Chiều nay (4/5), Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Tây Ninh cho biết, đơn vị đang tạm giữ hình sự đối với Lê Văn Rãi (43 tuổi, ngụ ấp Cả Bát, xã Tân Hưng) để điều tra về hành vi giết người. Nạn nhân trong vụ án là ông Nguyễn Văn Tr. (49 tuổi), trú cùng địa phương.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 11h cùng ngày, ông L.V.N. (66 tuổi, cha ruột của Rãi) đang nằm võng trong nhà thì thấy ông Nguyễn Văn Tr. đi nhậu về ngang qua. Lúc này, ông N. có lời lẽ trêu ghẹo dẫn đến việc hai bên xảy ra mâu thuẫn.
Đỉnh điểm của sự việc, ông Tr. bực tức chạy về nhà lấy một cây kéo rồi quay trở lại, xông thẳng vào chỗ ông N. đang nằm. Tại đây, ông Tr. dùng kéo đâm liên tiếp nhiều nhát vào người ông N.
Đúng lúc này, Lê Văn Rãi đi làm về, chứng kiến cảnh cha mình bị hành hung. Quá bức xúc, Rãi lao vào can ngăn và xảy ra giằng co, ẩu đả dữ dội với ông Tr. Trong lúc xô xát, Rãi đã đánh và bóp cổ khiến ông Tr. bất tỉnh tại chỗ.
Ngay sau đó, người dân đã đưa ông Tr. đi cấp cứu tại trung tâm y tế. Tuy nhiên, các bác sĩ xác định nạn nhân đã tử vong trước khi vào viện. Riêng ông N. vẫn đang được điều trị với nhiều vết thương trên cơ thể.
Nhận được tin báo, Công an tỉnh Tây Ninh phối hợp cùng các đơn vị nghiệp vụ phong tỏa hiện trường, hoàn tất công tác khám nghiệm tử thi.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Pháp Luật
Cựu thứ trưởng: Hối hận vì nhận tiền 'trong giây phút không chín chắn'

Chiều 1/4, kết thúc phần tranh tụng sau 3 ngày xét xử vụ án đưa, nhận hối lộ và gian lận đấu thầu tại 4 dự án thủy lợi của Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, TAND Hà Nội cho 23 bị cáo nói lời sau cùng.
Cựu thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Hoàng Văn Thắng, bị VKS đề nghị 4-5 năm tù vì nhận hối lộ 4,5 tỷ đồng, nói vụ án phơi bày nhiều sai phạm nhưng ông và 12 bị cáo thuộc Bộ đã rất nỗ lực trong công tác, kết quả là xây dựng được các công trình tốt, tiến độ nhanh, hiệu quả lớn cho đất nước.
Điều này làm cho vụ án không giống các án tham nhũng khác - khiến chất lượng công trình kém, theo ông Thắng.
Cựu thứ trưởng tự nhận đã dành cả đời nỗ lực cho ngành, phấn đấu trong công việc nhưng "trót phạm sai lầm trong giây phút suy nghĩ không chín chắn". Ông giờ rất hối hận và xấu hổ vì không giữ được thanh danh cho những người làm thủy lợi.
Ông mong được giảm nhẹ mức án hơn nữa để sớm trở về gia đình, tiếp tục cống hiến cho đất nước.
Bốn cựu cán bộ còn lại của Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, bị truy tố cùng tội Nhận hối lộ, nói đã nhận thức sai phạm và nuối tiếc về quãng đời dài làm nghề, phấn đấu, có nhiều thành tích. Họ khóc khi tuổi già lại vướng lao lý.
"Xấp xỉ 70 rồi, cái tuổi đáng ra vui vầy con cháu thì lại làm ảnh hưởng rất nhiều gia đình nên rất buồn, ân hận", bị cáo Trần Tố Nghị, cựu quyền Cục trưởng nói.
Nhìn lại 40 năm công tác, ông nói đã phấn đấu trong gian khó nhưng năm cuối đời đã không giữ được mình. "Phấn đấu dài mà đánh mất mình trong khoảnh khắc", ông trình bày trước tòa.
