Ở vòng 20, Thể Công đã hòa Đà Nẵng – đội đang đua trụ hạng dẫn đến bị CAHN bỏ xa 9 điểm. Đến vòng này, đoàn quân của HLV Velizar Popov thêm phần khó khăn khi phải tiếp đội đứng thứ ba là Ninh Bình. Trận đấu cũng là dịp Thể Công tái ngộ một loạt người cũ, như tiền vệ Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Đức Chiến, hậu vệ Trương Tiến Anh và HLV người Hàn Quốc Bae Ji-won.
Với sự trở lại của tiền vệ đội trưởng Hoàng Đức, Ninh Bình chơi cơ động và sớm khiến khán giả Thể Công thót tim. Phút thứ 7, khung thành chủ nhà rung lên sau cú sút dội cột của Fred Friday. Tiền đạo người Nigeria vẫn tịt ngòi sau 8 trận V-League chơi cho Ninh Bình, dù ghi 7 bàn ở 11 trận trước đó cho CLB cũ Hải Phòng.
Thể Công sau đó thoát thua nhờ tài năng của thủ môn Nguyễn Văn Việt. Phút 14, anh cản cú đá cận thành của Phạm Gia Hưng. Bảy phút sau, thủ thành gốc Nghệ An có hai pha cứu thua liên tiếp trước cú dứt điểm của Nguyễn Quốc Việt và Tiến Anh.
Nhập cuộc tốt, nhưng sai lầm ở hàng thủ khiến Ninh Bình thủng lưới trước. Đường chuyền về bất cẩn của Đức Chiến khiến thủ môn Đặng Văn Lâm phạm lỗi với Khuất Văn Khang. Trọng tài người Hàn Quốc Chae Sang-hyeop chỉ tay vào chấm phạt đền, đồng thời rút thẻ vàng cho Văn Lâm. Đây cũng là thẻ vàng thứ ba của thủ môn sinh năm 1993 mùa này, khiến anh bị treo giò ở vòng 22.
Đối diện quả 11m, Văn Lâm suýt nữa có thể sửa sai, khi cản phá cú đá vào góc thấp trái của Lucao Vinicius. Nhưng anh bất lực trước pha ập vào quá nhanh và sút chéo góc của Khuất Văn Khang.
Ninh Bình sau đó vẫn giữ thế trận dồn ép, nhưng hàng công tiếp tục gây thất vọng. Phút 39, Hoàng Đức chọc khe cho Phạm Gia Hưng đối mặt thủ môn Văn Việt, nhưng thay vì dứt điểm, tiền đạo này lại chuyền ngang. Quốc Việt không hiểu ý nên lỡ trớn, và cú dứt điểm sau đó không qua được Kyle Colonna. Năm phút sau, cơ hội đối mặt thủ môn lại mở ra, lần này Quốc Việt chậm chân để Nguyễn Đức Hoàng Minh kịp xoạc bóng truy cản.
Trước khi hiệp một khép lại, biến số xảy ra ở phút bù thứ 4. Ở sát biên, Hoàng Minh xoạc bóng quyết liệt nhưng đạp vào cổ chân Đỗ Thanh Thịnh. Trọng tài Chae không cần tham khảo VAR mà rút thẻ đỏ dứt khoát truất quyền thi đấu tiền vệ chủ nhà.
Sang hiệp hai, Ninh Bình tung Dụng Quang Nho và Lê Văn Thuận vào thay Thanh Thịnh và Gia Hưng. Cùng lợi thế hơn người, quyết định thay đổi nhân sự đã phát huy tác dụng ở phút 52. Quang Nho đoạt bóng từ Nhâm Mạnh Dũng, rồi tung cú cứa lòng đưa bóng đập đất vào góc phải đánh bại Văn Việt.
Tuy nhiên, khoảnh khắc ấy không giúp Ninh Bình tạo được sức ép vượt trội. Từ phút 65, cơn mưa lớn đổ xuống sân Hàng Đẫy càng khiến hai đội gặp khó trong phối hợp. Bóng được đưa đến sát khung thành bằng các đường chuyền dài hoặc cố định, nhưng không có thêm bàn thắng.
Sau trận hòa thứ hai liên tiếp, Thể Công vẫn đứng thứ hai với 43 điểm, nhưng đã kém CAHN 11 điểm. Ninh Bình có 38 điểm, và mất vị trí thứ ba cho Hà Nội FC khi ít hơn một điểm.
