Trận đấu thuộc lượt hai bảng B trên sân Los Angeles hôm 18/6 diễn ra khá tẻ nhạt trong phần lớn thời gian. Bosnia & Herzegovina tiếp tục thể hiện lối chơi phòng ngự chặt chẽ từng giúp họ cầm hòa chủ nhà Canada ở trận mở màn. Đoàn quân Sergej Barbarez thậm chí có thời điểm chơi tự tin đầu hiệp hai với sự năng nổ của tài năng trẻ Kerim Alajbegovic và kinh nghiệm từ đội trưởng Edin Dzeko.
Tuy nhiên, thế cân bằng chỉ được duy trì đến phút 74. Bước ngoặt đến từ những điều chỉnh nhân sự của Yakin. Chỉ ít phút sau khi được tung vào sân, Johan Manzambi và Ruben Vargas lập tức tạo khác biệt. Từ một tình huống lộn xộn trong cấm địa, Vargas tạt bị chặn lại, nhưng bóng bật đến vị trí của Manzambi. Tiền vệ 20 tuổi vô-lê cận thành tung lưới Nikola Vasilj, mở tỷ số cho Thụy Sĩ.
Đó mới chỉ là khởi đầu cho màn trình diễn chói sáng của cầu thủ trẻ khoác áo CLB Freiburg. Manzambi ghi bàn chỉ với lần chạm bóng thứ tư kể từ khi vào sân. Anh cũng trở thành cầu thủ trẻ thứ ba của Thụy Sĩ từng ghi bàn tại World Cup, khi mới 20 tuổi 247 ngày.
Khó khăn tiếp tục chồng chất với Bosnia & Herzegovina ở phút 80. Trung vệ Tarik Muharemovic phạm lỗi với Breel Embolo trong tình huống tiền đạo Thụy Sĩ thoát xuống đối mặt thủ môn. Là cầu thủ cuối cùng còn lại trước khung thành, Muharemovic phải nhận thẻ đỏ trực tiếp.
Lợi thế hơn người nhanh chóng được Thụy Sĩ tận dụng. Phút 84, Manzambi tiếp tục góp dấu giày khi phối hợp với Embolo trước khi Vargas dứt điểm một chạm vào góc xa, nâng tỷ số lên 2-0.
Những phút bù giờ sau đó biến trận đấu vốn khan hiếm cơ hội thành một bữa tiệc bàn thắng. Phút 90, Vargas đi bóng xuống sát đường biên ngang rồi căng ngang cho Manzambi đệm bóng cận thành, hoàn tất cú đúp và nâng tỷ số lên 3-0. Tiền vệ này trở thành cầu thủ vào sân thay người trẻ nhất lập cú đúp tại World Cup, ở tuổi 20 và 247 ngày.
Màn trình diễn của Manzambi nhận được nhiều lời khen từ chuyên gia tuyển trạch Jacek Kulig. Ông nhận xét anh là “một trong những tiền vệ xâm nhập cấm địa thú vị nhất châu Âu” sau mùa giải ấn tượng cùng Freiburg.
Bosnia & Herzegovina vẫn kịp để lại dấu ấn ở phút bù. Vừa được tung vào sân ít phút, Ermin Mahmic vô-lê đẹp mắt đánh bại Gregor Kobel sau một quả phạt góc, ghi bàn đầu tiên cho đội tuyển quốc gia.
Tuy nhiên, đó chỉ là khoảnh khắc an ủi cho đại diện Balkan. Đến những giây cuối, Djibril Sow bị phạm lỗi trong cấm địa và trọng tài cho Thụy Sĩ hưởng phạt đền. Đội trưởng Granit Xhaka sút chìm về góc phải, ấn định chiến thắng 4-1 bằng cú đá cuối cùng của trận đấu.
Chiến thắng giúp Thụy Sĩ có bốn điểm sau hai lượt trận và vươn lên dẫn đầu bảng B. Đội bóng của Yakin tạo ra tổng cộng 2,01 bàn thắng kỳ vọng (xG), trong khi Bosnia & Herzegovina chỉ đạt 0,24 xG từ năm pha dứt điểm.
Thất bại cũng chấm dứt chuỗi chín trận bất bại của Bosnia & Herzegovina, đồng thời khiến họ phải đối mặt áp lực lớn trước lượt cuối gặp Qatar. Trong khi đó, Thụy Sĩ nắm lợi thế đáng kể trong cuộc đua giành vé vào vòng knock-out trước cuộc chạm trán đồng chủ nhà Canada.
