Thông tin từ UBND đặc khu Cô Tô cho biết lực lượng chức năng cùng ngư dân địa phương đã tìm thấy anh Lê Văn Bền (58 tuổi, quê Ninh Bình), ngư dân mất tích cuối cùng trong vụ chìm tàu cá xảy ra trên vùng biển Cô Tô.
Theo thông tin ban đầu, sức khỏe của anh Bền hiện ổn định sau nhiều giờ trôi dạt trên biển. Như vậy, toàn bộ 4 thuyền viên trong vụ chìm tàu cá tại Cô Tô đều đã được cứu sống an toàn.
Trước đó, như Thanh Niên đã thông tin, khoảng 1 giờ ngày 9.5, thuyền câu do ông Nguyễn Văn Tùng (58 tuổi, trú khu 4, đặc khu Cô Tô) làm chủ, khi đang khai thác thủy sản thì gặp sự cố bục thuyền, nước tràn vào khiến phương tiện bị chìm.
Thời điểm xảy ra vụ chìm tàu cá, trên thuyền có 4 người gồm ông Nguyễn Văn Tùng, ông Nguyễn Mạnh Hùng (25 tuổi, quê Thanh Hóa), ông Lê Văn Út (36 tuổi, quê Cần Thơ) và ông Lê Văn Bền. Vị trí tàu cá gặp nạn được xác định cách Cô Tô khoảng 7 hải lý.
Theo lời kể của ông Nguyễn Văn Tùng, khi tàu cá bị chìm, cả 4 ngư dân đã rời thuyền và trôi dạt trên biển. Sau đó, 3 người gồm ông Tùng, ông Hùng và ông Út được một tàu cá phát hiện, cứu vớt kịp thời. Riêng anh Lê Văn Bền mất tích nhiều giờ trên biển.
Ngay sau vụ chìm tàu cá, Đảng ủy và UBND đặc khu Cô Tô đã huy động lực lượng chức năng phối hợp cùng ngư dân triển khai tìm kiếm xuyên đêm. Bộ Tư lệnh Vùng Cảnh sát biển 1 cũng điều động lực lượng hỗ trợ công tác cứu nạn.
Qua vụ việc chìm tàu cá tại Cô Tô, cơ quan chức năng tiếp tục khuyến cáo người dân và ngư dân cần thường xuyên theo dõi diễn biến thời tiết trước khi ra khơi; tuyệt đối không chủ quan trước các hiện tượng thời tiết cực đoan, bất thường trên biển để hạn chế rủi ro, đảm bảo an toàn tính mạng và tài sản.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Vụ cướp ngân hàng ở Gia Lai: Làm rõ nguồn súng đạn, ý định mua ma túy để 'rửa tiền'

Sáng 26.5, TAND tỉnh Gia Lai mở phiên tòa xét xử sơ thẩm đối với Phạm Anh Tài (36 tuổi, ở phường Kon Tum, tỉnh Quảng Ngãi) và Lê Văn Ân (35 tuổi, ở phường Đăk Cấm, tỉnh Quảng Ngãi) về hành vi dùng súng cướp ngân hàng xảy ra trên địa bàn.
Tại phần xét hỏi, Hội đồng xét xử tập trung làm rõ quá trình chuẩn bị gây án, nguồn gốc súng đạn cũng như việc các bị cáo tìm cách "rửa tiền" sau vụ cướp.
Đối với Phạm Anh Tài, cáo trạng xác định bị cáo giữ vai trò chủ mưu trong vụ cướp. Hội đồng xét xử đã yêu cầu Tài làm rõ số súng đạn và việc mua ma túy để "rửa tiền".
Tài khai nhận trong thời gian trốn truy nã từ giữa năm 2023, Tài mua 4 khẩu súng cùng nhiều viên đạn, hộp tiếp đạn để cất giấu sử dụng. Đến tháng 3.2025, Tài nhờ người quen đứng tên mua một căn nhà cấp 4 tại xã Chư Păh (tỉnh Gia Lai) để làm nơi lẩn trốn và cất giấu số vũ khí này.
Tại tòa, Tài khai trong thời gian trốn truy nã luôn đeo khẩu trang khi ra ngoài để tránh bị phát hiện.
Khi biết Ân cũng đang bị công an truy tìm, Tài rủ Ân về sống cùng rồi lên kế hoạch cướp ngân hàng. Tài nhiều lần dẫn Ân đi khảo sát phòng giao dịch, hướng dẫn Ân tập bắn súng K54, thống nhất cách gây án và phi tang dấu vết.