Nhiều bị cáo khác dành lời xin lỗi tới cha mẹ già, đồng nghiệp, nói "mất ăn ngủ" trong những ngày bị tạm giam, "tự hỏi tại sao sai lầm" và nhận ra đã quá chủ quan, nể nang, mất cảnh giác.
Trong lời sau cùng ngắn gọn, giám đốc Nguyễn Văn Dân, người bị đề nghị 13-16 năm tù với 3 tội, chỉ xin giảm án cho tất cả bị cáo, đặc biệt là 3 nhân viên trong Công ty Hoàng Dân của mình.
VKS: Lãnh đạo giới thiệu, cấp dưới đương nhiên phải nâng đỡ
Trước đó trong phần bào chữa, các luật sư trình bày về thế khó của doanh nghiệp khi phải "quan hệ tế nhị" với quan chức thì công việc mới dễ dàng. Tiền nhận thực chất là "văn hóa cảm ơn" nên các bị cáo khó phân biệt ranh giới giữa quà cảm ơn và của hối lộ.
Một số luật sư khác cho rằng, trong sai phạm gian lận thầu, việc cán bộ đưa dữ liệu dự toán hay hồ sơ mời thầu cho doanh nghiệp không phải là căn cứ quyết định Công ty Hoàng Dân có thể trúng thầu.
Luật sư viện dẫn lời khai của một bị cáo nói việc này "chỉ hỗ trợ cho nhà thầu khoảng 10% cơ hội".
Đối đáp chiều nay, đại diện VKS cho rằng đã nói đến nguyên tắc cạnh tranh và công bằng thì 1% thậm chí 0,1% đã quyết định thắng hay thua. Chưa kể, đây là hành vi mà pháp luật cấm.
"Luật đấu thầu quy định thế nào? Chủ đầu tư phải đảm bảo gì? Bảo mật thông tin trong quá trình lựa chọn nhà thầu. Nhà thầu phải chịu trách nhiệm gì?", VKS đối đáp với luật sư và đánh giá trong vụ án này, cả chủ đầu tư lẫn nhà thầu đều có vi phạm.
5 gói thầu Công ty Hoàng Dân tham gia đều trúng thầu do có giá thấp hơn. Bởi trên thực tế, công ty phải "tác động" đến người ở vị trí cao nhất trong vụ án này là thứ trưởng Thắng, sau đó đến cục trưởng, cục phó và các giám đốc ban...
Dù các cán bộ này nói nhận tiền nhưng không chỉ đạo cấp dưới làm trái luật, nhưng VKS cho rằng cấp dưới khi nhận giới thiệu từ cấp trên, đương nhiên hiểu đó là "thông tin rất tế nhị".
"Không nói là chỉ đạo nhưng cấp dưới sẽ hiểu nhà thầu này đang được lãnh đạo ủng hộ, vì thế cần hỗ trợ tối đa", VKS phân tích và cho hay đã đánh giá cao sự thành khẩn của các bị cáo, cân nhắc nhiều yếu tố để đưa ra mức án đề nghị rất nhân văn.
HĐXX sẽ tuyên án 15h ngày 7/4.
>>Mức án VKS đề nghị cho 23 bị cáo
Thanh Lam
Pháp Luật
Quy định dùng để buộc tội cựu hiệu trưởng 'thu sai tiền dạy thêm' bị xác định trái luật

Nội dung trên được Cục Kiểm tra văn bản và Tổ chức thi hành pháp luật, Bộ Tư pháp nêu trong kết luận ngày 4/5, hơn một tháng sau vụ án cựu hiệu trưởng THCS Ba Đình Nguyễn Thị Bình bị TAND Khu vực 1 - Hà Nội tuyên 3 năm tù về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Sai phạm của bà Bình xoay quanh việc thu tiền dạy thêm cao hơn mức trần quy định tại Quyết định 22/2013 của UBND Hà Nội. Đây là một trong những căn cứ quan trọng được dùng để buộc tội bị cáo.
