Rạng sáng 14-5, Man City đã giành chiến thắng 3-0 trước Crystal Palace ở trận đấu bù vòng 31.
HLV Pep Guardiola bất ngờ cất hàng loạt trụ cột như Erling Haaland, Rayan Cherki và Jeremy Doku trên băng ghế dự bị khi tiếp đón Crystal Palace. Chiến lược gia người Tây Ban Nha thực hiện đến 6 sự thay đổi trong đội hình xuất phát, nhằm giữ sức cho trận chung kết FA Cup với Chelsea.
Dù ra sân với đội hình chắp vá, bản lĩnh của của họ vẫn được lên tiếng nhờ sự tỏa sáng rực rỡ của Phil Foden. Tiền vệ người Anh mở ra bước ngoặt trận đấu với một cú đánh gót điệu nghệ, đặt Antoine Semenyo vào thế đối mặt trước khi tiền đạo này đánh bại thủ thành Dean Henderson để mở tỉ số.
Không lâu sau, lại là Foden tiếp tục “dọn cỗ” cho Omar Marmoush dứt điểm nhân đôi cách biệt. Savinho dễ dàng ấn định chiến thắng 3-0 cho Man City vào cuối trận.
Sau trận đấu, Phil Foden chia sẻ đầy quyết tâm: “Chúng tôi đã chứng kiến rất nhiều kịch bản điên rồ xảy ra ở ngày hạ màn mùa giải. Tôi đã từng trải qua những khoảnh khắc mà mọi thứ dường như quay lưng lại với mình. Lúc này, toàn đội chỉ biết tiếp tục tiến lên, cống hiến hết mình và hoàn thành tốt phần việc của mình”.
Chiến thắng nhẹ nhàng này giúp đoàn quân của HLV Pep Guardiola thu hẹp khoảng cách với đội đầu bảng Arsenal xuống chỉ còn 2 điểm và giải đấu còn hai vòng.
Arsenal của HLV Mikel Arteta đang nắm trong tay quyền tự quyết và một lịch thi đấu dễ thở hơn rất nhiều so với đối thủ bám đuổi. Đội chủ sân Emirates đang sở hữu chuỗi 3 trận thắng liên tiếp và cần giành thêm 6 điểm ở hai vòng cuối, họ sẽ chính thức bước lên ngôi vương bất chấp mọi nỗ lực của nửa xanh thành Manchester.
Vào rạng sáng 19-5 tới, Arsenal sẽ tiếp đón Burnley trên sân nhà. Đây được xem là “miếng mồi ngon” cho đội bóng thành London bởi Burnley đã chính thức nhận vé xuống hạng và trải qua chuỗi 11 trận không biết mùi chiến thắng. Một cơn mưa bàn thắng tại Emirates không chỉ giúp Arsenal bỏ túi 3 điểm mà còn gia tăng đáng kể hiệu số bàn thắng bại – yếu tố có thể định đoạt cả mùa giải nếu có biến số xảy ra.
Đến vòng đấu cuối cùng vào ngày 24-5, Arsenal sẽ làm khách trước Crystal Palace. Thông thường sân Selhurst Park luôn là ẩn số khó lường, nhưng ở thời điểm hiện tại, đội bóng của HLV Oliver Glasner nhiều khả năng sẽ “dồn toàn lực cho trận chung kết Conference League với Rayo Vallecano diễn ra sau đó ít ngày”. Việc Palace xoay tua đội hình là cơ hội tốt cho đoàn quân của HLV Arteta.
Ở chiều ngược lại, Man City sẽ vấp phải lịch trình khó khăn hơn nhiều. Việc phải chia lửa cho trận chung kết FA Cup với Chelsea sẽ vắt kiệt không ít thể lực của các học trò HLV Pep Guardiola. Chỉ 3 ngày sau trận thư hùng tại Wembley, họ phải hành quân đến sân của Bournemouth (29-5). Đội chủ nhà vẫn đang chiến đấu cho tấm vé dự cúp châu Âu mùa sau.