Để chuẩn bị cho vụ cướp, Tài bán dây chuyền vàng lấy 28 triệu đồng, đưa cho Ân 10 triệu đồng mua các vật dụng phục vụ gây án. Trước ngày cướp, Tài chuẩn bị sẵn 2 khẩu súng K54 và K59 đã lên đạn, trực tiếp giao cho Ân sử dụng.
Chiều 19.1.2026, khi xông vào phòng giao dịch ngân hàng, Tài cầm súng khống chế nhân viên rồi trèo qua quầy gom tiền ném ra ngoài cho Ân bỏ vào ba lô trước khi cả hai tẩu thoát.
Sau vụ cướp, Tài cùng Ân vào TP.HCM mua vàng để "rửa tiền". Tài khai đã mua 5 chỉ vàng trị giá 84 triệu đồng rồi bán lại, sau đó dùng 42 triệu đồng mua xe đạp trợ lực điện và tiếp tục mua vàng nhằm che giấu nguồn gốc tài sản.
Đáng chú ý, tại phiên tòa, Tài khai còn có ý định dùng tiền cướp được để mua ma túy nhằm tiếp tục "rửa tiền". Theo lời khai, bị cáo được người quen giới thiệu số điện thoại của một người bán ma túy đá để giao dịch.
Tuy nhiên, Tài cho rằng đã bị người bán ma túy lừa mất 700 triệu đồng. Đến chiều 5.2.2026, Tài ra đầu thú và giao nộp 4 khẩu súng cùng nhiều viên đạn, hộp tiếp đạn cho cơ quan điều tra.
Bị cáo Tài cho biết rất ăn năn về hành vi của mình. Ngoài ra bị cáo Tài cũng đề nghị Hội đồng xét xử xem xét giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo Lê Văn Ân để sớm có cơ hội tái hòa nhập cộng đồng vì cho rằng Ân làm theo sự chỉ đạo của mình.
Theo cáo trạng, Lê Văn Ân tham gia cùng Tài lên kế hoạch cướp Phòng giao dịch Trà Bá thuộc Vietcombank Gia Lai.
Trả lời câu hỏi của Hội đồng xét xử, Ân cho biết đã từng từ chối đề nghị cướp ngân hàng của Tài vì lý do tại Việt Nam chưa có vụ cướp nào thành công. Tuy nhiên sau nhiều lần được Tài thuyết phục và thiếu tiền trả nợ, Ân đã đồng ý.
Trước khi cướp ngân hàng, Ân được Tài hướng dẫn sử dụng súng K54, tập bắn súng và nhiều lần cùng Tài đến khảo sát chi nhánh ngân hàng để theo dõi quy luật hoạt động.
Để chuẩn bị gây án, cả hai sử dụng 2 xe máy Exciter làm phương tiện di chuyển; chuẩn bị xẻng, đinh, ván gỗ, xăng, quần áo ngụy trang và nhiều vật dụng nhằm che giấu dấu vết. Ân còn tháo trộm biển số xe của người dân để gắn vào xe đi cướp.
Theo cáo trạng, Ân cùng Tài đào hố tại khu vực đồi thông gần Biển Hồ để chôn giấu phương tiện sau khi gây án. Trước ngày cướp, cả hai còn đốt quần áo, biển số và nhiều bộ phận xe máy để phi tang.
Chiều 19.1.2026, Ân mặc đồ ngụy trang, cầm súng K54 do Tài đưa, cùng xông vào phòng giao dịch ngân hàng. Tại đây, Ân dùng súng uy hiếp bảo vệ và những người có mặt để Tài trèo qua quầy gom tiền.
Sau khi cướp được tiền, cả hai bỏ trốn vào TP.HCM. Tại tòa, Ân khai do lo sợ ngân hàng kiểm soát số seri tiền nên đã đem tiền đi mua vàng rồi bán lại, sau đó tiếp tục mua vàng nhằm rửa tiền và tránh bị phát hiện.
Tuy nhiên, do mua bán vàng bị thua lỗ nên Ân mang tiền về cho vợ là chị T.T.T.L và nói là tiền đòi nợ được. Ngoài 70 triệu đồng đưa trực tiếp cho vợ, Ân còn giấu 830 triệu đồng trong các hộp bánh của một giỏ quà tết để đưa về nhà.
Sau đó, người thân phát hiện số tiền bất thường nên đã tự nguyện giao nộp 885 triệu đồng cho cơ quan điều tra. Ngày 4.2.2026, Ân bị công an bắt giữ.
