Ở phút thứ 37 trong trận đấu giữa Arsenal và Sporting Lisbon trên sân Jose Alvalade, kênh truyền hình của UEFA đã phát một đồ họa thông báo rằng tiền đạo Luis Suarez của Sporting Lisbon đã nhận thẻ vàng.
Nhiều khán giả, bao gồm cả các bình luận viên Jon Champion và Alan Shearer, đều vô cùng ngạc nhiên trước án phạt này vì cầu thủ người Colombia không hề tham gia vào bất kỳ tình huống nào đáng nhận thẻ vàng.
Thậm chí, nhiều cổ động viên của Arsenal đều ăn mừng vì với tấm thẻ vàng này, ngôi sao số 1 của Sporting Lisbon sẽ vắng mặt trong trận lượt về vì án treo giò. Trong các trận đấu trước đó, Luis Suarez đã nhận hai thẻ vàng. Theo quy định, anh phải nghỉ trận tiếp theo khi nhận đủ ba thẻ.
Tuy nhiên, niềm vui của người hâm mộ “Pháo thủ” không kéo dài lâu. Vài phút sau, UEFA thông báo chiếc thẻ vàng của Luis Suarez chỉ là do… nhầm lẫn kỹ thuật.
Bình luận viên Jon Champion bình luận về sự cố này: “Cả tôi và Alan Shearer đều bất ngờ vì tấm thẻ vàng ảo này. Ngay lập tức, chúng tôi đã liên hệ với đại diện của UEFA có mặt tại sân vận động. Cuối cùng, họ xác nhận tấm thẻ vàng của Luis Suarez chỉ là lỗi hiển thị hình ảnh”.
Trên mạng xã hội, một cổ động viên Arsenal bức xúc: “UEFA đã chơi xấu chúng ta. Luis Suarez không phải nhận tấm thẻ phạt nào”.
Ở trận đấu này, Arsenal đã gặp nhiều khó khăn trước lối chơi phòng ngự phản công của Sporting Lisbon. Tuy nhiên, tới phút 90+1, “Pháo thủ” đã bất ngờ có bàn thắng quý hơn vàng do công của Kai Havertz.
Với kết quả này, đội bóng thành London rộng cửa góp mặt ở vòng bán kết. Họ chỉ cần không thua Sporting Lisbon trong cuộc tái đấu với Sporting Lisbon trên sân nhà vào tuần sau là hoàn thành mục tiêu.

Trong lịch sử bóng đá Hà Lan, những thế hệ thành công nhất luôn gắn liền với các ngôi sao tấn công. Từ Johan Cruyff, Marco van Basten, Dennis Bergkamp, Ruud van Nistelrooy cho đến Arjen Robben và Robin van Persie, người hâm mộ đã quen với hình ảnh đội tuyển Hà Lan sở hữu những chân sút hoặc cầu thủ sáng tạo thuộc hàng xuất sắc nhất thế giới. Nhưng ở World Cup 2026 thì khác. HLV Ronald Koeman bước vào giải đấu với một trong những cuộc khủng hoảng nhân sự nghiêm trọng nhất kể từ khi ông trở lại dẫn dắt đội tuyển. Hàng loạt cầu thủ quan trọng ở tuyến trên gặp chấn thương hoặc đánh mất phong độ trong mùa giải này.
Xavi Simons, niềm hy vọng lớn nhất của thế hệ mới, phải nghỉ thi đấu dài hạn sau chấn thương dây chằng chéo trước. Memphis Depay, chân sút giàu kinh nghiệm nhất của đội tuyển, gặp vấn đề nghiêm trọng ở gân kheo. Frenkie de Jong vật lộn với chấn thương trong phần lớn mùa giải, trong khi Cody Gakpo có phong độ phập phù, lúc hay lúc dở. Nhìn vào đội hình hiện tại của "Cơn lốc màu da cam", thật khó thể tìm ra một nhân tố có thể tạo ra cảm giác yên tâm tuyệt đối trong khâu ghi bàn. Đội tuyển Hà Lan vẫn sở hữu nhiều cầu thủ chất lượng, nhưng lại thiếu một ngôi sao tấn công đủ sức định đoạt trận đấu như những thế hệ trước. Nhìn chung, họ vẫn là một đội tuyển mạnh, nhưng không phải ứng viên hàng đầu. Theo Opta, cơ hội vô địch của thầy trò HLV Koeman chỉ là 3,6%.
Nếu phải chọn ra một biểu tượng của đội tuyển Hà Lan hiện tại, cái tên được nhắc đến đầu tiên chắc chắn là Virgil van Dijk. Điều này cho thấy nhiều vấn đề. Trong quá khứ, ngôi sao số một của đội tuyển Hà Lan gần như luôn là một tiền đạo hoặc một tiền vệ tấn công. Nhưng hiện nay, thủ lĩnh của đội bóng lại là một trung vệ đã bước sang tuổi 34. HLV Van Dijk không chỉ là cầu thủ xuất sắc nhất đội hình mà còn là cánh tay nối dài của Koeman trên sân, là người dẫn dắt phòng thay đồ. Quan trọng hơn, Van Dijk chính là nền móng để Koeman xây dựng đội bóng.