Ở vòng 22 ngày 10/5, Thể Công làm khách trước Hà Tĩnh, còn CAHN tiếp Nam Định. Nếu Thể Công thua, còn CAHN thắng, chức vô địch V-League sẽ được định đoạt sớm bốn vòng đấu.
Thể Công: Văn Việt, Kyle Colonna, Bùi Tiến Dũng, Đinh Viết Tú, Phan Tuấn Tài, Paulo Martins, Khuất Văn Khang, Nguyễn Đức Hoàng Minh, Wesley Nata, Nhâm Mạnh Dũng, Lucao Vinicius
Ninh Bình: Đặng Văn Lâm, Đỗ Thanh Thịnh, Lê Hải Đức, Trương Tiến Anh, Đức Chiến, Trần Thành Trung, Hoàng Đức, Quốc Việt, Phạm Gia Hưng, Geovane Magno, Fred Friday.
Nếu so sánh hai nhà cầm quân Calum McFarlane (Chelsea) và Pep Guardiola (Man.City) trước trận chung kết cúp FA tối nay (21 giờ ngày 16.5), thì đấy hẳn nhiên là chuyện khập khiễng. Guardiola được xem là HLV nổi tiếng nhất thế giới. Ở phía bên kia, thật khó giới thiệu HLV McFarlane, đơn giản vì ông chưa bao giờ là HLV trưởng trong bóng đá đỉnh cao. Người ta sẽ hỏi "McFarlane là ai", thay vì hỏi HLV này đã làm được điều gì đáng kể. Đây là lần thứ hai trong mùa bóng này, Calum McFarlane dẫn dắt Chelsea trong tư cách HLV tạm thời. Lần đầu diễn ra chỉ trong 1 tuần, sau khi Chelsea sa thải HLV Enzo Maresca. Lần này là từ cuối tháng 4, sau khi Chelsea sa thải HLV Liam Rosenior.
Ở tuổi 40, McFarlane chưa bao giờ chơi bóng đỉnh cao, cũng chưa bao giờ làm HLV trưởng. Ông chỉ là HLV phó ở vài CLB nghiệp dư và làm việc ở các đội trẻ Man.City, Southampton. Bây giờ, McFarlane lại dẫn dắt Chelsea tranh cúp FA với Man.City - đội đang quyết tâm vô địch tuyệt đối ở cả 3 giải trong nước của Anh (cúp FA, giải Ngoại hạng, cúp Liên đoàn). Nếu thắng Chelsea trong trận đấu này, HLV Guardiola sẽ có danh hiệu vô địch thứ 17 với Man.City (không tính những lần vô địch Community Shield), đồng thời sẽ lại tiếp tục tranh chức vô địch giải Ngoại hạng với Arsenal.
Dù sao đi nữa, ông McFarlane đã có kinh nghiệm cụ thể về việc phải làm sao để đối phó với Man.City. Ngay trong lần đầu tiên làm HLV tạm quyền, ông đã dẫn dắt Chelsea thủ hòa 1-1 trên sân Man.City ở giải Ngoại hạng. Trận đấu gần đây nhất của McFarlane xem ra cũng không đến nỗi thất vọng (thủ hòa 1-1 trên sân Liverpool ở giải Ngoại hạng). Ở vòng bán kết, Chelsea thắng Leeds 1-0, và đấy chính là trận đấu đầu tiên của McFarlane trong đợt "chữa cháy" thứ hai này. Giới hâm mộ Chelsea có thể yên tâm vì ít ra thầy trò HLV McFarlane cũng đã vượt qua một đối thủ ở đẳng cấp Ngoại hạng. Toàn bộ các đối thủ trước đó của Chelsea ở cúp FA năm nay đều chỉ là các đội ở đẳng cấp thấp.
Suốt 8 mùa bóng gần đây, trận chung kết cúp FA luôn có mặt Chelsea hoặc Man.City. Lạ thay, họ không hề gặp nhau trong 8 trận ấy. Có 2 kỷ lục trái ngược: Chelsea là đội đầu tiên trong lịch sử thua 3 trận chung kết cúp FA liên tiếp (2020, 2021, 2022). Man.City là đội đầu tiên trong lịch sử xuất hiện 4 lần liên tiếp ở trận chung kết cúp FA (gồm cả trận chung kết mùa này). Nhưng ở 2 trận chung kết gần đây, Man.City đều thua một cách bất ngờ (trước M.U và Crystal Palace).