Nguyễn Xuân Thành giành vé dự Asiad 2026 khi đoạt HCĐ quyền sáng tạo cá nhân nam. Châu Ngọc Tuyết Sang đứng hạng 7 quyền sáng tạo cá nhân nữ - vị trí vừa đủ để giành vé. Nguyễn Thị Loan (dưới 49 kg nữ) và Bạc Thị Khiêm (trên 67 kg nữ) cũng giành vé dù đều dừng chân ở tứ kết nội dung đối kháng.
Ở kỳ Asiad 2023, tuyển taekwondo Việt Nam tham dự với 8 VĐV và giành 3 HCĐ. Nhưng kỳ tranh tài sắp tới tại Nhật Bản, taekwondo Việt Nam chỉ còn 4 VĐV. Việc giảm tới một nửa lực lượng đến từ việc Asiad 2026 lần đầu căn cứ thành tích Giải Taekwondo châu Á 2026 để chọn VĐV tranh tài, gần tương tự như Olympic.
Nhưng sự sa sút không phải đến từ số lượng, mà là chất lượng. Ở Giải Taekwondo châu Á 2024 tại Đà Nẵng, taekwondo Việt Nam còn giành được 1 HCV của Bạc Thị Khiêm (67 kg nữ) cùng 2 HCĐ ở nội dung đối kháng.
Còn ở giải đấu tại Mông Cổ năm nay là con số 0 tròn trĩnh. Bạc Thị Khiêm dù rất nỗ lực nhưng chỉ là cái bóng của chính mình so với 2 năm trước. Tương tự Nguyễn Thị Loan - niềm hy vọng thay thế cho Trương Thị Kim Tuyền đã giải nghệ - cũng không thể hiện được nhiều.
Các VĐV còn lại của đội tuyển đối kháng thậm chí còn dừng chân sớm ở vòng 32 hoặc vòng 16, ngay cả với hai nhà đương kim vô địch SEA Games 33 Nguyễn Hồng Trọng (54 kg nam) và Trần Thị Ánh Tuyết (57 kg nữ). Sân chơi châu Á đã ngày một quá tầm thì càng khó mơ giành vé trở lại Olympic sau hai lần vắng mặt ở Rio 2016 và Paris 2024.
Nội dung quyền biểu diễn cũng cho thấy khoảng trống thế hệ sau khi lớp cựu binh lớn tuổi và chuyển sang thi đấu ở lứa U40 vốn không có tên tại Asiad 2026. Nguyễn Xuân Thành hay Châu Ngọc Tuyết Sang giành vé đến Nhật Bản, nhưng để cạnh tranh thành tích cũng là rất khó.
Taekwondo Việt Nam đã thuê chuyên gia Erfan Heydari (Iran) huấn luyện cho đội tuyển đối kháng nam từ đầu năm 2025 với kỳ vọng sự đột phá về thành tích. Nhưng chỉ sau 1 năm gắn bó, chuyên gia Erfan Heydari đã chia tay taekwondo Việt Nam sau SEA Games 33.
Cho đến Giải Taekwondo châu Á 2026 vừa qua, đội đối kháng nam vẫn tập cùng chuyên gia Hàn Quốc của đội nữ trong lúc chờ quyết định tiếp theo của Liên đoàn Taekwondo Việt Nam (VTF) lẫn Cục Thể dục Thể thao (TDTT). Chọn lựa chuyên gia Iran vẫn là mục tiêu mà VTF hướng đến, nhưng vẫn phải chờ ý kiến của Cục TDTT.
Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký VTF Nguyễn Thanh Huy chia sẻ: "Ngày 9 và 10-6 tới, Ban Thường vụ VTF sẽ ra Hà Nội làm việc với Cục TDTT để xem hướng đầu tư thế nào, chứ cứ kiểu "mò cua trong hang" rồi thả ra đấu thì không thể có thành tích được".
Ông Huy cho biết Trung Quốc là một trong những nước mạnh nhất về taekwondo ở châu Á nhưng cũng thuê chuyên gia Iran. Hiện có khoảng 5 - 6 nước thuê chuyên gia Iran huấn luyện. Vì vậy taekwondo Việt Nam cần bàn với Cục TDTT trong việc tiếp tục thuê chuyên gia Iran.
Arsenal ra sân với đội hình mạnh nhất, bất chấp phía trước là chuyến hành quân đầy giông bão tới sân của Atletico Madrid ở lượt đi bán kết Champions League. HLV Mikel Arteta không cho phép mình mạo hiểm. Arsenal cần chiến thắng, thậm chí là một chiến thắng đậm, trong bối cảnh cuộc đua vô địch Ngoại hạng Anh có thể được định đoạt bằng hiệu số bàn thắng bại.