Khi được nói lời sau cùng, bị cáo Tài mong rằng cho mình cơ hội bán căn nhà đang sở hữu để khắc phục số tiền đã mất khi mua ma túy. Riêng bị cáo Ân cho biết do hoàn cảnh khó khăn nên tham gia gây án, mong Hội đồng xét xử xem xét giảm án để bị cáo sớm được về với mẹ già, con nhỏ.
Tin Gốc: Thanh Niên

Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV) vừa báo cáo phương án chuyển giao khai thác giữa sân bay Tân Sơn Nhất và sân bay Long Thành, với mục tiêu từng bước đưa Long Thành thành trung tâm trung chuyển hàng không quốc tế của khu vực TP HCM.
Giai đoạn đầu, từ khi Long Thành khai thác thương mại đến khoảng cuối tháng 3/2027, toàn bộ các chuyến bay quốc tế đường dài, gồm cả vận tải hàng hóa, sẽ được chuyển từ Tân Sơn Nhất sang Long Thành. Lượng khách quốc tế qua Long Thành dự kiến chiếm khoảng 19% tổng sản lượng khu vực TP HCM.
Giai đoạn tiếp theo, từ cuối tháng 3/2027 đến hết năm 2030, các chuyến bay quốc tế còn lại sẽ tiếp tục được chuyển sang Long Thành, trừ các chặng ngắn dưới 1.000 km do các hãng hàng không Việt Nam khai thác. Ngay trong năm 2027, mục tiêu là Long Thành đảm nhận trên 90% lượng khách quốc tế của khu vực TP HCM.
Sau năm 2030, toàn bộ các chuyến bay quốc tế thường lệ sẽ chuyển sang khai thác tại Long Thành, tạo nền tảng hình thành trung tâm vận tải hàng không trung chuyển quốc tế. Trong khi đó, sân bay Tân Sơn Nhất sẽ tập trung khai thác các chuyến bay nội địa và các chuyến bay quốc tế không thường lệ, chuyến bay thuê chuyến.
Để chuẩn bị vận hành, ACV đã thành lập Cảng hàng không quốc tế Long Thành với tư cách chi nhánh cấp I và các đơn vị trực thuộc về dịch vụ hàng hóa, nhiên liệu. Đơn vị cũng xây dựng kế hoạch đào tạo nhân lực, tổ chức làm việc thực tế tại Tân Sơn Nhất để tích lũy kinh nghiệm trước khi khai thác thương mại.
ACV cũng đã ký hợp đồng tư vấn với liên danh Incheon Airport gồm Incheon International Airport Corporation và Công ty PIF để hỗ trợ hoàn thiện kế hoạch thử nghiệm, chuyển giao khai thác và cập nhật dự báo sản lượng. Sau khi phương án phân chia khai thác giữa hai sân bay được cấp có thẩm quyền phê duyệt, ACV sẽ phối hợp với các bên liên quan để triển khai đồng bộ.
Tin Gốc: Vnexpress

Biết con bị não bẩm sinh từ trong bụng mẹ, nhiều người khuyên bỏ con nhưng ông Nguyễn Văn Mạnh vẫn quyết định giữ lại. Hơn một thập kỷ lênh đênh trên sông Sài Gòn, người cha ấy chắt chiu từng vỏ lon 200 đồng để đổi lấy tiền thuốc cho đứa con gái 26 tuổi nhưng chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg.
Buổi sáng đầu tháng 4.2026, chúng tôi tìm đến "nhà" của ông Nguyễn Văn Mạnh. Đó là chiếc ghe cũ rộng chưa đầy 5 m2 neo dưới chân cầu Bình Lợi. Trưa nắng gắt, ông Nguyễn Văn Mạnh lui cụi bên chiếc bếp ga mini đã hoen rỉ. Ngồi trong ghe là chị Nguyễn Thị Kiều Loan (26 tuổi) - con gái của ông Mạnh.
Chị Loan mắc bệnh não bẩm sinh, chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg. Chị không thể giao tiếp hay đi lại như người bình thường. Mọi sinh hoạt từ tắm rửa, vệ sinh đến ăn uống của chị đều gói gọn trong đôi tay gầy guộc của người cha. Đôi mắt ngây dại nhưng khuôn mặt luôn nở nụ cười vô hồn khi thấy cha bưng bát cơm đến gần.
Trước khi trở thành "cư dân" trên sông Sài Gòn, ông Mạnh từng có những ngày tháng bám trụ bằng nghề bán vé số. Song, một tháng tiền thuê trọ và điện nước ngốn vài triệu đồng, trong khi mỗi ngày đi mòn gót, ông cũng chỉ lời được 100.000 - 200.000 đồng.
