Sau lùm xùm sai phạm coi thi ở điểm thi THPT chuyên Tuyên Quang, Bộ trưởng Bộ GD-ĐT cho rằng cần tiếp tục hoàn thiện để hướng tới một kỳ thi an toàn, chất lượng, hiệu quả; đồng thời đề nghị các sở GD-ĐT “hiến kế”.
Đó là câu hỏi được rất nhiều người dân quan tâm khi chỉ còn khoảng 5 tháng nữa, siêu Cảng hàng không quốc tế Long Thành sẽ chính thức đưa vào khai thác thương mại, hoạt động song song cùng sân bay Tân Sơn Nhất.
Nghiên cứu mới đây chỉ ra cả Trung Quốc lẫn Philippines đều tăng cường hoạt động ở khu vực quanh bãi cạn Scarborough – một “tiền đồn” trên Biển Đông.
Tin Gốc: Thanh Niên

Anh Minh Trí trước đây làm việc ở bộ phận hậu mãi, hỗ trợ khách sau bán hàng trong công ty chuyên về sản phẩm tinh dầu. Nhiều lần liên hệ khách tìm hiểu lý do vì sao họ "một đi không trở lại", anh Trí nhận thấy vấn đề không phải ở sản phẩm mà vì khách… quên châm tinh dầu.
"Thường ở những doanh nghiệp, cửa hàng hiện nay không có nhân viên nào chịu trách nhiệm trực tiếp cho việc đảm bảo tinh dầu luôn được châm đầy. Việc này được nhân viên bộ phận khác như lễ tân, vệ sinh... kiêm nhiệm nên tình trạng quên thường xuyên xảy ra", anh Trí nhận định.
Tinh dầu nước hoa là chất hương cô đặc, nồng nàn nhất, là cốt hương cơ bản để tạo nên nước hoa. Tại Việt Nam, trong khoảng 10 năm trở lại đây, tinh dầu nước hoa được dùng như liệu pháp trị liệu bằng mùi hương, giúp tinh thần thư giãn, giảm đau, mệt mỏi...
Chỉ với một lý do "hay quên" của khách hàng như thế mà 9 năm trước, anh quyết định từ bỏ công việc ổn định, khởi nghiệp "cho thuê mùi hương" với thương hiệu Omscent - cung cấp dịch vụ cho thuê máy khuếch tán và tinh dầu nước hoa ở phường Chánh Hưng, TP.HCM (quận 8 cũ).
Tùy theo nhu cầu, anh Trí tư vấn các mùi hương để khách chọn lựa. Sau đó, anh cử người thi công, lắp đặt máy khuếch tán tinh dầu và bảo dưỡng định kỳ 1- 2 tuần/lần. Anh Trí chọn loại máy phun tinh dầu trực tiếp không dùng máy khuếch tán bằng hơi nước, hạn chế tạo môi trường ẩm thấp, dễ sinh sôi vi khuẩn, bảo dưỡng, châm tinh dầu định kỳ 1 - 2 tuần/lần.
Anh Trí gọi công việc của mình hiện tại là cung cấp "giải pháp tiếp thị bằng mùi hương" - giúp khách hàng định vị thương hiệu, tạo nét đặc trưng riêng của mình bằng mùi hương đặc trưng.
Theo anh Trí, mùi hương có sức cuốn hút và gây ấn tượng sâu đậm. Trước cái bắt tay hay chạm mặt đối tác, mùi hương là thứ khách hàng được cảm nhận đầu tiên khi bước vào một văn phòng, cửa hàng...
Anh lấy ví dụ, nhà hàng RuNam định vị mùi hương theo phong cách tinh tế, sang trọng, trong khi cửa hàng Minh Tuấn Mobile ở TP.HCM lại muốn một mùi hương nhẹ tạo sự thoải mái cho khách hàng.
Trong quá trình gặp gỡ doanh nghiệp, anh Trí còn nhận thấy mùi hương còn tác động đến tinh thần làm việc của nhân viên. "Ban lãnh đạo Tập đoàn VNG đã rất chú trọng điều này, họ mong muốn môi trường làm việc có mùi hương chuyên nghiệp, thoải mái với 3 mùi cho 3 không gian làm việc khác nhau. Mùi midnight Arabian dành cho không gian sảnh với tông gỗ ấm áp; mùi sweet rain thì nhẹ nhàng thanh mát và mùi serect wonderland tạo sự ngọt ngào", anh Trí nói.
Anh Minh Trí thừa nhận, giải pháp mùi hương của mình không phải là "hàng thiết yếu". Thậm chí nhiều doanh nghiệp chưa biết về vai trò của mùi hương đối với khách hàng, nhân viên. Thời điểm dịch Covid-19 bùng phát với nhiều khó khăn, có lần anh Trí nghĩ đến việc nên dừng lại.
