Trong chuyến công tác tham gia “Hành trình đỏ” tại vùng lưỡng quảng Quảng Đông và Quảng Châu (Trung Quốc) vào cuối năm 2025, đoàn đại biểu các nhà báo chúng tôi đã có cơ hội tiếp xúc với nhiều bạn trẻ của Trung Quốc và Việt Nam. Họ đã chia sẻ những trải nghiệm quý giá của mình khi tham gia hành trình ý nghĩa này.
“Tôi rất nhớ Hà Nội, nhớ hồ Gươm, nhớ hồ Tây thơ mộng, nhớ những món ăn rất ngon, nhớ những người bạn Việt Nam thân thiện…”, chị Lư Kim Linh, nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Học viện Quan hệ quốc tế, ĐH Trung Sơn, đồng thời là giảng viên tại Trường ĐH Dân tộc Quảng Tây, đã bộc bạch khi được hỏi về cảm nhận của mình với Việt Nam. Là một người Trung Quốc từng học tập tại Việt Nam và có vốn tiếng Việt lưu loát, chị Linh là một nhịp cầu sống động trong giao lưu văn hóa giữa hai nước.
Trong chuyến tham gia Hành trình hữu nghị Việt – Trung, chị Linh được đặt chân đến nhiều di tích lịch sử in đậm tình hữu nghị của Việt Nam – Trung Quốc, trong đó có Di tích Lớp huấn luyện chính trị thanh niên Việt Nam tại Trụ sở Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên ở Quảng Châu. Đây là điểm lịch sử quan trọng, gắn liền với các hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Chính tại nơi này, trong chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc tháng 8.2024, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã viết lưu bút, bày tỏ xúc động khi trở lại địa điểm gắn với những năm tháng hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đồng thời khẳng định giá trị của tình hữu nghị truyền thống, đoàn kết và gắn bó giữa hai Đảng, hai nước và nhân dân Việt Nam – Trung Quốc.
Lần đầu tiên được đến thăm, chị Linh bày tỏ sự ngưỡng mộ Chủ tịch Hồ Chí Minh và hiểu hơn về tình hữu nghị giữa hai Đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc, cũng như mối quan hệ giữa nhân dân hai nước. Theo chị, việc kết nối giữa quá khứ và hiện tại là vô cùng quan trọng. Chị nhấn mạnh rằng tình hữu nghị truyền thống Việt – Trung được xây dựng từ nền móng vững chắc của các nhà lãnh đạo tiền bối như Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông – một di sản quý báu “không hề dễ dàng có được”.
Từ góc độ của một nhà nghiên cứu quan hệ quốc tế, chị Linh cho rằng thế hệ trẻ hôm nay đang đứng trước những cơ hội và thách thức mới trong việc định nghĩa lại cách thức giao lưu trong thời đại số.
“Đối với thế hệ trẻ chúng tôi, việc tiếp tục kế thừa và phát huy tình cảm hữu nghị này là trách nhiệm của mỗi người dân hai nước. Đặc biệt là với những sinh viên đã từng sang Việt Nam học tập và học tiếng Việt như tôi, việc tìm hiểu nhiều hơn về Việt Nam và giúp các bạn Việt Nam hiểu thêm về Trung Quốc là một trách nhiệm xã hội mà chúng tôi nhất định phải gánh vác”, chị Linh bày tỏ.
Tại Trung Quốc, có một “địa chỉ đỏ” vô cùng ý nghĩa về tình hữu nghị giữa hai quốc gia Việt – Trung, đó là ĐH Trung Sơn. Cách đây hơn một thế kỷ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sắp xếp cho 8 thiếu niên Việt Nam sang theo học tại Trường trung học và tiểu học thuộc ĐH Quảng Đông, tiền thân của ĐH Trung Sơn ngày nay.
Câu chuyện “gieo mầm hữu nghị” ấy đến nay vẫn là ký ức chung, được hai bên trân trọng giữ gìn. Trong suốt những năm qua, ĐH Trung Sơn luôn coi trọng giao lưu và hợp tác với Việt Nam và đã đào tạo cho nước ta nhiều thế hệ nhân tài ưu tú, thông thạo ngôn ngữ hai nước, am hiểu sâu sắc văn hóa lẫn nhau. Hiện ở đây có khoảng 60 lưu học sinh Việt Nam.
