Hành trình 50 năm phát triển (1976 – 2026) của Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC) là minh chứng cho tinh thần năng động, sáng tạo và chuyên nghiệp của ngành điện thành phố.
Từ doanh nghiệp số đầu tiên của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) năm 2022 đến mức độ doanh nghiệp số nâng cao năm 2024, EVNHCMC không ngừng ứng dụng khoa học công nghệ vào quản lý và vận hành, với 100% trạm biến áp 110 kV không người trực và hệ thống lưới điện thông minh đạt thứ hạng cao trên thế giới.
Không chỉ tiên phong về công nghệ, EVNHCMC còn lan tỏa giá trị nhân văn thông qua các hoạt động cộng đồng. Hình ảnh công nhân điện lực cải tạo hệ thống điện cho các hộ dân khó khăn trong chương trình “Tiếp sức thanh niên công nhân” thể hiện trách nhiệm xã hội, sự tận tụy và chuyên nghiệp của người thợ điện.
Những bóng đèn được thắp sáng không chỉ mang đến nguồn điện an toàn mà còn gửi gắm niềm tin, sự sẻ chia và trách nhiệm vì cộng đồng.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Xổ số miền Nam ngày 6 tháng 5: Tin vui cho người trúng số đài Đồng Nai

Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 6 tháng 5, đại lý vé số Anh Tuấn ở Đồng Nai (Bình Phước cũ) đã thông báo bán trúng nguyên cây vé số giải tư đài Đồng Nai và đang tìm khách trúng số để đổi thưởng sớm.
Cụ thể, những tờ vé có dãy số cuối may mắn là 73837 trúng giải tư xổ số Đồng Nai ngày 6 tháng 5, tổng trị giá 480 triệu đồng. Đại lý cho biết nguyên cây vé 160 tờ được chia nhỏ cho nhiều bạn hàng và bán trúng cho nhiều khách.
Theo kết quả xổ số Đồng Nai ngày 6 tháng 5, những người trúng số giải tư khi sở hữu những tờ vé có dãy số cuối là 87115 sẽ có thêm tin vui nữa, khi những tờ vé này trúng tới 2 giải, cụ thể là có thêm giải tám khi có 2 số cuối là 15.
Xổ số ngày 6 tháng 5 mở thưởng 3 đài gồm đài Đồng Nai với dãy số trúng độc đắc là 934311, đài Cần Thơ với dãy số trúng độc đắc là 292205 và đài Sóc Trăng với dãy số trúng độc đắc là 127240.
Kết quả xổ số miền Nam thứ tư cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Hôm qua, anh Phú Vinh, chủ đại lý vé số Phú Vinh ở phường Trà Vinh, Vĩnh Long thông báo đã bán và đổi thưởng cọc vé gồm 160 tờ trúng số. Cụ thể, 160 tờ có dãy số cuối là 6222 thuộc đài Bến Tre mở thưởng xổ số miền Nam ngày 5 tháng 5 trúng giải sáu trị giá 64 triệu đồng.
"Vị khách là khách quen của đại lý thường xuyên mua cọc vé gồm 160 tờ. Vị khách đã nhận tiền qua hình thức chuyển khoản. Chúng tôi hy vọng sẽ có người trúng độc đắc", anh Phú Vinh chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
'Lễ thành hôn' hươu cao cổ ở Thảo Cầm Viên: Làm sao biết chúng kết nhau?

Thảo Cầm Viên Sài Gòn sẽ tổ chức một "lễ thành hôn" khá đặc biệt cho hai con hươu cao cổ tên Phi Phi và Thảo Em, đúng dịp Thảo Em tròn 3 tuổi. Đây cũng là lần đầu tiên nơi này tổ chức một sự kiện như vậy cho động vật.
Trước ngày "lễ thành hôn" 30.4, Thảo Em được đưa sang khu chuồng của Phi Phi để làm quen trong khoảng 3 tuần. Tuy nhiên, việc ghép đôi không đơn giản như thả chung vào là xong.
Theo ông Nguyễn Bá Phú, Phó giám đốc Xí nghiệp động vật Thảo Cầm Viên Sài Gòn, hươu cao cổ tuy hiền nhưng rất nhạy cảm. Chỉ cần thay đổi môi trường hoặc tách đàn đột ngột là có thể bị stress, vì vậy mọi bước đều phải làm từ từ.
Ban đầu, Thảo Em chỉ đứng ở chuồng mới, quan sát các con khác qua vách ngăn. Khi thấy mọi thứ ổn định, không có dấu hiệu căng thẳng, người chăm mới cho tiếp xúc dần, trước hết là các con cái, sau đó mới đến con đực.