Trong bối cảnh hàng công thiếu ổn định, hàng thủ trở thành điểm tựa lớn nhất của đội tuyển Hà Lan. Bên cạnh đội trưởng Liverpool còn có Nathan Ake và Micky van de Ven, trung vệ đang nổi lên như một trong những phát hiện đáng chú ý nhất của bóng đá Hà Lan những năm gần đây. Sở hữu tốc độ hiếm thấy ở một trung vệ cùng khả năng tranh chấp mạnh mẽ, Van de Ven mang đến nguồn năng lượng mới cho hàng phòng ngự. Ngoài ra, anh còn có thể chơi tốt ở vị trí hậu vệ trái. Tuy nhiên, việc những cái tên được kỳ vọng nhất đều là hậu vệ phần nào phản ánh thực trạng của đội tuyển áo cam.
Một đội bóng có thể tiến xa nhờ hàng thủ chắc chắn, nhưng để vô địch World Cup, họ vẫn cần những khoảnh khắc thiên tài trên hàng công. Đó là điều đội tuyển Hà Lan đang thiếu. Dĩ nhiên, sẽ là sai lầm nếu đánh giá thấp đội bóng của HLV Ronald Koeman. Họ vẫn sở hữu bản sắc, kinh nghiệm và chiều sâu đội hình đủ để cạnh tranh với bất kỳ đối thủ nào. Mục tiêu tối thiểu mà Liên đoàn Bóng đá Hà Lan đặt ra là bán kết, còn Koeman thậm chí công khai tham vọng vô địch. Nhưng để biến giấc mơ ấy thành hiện thực, "Cơn lốc màu da cam" cần nhiều hơn những pha tắc bóng hay những tình huống chỉ huy của Virgil van Dijk. Bởi World Cup luôn là nơi các ngôi sao tấn công tạo nên khác biệt. Và nếu muốn lần đầu tiên nâng cao chiếc cúp vàng thế giới, đội tuyển Hà Lan sẽ phải tìm ra một người đủ sức đưa họ trở lại với hình ảnh hào hoa và bùng nổ từng làm nên thương hiệu của bóng đá xứ sở hoa tulip.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thể Thao
Đua vô địch đã hạ màn nhưng V-League vẫn cực kỳ đáng xem: Còn 2 cuộc đua 'nóng'

Cuộc đua vô địch V-League đã hạ màn ở vòng 23, khi CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) đánh bại Thanh Hóa để đăng quang sớm 3 vòng đấu.
Tuy nhiên, giải đấu cao nhất trong hệ thống chuyên nghiệp Việt Nam hấp dẫn không chỉ vì đua vô địch. Thực tế, đây lại là cuộc đua... nhạt nhòa nhất mùa này, khi CLB CAHN quá mạnh so với phần còn lại từ khi khởi tranh lượt về.
Tâm điểm đua tranh trong 3 vòng cuối sẽ nằm ở hai cuộc đua: trụ hạng và tốp 3, nơi vẫn còn 6 đội bóng phải căng sức ra đá để đạt chỉ tiêu.
Trong khi ngôi vô địch đã thuộc về CLB CAHN, ngôi á quân khó thoát khỏi Thể Công Viettel (hơn đội xếp sau 5 điểm), cuộc đua cho vị trí còn lại trong tốp 3 vẫn diễn ra giữa hai đội bóng giàu tham vọng là Ninh Bình (44 điểm) và Hà Nội (42 điểm). CLB Ninh Bình đang trải qua mùa giải với phong độ theo đồ thị... hình sin, khi thăng hoa đầu mùa với ngôi đầu, trượt dốc giữa mùa với chuỗi 5 trận không thắng, rồi lại thức tỉnh lúc bước vào chặng hạ màn. Ngược lại, CLB Hà Nội khởi đầu kém khi nằm ở nhóm giữa, trước khi HLV Harry Kewell cập bến và đưa con tàu trở về đúng quỹ đạo.
Cả Ninh Bình và Hà Nội đều đủ tiềm lực đoạt tấm HCĐ với những nỗ lực đã thể hiện, đặc biệt ở giai đoạn cuối giải. Ninh Bình ngược dòng hạ SLNA, trong khi Hà Nội thắng đậm đội bóng đang ngụp lặn trụ hạng như PVF-CAND trong trận "thủy chiến" sân khách.