Chị Hoàng Thị Ngọc Minh là một nghiên cứu sinh Việt Nam đang theo học năm thứ 2 chuyên ngành quan hệ quốc tế tại ĐH Trung Sơn. Chia sẻ về lý do chọn học tại nơi đây, chị Minh cho biết muốn “đến để hiểu, hiểu để yêu”. Đối với chị, khi đến đây thì tình hữu nghị Việt – Trung không chỉ nằm trong sử sách hay những tuyên bố ngoại giao, mà hiện hữu sống động qua từng trải nghiệm thực tế và sự kết nối giữa con người với con người.
Chị Minh chia sẻ, trước đây cái nhìn của chị về Trung Quốc phần lớn qua phim ảnh, âm nhạc và những thông tin đa chiều trên mạng xã hội, đôi khi chưa thực sự toàn diện. Chỉ khi sống và học tập tại đây, chị mới cảm nhận rõ nét sự ấm áp của tình người.
Câu chuyện về một người phụ nữ lớn tuổi Trung Quốc không ngần ngại giúp đỡ chị xách những chiếc va li nặng nề trên tàu điện ngầm trong những ngày đầu bỡ ngỡ đã để lại ấn tượng sâu đậm. Với chị Minh, đó là minh chứng rõ nhất cho việc lòng tốt và sự thân thiện không có biên giới. Chị nhận ra rằng, dù ở đâu, sự cởi mở và đối thoại trực tiếp chính là chìa khóa để phá vỡ những rào cản hay định kiến do thông tin sai lệch tạo ra.
Từ những trải nghiệm cá nhân, chị Minh cho rằng mỗi người trẻ là một “sứ giả” mang hình ảnh Việt Nam ra thế giới. Chị Minh thực hiện trách nhiệm ấy bằng những hành động thiết thực: sử dụng mạng xã hội WeChat để chia sẻ những video ngắn về đời sống hiện đại, vẻ đẹp đất nước và con người Việt Nam đến bạn bè quốc tế. Chị cũng cùng các bạn Việt Nam thường xuyên tham gia các buổi giao lưu văn hóa, mang hơi thở và bản sắc dân tộc giới thiệu đến thầy cô và bạn bè Trung Quốc.
Là một trong những người trẻ tham gia Hành trình hữu nghị Việt – Trung năm 2025, anh Nguyễn Hoài Đảm, Bí thư Đoàn thanh niên Đài Truyền hình Việt Nam, đã cảm nhận sâu sắc về sứ mệnh của thế hệ trẻ trong việc kế thừa, phát huy tình hữu nghị giữa hai quốc gia. “Qua hành trình này, chúng tôi càng cảm nhận sâu sắc nền tảng của tình hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc, được Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông đặt nền móng, được các thế hệ lãnh đạo và nhân dân hai nước kiên trì vun đắp qua năm tháng”, anh nói.
“Thế hệ trẻ hôm nay có thể chưa viết nên ngay lập tức những trang sử lớn, nhưng chính các bạn đang và sẽ góp phần định hình tương lai quan hệ Việt – Trung bằng tri thức, trải nghiệm và sự năng động, sáng tạo của mình. Các bạn chính là nguồn cảm hứng để tiếp tục kể những câu chuyện tốt đẹp về tình hữu nghị giữa hai đất nước, hai dân tộc trong kỷ nguyên mới”, anh Đảm bày tỏ. (còn tiếp)
Không giống nhiều người theo đuổi âm nhạc từ nhỏ với một ước mơ rõ ràng, Khuất Hoa Xuân (27 tuổi TP. Hà Nội) đến với bộ trống khá tình cờ. Ban đầu, cô chỉ muốn học một loại nhạc cụ. Tuy nhiên, khi được người quen gợi ý: “Môn này đang ít người học, em có muốn thử không?”, Hoa Xuân quyết định trải nghiệm và rồi “dính luôn” với bộ môn này.
