Cô Ba chủ trọ hay càu nhàu về cái đồng hồ điện quay tít mù. Đám sinh viên, công nhân mướn phòng thì xót xa từng ngàn bạc lẻ.
Tháng 4 năm 2009, Sài Gòn – TP.HCM đón chuyến công tác xa nhà đầu tiên của tôi bằng cái nóng hầm hập.
Giữa chảo lửa ban trưa ấy, tiếng lách cách của móng trèo sắt va vào trụ bê tông vang lên. Anh thợ điện áo cam đu mình trên cột. Nắng 39 độ C táp thẳng vào gáy, dội xuống lớp mũ bảo hộ. Mồ hôi vạch thành dòng trên mặt, ướt sũng mảng lưng áo. Anh bám lấy bó dây, cặm cụi gỡ từng mối nối. Mùi mồ hôi chua nồng quyện mùi nhựa đường. Ngoài đầu hẻm, nhịp đô thị vẫn cuồn cuộn trôi. Mặc kệ người thợ điện vắt vẻo trên cao cùng mớ dây nhợ chằng chịt.
5 năm sau, tôi trở lại. Mùi cà phê sữa đá lanh canh góc vỉa hè. Ngước lên, khung trời bỗng nhẹ bẫng. Những búi tơ vò đen kịt bốc hơi đâu mất. Chú Tư xe ôm cười khà khà: “Mấy chả điện lực dạo này mần ăn ngọt xớt. Đứt chì, chớp tắt gì, a lô tiếng là xe trờ tới. Rẹt rẹt năm mười phút lại sáng trưng”.
Cuối năm 2022, tôi tham gia sự kiện trao giải cuộc thi của một tờ báo. Sài Gòn gượng dậy sau bạo bệnh. Mùi thuốc sát trùng vẫn lẩn khuất đâu đó dưới lớp khẩu trang. Đêm lạnh. Tô hủ tiếu gõ bốc khói. Chị bán hàng khơi bếp than. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt chằng chịt nếp nhăn. Chị kể về những đêm thành phố nín thở. Tiếng còi cấp cứu xé tai. Màu áo cam bị nuốt chửng dưới lớp đồ bảo hộ trắng toát, kín bưng. Thợ điện ướt sũng. Mồ hôi ứ đầy trong ủng cao su. Họ kéo lê cuộn cáp nặng trịch, rạp người trên nền đất, cắn răng làm xuyên đêm để kéo điện vào bệnh viện dã chiến.
Cuối năm 2024. Phố xá rực rỡ. Đô thị thông minh cựa mình. Đi ngang xóm trọ năm xưa, tôi khựng lại. Cô Ba giờ lụ khụ. Tay run run rà ngón tay trên màn hình điện thoại, chìa ra cái biên lai điện tử. Tiền điện nay tính đúng giá nhà nước, rót thẳng vào app sinh viên mướn phòng.
Câu chuyện cái biên lai kéo tôi lách mình sâu hơn vào một xóm trọ ở Bình Tân. Gặp chị quét rác thâm quầng mắt. Gặp anh thợ hồ quê miền Tây, tay nứt nẻ cáu bẩn nhào vữa. Chút tiền còm cõi chắt bóp hằng tháng từng bị bóp nghẹt bởi một thứ ám ảnh vô hình: Đồng hồ điện. Bốn ngàn, năm ngàn một ký điện. Dân ngụ cư chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Rồi màu áo cam xuất hiện. Không chỉ bám trụ trên cột cao, họ luồn lách vào từng con hẻm. Gõ cửa từng nhà trọ. Kiên nhẫn hướng dẫn chủ nhà làm thủ tục, yêu cầu thu đúng giá điện nhà nước cho người nghèo. Bằng cái lý, cái tình, họ dần gỡ bỏ đi thứ định mức bóc lột tồn tại bao năm ròng rã.
Sự tận tâm của những chiến sĩ áo cam không chỉ duy trì nguồn điện thắp sáng cho phố phường, mà còn nâng đỡ và chia sẻ với bao phận người nghèo khó. Từ những chuyến xe rong bán đồ ăn đêm, đến những công tơ điện được tính đúng giá của nhà nước trong những căn phòng trọ lợp mái tôn chật hẹp.
Rời Bình Tân, tôi tấp vô quán cà phê lề đường. Góc bàn xộc xệch, ba người thợ áo cam ùa vào. Tôi chủ động bắt chuyện. Sau dăm câu làm quen, biết tôi là người làm báo, một anh thợ trạc tứ tuần tâm sự: “Làm cái nghề này, tai phải điếc một nửa chú em à. Vừa xong, cúp điện đột xuất để cắt con diều xẹt lửa trên đường dây. Dưới xóm trọ, thiên hạ ùa ra. Đù má đù cha chửi văng miểng. Nóng mà. Trẻ con khóc óe óe. Mình lơ lửng trên cao, nghe réo tên ba đời nhà mình ra chửi, ruột gan xót xa!”.