Theo quy định này, lớp 20-40 học sinh chỉ được thu tối đa 7.000-9.000 đồng mỗi tiết. Tuy nhiên, cô Bình yêu cầu giáo viên thu 15.000 đồng. Trong số tiền thu được, 70% trả cho giáo viên trực tiếp giảng dạy, 30% dùng cho quản lý và cơ sở vật chất.
Tại phiên tòa sơ thẩm hồi tháng 3, cô Bình cho rằng việc thu tiền được thực hiện sau khi có thỏa thuận với phụ huynh, phù hợp Thông tư 17/2012 của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Cụ thể, tại Điều 7 nêu: "Mức thu tiền học thêm do thỏa thuận giữa cha mẹ học sinh với nhà trường".
Thông tư ủy quyền cho UBND cấp tỉnh (trường hợp này là UBND Hà Nội) quy định "việc thu, quản lý, sử dụng", song không có quyền áp mức trần như bảng trên.
Luật sư của cô Bình khẳng định, về luật, nếu 2 văn bản quy phạm pháp luật có quy định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp dụng văn bản có hiệu lực pháp lý cao hơn (Theo Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật). Trong trường hợp này, là Thông tư của Bộ Giáo dục và Đào tạo.
Do vậy, việc hiệu trưởng Bình thỏa thuận học phí với phụ huynh là đúng Thông tư 17 - văn bản pháp lý có hiệu lực cao hơn Quyết định 22 của UBND Hà Nội.
Luật sư cho rằng cáo trạng sử dụng văn bản cấp dưới (Quyết định 22) để buộc tội thân chủ là trái nguyên tắc áp dụng pháp luật. Tuy nhiên, VKS giữ nguyên quan điểm, đề nghị 4-5 năm tù.
Sau đó, tòa tuyên cô Bình phạm tội. Bản án xác định bị cáo hưởng lợi vật chất không đáng kể, khoảng 72 triệu đồng, nhưng có "vụ lợi phi vật chất" khi nâng cao uy tín cá nhân thông qua việc tăng thu nhập cho giáo viên.
Sau phiên sơ thẩm, cô Bình kháng cáo toàn bộ bản án và gửi kiến nghị tới Bộ Tư pháp đề nghị xem xét tính hợp pháp của Quyết định 22/2013 của UBND Hà Nội.
Bộ Tư pháp: Hà Nội ban hành quy định không đúng thẩm quyền
Tại kết luận ngày 4/5, Cục Kiểm tra văn bản và Tổ chức thi hành pháp luật dẫn Thông tư 17 của Bộ Giáo dục và Đào tạo chỉ nêu, tiền học thêm do thỏa thuận giữa cha mẹ học sinh với nhà trường. "Thông tư này không quy định hoặc giao chính quyền địa phương quy định mức thu tiền học thêm tối đa", kết luận của Bộ Tư pháp nêu. Như vậy, Quyết định 22 của Hà Nội áp "giá trần" là chưa phù hợp.
Sau Quyết định 22, Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội tiếp tục ban hành văn bản hướng dẫn với nội dung áp mức thu tối đa tương tự. Theo Bộ Tư pháp, các quy định này được ban hành "không đúng hình thức, thẩm quyền".
Bộ Tư pháp cũng cho biết theo quy định hiện hành, việc dạy thêm trong nhà trường không được thu tiền học sinh; kinh phí phải sử dụng từ ngân sách nhà nước hoặc các nguồn hợp pháp khác. Do đó, quy định áp mức thu tối đa tại Quyết định 22 và văn bản hướng dẫn của Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội hiện không còn phù hợp.
Cơ quan này kiến nghị UBND, Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội "khẩn trương xử lý" các nội dung trái pháp luật, đồng thời xem xét trách nhiệm của tập thể, cá nhân tham mưu, ban hành văn bản.
Một ngày sau kết luận của Bộ Tư pháp, hôm 5/5, UBND Hà Nội đã ra quyết định bãi bỏ toàn bộ Quyết định 22/2013, có hiệu lực từ ngày ký.