Từ một lần học thử, tiếng trống dần trở thành niềm đam mê lớn nhất của Xuân. Thế nhưng, để theo đuổi con đường chơi trống chuyên nghiệp, Hoa Xuân cũng đối mặt với không ít khó khăn.
Xuân nhớ có lần từng gặp định kiến khi theo học nhạc cụ phương Tây. “Có một chú mặc định con gái sẽ học nhạc cụ dân tộc. Lúc đó mình cũng hơi khó chịu vì người ta nghĩ mình không học được”, cô kể.
Không chỉ vậy, việc theo đuổi bộ trống cũng đòi hỏi khoản đầu tư không nhỏ. Mỗi khi có tiền, Hoa Xuân đều ưu tiên mua thêm thiết bị hoặc tiếp tục đóng học phí để nâng cao kỹ năng. “Có bao nhiêu tiền là mình mua trống luôn, không suy nghĩ nhiều. Học phí cũng khá cao nhưng mình vẫn cố gắng duy trì vì thật sự yêu thích bộ môn này”, Xuân chia sẻ.
Bên cạnh áp lực chi phí, tiếng trống vang lên mỗi ngày cũng từng khiến hàng xóm phàn nàn. Tuy nhiên, những điều đó không đủ khiến cô từ bỏ niềm đam mê.
Năm 2021 trở thành cột mốc đáng nhớ khi Hoa Xuân hoàn thành bài cover thần tượng, đạt 9,5 điểm chuyên ngành, mức điểm cao trong khóa học. “Lúc đó mình thấy bản thân ngầu lắm. Đó cũng là khởi đầu cho rất nhiều điều về sau này”, nữ tay trống nhớ lại.
Sau nhiều năm luyện tập, Hoa Xuân dần mở rộng công việc sang biểu diễn, thu âm, giảng dạy và sáng tạo nội dung trên mạng xã hội.
Theo cô, phía sau những video chỉ kéo dài vài phút là cả quá trình luyện tập nhiều năm cùng thời gian chuẩn bị, tìm góc quay để mang đến sản phẩm chỉn chu hơn. “Hay hay không là do người chơi, nên mình chỉ biết luyện tập nhiều hơn nữa”, Hoa Xuân nói.
Điều thôi thúc cô đăng tải các video không phải để nổi tiếng, mà đơn giản là muốn lưu lại hành trình trưởng thành của bản thân. “Mình thích và muốn lưu lại quá trình trưởng thành của mình. Được mọi người khen thì vui lắm. Từ nhỏ mình đã thích được bố khen, nên khi các bạn trên mạng động viên mình cũng rất hạnh phúc”, cô bộc bạch.
Theo hồ sơ cá nhân, Hoa Xuân hiện theo đuổi nhiều dòng nhạc như rock, metal, funk, fusion…, từng biểu diễn tại nhiều lễ hội âm nhạc, tham gia thu âm cho hơn 30 ca khúc và cộng tác với nhiều nghệ sĩ trong và ngoài nước.
Hiện Hoa Xuân hoạt động với vai trò tay trống biểu diễn (session drummer), đồng thời giảng dạy và sáng tạo nội dung về âm nhạc. Với cô, bộ trống không còn là sở thích mà đã trở thành công việc gắn bó mỗi ngày.
Không chỉ thu hút người xem bởi kỹ năng, Hoa Xuân còn tạo dấu ấn với phong cách biểu diễn giàu năng lượng.
Phạm Tuấn Ngọc, ở P.Việt Hưng, TP.Hà Nội cho biết đã theo dõi Hoa Xuân khoảng 3 năm sau khi tình cờ xem một video trên Facebook. Theo anh, điều khiến mình ấn tượng là khả năng phối giữa nhạc Nhật và nhạc Việt trong các bản cover, cùng hình ảnh một cô gái theo đuổi bộ môn vốn ít nữ giới lựa chọn.
