13 giờ 30, nắng trưa vẫn còn hắt xuống gắt gỏng qua những tán cây già của Thảo Cầm Viên Sài Gòn, phủ lên lớp kính dày một lớp ánh sáng nhạt. Phía sau đó, cặp hổ Mi và Xám bước qua bước lại, thân mình lượn theo một nhịp quen thuộc, không vội vàng nhưng cũng không hề dừng lại. Không có tiếng gầm, không có sự dữ dội, chỉ là những vòng đi lặp lại, như một thói quen đã ăn sâu vào từng bước chân.
Bên ngoài, anh Huỳnh Thế Hùng (47 tuổi) đứng chờ, không cần gọi lớn, chỉ khẽ lên tiếng. Hai con hổ lập tức dừng lại, ngẩng đầu nhìn, rồi quay vào chuồng ép phía sau – nơi mỗi ngày chúng vào để chờ bữa ăn. Với anh, đó không phải là phản xạ bản năng, mà là kết quả của một quá trình dài, đủ lâu để một con thú dữ nhận ra giọng nói của một con người.
“Có khi mình chưa tới gần, nó đã quay lại nhìn rồi”, anh nói, giọng đều đều, như kể về một chuyện đã quá quen. Ở đây, một bữa ăn không bắt đầu bằng thịt, mà bắt đầu từ sự tin tưởng, thứ phải tích lũy qua từng ngày, từng lần gọi, từng bước tiến rồi lùi giữa người và thú.
Mỗi buổi sáng, công việc của anh không phải là cho ăn ngay, mà là đi một vòng quan sát. Anh nhìn cách con hổ bước đi, xem bước chân có đều không, có chệch nhịp hay không, rồi nhìn ánh mắt, xem còn linh hoạt hay đã lờ đờ hơn hôm qua.
Sau đó, anh cúi xuống nền chuồng, nơi để lại những dấu hiệu mà người ngoài dễ bỏ qua. “Có khi phải nhìn cả phân, coi màu sắc, hình dạng là biết sức khỏe ra sao”, anh nói, như thể đó là điều hiển nhiên. Làm riết thành quen, chỉ cần một cái nhìn thoáng qua, anh cũng có thể nhận ra điều gì đó không ổn, ngay cả khi con hổ vẫn đứng đó, không biểu hiện rõ ràng.
Ở đây, con hổ không nói được, nên mọi thứ đều phải “đọc” bằng mắt. Chỉ cần ăn ít đi, phản ứng chậm lại, hay đứng lâu hơn một chỗ, những thay đổi nhỏ đó đủ để người chăm phải để ý, bởi đôi khi đó là dấu hiệu đầu tiên của một vấn đề lớn hơn.
Mỗi con hổ ăn khoảng 5 – 6 kg thịt mỗi ngày, chia làm hai bữa, con số nghe qua tưởng chừng đơn giản nhưng phía sau là cả một quy trình tính toán. Thịt được cân sẵn, chuyển từ khu chế biến sang, không dư cũng không thiếu, để giữ cho con vật một thể trạng gần với tự nhiên nhất có thể.
“Không thể cho ước chừng được, mỗi con đều có định mức rõ ràng”, anh Hùng nói. Nếu cho ăn nhiều hơn, con hổ sẽ dễ béo, mà béo thì không tốt trong môi trường nuôi nhốt, nơi mọi vận động đều đã bị giới hạn.
Buổi sáng, chúng còn được “tập thể dục”, không phải bằng những bài tập rõ ràng, mà bằng cách người chăm đi qua lại, gọi, ra hiệu để chúng chạy theo. Buổi chiều, thức ăn không đặt dưới đất mà treo lên cao, buộc con hổ phải vươn người, phải trèo, phải vận động để lấy được phần ăn của mình, như một cách giữ lại phần nào bản năng săn mồi vốn có.
Những người chăm hổ đều nói, mỗi con là một tính cách, không con nào giống con nào, và cũng không có cách chăm nào giống nhau hoàn toàn. Khi nhắc đến Ngộ Không, giọng anh Hùng chậm lại, như thể câu chuyện đó chưa bao giờ thực sự khép lại.
“Nó phá lắm, nghịch lắm nhưng nghe lời”, anh nói, ánh mắt thoáng chút cười. Ngộ Không từng là một con hổ hoạt bát, thích vận động, thường đứng chồm lên hai chân sau để lấy thức ăn treo cao, để lại dấu móng khắp những thân cây trong chuồng.
Anh Hùng và hổ Ngộ Không
Để cuộc sống của nó không nhàm chán, người chăm tạo ra những thử thách nhỏ, buộc nó phải leo, phải kéo, phải vận động liên tục. Những người từng đến vào giờ ăn có thể đã nhìn thấy một con hổ mạnh mẽ, linh hoạt, nhưng ít ai biết phía sau đó là sự theo dõi tỉ mỉ từng ngày.