Vụ án của cựu hiệu trưởng Nguyễn Thị Bình sẽ được xét xử bởi TAND Hà Nội trong thời gian tới. Trước động thái lần này của Bộ Tư pháp, nền tảng pháp lý của vụ án bị đặt lại vấn đề, song việc bà Bình có bị kết án oan hay không vẫn phải chờ phán quyết của cấp phúc thẩm.
Trong đơn kháng cáo toàn bộ bản án, cô Bình cho rằng việc tòa sơ thẩm lập luận "hết sức vô lý và cay nghiệt" khi xác định bà "vụ lợi phi vật chất do được nâng cao uy tín khi nâng cao thu nhập cho giáo viên".
Theo cựu hiệu trưởng, trách nhiệm của người đứng đầu trường học là chăm lo đời sống giáo viên, tạo động lực giảng dạy để nâng cao chất lượng học tập cho học sinh. Bà cho rằng việc tăng thu nhập chính đáng cho giáo viên bằng công sức lao động của họ không nên bị coi là hành vi vụ lợi để cấu thành tội phạm.
Tin Gốc: Vnexpress

Với vóc dáng vạm vỡ, không cao lắm và thường mặc quần jeans xanh cùng giày thể thao, người bán hàng ở chợ trời Giovanni Vigliotto dường như không phải là một tay sát gái.
Thế nhưng, vào tháng 4/1983, tại tòa án thành phố Phoenix (bang Arizona), Giovanni đã đệ trình một danh sách 105 phụ nữ đến từ 18 tiểu bang và 9 quốc gia khác mà ông ta tuyên bố đã tán tỉnh và kết hôn trong vòng 20 năm, tất cả đều không có thủ tục ly hôn. Ông ta cũng lập một bảng thứ hai liệt kê 50 bí danh đã sử dụng.
Giovanni bị cáo buộc lừa đảo bằng cách cưới liên tiếp nhiều phụ nữ, yêu cầu họ chuyển đến sống cùng mình, sau đó đóng gói đồ đạc của vợ lên xe tải, hẹn gặp tại nhà riêng. Khi người vợ đến địa chỉ đó, không thấy ai cả. Ông ta biến mất và bán đồ đạc của vợ ở các chợ trời.
Các bà vợ của Giovanni không hề quen biết nhau và cũng không hay biết sự thật về người đàn ông mà họ đã kết hôn.
Giovanni đã thực hiện thành công kế hoạch này với 104 nạn nhân, nhưng bị "sảy chân" với người vợ thứ 105.
'Hoàng tử biến thành ếch'
Khi Giovanni bị đưa ra xét xử, nhiều người vợ ra làm chứng chống lại ông ta. Một số mô tả Giovanni có đôi mắt to, khuôn mặt dễ nhìn, mái tóc đen xoăn, phong thái quyến rũ và ánh mắt hút hồn.
Patricia Ann Gardiner, 42 tuổi, nhân viên môi giới bất động sản ở Arizona, làm chứng rằng đã kết hôn với Giovanni vào tháng 11/1981, 8 ngày sau khi gặp ông ta tại một phiên chợ đồ cũ ở địa phương. Patricia cho biết ông ta nói với cô rằng có 49 triệu USD tiền tiết kiệm và sở hữu con tàu Queen Mary đang neo đậu ở Long Beach, California.
"Ông ấy nhìn thẳng vào mặt và mắt tôi. Tôi thích tính cách thẳng thắn đó", Patricia nhớ lại. Giovanni nhanh chóng thuyết phục vợ bán nhà, rồi họ lên đường đến bờ biển California trên hai chiếc xe riêng. Giovanni lái xe tải chở 36.000 USD tiền mặt và đồ đạc có giá trị của vợ. Khi đến một khách sạn ở San Diego, Patricia chỉ còn lại một mình với chó cưng.
Joan Bacarella, 45 tuổi, ở New Jersey, làm chứng rằng Giovanni cầu hôn một ngày sau khi họ gặp nhau vào tháng 2/1981, thúc giục cô ly dị người chồng đã ly thân.