Nhưng có lẽ cái duyên của anh với mùi hương đã níu chân. Không dám tự nhận bản thân là chuyên gia mùi hương, nhưng anh Trí biết rõ sự nhạy cảm về khứu giác của mình. "Từ hồi còn làm thuê, tuy không phải là chuyên gia nhưng tôi thường được cấp trên cho ngửi thử những mùi mới của công ty để đưa ra đánh giá", anh Trí chia sẻ.
Hiện tại, kho tinh dầu nhập khẩu Thái Lan của anh có đến 200 mùi hương khác nhau, chưa kể những mùi hương đó còn được anh nghiên cứu, kết hợp với nhau tạo ra mùi đặc trưng, phù hợp với yêu cầu hoặc "gu" của khách hàng.
Từ niềm đam mê của bản thân cộng với bài học đắt giá về "tâm lý hay quên" của khách, anh Trí hy vọng giải pháp mùi hương của mình có thể giúp doanh nghiệp xây dựng bản sắc thương hiệu thông qua khứu giác - giác quan nhạy cảm, giúp ghi nhớ mạnh mẽ trong số các giác quan của người.
Sau đại dịch, cộng đồng có xu hướng quan tâm đến sức khỏe nhiều hơn. Giải pháp mùi hương của anh Trí chạm đến những phòng gym, phòng yoga, spa trị liệu... Những chiếc máy khuếch tán của anh Trí có mặt ở những căn phòng ngủ nhỏ chỉ 10 m2 cho đến những văn phòng, công ty rộng đến 10.000 m2.
Đặc biệt, ban lãnh đạo công ty sẽ trực tiếp đi khảo sát lắp đặt, tư vấn mùi hương kết hợp giới thiệu không gian cũng như sản phẩm của khách hàng. Diễn viên Huy Khánh, một trong 3 cổ đông của thương hiệu Omscent chia sẻ: "Dù ở bất kỳ không gian nào, một một hương dễ chịu có thể khiến đầu óc con người thư thái. Ấn tượng ban đầu với mùi hương lưu luyến, có thể sẽ giúp mở ra những kết nối bền chặt về sau".
Tin Gốc: Thanh Niên

50 năm ngành điện TP.HCM, trong ký ức tuổi thơ tôi là cảnh ngồi nhà chờ đợi nhưng luôn tự hào về những lần chờ ăn cơm muộn, những lần trông ngóng sau cánh cổng trường tiểu học đến tối mịt, cùng những buổi tối chờ có ánh điện để học bài, và cả bóng lưng ướt mồ hôi của ba sau mỗi lần đi đi sửa điện về.
Vào những năm 1980, thời điểm sau thống nhất đất nước, ba tôi kể lúc ấy mới vào nghề, còn thiếu kinh nghiệm, ngành điện lúc đó còn thiếu thốn đủ thứ: thiếu thiết bị, thiếu người, dây cũ, trụ xiêu, thiết bị chắp vá…
Một ngày làm việc của người thợ điện không cố định. Có khi sáng làm bảo trì, chiều chạy xử lý sự cố, có lúc đi ghi điện, có lúc đi gắn điện kế… Nhưng cái chắc chắn không thiếu, đó là tinh thần làm việc đoàn kết và trách nhiệm của tập thể. Dù trời nắng chang chang hay mưa lớn, gió giật, vẫn lên đường vì điện không thể chờ. Có hôm đang ăn cơm hoặc đang yên giấc, điện thoại reo - sự cố. Thế là khoác vội bộ đồ, chạy đi giữa đêm. Công việc của ba là thế, không thể chờ thời tiết đẹp hay đảm bảo giờ giấc cố định.
Tuy khó khăn là thế nhưng với ba tôi, làm nghề này không phải điều gì lớn lao. Chỉ là mỗi ngày cố gắng làm tốt phần việc của mình để đến lúc đóng điện trở lại, đèn sáng lên từng nhà - nghe tiếng người dân vỗ tay, dây chuyền tiếp tục sản xuất, có người mời uống ly nước, nghe một lời cảm ơn là thấy đã chọn đúng nghề.
50 năm nhìn lại, ngành điện thành phố thay đổi nhiều lắm. Từ những đường dây cũ kỹ đến lưới điện hiện đại, từ ghi điện thủ công đến hệ thống đo ghi, lấy dữ liệu từ xa, lưới điện thông minh, trạm không người trực, camera đo nhiệt độ,… Người thợ điện được đào tạo bài bản, có quy trình, có thiết bị, có công nghệ hỗ trợ,… Tuy nhiên, điều cốt lõi làm nên hành trình rực rỡ suốt nửa thập kỷ qua tôi lại thiết nghĩ đó là con người. Là những thế hệ thợ điện âm thầm, chịu khó, và luôn sẵn sàng vào việc khi thành phố cần như chính ba tôi.