Ban đầu chỉ là ăn ít lại, rồi dần dần từ chối tất cả. Tiêu hóa khó khăn hơn, nhưng mỗi ngày, nó vẫn ra sân, vẫn đi lại như bình thường, như thể không có gì xảy ra, như một cách trấn an những người đang nhìn nó.
Những ngày đó, người chăm và bác sĩ theo sát từng bước đi, từng hơi thở, từng phản ứng nhỏ. Có lúc tưởng như đã ổn hơn, rồi một đêm, tình trạng trở nặng rất nhanh, không kịp để ai chuẩn bị. “Sáng hôm đó tôi vào sớm hơn bình thường, có cảm giác gì đó không ổn”, anh Hùng kể. Khi anh gọi, Ngộ Không bình tâm lại, hơi thở nhẹ hơn, rồi lặng đi vào sáng sớm hôm đó, khi vừa tròn 10 tuổi.
“Lúc nó mất, tôi thấy giống như mất một người thân”, anh nói, giọng trầm xuống, không cần thêm một lời giải thích nào khác.
Ở khu chuồng bên cạnh, ông Nguyễn Văn Hùng (62 tuổi), người đã gắn bó gần 40 năm với việc chăm thú dữ đứng quan sát từ xa. Ông không cần lại gần, chỉ cần nhìn cách con hổ di chuyển cũng có thể nhận ra điều bất thường.
“Làm lâu rồi, nhìn là biết liền”, ông nói, như thể đó là một kỹ năng tự nhiên hình thành sau nhiều năm. Với ông, việc cho ăn chỉ là một phần, điều quan trọng hơn là quy trình an toàn, thứ không được phép sai dù chỉ một lần.
Chuồng luôn có hai lớp, mỗi lần vào đều phải kiểm tra kỹ từng cửa, từng khóa. Dù quen đến đâu, cũng không có chuyện tiếp xúc trực tiếp, bởi chỉ cần một sai sót nhỏ, cái giá phải trả có thể rất lớn.
“Làm nghề này không được sai, sai một bước là nguy hiểm có thể đánh đổi bằng cả tính mạng”, ông nói, giọng không cao, nhưng đủ để người nghe hiểu mức độ nghiêm trọng của công việc tưởng như rất quen thuộc này.
Ở một góc khác, một con hổ Bengal đã 16 tuổi bước chậm hơn những con còn lại. Không còn những cú vồ mạnh, không còn bước chạy nhanh, mọi thứ trở nên chậm rãi, dè dặt hơn theo thời gian.
Nhưng khẩu phần ăn vẫn giữ đều mỗi ngày, không thay đổi. Người ngoài có thể nghĩ nó yếu đi, nhưng với người chăm, đó chỉ là một giai đoạn khác trong vòng đời, nơi mọi thứ dần chậm lại, nhưng vẫn tiếp tục theo cách riêng của nó.
Sau tất cả những quy trình, những con số, những lần quan sát và theo dõi, điều người chăm chờ không phải là một kết quả cụ thể nào đó. Không phải xét nghiệm, không phải con số, mà là một khoảnh khắc rất nhỏ, đến mức nếu không để ý sẽ dễ dàng bỏ qua. Đó là khi con hổ quay lại ăn.
Khi những con hổ cúi đầu xuống phần thịt quen thuộc, mọi lo lắng dường như lặng đi, không cần thêm bất kỳ dấu hiệu nào khác. Với những người đứng phía sau lớp kính, đó là cách đơn giản nhất để biết rằng một ngày nữa đã trôi qua, bình yên, theo đúng nhịp quen thuộc của nơi này.
Nguyễn Bằng bắt đầu tiếp xúc với tiếng Anh từ năm 2 tuổi thông qua những video thiếu nhi trên mạng. Ban đầu chỉ là nghe rồi bắt chước theo, nhưng càng lớn cậu bé càng yêu thích ngôn ngữ này. Đến khoảng 4 tuổi, cả Bằng và em trai có thể sử dụng tiếng Anh trong những cuộc trò chuyện hằng ngày.
Sau đó, nhờ niềm yêu thích đặc biệt với ngoại ngữ, hai anh em tiếp tục tự tìm xem thêm các video bằng tiếng Pháp rồi học theo cách phát âm, ngữ điệu và phản xạ giao tiếp của người bản xứ. Riêng tiếng Trung, cả hai có thêm lợi thế khi cha của hai em biết giao tiếp cơ bản nên có thể hỗ trợ luyện tập thêm tại nhà.
“Mỗi buổi tối sau giờ học ở trường, hai anh em sẽ cùng xem video bằng tiếng Anh hoặc tiếng Pháp rồi luyện nói với nhau để ghi nhớ từ vựng. Ở lớp thì tụi em nói tiếng Việt bình thường, còn ở nhà chủ yếu nói bằng tiếng Anh”, Nguyễn Bằng chia sẻ.