Joan đã lên kế hoạch kết hôn với Giovanni ngay sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn, nhưng ông ta bỏ trốn trước khi lễ cưới diễn ra. Joan nói rằng nhận ra "hoàng tử của mình đã biến thành ếch" khi Giovanni mượn 1.600 USD tiền mặt và chở số hàng hóa trị giá 40.000 USD từ cửa hàng quần áo của cô đi, không quay lại nhà nghỉ nơi cô đang chờ đợi cùng mẹ và ba đứa con.
Sharon Clark, quản lý một chợ trời ở Indiana, nói với bồi thẩm đoàn rằng Giovanni kết hôn với cô vào tháng 6/1981 nhưng bỏ rơi cô tại một nhà nghỉ ở Canada ba tuần sau đó, biến mất cùng với đồ cổ và các mặt hàng khác trị giá 49.000 USD.
Nhưng Sharon không chấp nhận số phận. Vì quen biết Giovanni ở chợ trời, Sharon quyết tâm lái xe đến mọi khu chợ mà cô có thể tìm thấy để mong lần ra ông ta. Sharon truy dấu Giovanni suốt ba tháng và đi hơn 16.000 km đến một trung tâm mua sắm ở Florida, tìm ra kẻ lừa đảo và giao nộp cho cảnh sát vào ngày 28/12/1981.
Sau đó, Giovanni bị dẫn độ về Arizona với các cáo buộc do Patricia đệ trình.
Siêu lừa với 120 bí danh
Trong suốt phiên tòa kéo dài 5 tuần, phòng xử án luôn chật kín người, chủ yếu là phụ nữ. Nhiều người đến từ lúc tòa án mở cửa vào 7h sáng, ba tiếng trước khi phiên tòa bắt đầu, thường mang theo thức ăn và đồ uống, xếp hàng chờ đợi để có chỗ ngồi nghe chuyện phiêu lưu tình ái của Giovanni. Nhiều người dành cả 90 phút nghỉ trưa để xếp hàng chờ đợi nhằm không bị mất chỗ trong phòng xử án.
"Tôi đoán đây là bộ phim dài tập hay nhất họ từng xem", chuyên viên tư pháp Rob Raker của hạt Maricopa cho biết.
Dù thừa nhận đã kết hôn nhiều lần, Giovanni phủ nhận lừa đảo bất kỳ người vợ nào.
Giovanni cho biết con số 105 vợ chỉ là nói đùa, nhưng nhà chức trách đã xác nhận ít nhất 82 cuộc hôn nhân diễn ra ở 9 tiểu bang của Mỹ, Canada, Anh, Italy và Hong Kong. Giovanni cũng tuyên bố từng làm điệp viên hợp đồng cho Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) vào năm 1953 và 1954 trước khi tham gia kinh doanh chợ trời.
Giovanni khai rằng tên thật là Nikolai Peruskov, sinh năm 1929, có cha mẹ là người Nga sống ở Sicily. Nhưng các công tố viên khẳng định tên thật của Giovanni là Frederick Bertram Jiff, sinh ra ở New York, đã sử dụng 120 bí danh trong nhiều năm. Hồ sơ cho thấy ông ta đã thụ án tại ba nhà tù trước khi bị bắt ở Florida.
Ngày 11/4/1983, Giovanni, ở độ tuổi đầu 50, bị bồi thẩm đoàn tuyên có tội với tội danh lừa đảo và đa thê trong cuộc hôn nhân với Patricia. Ông ta bị kết án tổng cộng 34 năm tù, đồng thời bị phạt 336.000 USD.
Sau phán quyết, Patricia nói về những người phụ nữ rơi vào bẫy: "Tôi không nghĩ họ yêu ông ta. Họ tìm thấy một người nói cho họ những gì họ cần và muốn nghe vào thời điểm đó trong cuộc đời".
Giovanni chết vì xuất huyết não ở tuổi 61 trong nhà tù bang Arizona vào ngày 1/2/1991, 8 năm sau tuyên án.
Tin Gốc: Vnexpress