Chelsea từng 2 lần lên ngôi vô địch ở giải đấu danh giá nhất thế giới tầm CLB - Champions League. Cả hai lần vô địch ấy đều có những chi tiết đặc biệt để giới hâm mộ Chelsea kết nối với trận chung kết cúp FA đêm nay (và hy vọng thành công). Ở mùa bóng 2011-2012, Chelsea sa thải HLV trưởng Andre Villas-Boas. Roberto Di Matteo cầm quân với tư cách HLV tạm thời. Và ông đã bất ngờ đem về cho Chelsea cả chức vô địch Champions League lẫn cúp FA. Còn trong mùa bóng 2020-2021, Chelsea của Thomas Tuchel liên tục thắng Man.City 3 lần chỉ trong 6 tuần cuối cùng của mùa bóng, ở 3 giải đấu khác nhau. Quan trọng nhất dĩ nhiên là trận thắng Man.City ở chung kết Champions League. Tuchel khi ấy cũng chỉ vừa xuất hiện vào giữa mùa. Khác biệt chỉ là khi ấy ông đã có ngay chức danh HLV trưởng.
Man.City đá hay hơn, có lực lượng tốt hơn. Vấn đề là họ có thể đang chịu ảnh hưởng từ cuộc đua vô địch Ngoại hạng với Arsenal, phải đá 6 trận trong 21 ngày, không dễ có sự tập trung tốt nhất, cả về tinh thần lẫn phong độ, lực lượng. Chỉ 3 ngày sau trận chung kết cúp FA, Man.City sẽ phải quyết chiến với Bournemouth - đội đang cố tranh suất dự Champions League. Chelsea thì quá rõ ràng: đây là trận quan trọng cuối cùng, quyết định toàn bộ mùa bóng. Họ đã coi như thất bại, nếu không muốn nói là suy sụp, khủng hoảng. Nhưng, tất cả sẽ được cứu vãn nếu Chelsea thắng và đoạt cúp FA.
Trên Pantip - diễn đàn thể thao lớn bậc nhất Thái Lan, một chủ đề lớn đang thu hút sự chú ý của người hâm mộ bóng đá xứ sở chùa vàng - đó là "cuộc đua với Việt Nam trong 10 năm tới".
"Đã từng có giai đoạn, bóng đá Việt Nam phải sang học hỏi chúng ta về nhiều mặt, đặc biệt là đào tạo bóng đá trẻ. Trong những năm thập niên 2000 và đầu 2010, bóng đá Thái Lan tạo ra sự cảm giác rằng sẽ thống trị Đông Nam Á cả 10 năm tới.
Nhưng giờ đây, cảm giác đó là danh cho tuyển Việt Nam. Họ chứng tỏ thực lực hùng hậu từ tuyển quốc gia cho đến mọi cấp độ bóng đá trẻ. Cơ hội nào cho Thái Lan đây", một người hâm mộ mở màn cho cuộc tranh luận.
Fanpage Buriram Prankster, với hơn 200.000 người theo dõi cũng đang tải nhiều bài viết so sánh tương quan sức mạnh giữa 2 nền bóng đá Việt Nam - Thái Lan hiện tại, và rút ra kết luận:
"Bóng đá Thái Lan một thời khiến ai cũng phải sợ hãi. Nhưng giờ đây ông vua tuyệt đối của khu vực Đông Nam Á là Việt Nam, và họ có đủ thế hệ cầu thủ tài năng trong nhiều năm tới".
Điều khiến người hâm mộ Thái Lan cay đắng hơn cả, không phải những chức vô địch của Việt Nam ở các giải Đông Nam Á hiện tại, mà là thế hệ cầu thủ tài năng trải dài các nhóm tuổi.
"Hãy nhìn xem, họ tiến xa ở cả giải U23 châu Á lẫn U17 châu Á. 2 thế hệ cầu thủ này đủ đảm bảo cho tương lai 10 năm tới của bóng đá Việt Nam", một CĐV khác bình luận trên Pantip.
Đông đảo CĐV Thái Lan thể hiện sự đồng thuận với quan điểm này. Báo Thairath cũng thừa nhận rằng bóng đá trẻ hiện tại của Thái Lan là rất yếu, không thể sánh với "tầm cỡ châu lục" - điều mà Việt Nam đang đạt đến.