Ba mẹ của hai anh em hoàn toàn không có nền tảng ngoại ngữ chuyên sâu, cũng không thuê giáo viên riêng cho các em. Tuy nhiên, vì thường xuyên trò chuyện với nhau bằng ngoại ngữ nên khả năng phản xạ của Bằng và Phi tiến bộ rất nhanh. Quan trọng hơn, cả hai đều có niềm yêu thích đặc biệt với việc học ngôn ngữ từ nhỏ.
Đến hiện tại, dù có thể giao tiếp bằng nhiều thứ tiếng nhưng Bằng cho biết tiếng Trung là ngôn ngữ khó nhất, đặc biệt ở phần chữ viết. Trong khi đó, tiếng Pháp lại khó vì cách phát âm khá phức tạp. Tuy nhiên, hai anh em vẫn duy trì thói quen xem video và luyện tập cùng nhau mỗi ngày.
“Ban ngày tụi em đi học bình thường. Buổi tối sau khi về nhà sẽ xem video ngoại ngữ rồi nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh hoặc tiếng Pháp. Em thích xem những video có nội dung thú vị dành cho trẻ em để học theo”, Bằng nói thêm.
Ngoài việc xem video để rèn luyện khả năng nghe hiểu và phản xạ ngôn ngữ, hai anh em còn duy trì thói quen đọc sách và nghe nhạc bằng tiếng Anh hoặc tiếng Pháp để làm quen thêm với từ vựng, cách phát âm cũng như ngữ điệu trong giao tiếp hằng ngày.
Không chỉ gây chú ý nhờ khả năng ngoại ngữ, hiện tại Bằng và Phi còn sở hữu kênh cá nhân trên mạng xã hội với hơn 25.000 lượt theo dõi. Những video đầu tiên được đăng tải vào tháng 2.2026 chỉ đơn giản để lưu lại khoảnh khắc hai anh em trò chuyện tự nhiên với người nước ngoài trên phố.
Tuy nhiên, sự hoạt bát cùng khả năng giao tiếp đa ngôn ngữ của hai bé bất ngờ nhận được nhiều sự yêu mến từ cộng đồng mạng. Từ đó, Bằng và Phi dần được nhiều người biết đến qua các video phỏng vấn đường phố bằng tiếng Anh, tiếng Pháp hoặc tiếng Trung, đồng thời khéo léo giới thiệu thêm về văn hóa, lịch sử Việt Nam tới bạn bè quốc tế.
Để đồng hành cùng con, mỗi tuần anh Nguyễn Hải (44 tuổi) và chị Trà My (44 tuổi) đều chở hai anh em vượt quãng đường khoảng 50 km từ Long An cũ lên trung tâm TP.HCM quay video. Theo gia đình, cả hai anh em đều rất chủ động, từ việc tìm chủ đề trò chuyện cho tới bắt chuyện với người nước ngoài.
“Trước mỗi buổi đi quay, tôi sẽ ngồi lại cùng các con để bàn về chủ đề và câu hỏi phỏng vấn. Sau đó, hai anh em sẽ tự tìm hiểu thêm những từ vựng, chủ đề mở rộng liên quan để chuẩn bị cho cuộc trò chuyện. Hiện tại anh lớn sẽ chủ động hỏi nhiều hơn, còn em nhỏ chủ yếu lắng nghe, quan sát rồi học theo”, anh Hải chia sẻ.
Ngoài việc học ngoại ngữ và học văn hóa trên trường, Bằng và Phi hiện không phải đi học thêm quá nhiều mà dành phần lớn thời gian để vui chơi, đánh đàn hoặc phát triển thêm những kỹ năng khác thay vì chạy theo lịch học dày đặc.
Trong quá trình học ngoại ngữ, nếu thấy hai anh em sử dụng một ngôn ngữ quá nhiều, cha mẹ sẽ chủ động gợi sang chủ đề khác hoặc yêu cầu chuyển qua nói bằng tiếng Pháp hay tiếng Trung để cân bằng lại phản xạ. Theo anh Hải, điều quan trọng nhất không phải là ép con học bao nhiêu mà là giữ được sự hứng thú để các bé tự tìm tòi và yêu thích việc học.
Dù không bị áp lực chuyện thành tích hay học thêm liên tục, cả Bằng và Phi vẫn duy trì kết quả học tập tốt ở trường nhờ tính tự giác và niềm yêu thích học hỏi từ nhỏ.
“Gia đình luôn muốn con phát triển tự nhiên, không áp đặt điều gì vì không muốn tạo quá nhiều áp lực lên tuổi thơ của các bé. Sau này các con muốn theo hướng nào thì mình sẽ cố gắng hỗ trợ theo hướng đó”, chị My chia sẻ.