Vòng cuối cùng (24-5), thử thách mang tên Aston Villa tại Etihad sẽ khiến Haaland và các đồng đội vất vả. Đội bóng của ông Unai Emery vẫn đang khát khao giữ vững vị trí trong nhóm dự Champions League.
Premier League luôn nổi tiếng với những kịch bản “điên rồ” vào phút chót. Arsenal đang rộng cửa đăng quang nhất sau hơn hai thập niên chờ đợi, nhưng chỉ một cú sẩy chân họ sẽ dâng chức vô địch vào tay Man City. Hai vòng đấu cuối chắc chắn sẽ mang đến cho người hâm mộ bóng đá thế giới thước phim kịch tính nhất.
Phải đến khi gặp đội cuối bảng đã chắc chắn xuống hạng, Tottenham mới có chiến thắng đầu tiên tại Ngoại hạng Anh trong năm 2026. Ba điểm giúp thầy trò Roberto De Zerbi tiếp tục bám đuổi đội thứ 17 West Ham với khoảng cách hai điểm, khi giải còn bốn vòng.
De Zerbi giúp Tottenham cải thiện lối chơi nhưng chỉ giành được một điểm sau hai trận đầu cầm quân. Vì thế, áp lực đè nặng lên Spurs vẫn rất lớn. Tottenham nhập cuộc chủ động, nhưng sau 45 phút đầu, họ gần như không tạo ra cơ hội đáng kể nào.
Sự hứng khởi ban đầu của đội khách dần biến mất khi hiệp một khép lại mà không có pha dứt điểm trúng hướng cầu môn nào của đôi bên. Tình huống đáng chú ý nhất là việc Andre của Wolves không bị đuổi khỏi sân sau pha vào bóng thô bạo với Yves Bissouma - người vẫn thi đấu hết hiệp, trái ngược với đồng đội Dominic Solanke phải rời sân vì chấn thương.
Sang hiệp hai, De Zerbi tung Mathys Tel vào sân nhằm tạo đột biến. Cơ hội rõ ràng nhất ở đầu hiệp thuộc về Xavi Simons nhưng cú dứt điểm cự ly gần của cầu thủ Hà Lan lại đi chệch khung thành. Không lâu sau, Simons dính chấn thương và phải rời sân bằng cáng, làm dày thêm danh sách vắng mặt của Spurs.
Chủ nhà Wolves dù hết động lực vẫn vùng lên bắt đầu gây sức ép ngược, khi Adam Armstrong khiến hàng thủ đội khách nhiều phen chao đảo. Sau đó, cú đánh đầu uy lực của Rodrigo Bentancur buộc thủ môn Jose Sa phải cứu thua. Đó cũng là pha dứt điểm trúng hướng cầu môn đầu tiên của trận đấu.
De Zerbi từng nói ông không muốn thấy bất kỳ ai "khóc lóc" trong đội, sau khi Tottenham để Brighton gỡ hòa muộn tuần trước. Và đúng lúc CĐV Wolves bắt đầu hô vang "các người sắp khóc rồi đấy", cầu thủ vào sân thay người Joao Palhinha ghi bàn quyết định cho đội khách.
Từ quả phạt góc của Pedro Porro, bóng đến chân Richarlison trong pha lộn xộn. Cú dứt điểm của tiền đạo Brazil vô tình trở thành đường kiến tạo để Palhinha lập công. HLV De Zerbi lao vào sân mừng bàn thắng đầy cảm xúc, khi đó đã là phút 82.
Khi tin Everton gỡ hòa trước West Ham lan đến sân Molineux, CĐV Spurs ăn mừng như thể đã trụ hạng thành công. Nhưng niềm vui nhanh chóng tan biến khi West Ham lại ghi bàn ở phút bù và thắng 2-1, qua đó nắm lợi thế trước Spurs trong cuộc đua trụ hạng. Dù vậy, De Zerbi ít nhất đã có được một trong năm chiến thắng mà ông đặt mục tiêu để giữ đội ở lại Ngoại hạng Anh.