Tuy nhiên, những gì "Pháo thủ" thể hiện lại khá nhạt nhòa. Sức tấn công của họ thiếu sắc bén và ý tưởng trong phần lớn thời gian hiệp một. Chủ nhà chỉ tung ra vỏn vẹn ba cú dứt điểm, với chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) khiêm tốn 0,08. Newcastle mới là đội chơi chủ động hơn, với chín lần uy hiếp khung thành và xG đạt 0,35.
Trong thế trận bế tắc, Arsenal buộc phải tìm kiếm khác biệt từ những tình huống cố định - và họ đã làm được. Phút 9, từ quả phạt góc bên cánh phải, Noni Madueke không treo bóng như thường lệ mà phối hợp ngắn cùng Kai Havertz. Tiền đạo người Đức xử lý hai nhịp trước khi nhả bóng ra tuyến hai, vừa tầm để Eberechi Eze băng lên tung cú sút chân phải. Bóng đi xoáy, găm thẳng vào góc xa khung thành, khiến pha bay người của thủ môn Nick Pope chỉ còn mang tính tô điểm cho siêu phẩm.
Bàn mở tỷ số này tiếp tục cho thấy sự lợi hại của Arsenal ở các tình huống cố định. Tính riêng tại Ngoại hạng Anh mùa này, họ đã lập kỷ lục về số bàn thắng từ phạt góc trong một mùa giải (17 bàn), đồng thời cũng là đội ghi nhiều bàn mở tỷ số từ phạt góc nhất (10 bàn). Đáng chú ý, Arsenal mới chỉ có hai bàn xuất phát từ các quả phạt góc phối hợp ngắn, và cả hai đều được ghi vào lưới Newcastle.
Thế trận tẻ nhạt tiếp tục kéo dài sang hiệp hai. Dù nắm lợi thế dẫn bàn, Arsenal vẫn không thể cải thiện đáng kể chất lượng lối chơi. Trên khán đài Emirates, không ít cổ động viên lắc đầu ngán ngẩm trước sự bế tắc của đội nhà, bầu không khí vì thế cũng thiếu đi sự cuồng nhiệt thường thấy.
Khoảnh khắc hiếm hoi khiến sân đấu bùng lên đến ở phút 74, khi Martin Odegaard chuyền dài vượt tuyến cho Viktor Gyokeres băng xuống. Thủ môn Nick Pope băng ra rất xa ngoài vòng cấm, nhưng lại phá bóng hụt và buộc phải phạm lỗi với tiền đạo Arsenal. Dù vậy, trọng tài chỉ rút thẻ vàng, khi tình huống diễn ra cách khung thành khoảng 40 mét và vẫn còn trung vệ Malick Thiaw có thể bọc lót.
Những phút cuối trở thành quãng thời gian thử thách bản lĩnh của đội chủ nhà. Newcastle dâng cao đội hình, liên tục nhồi bóng bổng vào vòng cấm, khiến hàng thủ Arsenal nhiều phen chao đảo. Chỉ đến khi trọng tài Samuel Barrott thổi hồi còi mãn cuộc, nỗi lo mới được giải tỏa. Bên đường biên, HLV Mikel Arteta liên tục đấm tay vào không khí đầy phấn khích, trong khi các cầu thủ Arsenal ôm chầm lấy nhau, ăn mừng chiến thắng nhọc nhằn nhưng vô cùng ý nghĩa.
Với chiến thắng tối thiểu 1-0, "Pháo thủ" trở lại đỉnh bảng Ngoại hạng Anh với 73 điểm, nhiều hơn Man City ba điểm nhưng đã thi đấu nhiều hơn một trận. Dẫu vậy, niềm vui của chủ nhà không trọn vẹn khi Kai Havertz, Eberechi Eze đều gặp vấn đề và phải rời sân sớm, để lại nỗi lo không nhỏ trước chặng đường quyết định của mùa giải.
Chủ tịch Perez có vẻ khá thoải mái khi trút cơn thịnh nộ trước các ống kính truyền thông. Phẫn nộ trước những tin đồn ác ý bôi nhọ tình trạng sức khỏe của mình, ông đã xuất hiện trước công chúng với một diện mạo chưa từng thấy trước đây. Đúng như dự đoán, bài phát biểu của Perez lập tức gây bão truyền thông và bị chính trị hóa.
Tôi biết rất rõ một Real mà Perez từng tiếp quản 26 năm trước, và cả nguồn sức mạnh phi thường giúp ông vực dậy CLB. Tôi cũng như bao người khác, đều thấy rõ vị thế toàn cầu mà Real có được ngày nay. Di sản của Perez là không thể bàn cãi, xét ở cả thể thao lẫn thể chế: những danh hiệu, các công trình thế kỷ, doanh thu, và danh tiếng quốc tế... Ông không cần phải tốn chút công sức nào để chứng minh vị thế của mình. Thời gian sẽ tự khắc làm điều đó.