Anh ngừng lại. Cầm ly đen đá tu cái ực. Yết hầu chạy lên chạy xuống.
“Rồi sao anh?” – tôi chồm người hỏi.
“Rồi điện sáng chớ sao!” – cậu trẻ tuổi ngồi cạnh cười phá lên. “Bụp một phát. Nguyên xóm sáng trưng. Tiếng quạt máy vù vù, tiếng tivi réo lên. Tiếng chửi tắt ngấm. Lúc đang thu đồ nghề, mồ hôi mẹ, mồ hôi con nhỏ ròng ròng ướt nhẹp cái lai quần. Cái bà hồi nãy chửi hăng nhất xóm bưng ra ba ly nước cam đá lạnh. Một sự bù trừ ngang phè, sòng phẳng, ngọt lịm của đất phương Nam”.
Tôi ngước nhìn về phía trạm biến áp chéo góc ngã tư. Rè rè… Tiếng cánh quạt xé gió. Hình ảnh người thợ điện lấm lem đu cột năm nào không còn. Thay vào đó là màu áo cam đứng dưới đất, dán mắt vào màn hình điều khiển. Chiếc flycam gắn camera ảnh nhiệt bay vút lên, dò từng điểm nóng trên lưới điện. Chính xác. Lạnh lùng. Ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt người kỹ sư. Nhưng ánh mắt thì vẫn rặt một vẻ chân chất. Bắt gặp cái nhìn của tôi, anh nhoẻn miệng cười. Cái cười sảng khoái, không lẫn đi đâu được của dân lục tỉnh.
“Lớp vỏ” thành phố thay màu. Công nghệ trùm lên những trụ điện vô tri. Mạng lưới ngầm chạy tít tắp dưới lớp bê tông rải nhựa. Nói về ngành điện TP.HCM, không phải nhắc đến những thuật toán với băng tần. Ánh sáng của TP.HCM không đo bằng kilowatt giờ. Cũng chẳng có máy móc tân tiến nào đọc được vệt mồ hôi rớt xuống hẻm sâu…
Bởi ánh sáng ấy vẫn thoảng mùi mồ hôi của những người thợ mặc áo cam. Mạch máu thắp sáng thành phố này vẫn chảy bằng một nhịp đập duy nhất: sự tận hiến vô hình.
Đại lý vé số Hải Trinh ở Đồng Nai (Bình Phước cũ) cho biết đã bán 16 tờ trúng giải sáu theo kết quả xổ số miền Nam ngày 11 tháng 5. Cụ thể, 16 tờ có dãy số cuối 0567 thuộc xổ số TP.HCM trúng giải sáu trị giá 6,4 triệu đồng.
"Chủ nhân của 16 tờ vé số may mắn là 1 khách cũng ở Đồng Nai. Sau khi có kết quả xổ số miền Nam hôm nay, người này đã liên hệ đại lý và nhận tiền trúng số qua hình thức chuyển khoản", đại lý vé số Hải Trinh cho biết.
Trong khi đó, đại lý vé số Phước Danh ở phường Trà Vinh, Vĩnh Long thông báo đã bán trúng và đổi thưởng 160 tờ trúng số cho khách. Cụ thể, 160 tờ có 2 số cuối là 23 thuộc xổ số Cà Mau trúng giải tám trị giá 16 triệu đồng.
Xổ số ngày 11 tháng 5 mở thưởng 3 đài gồm đài TP.HCM với dãy số trúng độc đắc là 115854, đài Đồng Tháp với dãy số trúng độc đắc là 586853 và đài Cà Mau với dãy số trúng độc đắc là 431844.
Kết quả xổ số miền Nam thứ hai cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 10 tháng 5 chiều qua, đại lý vé số Thành Đạt ở phường Hòa Lợi, TP.HCM (Bình Dương cũ) thông báo bán trúng nguyên cây vé số 160 tờ cho khách mua đài Tiền Giang.
Cụ thể, những tờ vé có dãy số cuối may mắn 5567 trúng giải sáu xổ số Tiền Giang ngày 10 tháng 5. Phía đại lý cho biết vé được phân phối cho bạn hàng bán cho nhiều khách khác nhau.
Thảo hiện là sinh viên năm 3 Trường ĐH Kiến trúc TP.HCM và mới bén duyên với bộ môn leo núi khoảng 2 tháng nay. Việc thường xuyên học tập với bản vẽ, máy tính và áp lực đồ án khiến Thảo cảm thấy căng thẳng. Vì vậy, những hoạt động ngoài trời như đi bộ hay leo núi giúp Thảo giải tỏa tinh thần, phục hồi năng lượng.