Trận thắng căng thẳng trên sân Wolves cũng giúp Tottenham tránh việc cân bằng kỷ lục buồn 16 trận liên tiếp không thắng tại giải VĐQG (mùa 1934-1935). Giữ sạch lưới lần đầu tiên kể từ đầu năm là tín hiệu tích cực cho De Zerbi, nhưng khó khăn vẫn ở phía trước khi tổng số ca chấn thương đã lên tới 11 người trước chuyến làm khách trên sân Aston Villa vào tuần tới.
Thủ quân Man Utd mở màn tháng qua bằng màn trình diễn toàn diện trước Crystal Palace, với một bàn thắng và một kiến tạo giúp đội nhà thắng 2-1. Sau đó, Fernandes tiếp tục để lại dấu ấn với một đường chuyền thành bàn trước Newcastle, trước khi bùng nổ với hai kiến tạo trong chiến thắng 3-1 trước Aston Villa. Anh khép lại tháng bằng bàn thắng phạt đền trong trận hòa 2-2 với Bournemouth.
Chuỗi phong độ đó giúp Fernandes cân bằng kỷ lục 6 lần giành giải "Cầu thủ hay nhất tháng" của Ngoại hạng Anh, ngang đàn anh Cristiano Ronaldo hay Steven Gerrard. Tiền vệ người Bồ Đào Nha giờ chỉ kém một giải so với kỷ lục 7 danh hiệu đang do Harry Kane, Sergio Aguero và Mohamed Salah đồng nắm giữ.
Giá trị lớn nhất của Fernandes nằm ở sự ổn định xuyên suốt mùa giải. Sau tháng 3, anh đã sở hữu 16 pha kiến tạo tại Ngoại hạng Anh mùa này, phá kỷ lục CLB do David Beckham thiết lập với 15 kiến tạo mùa 1999-2000. Anh tiến sát cột mốc lịch sử của giải đấu với 20 kiến tạo trong một mùa, do Thierry Henry (2002-2003) và Kevin De Bruyne (2019-2020) cùng nắm giữ. Với hiệu suất trung bình một kiến tạo mỗi 1,75 trận, Fernandes được dự đoán có thể chạm hoặc vượt mốc này khi mùa giải còn bảy vòng.
Sự thăng hoa của tiền vệ 31 tuổi gắn liền với những thay đổi chiến thuật kể từ khi Michael Carrick tiếp quản đội bóng hồi tháng 1/2026. Dưới thời Carrick, Fernandes đã góp tám kiến tạo chỉ trong 10 trận, tương đương hiệu suất 0,8 kiến tạo mỗi trận. Nếu duy trì nhịp độ này, anh có thể khép lại mùa giải với khoảng 21 kiến tạo, đủ để lập kỷ lục mới.
Không chỉ dẫn đầu về số lượng, Fernandes còn áp đảo ở nhiều chỉ số sáng tạo khác. Anh đứng đầu Ngoại hạng Anh về số cơ hội tạo ra, cơ hội lớn, chỉ số kiến tạo kỳ vọng (xA) và các đường chuyền xuyên tuyến. Fernandes có tới 15 "kiến tạo có chủ đích", gần gấp ba lần nhóm xếp sau như Rayan Cherki, Jack Grealish hay James Garner (cùng có 6).
Fernandes đã tạo ra 101 cơ hội (bao gồm kiến tạo) chỉ riêng mùa này, và có thể chạm mốc khoảng 133 nếu giữ phong độ hiện tại. Thành tích đó sẽ đưa anh tiến sát Top 3 mùa giải sáng tạo nhất kể từ mùa 2003-2004, sau Mesut Ozil (146), De Bruyne (136) và Frank Lampard (134).
Những đóng góp của Fernandes không chỉ đến từ các pha bóng cố định hay tình huống đơn giản. Anh thường xuyên chuyền những đường bóng mang tính quyết định cao, như pha chọc khe xé toang hàng thủ Man City cho Bryan Mbeumo ghi bàn, hay đường chuyền xuyên tuyến cho Matheus Cunha trước Aston Villa. Những tình huống đó phản ánh rõ triết lý chơi trực diện, giàu tính ngẫu hứng mà Carrick áp dụng.