Vì vậy, màn đăng đàn vừa qua của Perez trở nên hoàn toàn thừa thãi. Cả việc công bố một cuộc bầu cử mới khi nhiệm kỳ vẫn còn gần ba năm cũng vậy. Perez là người hiểu rõ các hội viên bầu cử (socio) của Real hơn ai hết, do đó, ông thừa biết rằng mình chắc chắn có được những lá phiếu của họ. Thậm chí, tôi không biết bất kỳ một CĐV Real nào mà lại không lo lắng về người sẽ kế nhiệm Perez khi thời khắc ấy đến.
Real đại diện cho quyền lực, và thẳng thắn mà nói, Perez cũng vậy. Ý niệm đó đã hằn sâu vào tâm trí công chúng và không cần phải tô đậm thêm. Việc xuất hiện chỉ để phô diễn "cơ bắp" doanh nghiệp hay khoe khoang về các thành tựu bóng đá lại là một biểu hiện của sự yếu thế đầy bất ngờ ở một người đàn ông quyền lực đến vậy.
Là vùng đất của những đam mê bất tận, nên bản chất đặc thù của bóng đá luôn đi liền với sự phóng đại. Và Real vừa là người hưởng lợi, vừa là nạn nhân của những thái cực đó. Người ta tâng bốc quá đà khi họ thắng, và dìm họ xuống tận cùng khi họ thua. Những điều đó tự nhiên như hơi thở. Real nắm giữ thực tế, còn báo chí nắm giữ ngôn từ. Lao vào một cuộc chiến bằng lời nói khi các dữ kiện thực tế chưa đủ quả là một ý tưởng tồi. Đặc biệt là khi họ chẳng thiếu những thành công để phô bày. Những danh hiệu luôn đi kèm với kỳ vọng lớn lao, đấy luôn là một phần tất yếu trong sự vĩ đại và không thể tách rời khỏi lịch sử Real.
Vụ bê bối Negreira - một scandal rúng động - là không đủ cơ sở để khẳng định rằng Real đã bị "cướp" mất 7 chức vô địch La Liga trong những năm qua. Hay việc năm nay họ bị cướp mất 17 điểm, nhiều hơn ba điểm so với khoảng cách 14 điểm đang kém Barca hiện tại. Những trận đối đầu gần đây đã phơi bày một sự chênh lệch về mặt bóng đá, hoàn toàn tương thích với những gì bảng xếp hạng đang phản ánh. Trong bóng đá, mọi tranh luận phải được định đoạt trên sân cỏ. Và khi thất bại, người ta sẽ bắt tay nhau như lời những khúc ca truyền thống xưa cũ. Sau đó, gom góp lòng tự tôn để hướng tới cơ hội kế tiếp. Đáng lẽ phải vậy.
Đúng là mỗi năm, một phòng thay đồ sẽ phải đối mặt với ít nhất một cuộc chiến. Thứ khó hiểu là tại sao dấu hiệu cảnh báo sớm về một cuộc tranh cãi kéo dài suốt hai ngày (giữa Fede Valverde và Aurelien Tchouameni) lại không có một ai đứng ra ngăn chặn. Sự thờ ơ tập thể đó, sự thiếu vắng vai trò lãnh đạo đó, thứ đã để cho xung đột leo thang, phản ánh rõ nét về hai năm trắng tay các danh hiệu lớn của Real hơn bất kỳ thông cáo báo chí nào. Bởi lẽ, sức mạnh của một tập thể được duy trì bằng tình bạn và tình đồng đội. Nghĩa là khi các cầu thủ được chơi cạnh một người mà họ tin tưởng, điều ấy sẽ giúp mọi tập thể trở nên mạnh mẽ hơn.
Trong lần thứ hai xuất hiện để giải trình, lần này là trên kênh truyền hình La Sexta với mục đích giảm thiểu thiệt hại rõ rệt, Perez tỏ ra bình tĩnh hơn. Nhưng khi được hỏi về việc đón nhận những lời chỉ trích sau buổi họp báo trước đó thế nào, ông chỉ tay vào điện thoại và trả lời rằng mình chỉ nhận được những tin nhắn chúc mừng. Có lẽ, chính những kẻ nịnh hót, những kẻ kéo Perez ra khỏi thực tại để đổi lấy một chiếc ghế VIP trên khán đài danh dự, mới là vấn đề lớn nhất của ông.
Perez chẳng cần phải tốn một viên đạn nào để giữ vững chiếc ghế chủ tịch. Và ông có thể hoàn toàn yên tâm, bởi không một ai có thể tước đoạt Real khỏi tay các hội viên. Vì đứng sau họ là lịch sử, là các điều lệ, và là một Real vĩ đại mà chính ông đã tự tay gây dựng.