Trong khi đó, Trần Quang Đạt, ở P.Trường Vinh, tỉnh Nghệ An nhận xét Hoa Xuân sở hữu kỹ thuật chơi trống chắc tay, giữ nhịp tốt và tạo cảm giác chuyên nghiệp. “Điều khiến mình ấn tượng là bạn có vóc dáng khá nhỏ nhắn nhưng lại ngồi phía sau bộ trống lớn và chơi rất tự tin”, anh nói.
Bên cạnh nhiều lời động viên, nữ tay trống cũng nhận về không ít góp ý từ cộng đồng mạng. Có người đánh giá cao thần thái biểu diễn, trong khi một số ý kiến cho rằng cô nên tiết chế một vài động tác cơ thể để người xem tập trung hơn vào phần trình diễn.
Đón nhận những ý kiến trái chiều, Hoa Xuân cho biết bản thân luôn sẵn sàng lắng nghe các góp ý mang tính xây dựng nhưng không để những bình luận tiêu cực ảnh hưởng quá nhiều.
Hiện ngoài biểu diễn và sáng tạo nội dung, cô còn trực tiếp giảng dạy bộ môn trống với mong muốn truyền cảm hứng cho nhiều bạn trẻ. “Hiện tại mình không nghĩ còn nhiều định kiến về con gái chơi trống nữa. Chơi trống vốn khó và rất ngầu. Nếu yêu thích thì cứ thử thôi, đừng ngại”, Hoa Xuân nhắn gửi.
Tại 1199 Lê Đức Thọ, P.An Hội Đông (TP.HCM), quán cà phê này gây chú ý khi lựa chọn hướng đi khác biệt: biến tôn cũ và phế liệu thành một không gian mang đậm dấu ấn sáng tạo. Không chạy theo phong cách hiện đại hay thiết kế cầu kỳ, không gian tại quán gây ấn tượng bởi sự mộc mạc và cách sắp đặt ngẫu hứng. Những vật liệu như tôn cũ, dây kim loại, chai lọ… được tái chế thành các chi tiết trang trí độc đáo, tạo nên tổng thể vừa lạ mắt vừa gần gũi.
Điểm nhấn của quán là cách tận dụng các vật liệu tái chế, đặc biệt là những chi tiết làm từ ve chai. Các vật dụng này được bố trí xen kẽ, tạo nên tổng thể hài hòa nhưng vẫn giữ được nét riêng. Bàn ghế trong quán chủ yếu được làm thủ công từ vật liệu cũ, mỗi sản phẩm có kiểu dáng khác nhau, không trùng lặp, vừa đáp ứng nhu cầu sử dụng vừa tạo cảm giác mới lạ cho khách.
Trần Duy Đức, sinh viên Trường ĐH Công nghệ TP.HCM, cho biết tình cờ đi ngang qua nên ghé vào trải nghiệm. "Mình thấy không gian quán khá lạ nên vào thử, rồi thấy cũng hợp và thích cách quán làm", Đức chia sẻ.
Theo Đức, điểm ấn tượng nằm ở cách quán sử dụng những vật liệu ít thấy trong quán cà phê như bánh xích, dây xích cũ hay mái tôn rỉ sét để trang trí. "Tường và trần cũng làm từ những mảnh tôn cũ tạo cảm giác như quay lại không gian xưa, khá khác biệt so với những quán khác", Đức nói thêm.
Vũ Xuân Quỳnh Nga, sinh viên Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM, đến quán cùng bạn sau khi thấy những chia sẻ trên mạng xã hội. "Bạn mình ở gần đây nên rủ qua thử. Mình xem trước thấy không gian khá đẹp nên ghé vào", Nga chia sẻ.
Theo Nga, quán mang lại cảm giác gần gũi và gợi nhiều ký ức. "Không gian ở đây khiến mình thấy giống như được trở về nhà, có chút hoài niệm, khác với những quán cà phê hiện đại mà mình thường đi", Nga chia sẻ.