Mẹ của Thảo là bà Trần Thị Thảo Trang (44 tuổi), hiện làm việc tại một công ty nội thất. Là người thích sự yên tĩnh, yêu cây cỏ và dành nhiều thời gian chăm lo cho gia đình, bà chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ leo núi.
Theo Thảo, mẹ là người phụ nữ tảo tần, luôn đặt gia đình lên trước bản thân nên đôi khi quên mất những mong muốn riêng. "Gần đây tôi thấy mẹ khá mệt mỏi vì công việc và hay lo nghĩ cho con cái. Tôi chỉ muốn mẹ được nhìn thấy những gì mình từng thấy trên đỉnh núi, cảm giác tự do và rộng lớn ấy có thể giúp mẹ nhẹ lòng hơn", Thảo chia sẻ.
Thảo cho mẹ xem những bức ảnh chụp trong các lần leo núi trước đó rồi nói: "Mẹ đi với con, để thấy mình vẫn còn khỏe, vẫn còn yêu đời và vẫn còn thanh xuân lắm".
Với bà Trang, quyết định đồng ý tham gia chuyến đi không chỉ để thử sức mà còn vì muốn bước vào "thế giới" của con gái. "Tôi muốn trải nghiệm xem con mình thích điều gì, đồng thời cũng muốn thử xem bản thân còn đủ sức khỏe không", bà nói.
Trước ngày khởi hành, hai mẹ con chuẩn bị khá kỹ. Leo núi là hoạt động cần nhiều thể lực, trong khi núi Bà Đen (tỉnh Tây Ninh) cao 986 m, được xem là "nóc nhà Nam bộ". Thảo mua cho mẹ giày leo núi chuyên dụng, gậy hỗ trợ và quần áo phù hợp. Trước chuyến đi, bà Trang cũng tranh thủ tập thể dục nhẹ để cơ thể quen dần với vận động.
Một buổi sáng đầu tháng 3 vừa qua, hai mẹ con xuất phát từ nhà ở xã Củ Chi lúc 4 giờ sáng. Khi đến nơi, họ nhập đoàn cùng nhóm bạn thân của Thảo và bắt đầu chinh phục núi Bà Đen theo cung đường Cột Điện.
Chỉ sau vài trăm mét đầu tiên, bà Trang bắt đầu cảm thấy mỏi chân và thở gấp vì chưa quen leo dốc. "Lúc đó tôi vừa hào hứng vừa lo lắng, không biết mình có đủ sức đi cùng con và các bạn trẻ hay không", bà kể.
Để động viên mẹ, suốt dọc đường, Thảo liên tục trò chuyện và kể đủ chuyện. Đáp lại, bà Trang cũng tâm sự với con gái về thời còn đi học, về những dự định bà muốn làm khi lớn tuổi hơn. Mỗi khi thấy mẹ mệt, Thảo lại nắm tay, dìu bà bước qua những đoạn đá gồ ghề. Nhóm bạn của cô cũng liên tục hát hò, pha trò để không khí bớt mệt mỏi. "Các con đi được thì mẹ cũng đi được", bà Trang vừa cười vừa lau mồ hôi.
Sau khoảng 3 tiếng, người mẹ U.50 cuối cùng cũng chạm tay vào cột mốc trên đỉnh núi Bà Đen. "Tôi không nghĩ ở tuổi này vẫn có thể leo núi bằng chính đôi chân của mình. Đứng trên cao nhìn xuống cánh đồng, những con đường nhỏ và mây trời phía dưới, tôi thấy thiên nhiên VN đẹp quá", bà xúc động nói. Sau chuyến đi, bà Trang cảm thấy bản thân như "trẻ ra 10 tuổi".
Bà cũng hào hứng chụp ảnh kỷ niệm trên đỉnh núi và tận hưởng cảm giác chinh phục được chính mình. "Từ trên cao nhìn xuống, tôi thấy những lo toan thường ngày bỗng nhỏ lại rất nhiều", bà chia sẻ.
Với Thảo, chuyến đi này giúp cô gái nhận ra việc đưa cha mẹ cùng tham gia những trải nghiệm mới là điều rất ý nghĩa. "Nếu cha mẹ bước vào hành trình của con cái, họ sẽ có cơ hội sống lại những năm tháng tươi trẻ của mình. Có những điều người trẻ thấy bình thường nhưng với cha mẹ lại là trải nghiệm rất đặc biệt", Thảo bày tỏ.
Sau chuyến leo núi đầu tiên, Thảo hy vọng sẽ còn nhiều lần được nắm tay mẹ đi trên những hành trình mới. "Mình thấy mẹ vui thì mình cũng hạnh phúc, giống như hồi nhỏ được cha mẹ dẫn đi chơi vậy", Thảo chia sẻ.