Không chỉ có lợi thế nhiều hơn 2 điểm, Ninh Bình còn có cơ hội vào tốp 3 lớn hơn do chỉ phải gặp 3 đội bóng đã hết mục tiêu: CLB Công an TP.HCM (vòng 24), Thanh Hóa (vòng 25) và Hà Tĩnh (vòng 26).
Còn với CLB Hà Nội, các đối thủ Nam Định (vòng 24) và HAGL (vòng 25) đều tiềm ẩn rủi ro. Nam Định là cựu vương V-League, dù đã hết cơ hội vào nhóm đầu nhưng không dễ bị đánh bại. HAGL vẫn đang trong cuộc đua trụ hạng, đồng thời sân Pleiku chưa bao giờ là "đất lành" với đội khách Hà Nội.
Nhìn chung, CLB Ninh Bình đủ sức giữ chỗ trong tốp 3 nếu chơi đúng khả năng. Đáng tiếc cho Hoàng Đức cùng đồng đội, bởi Ninh Bình từng hiện diện trong cuộc đua vô địch, để rồi lại trượt dài và rơi vào trạng thái bám đuổi lúc này.
Cuộc đua trụ hạng ban đầu có 7 đội bóng góp mặt, giờ chỉ còn thu hẹp lại với 4 cái tên: HAGL (hạng 11, 22 điểm), Becamex TP.HCM (hạng 12, 21 điểm), Đà Nẵng (hạng 13, 17 điểm) và PVF-CAND (hạng 14, 17 điểm).
Hơn nhóm nguy hiểm 8 điểm khi giải đấu còn 5 vòng, HAGL tưởng như đã an toàn. Song, 2 thất bại liên tục trước PVF-CAND và Hà Tĩnh trên sân nhà Pleiku đã kéo thầy trò HLV Lê Quang Trãi trở lại vòng tròn nguy hiểm.
Khoảng cách 5 điểm với nhóm play-off vẫn tương đối lớn, nhưng nếu không thức tỉnh ở trận gặp Thanh Hóa, không thể đảm bảo tương lai an toàn cho HAGL. Tương tự, Becamex TP.HCM có nguy cơ chìm sâu nếu tiếp tục thua SLNA.
Đó là vì, CLB Đà Nẵng và PVF-CAND đang làm tất cả những gì có thể để trụ hạng. Đội Đà Nẵng đang trỗi dậy mạnh mẽ khi đánh bại Becamex TP.HCM (2-0) và kiên cường giành lấy 1 điểm trước Thể Công Viettel hay Công an TP.HCM. Kinh nghiệm vượt khó ngoạn mục mùa trước (thắng 4/7 trận để đi play-off) đang giúp thầy trò HLV Lê Đức Tuấn càng đá càng vào phom. PVF-CAND gặp thử thách "nặng đô" hơn do phải gặp Thể Công Viettel và Hải Phòng ở 2 trong 3 trận cuối, nhưng với những đội đã ở thế chân tường, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Dù giải chỉ còn 3 vòng, nhưng vẫn chưa có đội nào chắc chắn phải nói lời chia tay, hay chắc chắn đá play-off. Cuộc cạnh tranh sẽ còn rất thú vị, mà bước ngoặt có thể đến ngay ở vòng 24 khi Đà Nẵng gặp Hải Phòng trên sân nhà, còn PVF-CAND phải hành quân đến Hàng Đẫy để gặp Thể Công Viettel.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thể Thao
Lịch thi đấu U.17 Việt Nam - U.17 Úc kịch tính hôm nay: Cuộc đua thể lực khốc liệt

Dù đoạt ngôi đầu bảng C để lọt vào tứ kết, nhưng cũng cần thẳng thắn nhìn nhận U.17 VN còn nhiều khiếm khuyết. Các học trò HLV Cristiano Roland có nhiều khoảnh khắc mất tập trung, minh chứng là 6 bàn thua trong 2 trận gần nhất trước Hàn Quốc và UAE. Khâu dứt điểm chưa chỉn chu, đồng thời ý tưởng tấn công vẫn phụ thuộc vào Chu Ngọc Nguyễn Lực và Đào Quý Vương, dẫn đến nguy cơ bế tắc khi hai nhân tố sáng tạo bị đối thủ "chăm sóc" kỹ (trận ra quân gặp U.17 Yemen là một ví dụ).