Theo anh Mai Quang Vinh, chủ quán Tôn Cũ Cà Phê, ý tưởng xây dựng quán xuất phát từ mong muốn "hồi sinh" những vật liệu tưởng chừng đã bị lãng quên. "Những thứ này đều là đồ phế liệu, là những thứ người ta đã bỏ đi và thường được gọi là cái không có giá trị, không còn linh hồn. Mình muốn mang chúng về để tái sinh, chuyển hóa thành một câu chuyện khác có ý nghĩa và giá trị sử dụng hơn", anh Vinh chia sẻ.
Để có được không gian như hiện tại, anh Vinh đã trải qua hành trình với rất nhiều khó khăn. Anh phải lặn lội đến từng bãi phế liệu, tìm kiếm từng thứ một. "Nếu đi kiếm bình thường, có lẽ phải mất 10 năm mới đủ những thứ như thế này. Nhưng vì đam mê, đi đâu mình cũng nhìn thấy chúng và phải hình dung ngay trong đầu là món đồ này sẽ nằm ở đâu, vị trí nào trong quán", anh Vinh nói.
Dù được thiết kế từ những vật liệu cũ, anh Vinh cho rằng không gian quán không hề lỗi thời mà vẫn thu hút đông đảo khách trẻ. Với anh, đây là cách để truyền đạt những giá trị lịch sử một cách trực quan nhất. "Giới trẻ bây giờ nhìn thấy những món đồ từ thời xưa có thể không hiểu nó là cái gì. Chính sự tò mò đó thôi thúc các bạn tìm hiểu, để biết rằng thế hệ đi trước đã từng sống và vất vả như thế nào", anh Vinh nói thêm.
Không tập trung vào sự mới mẻ hay hiện đại, quán lựa chọn khai thác giá trị từ đồ tái chế, biến những chi tiết tưởng chừng đơn giản thành điểm nhấn trong thiết kế, qua đó tạo nên một không gian vừa lạ mắt vừa có tính nhận diện riêng, cũng chính vì thế, quán thu hút rất nhiều bạn trẻ đến đây vừa thưởng thức cà phê, vừa thư giãn và hoài niệm qua những vật dụng nhuốm màu thời gian.
Mỗi tháng, anh Hoàng Kiều Đức Anh (ngụ phố Lụa, P.Hà Đông, TP.Hà Nội), thợ quay phim và chụp ảnh tự do, đều dành khoảng 400.000 đồng để duy trì các công cụ số phục vụ công việc. Khoản tiền này được dùng để trả phí hệ sinh thái Adobe, phần mềm chỉnh sửa ảnh chuyên sâu Magimir và Google Drive. Ngoài ra, anh còn đăng ký YouTube Premium cho nhu cầu giải trí.
"Tôi trả phí khoảng 3 năm nay, ban đầu xuất phát từ nhu cầu cá nhân, nhưng sau đó công việc yêu cầu bắt buộc phải sử dụng phần mềm bản quyền nên việc duy trì các khoản phí này gần như trở thành điều tất yếu", Đức Anh chia sẻ.
Theo Đức Anh, nếu ngừng trả phí, khả năng làm việc sẽ bị hạn chế do phải tìm cách sử dụng các phần mềm thay thế hoặc mất thêm thời gian xử lý công việc. "Các khoản chi này giúp tôi tiết kiệm thời gian và đẩy nhanh tiến độ hoàn thành sản phẩm", anh nói.
Không chỉ riêng Đức Anh, Phạm Đức Thịnh (ngụ P.Từ Liêm, TP.Hà Nội), thiết kế đồ họa tự do, cũng duy trì nhiều công cụ như: Photoshop, Illustrator, CorelDRAW, After Effects, CapCut Pro, Canva cùng các nền tảng AI như ChatGPT và Grok. Riêng các công cụ AI đã tiêu tốn khoảng 500.000 đồng/tháng, trong khi các phần mềm chuyên môn thường được thanh toán gói theo năm.
"Bây giờ ngừng trả phí thì gần như mình không thể tiếp tục công việc. AI tạo ra sản phẩm ban đầu, mình dùng AI để hoàn thiện, còn khách hàng cũng có thể dùng AI để rà soát, đánh giá chất lượng; muốn làm việc hiệu quả thì phải có các phiên bản trả phí", Thịnh cho biết.