Sáng 5.4, phiên chính thức Đại hội đại biểu Phật giáo Việt Nam TP.HCM lần thứ I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 diễn ra tại Việt Nam Quốc Tự (phường Hòa Hưng). Tham dự có đại lão hòa thượng Thích Trí Quảng, Đức Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam.
Cùng dự có các vị trưởng lão Hội đồng Chứng minh, Hội đồng Trị sự, đại diện Phật giáo các tỉnh, thành và đại diện lãnh đạo các bộ, ngành Trung ương, địa phương.
Phát biểu tại đại hội, ông Nguyễn Phước Lộc, Phó bí thư Thành ủy TP.HCM, Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM chuyển lời chúc mừng đại hội thành công tốt đẹp của Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP.HCM Trần Lưu Quang. Lãnh đạo TP.HCM ghi nhận, đánh giá cao và biểu dương các kết quả đạt được của Phật giáo TP.HCM.
Những kết quả này góp phần lan tỏa các giá trị tốt đẹp của Phật giáo, thúc đẩy tinh thần nhân ái, gắn bó với xã hội và tình yêu đối với Tổ quốc. Đồng thời, tạo nền tảng văn hóa, giá trị tinh thần và đạo đức cho TP.HCM.
Lãnh đạo thành phố ghi nhận, đánh giá cao việc tổ chức đại hội theo hướng giản dị, tiết kiệm, không phô trương hình thức; nguồn lực được dành cho hoạt động từ thiện, trồng cây xanh, phát triển mảng xanh, góp phần bảo vệ môi trường.
"Giáo hội Phật giáo Việt Nam TP.HCM đã nêu gương cụ thể hóa chủ trương của Đảng, pháp luật của Nhà nước, của thành phố và chỉ đạo của Tổng Bí thư Tô Lâm đó là lấy nhân dân là trung tâm, là chủ thể, là động lực quyết định mục tiêu, nhiệm vụ, lấy hạnh phúc của nhân dân làm thước đo đánh giá hiệu quả công tác", ông Nguyễn Phước Lộc nói.
Phó bí thư Thành ủy Nguyễn Phước Lộc bày tỏ tin tưởng, chúc mừng và trân trọng ghi nhận, cảm ơn chư tôn đức tăng ni đã góp phần xây dựng Giáo hội Phật giáo Việt Nam TP.HCM vững mạnh, phát triển trong thời gian qua.
Cũng tại đại hội, trưởng lão hòa thượng Thích Thiện Nhơn, Phó pháp chủ, Chủ tịch Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam đánh giá, trong 5 năm qua, Phật giáo TP.HCM đã bám sát chương trình, phương châm hoạt động của Giáo hội, dưới sự chỉ đạo sâu sát và tinh thần đoàn kết, đồng lòng của các hệ phái.
Theo hòa thượng, sự hòa hợp của các truyền thống như Phật giáo Bắc tông, Nam tông Khmer, hệ phái Khất sĩ… đã tạo nên "vườn hoa đạo" đa sắc, góp phần hoàn thành xuất sắc các công tác phật sự trên nhiều lĩnh vực.
Dù còn nhiều khó khăn, Phật giáo TP.HCM vẫn chủ động vượt qua bằng tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, triển khai nhiều mô hình, cách làm mới hiệu quả.
"Trong tổng nguồn lực gần 10.000 tỉ đồng của Giáo hội, Phật giáo TP.HCM đóng góp gần một nửa. Những kết quả này thể hiện rõ vai trò của TP.HCM - một thành phố vì cả nước, văn minh, hiện đại, nghĩa tình", trưởng lão hòa thượng Thích Thiện Nhơn chia sẻ.
Tại đại hội, nhân sự được suy cử vào Ban Trị sự và Ban Thường trực Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam TP.HCM, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã ra mắt; gồm 19 vị Ban Chứng minh, 4 vị Ban Cố vấn và 105 vị Ban Trị sự, trong đó 35 vị Ban Thường trực. Hòa thượng Thích Lệ Trang tiếp tục được suy cử làm Trưởng ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam TP.HCM.
Phát biểu nhận nhiệm vụ, hòa thượng Thích Lệ Trang cho biết đây là vinh dự nhưng cũng là trách nhiệm lớn. Dù tự thấy còn hạn chế, Ban Trị sự sẽ nỗ lực hết mình, đoàn kết, kế thừa và phát huy thành quả của các bậc tiền bối, góp phần chấn hưng Chánh pháp, xây dựng Giáo hội và đóng góp vào sự phát triển của TP.HCM cũng như đất nước Việt Nam văn minh, thịnh vượng, nghĩa tình trong bối cảnh hội nhập.
Đại hội vinh dự đón nhận hoa chúc mừng, quà lưu niệm của các cơ quan ban ngành