Từ khi gia nhập Ngoại hạng Anh tháng 2/2020, Fernandes đã tạo ra 639 cơ hội, nhiều hơn đáng kể so với De Bruyne (432) hay Salah (407). Con số này củng cố vị thế của anh như một trong những tiền vệ sáng tạo hàng đầu thế hệ.
Ở hạng mục HLV, Mikel Arteta giành giải thưởng tháng 3 sau khi dẫn dắt Arsenal toàn thắng ba trận. Đội bóng Bắc London lần lượt đánh bại Chelsea 2-1, vượt qua Brighton & Hove Albion 1-0, trước khi thắng Everton trong trận đấu mang tính bước ngoặt trong cuộc đua vô địch.
Chiến thắng trước Everton gây chú ý khi Arteta tung cầu thủ 16 tuổi Max Dowman vào sân từ ghế dự bị ở phút 74. Tài năng trẻ này góp dấu giày trong bàn mở tỷ số phút 89, trước khi lập công ở phút bù giờ, trở thành cầu thủ ghi bàn trẻ nhất lịch sử Ngoại hạng Anh.
Danh hiệu này là lần thứ tám Arteta được vinh danh, giúp ông cân bằng thành tích với Martin O'Neill và Harry Redknapp. Chuỗi trận hoàn hảo trong tháng 3 cũng giúp Arsenal tạo khoảng cách 9 điểm với Man City, tiến gần hơn tới chức vô địch Ngoại hạng Anh đầu tiên sau 22 năm.
19h30 ngày 22-4, U17 Việt Nam sẽ so tài với U17 Úc ở trận bán kết 2 Giải U17 Đông Nam Á 2026. U17 Úc đang có lợi thế khi được nghỉ nhiều hơn U17 Việt Nam 2 ngày.
Cách đây 1 năm, cũng vào tháng 4, U17 Việt Nam từng hòa U17 Úc 1-1 ở trận ra quân Giải U17 châu Á. Đội hình của U17 Úc năm nay đã "thay máu" rất nhiều. Nhưng U17 Việt Nam thì khác.
Đội vẫn có sự dẫn dắt của HLV trưởng Cristiano Roland, và sự đóng góp của các trụ cột như Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương.
Không chỉ sở hữu kinh nghiệm đối đầu U17 Úc, Nguyễn Lực, Văn Dương còn có phong độ rất cao, ghi lần lượt 3 và 4 bàn cho U17 Việt Nam sau vòng bảng.
Dù vậy, U17 Việt Nam cũng cần dè chừng U17 Úc. Đoàn quân HLV Carl Veart cũng giành ngôi đầu bảng như chúng ta, nhưng ghi tới 15 bàn (nhiều nhất giải) và không để thủng lưới sau vòng bảng.
U17 Úc có thể coi là đối thủ cân tài, cân sức với U17 Việt Nam. Họ cũng coi Giải U17 Đông Nam Á là sân chơi để tổng duyệt phong độ cho Giải U17 châu Á sau đây vào tháng 5.
Thành phần lực lượng chính của U17 Úc năm nay là các cầu thủ thuộc các lò đào tạo trong nước, không có ai thi đấu ở nước ngoài. Thông qua các trận đấu ở vòng bảng, có thể thấy cầu thủ U17 Úc to cao, nhanh và giàu sức mạnh. Họ chắc chắn có lợi thế nhất định trong các pha tranh chấp bóng bổng.
U17 Việt Nam cần nhập cuộc với lối chơi hợp lý, chắt chiu các cơ hội phản công để có được chiến thắng.
Ở các kỳ U17 Đông Nam Á, U17 Việt Nam và U17 Úc cùng có 3 chức vô địch và 2 lần về nhì. Nhưng ở đấu trường châu Á, U17 Úc thường xuyên vào bán kết và có vé dự các kỳ U17 World Cup.