"Tiền đâu mà đóng nổi. Bán vé số mà mang con theo thì người ta nói mình ác. Nhưng để nó ở nhà một mình thì quá nguy hiểm, không ai lo", ông Mạnh nhớ lại lý do chọn lênh đênh trên sông Sài Gòn cách đây 15 năm.
Chiếc ghe cũ trở thành mái nhà và cũng là phương tiện mưu sinh duy nhất của hai cha con. Mọi đồ dùng trong "nhà" đều có tuổi đời bằng đúng thời gian họ lênh đênh. Tài sản quý giá nhất trên ghe là chiếc điện thoại cũ, là vật dụng duy nhất để ông Mạnh liên lạc với người vợ đang đi làm thuê ở nơi xa, mỗi tháng mới về thăm một lần.
Cuộc sống của hai cha con thuận theo con nước, lục bình trôi tới đâu, ghe trôi tới đó. Công việc chính của ông là vớt ve chai dọc mạn sông. Mỗi chiếc vỏ lon vớt lên bán được 200 đồng. Một ngày làm việc miệt mài giúp ông Mạnh kiếm được khoảng 70.000 - 80.000 đồng. Số tiền đó phải co kéo cho đủ tiền ăn của hai người.
Gánh nặng lớn nhất không nằm ở bữa cơm mỗi ngày, mà là khoản 2 triệu đồng tiền thuốc hằng tháng của chị Loan. Căn bệnh não bẩm sinh khiến chị bị chảy máu cam liên tục nếu không được uống thuốc đều đặn. Có những đợt trong túi hết tiền, ông Mạnh đành mang chiếc điện thoại đi cầm cố để có tiền mua thuốc cho con.
Khi chúng tôi hỏi về khó khăn của ông khi sống trên sông Sài Gòn, ông Mạnh kể rằng nỗi sợ lớn nhất đời ông là việc con gái bị sóng đánh rớt xuống sông. "Có lần một chiếc ca nô chạy qua tạo sóng quá mạnh, hất văng con tôi xuống sông". May mắn ông cứu kịp, nhưng từ đó, dù là lúc ăn hay nằm ngủ trong lòng ghe, chị Loan luôn phải mặc chiếc áo phao màu xanh sờn cũ.
Niềm an ủi lớn nhất trong cuộc đời ông Mạnh chính là tiếng cười của con gái. Suốt 26 năm qua, kể từ khi chị Loan chào đời với chẩn đoán não bẩm sinh, ông Mạnh hiếm khi thấy con khóc.
"Từ ngày nó đẻ ra tới giờ, kiếm tiếng khóc của nó cũng khó. Nó cười không à...", ông Mạnh nói, mắt không rời khỏi con.
Giây phút biết con không thể vẹn tròn như bao đứa trẻ khác, nỗi đau xót ấy cứ âm ỉ, cắt cứa vào gan ruột của người cha suốt mấy mươi năm. Ngày ngày nhìn con gái cười thơ dại, ông vừa thương con đến thắt lòng, vừa tự trách bản thân vì chẳng thể cho con một cơ thể lành lặn.
Tiếng cười thơ dại ấy vừa là niềm an ủi, vừa là nỗi đau thắt lòng của người cha. Những lúc mệt mỏi, ông Mạnh lại ngồi tâm sự với con. Người con gái ấy không hiểu lời cha nói, nhưng chị đáp lại bằng nụ cười.
"Nhìn nó cười mình cũng đỡ buồn", ông nói. Có lẽ đây là thứ ngôn ngữ duy nhất duy trì sợi dây liên kết giữa hai cha con.
Bản thân ông Mạnh cũng đang bị bệnh thận. Nhưng ông chọn chữa cho con trước, chữa cho mình sau. Đã 8 năm ông chưa về quê vì tiền ăn còn không đủ, lấy đâu ra tiền tàu xe.
Mỗi tối, khi TP.HCM lên đèn rực rỡ, chiếc ghe nhỏ lại lặng lẽ neo đậu dưới chân cầu Bình Lợi. chị Loan nằm ngủ trong lòng thuyền, còn ông Mạnh trải chiếc võng ra mạn, nhìn sóng nước dập dềnh.
Ước mong duy nhất của người cha nghèo lúc này không phải là sự giàu sang, mà chỉ mong trời Phật cho sức khỏe để sống tiếp, vì "mình chết đi rồi thì ai lo cho con". Câu hỏi ấy rơi vào thinh lặng của dòng sông Sài Gòn, đau đáu dưới những nhịp cầu.
Tin Gốc: Thanh Niên