50 năm ngành điện TP.HCM không chỉ là câu chuyện của kỹ thuật hay công trình, còn là câu chuyện của "niềm tin" - niềm tin vào ánh sáng, vào tri thức, vào sự phát triển, và vào những con người luôn đứng sau những thành phố rực rỡ về đêm.
Bước ngoặt lớn trong thời đại chuyển đổi số, phát triển lưới điện thông minh và dịch vụ khách hàng trực tuyến. Một đứa con gái 9X tốt nghiệp chuyên ngành kinh tế như tôi, người từng hỏi ba: "Sao ba lại chọn nghề nhiều vất vả và nguy hiểm như vậy?", tôi lại tiếp bước để trở thành một thành viên trong ngôi nhà chung Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC).
Việc ứng dụng công nghệ thông tin, tự động hóa và trí tuệ nhân tạo vào quản lý, vận hành lưới điện đã giúp nâng cao hiệu quả hoạt động, đồng thời mang đến nhiều tiện ích cho khách hàng như thanh toán trực tuyến, giám sát điện năng tiêu thụ và dịch vụ chăm sóc khách hàng hiện đại, cũng như mang đến cho tôi một cơ hội góp phần nhỏ bé của mình vào viết tiếp hành trình rực rỡ của ngành điện thành phố mang tên Bác.
Và nếu gọi đó là "rực rỡ", thì tôi nghĩ đó là một sự rực rỡ rất thầm lặng - rực rỡ từ mồ hôi, từ trách nhiệm, và từ niềm tự hào của những người đồng nghiệp xung quanh. Họ không chỉ rực rỡ trong chính cuộc đời của mình mà còn mang rực rỡ đến cho mọi người, mọi nhà.
Hành trình 50 năm hình thành và phát triển của ngành điện TP.HCM cũng là như thế - không chỉ là một hành trình rực rỡ với nhiều thành tựu cho riêng một ngành nghề, mà hành trình ấy là "không khí" mang theo cả nhịp sống của thành phố, góp phần vào thành tựu rực rỡ của mọi lĩnh vực đời sống.
50 năm đã qua, và hành trình ấy vẫn đang tiếp tục, sáng hơn, xa hơn, vững vàng hơn cùng thành phố mang tên Bác với phương châm "Điện đi trước một bước" bởi điện giờ đây không chỉ là ánh sáng mà còn là năng lượng để thành phố luôn phát triển mỗi ngày.
Tin Gốc: Thanh Niên

Bà là Võ Thị Hồng, người phụ nữ đầu tiên của miền Tây được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động khi mới 36 tuổi.
Tôi tìm đến nhà bà Võ Thị Hồng (tên thường gọi Bảy Hồng) khi nắng chiều đã nhạt màu trên những cánh đồng lúa ở xã Tuyên Thạnh. Thật khó hình dung nổi, màu vàng óng của cánh đồng lúa mang vẻ no ấm kia từng là màu đỏ quạch của phèn chua.
Bà Bảy Hồng tiếp tôi bằng nụ cười đôn hậu trên gương mặt "rặt" nông dân Nam bộ. Đến khi bà giới thiệu về những tấm ảnh cũ, tôi lại thấy một gương mặt khác, gương mặt của một thời lẫy lừng. Bà không kể nhiều về danh hiệu Anh hùng Lao động, mà kể về những vết sẹo. Đôi bàn tay của bà sạm nắng, chi chít vết sẹo nhỏ - chứng tích của những ngày cày xới đất phèn.
"Hồi đó, lằn ranh giữa sống và chết mỏng như sợi tóc" - bà Bảy nhớ lại, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dải đất mà bà gọi là "vùng giải phóng". Những năm 1971 - 1972, bà Bảy khi đó là cô gái mười tám, đôi mươi, vừa làm ruộng vừa làm giao liên. Tiếng máy cày trên đồng cạn khi ấy thường bị át đi bởi tiếng pháo bắn phá dữ dội. "Đang cày mà pháo bắn đùng đùng, chưa kịp định thần là phải nhảy xuống sình tránh đạn. Nguy hiểm lắm, đâu chỉ đơn thuần là làm ruộng kiếm miếng ăn", bà Bảy kể.
Cái chất thép của một nữ giao liên thời chiến đã nhào nặn nên một Bảy Hồng không biết cúi đầu trước khó khăn. Sau ngày đất nước thống nhất, bà lại bước vào một cuộc chiến khác: cuộc chiến với cái đói và sự khắc nghiệt của "túi phèn" Đồng Tháp Mười.