Tuy nhiên, ánh sáng dẫn lối U.17 VN tiến xa ở giải năm nay nằm ở tinh thần cầu tiến. Với những cầu thủ còn ở tuổi "bẻ gãy sừng trâu", đội bóng của HLV Roland không thể tránh thiếu sót, nhưng U.17 VN luôn đá với tinh thần sai đâu sửa đấy. Lỗ hổng hàng thủ trước U.17 UAE được vá lấp bằng sức tấn công dồn dập, vận hành bài bản bằng các pha đan lát trung lộ, xuyên phá vào khoảng trống giữa trung vệ và hậu vệ biên đối phương. Trận đấu khó khăn gặp U.17 Yemen được định đoạt bằng pha thả bóng nhẹ nhàng ra sau lưng tuyến thủ đối phương, để "nhân tố B" Đậu Quang Hưng ghi bàn. U.17 VN không kiểm soát hoàn toàn diễn biến, nhưng luôn có cách vượt khó. Từ cách triển khai tấn công, đẩy cao pressing hay kéo giãn đối thủ, học trò HLV Roland chỉ có một con đường duy nhất: luôn hướng bóng lên phía trước, luôn ở thế giành quyền chủ động. Đó là chỉ dấu của một đội tuyển thực sự mạnh, biết cương - nhu đúng lúc, hiểu mình thiếu gì, cần gì dù gặp đối thủ mạnh.
U.17 VN sẽ mang tất cả những ưu điểm và khiếm khuyết ấy bước vào trận gặp U.17 Úc lúc 0 giờ ngày 17.5. Cách đây 1 tháng, U.17 VN từng lội ngược dòng hạ đối thủ 2-1, nhờ hai bàn thắng của Nguyễn Mạnh Cường và Nguyễn Lực. Đó cũng là trận đấu cho thấy khả năng vượt ngưỡng của thầy trò ông Roland. U.17 Úc có ưu thế thể chất vượt trội, với chiều cao và cân nặng trung bình áp đảo, có xu hướng đá nhanh và tranh chấp tay đôi. Nhưng U.17 VN đã dùng lối chơi kiểm soát, chuyền ngắn và khai thác không gian thông minh để khắc chế đối phương. Ưu thế của U.17 VN trước trận tứ kết này là việc hiểu rõ cách vận hành của đối thủ. Bóng đá trẻ VN lâu nay cũng không ngại Úc, khi thắng đối thủ ở các cấp độ U.23, U.20 và U.17.
Nói vậy không có nghĩa U.17 VN dễ hạ U.17 Úc lần nữa. So với giải Đông Nam Á, HLV Carl Veart đã gọi thêm một số nhân tố đang chơi ở châu Âu, như thủ môn Charlie Wilson-Papps (Brighton, Anh), hậu vệ Harrison Bond (Red Bull Salzburg, Áo) hay tiền đạo Gabriel Lombardi (Parma, Ý). Cả ba đều được huấn luyện ở châu Âu, có thể hình ấn tượng và năng lượng dồi dào để đua sức. U.17 Úc cũng có lợi thế thể lực do chỉ đá 2 trận vòng bảng (thắng Ấn Độ 4-0 và thua Uzbekistan 0-2), so với 3 trận rất nặng mà U.17 VN đã vượt qua. Đây là chi tiết HLV Roland phải tính kỹ, bởi U.17 VN dù tiến bộ, nhưng chỉ có một bộ khung đội hình tối ưu. Các nhân tố dự bị của ông Roland như Nguyễn Hiệp Đại Việt Nam, Trần Mạnh Quân… chưa thể hiện được nhiều. Khoảng cách lớn giữa đội hình chính với nhóm dự bị khiến U.17 VN mong manh khi gặp các đội mạnh, nhất là khi bị đối thủ đưa vào cuộc chiến thể lực khốc liệt. Thất bại 1-4 trước U.17 Hàn Quốc là bài học đúng lúc với U.17 VN, vì U.17 Úc có lối chơi và nền tảng sức lực cũng gần như đội trẻ Hàn.
U.17 VN có thể lấy công bù thủ, đặc biệt khi U.17 Úc không phải đội phòng ngự giỏi. Ở trận thua U.17 Uzbekistan, đội bóng của HLV Veart để đối phương sút cầu môn đến… 28 lần (trung bình 3 phút lại bị sút 1 lần), trong đó có 10 lần bóng đi trúng đích. Ở cấp độ châu Á, hiếm khi một đội thuộc nhóm hàng đầu bị áp đảo theo cách như thế. Có thể lực và kỹ thuật tốt, nhưng học trò ông Veart vẫn chơi bóng bản năng, đấu pháp phòng ngự thiếu chặt chẽ và không có các khối đội hình với cự ly khoa học. Và đó lại là điểm mạnh của U.17 VN. HLV Roland đã huấn luyện cách di chuyển đội hình, đứng vị trí bọc lót và chuyển đổi trạng thái rất bài bản cho học trò. Bởi, với một đội bóng không nhiều cá nhân nổi trội, kỷ luật tập thể là chìa khóa duy nhất mở cửa chiến thắng.
Đá tập trung và khiêm nhường, tin rằng U.17 VN sẽ đoạt vé vào bán kết sau 26 năm chờ đợi.
Trận đấu được phát trực tiếp trên TV360, tường thuật trực tuyến trên thanhnien.vn.
Tin Gốc: Thanh Niên

