửi một tấm ảnh hay video chất lượng cao từ Android sang iPhone luôn là một 'cực hình' đối với người dùng. Tuy nhiên, rào cản lớn nhất giữa hai hệ điều hành này đang chính thức sụp đổ. Sau khi ra mắt trên dòng Pixel 10 và Galaxy S26, Google đã xác nhận sẽ mở rộng tính năng AirDrop thông qua Quick Share lên hàng loạt thiết bị cao cấp của Samsung.
Theo Alanna Veiga, quản lý sản phẩm của nhóm Android, những thiết bị Galaxy sau đây sẽ sớm nhận được bản cập nhật One UI 8.5 để kích hoạt tính năng này:
Những cái tên đình đám một thời như Galaxy S23 series hay các dòng máy tầm trung như Galaxy A, M hiện vẫn chưa có tên trong danh sách. Vậy, tại sao các dòng máy cũ lại bị từ chối? Câu trả lời nằm ở phần cứng.
Việc hỗ trợ AirDrop trên Android không đơn giản là cài đặt một ứng dụng. Google đã phải 'giải mã ngược' giao thức mạng AWDL độc quyền của Apple, vốn là linh hồn của AirDrop, và tái cấu trúc nó bằng ngôn ngữ lập trình Rust để đảm bảo tốc độ và tính bảo mật tuyệt đối.
Công nghệ này đòi hỏi chipset thế hệ mới phải có khả năng tối ưu hóa mạng ở mức độ sâu để có thể giao tiếp trực tiếp với thiết bị Apple qua kết nối ngang hàng (peer-to-peer). Điều này đồng nghĩa với việc các dòng chip đời cũ hoặc chip trên các dòng máy giá rẻ sẽ không đủ 'lực' để vận hành tính năng này.
Việc Google nỗ lực đưa AirDrop lên Android được giới chuyên gia đánh giá là một bước tiến lớn, giúp người dùng tự do hơn khi lựa chọn thiết bị mà không còn lo lắng về việc bị đóng khung trong hệ sinh thái duy nhất.