Bà Bảy Hồng kể ngày ấy Đồng Tháp Mười là vùng đất hoang, ít ai muốn đặt chân tới. Câu ca "muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh" không phải là lời nói quá. Cỏ dại cao lút đầu người, phèn chua đến mức cây lúa vừa bén rễ đã vàng lá rồi chết rũ. Người dân quanh vùng nhìn 36 ha đất hoang hóa mà lắc đầu ngao ngán.
Nhưng Bảy Hồng thì khác. Với tư duy nhạy bén, bà hiểu rằng nếu chỉ dựa vào đôi tay trần và sức trâu thì ngàn đời không thắng nổi phèn mặn. Giữa lúc người ta còn e dè, bà là người phụ nữ duy nhất ở vùng này dám đứng ra cầm lái "con trâu sắt". Hình ảnh người phụ nữ nhỏ nhắn, tóc búi cao, điều khiển máy cày xé toang lớp đất mặt đỏ quạch đã trở thành biểu tượng của sự tiên phong.
"Lúc đó, tôi mê khuyến nông dữ lắm. Đêm nằm nghe đài, ngày tẩn mẩn đọc báo, thấy người ta chỉ cách làm lúa, cách trị phèn là học theo. Tôi không đợi đất "thuần" mới làm, mà phải cưỡng ép nó, đưa nước vào rửa phèn, dẫn thủy nhập điền", bà Bảy Hồng nhớ lại.
Sự quyết đoán của bà đã tạo nên một cú hích lịch sử. Từ những thửa ruộng mỗi năm chỉ "ăn may nhờ trời" được một vụ lúa lép, năng suất vẻn vẹn 1 - 2 tấn, bà đã đưa sản lượng nhảy vọt lên 7 - 8 tấn, rồi 10 tấn/ha. Tiếng lành đồn xa, người dân khắp nơi kéo về xem "bà Bảy lái máy cày" làm kinh tế. Bà không giữ bí quyết cho riêng mình. Những buổi tập huấn, những lần chia sẻ kinh nghiệm bên bờ ruộng, bà đều tận tình chỉ bảo, bởi với bà, "mình no mà hàng xóm đói thì cái no cũng không bền".
Dấu mốc chói lọi nhất trong cuộc đời bà Võ Thị Hồng là năm 1986, khi đó mới 36 tuổi, bà vinh dự đại diện nông dân miền Nam ra Hà Nội dự Đại hội Anh hùng chiến sĩ thi đua toàn quốc.
Bà kể, giọng vẫn còn nguyên sự bồi hồi: "Hồi đó, tôi làm vì trách nhiệm với Nhà nước, vì cái bụng của gia đình mình thôi, chứ đâu có nghĩ để trở thành anh hùng. Lần đầu tiên trong đời được đi máy bay, ra đến thủ đô, được gặp và bắt tay cụ Phạm Văn Đồng, cụ Trường Chinh, cô Ba Định, cô Ba Thi… là niềm vinh dự không gì bằng".
Hôm ấy, các vị lãnh đạo đã ôm lấy người phụ nữ nhỏ nhắn mà khen: "Con gái miền Nam giỏi quá". Danh hiệu Anh hùng Lao động năm ấy là sự ghi nhận cho một trái tim luôn rực cháy khát vọng chinh phục thiên nhiên.
Bây giờ, dù đã ở tuổi 76, cái chất "lão nông tri điền" vẫn đậm đặc trong từng cử chỉ. Bà Bảy Hồng đưa tay về phía con đập cao ngoài xa, giọng trầm xuống: "Giờ làm ruộng sướng hơn hồi xưa cả ngàn lần con ơi. Bơm nước có điện, rải giống, phun thuốc cũng có máy. Hồi xưa muốn đưa nước vào phải đào kênh kẻ rãnh cực lắm, tối cũng không dám đi vì sợ mìn, sợ đạn. Nhìn cánh đồng bây giờ, tôi mừng đến trào nước mắt".
Căn nhà khang trang hiện tại là thành quả của cả một đời lam lũ mà mãi đến năm 2012 mới xây dựng được. Đó không chỉ là nơi ở, mà là một "bảo tàng" nhỏ lưu giữ những bằng khen, ảnh kỷ niệm. Có lẽ, bằng khen quý giá nhất đối với bà chính là sự kính trọng, tri ân của lớp trẻ. Đến tận bây giờ, các thanh niên vẫn hay tìm đến bà để hỏi về kinh nghiệm làm lúa, về cái đạo lý của người làm nghề nông.
Đồng Tháp Mười hôm nay không còn phèn chua, không còn dấu tích của vùng đất hoang hóa năm nào. Nhưng câu chuyện về người phụ nữ lái "con trâu sắt" sẽ mãi được kể qua các thế hệ nơi này.
Tin Gốc: Thanh Niên