Phần lớn những khoản chi cho công nghệ không xuất phát từ yêu cầu của doanh nghiệp mà do người lao động chủ động đầu tư để nâng cao hiệu quả công việc và khả năng cạnh tranh.
Ông Nguyễn Hữu Long, Tổng giám đốc Công ty TNHH thương mại dịch vụ vi tính Sao Mai (Mstar Corp), cho biết những năm gần đây, nhóm khách hàng là freelancer, nhà sáng tạo nội dung, chủ shop online hay doanh nghiệp siêu nhỏ tăng đáng kể.
"Trước đây, nhiều người nghĩ các giải pháp công nghệ chỉ dành cho doanh nghiệp hoặc những đơn vị có quy mô lớn; nhưng hiện nay, chúng tôi ghi nhận ngày càng nhiều khách hàng cá nhân chủ động tìm đến các công cụ số để phục vụ công việc. Họ không còn xem công nghệ là một khoản đầu tư xa xỉ mà là công cụ gần như bắt buộc để vận hành nhanh hơn, tinh gọn hơn và nâng cao khả năng cạnh tranh", ông Long nói.
Chị Lường Kim Xuyến (P.Cầu Giấy, TP.Hà Nội), nhân viên marketing, cho biết hiện chị chỉ duy trì gói Google Drive, đồng thời sử dụng Gemini được tích hợp trong dịch vụ này thay vì mua thêm các công cụ AI khác. "Đặc thù công việc hiện tại chưa đòi hỏi phải sử dụng nhiều nền tảng AI trả phí. AI miễn phí cơ bản đã đáp ứng được nhu cầu; chỉ khi làm những vị trí chuyên sâu hơn hoặc cần nhiều tính năng nâng cao mới cần đầu tư thêm, mỗi vị trí sẽ có những công cụ khác nhau", chị Xuyến chia sẻ.
Trong khi đó, anh Đỗ Lê Trường Sơn, Trưởng phòng Kinh doanh Công ty thiết kế thi công nội thất FancyHome, cho rằng AI hiện chỉ hỗ trợ một số công đoạn trong ngành thiết kế. "Diễn họa 3D chỉ là một phần của công việc, quan trọng hơn là bản vẽ kỹ thuật để triển khai thi công, và AI hiện chưa thể thay thế được khâu này. Vì vậy, chúng tôi chỉ sử dụng AI trong một số trường hợp nhất định chứ chưa phụ thuộc hoàn toàn", anh Sơn nói.
Ở góc độ chuyên gia về lao động, ông Trần Anh Tuấn, Phó chủ tịch Hội Giáo dục nghề nghiệp TP.HCM, cho rằng: "Nếu trước đây người lao động đầu tư vào sách chuyên môn, khóa học hoặc công cụ làm việc vật lý thì hiện nay họ đầu tư vào các nền tảng số giúp nâng cao năng suất lao động... Với nhiều ngành nghề, đây không còn là khoản chi mang tính tùy chọn mà đã trở thành một phần trong quá trình duy trì năng lực cạnh tranh trên thị trường lao động".
Ông Tuấn cũng chỉ ra nhu cầu đầu tư cho các công cụ số phụ thuộc vào đặc thù của từng ngành nghề. "Có ngành nghề xem AI hay phần mềm chuyên dụng là điều kiện gần như bắt buộc để duy trì năng suất, nhưng cũng có những lĩnh vực mà công nghệ mới chỉ đóng vai trò hỗ trợ. Điều quan trọng là người lao động cần xác định rõ nhu cầu của mình, lựa chọn công cụ phù hợp và sử dụng hiệu quả, thay vì chạy theo tâm lý phải sở hữu tất cả những nền tảng mới nhất", ông Tuấn nhận định.
Khi AI và các công cụ số dần trở thành hạ tầng làm việc, việc trả phí để duy trì chúng cũng đang trở thành một khoản chi quen thuộc của nhiều người lao động. Mức chi có thể khác nhau, nhưng đều phản ánh xu hướng người lao động chủ động đầu tư cho năng lực cạnh tranh trong thời đại AI.