Xoay quanh các cuộc tranh luận, người hâm mộ Thái Lan chủ yếu vẫn lo lắng cho tương lai bóng đá nước nhà hơn. Nhiều ý kiến được đưa ra, cho rằng Liên đoàn Bóng đá Thái Lan (FAT) cần phải thay đổi triệt để cách thức đào tạo nhiều năm qua.
Và cũng có ý kiến cho rằng, đã đến lúc người Thái Lan phải thể hiện tinh thần cầu thị, học hỏi lại nền bóng đá 2 thập niên trước từng phải "cắp sách" noi theo chính họ.
Sau nhiều tuần đàm phán căng thẳng, giải bóng rổ nữ nhà nghề Mỹ (WNBA) đạt được thỏa thuận lao động tập thể (CBA) mới, mở ra bước ngoặt lớn về thu nhập cho các cầu thủ. Những ngôi sao hàng đầu, đặc biệt là Caitlin Clark, chứng kiến mức lương tăng đột biến.
Clark, người được Indiana Fever chọn ở vị trí số một kỳ tuyển chọn 2024, nhanh chóng trở thành gương mặt đại diện của giải đấu. Tuy nhiên, trong hai mùa đầu tiên, VĐV người Mỹ chỉ nhận khoảng 85.000 USD mỗi năm - con số bị đánh giá thấp so với giá trị thương mại và sức hút mà cô mang lại.
Phần lớn thu nhập của Clark đến từ các hợp đồng tài trợ bên ngoài sân đấu. Đáng chú ý, cô ký hợp đồng trị giá 28 triệu USD trong 8 năm với Nike.
Theo thỏa thuận mới, mức lương cơ bản của Clark sẽ tăng lên 528.000 USD vào năm 2026, tương đương mức tăng 521% so với năm 2025. Sự thay đổi này đến từ điều khoản đặc biệt mang tên "exceptional performance on initial contract" (thành tích xuất sắc trong hợp đồng tân binh).
Điều khoản này cho phép các cầu thủ tối đa hóa thu nhập ngay trong hợp đồng 4 năm đầu tiên. Đồng thời, nó cũng mở ra khả năng Clark chỉ còn thi đấu thêm một mùa theo hợp đồng tân binh trước khi đủ điều kiện ký gia hạn với mức lương cao hơn.
Những cầu thủ đủ điều kiện áp dụng điều khoản này là người giành danh hiệu cầu thủ hay nhất MVP hoặc được chọn vào đội hình tiêu biểu All-WNBA trong ba mùa đầu sự nghiệp - tiêu chí mà Clark được dự báo sẽ đạt được.
Không chỉ Clark, nhiều cầu thủ WNBA khác cũng hưởng lợi từ thỏa thuận mới. Aliyah Boston tăng lương từ 94.000 USD lên 574.000 USD, Paige Bueckers từ 80.000 USD lên 500.000 USD, còn Angel Reese từ 75.000 USD lên 350.000 USD.
Trong số này, Boston - đồng đội của Clark tại Indiana Fever - dự kiến trở thành cầu thủ hưởng lương cao nhất WNBA năm 2026. Xếp sau là Diamond Miller của Dallas, trong khi Clark đứng thứ ba.
Dù có bước tiến đáng kể, thu nhập của các ngôi sao WNBA vẫn còn cách rất xa so với các đồng nghiệp nam tại NBA. Ở mùa giải 2025-2026, trần lương của NBA lên tới 154,6 triệu USD mỗi đội, với mức lương trung bình khoảng 10,5 triệu USD mỗi cầu thủ và lương tối thiểu tân binh đã đạt 1,27 triệu USD.
Ngôi sao hưởng lương cao nhất giải là Stephen Curry của Golden State Warriors với khoảng 59,6 triệu USD mỗi năm. Xếp sau là Joel Embiid và Nikola Jokic, cùng nhận khoảng 55,2 triệu USD/mùa. Các tên tuổi khác như Giannis Antetokounmpo, Jimmy Butler, Anthony Davis hay Jayson Tatum cũng đều có thu nhập trên 54 triệu USD mỗi năm.
Khoảng cách này cho thấy dù WNBA đã có bước chuyển mình mạnh mẽ, bài toán thu nhập giữa hai giải bóng rổ hàng đầu thế giới vẫn còn rất lớn.