Ngoài tự nhiên, hươu cao cổ sống theo đàn nhỏ, thường có con đực dẫn dắt. Khi nuôi trong vườn thú cũng phải làm theo cách này để tránh xung đột. Ông Phú cho biết nếu ghép đúng cách, loài này thích nghi khá nhanh, chúng "nói chuyện" với nhau bằng những hành động rất nhẹ như chạm cổ, đi cùng nhau hoặc ăn cùng hướng.
Trường hợp của Thảo Em cũng được sắp xếp theo cách đó. Con cái 3 tuổi này được đưa vào một đàn đã ổn định, gồm hươu đực Phi Phi, Thảo Chị (chị của Thảo Em) và một con non. Khi Thảo Em vừa sang chuồng mới, các con trong đàn được giữ riêng để tạo khoảng lặng ban đầu. Sau đó, hai con cái được cho ra trước để làm quen, đến khi mọi biểu hiện trở nên thân thiện hơn, Phi Phi mới được thả ra để nhập đàn.
Dù đã tính toán kỹ, Thảo Cầm Viên vẫn chuẩn bị sẵn phương án dự phòng. Thức ăn được treo ở nhiều chỗ để các con không tranh nhau, cửa chuồng được mở rộng để dễ di chuyển, nhân viên túc trực theo dõi cả trực tiếp lẫn qua camera. "Ghép đôi không phải cứ thả chung là xong. Phải theo dõi từng bước, khi thấy chúng đi cùng nhau, ăn cùng hướng, lúc đó mới có thể yên tâm", ông Phú nói.
Theo ông Phú, dấu hiệu hươu cao cổ ưng nhau không nằm ở tiếng kêu hay hành vi rõ ràng, mà ở những thay đổi rất nhỏ.
Đó có thể là việc hai con đi song song, giữ khoảng cách ổn định, thỉnh thoảng chạm cổ nhẹ hoặc cùng hướng đầu khi ăn. Trong thế giới gần như không có âm thanh của loài này, đó chính là cách chúng "nói chuyện" và chấp nhận nhau.
Anh Phạm Thanh Bình, người đã gắn bó 17 năm với khu hươu cao cổ, cho biết mỗi lần ghép đôi đều phải theo dõi rất sát. "Không phải cứ thả vào là xong. Chúng tôi quan sát từng biểu hiện nhỏ, nếu thấy không hợp thì phải can thiệp ngay", anh nói.
Sau vài ngày, khi thấy hai con chậm rãi di chuyển trong chuồng, vươn cổ ăn lá treo cao rồi lại ghé máng uống nước, nhịp sống trở lại bình thường, người chăm biết việc ghép đôi đã ổn.
Phía sau câu chuyện này là cả một "gia phả" được tính toán kỹ. Phi Phi được đưa về từ năm 2014, khi khoảng 3 tuổi, từng ghép đôi và đã có con, hiện nặng hơn 1 tấn. Trong khi đó, Thảo Em là con của cặp hươu Thái và Lan, vừa bước vào độ tuổi sinh sản.
Việc ghép đôi không chỉ là chuyện "tình cảm", mà còn để tránh cận huyết. Theo ông Nguyễn Bá Phú, sinh sản trong vườn thú thường khó hơn ngoài tự nhiên do không gian hạn chế, thiếu riêng tư và dễ bị tác động bởi môi trường xung quanh.
Ngoài ra, nhiều hành vi sinh sản tự nhiên có thể không diễn ra đầy đủ, trong khi động vật lại không được tự chọn bạn tình. Điều này khiến việc ghép đôi đôi khi không đạt kết quả như mong muốn.
Tuy vậy, ở các vườn thú hiện đại, nhờ kiểm soát tốt điều kiện sống và chăm sóc, nhiều loài vẫn sinh sản ổn định. Việc theo dõi chu kỳ, quản lý phối giống và hỗ trợ chuyên môn cũng giúp tăng tỷ lệ thành công.
Ông Phú cho biết không phải lần ghép đôi nào cũng suôn sẻ. Có trường hợp hai con không hợp, ghép sai thời điểm hoặc bị ảnh hưởng bởi sức khỏe và stress. Khi đó, phải theo dõi lại, thậm chí thay đổi bạn tình hoặc can thiệp chuyên môn.
Tuy nhiên, với hươu cao cổ tại Thảo Cầm Viên, đến nay các ca ghép đôi đều cho kết quả tốt. Với những người chăm sóc, chỉ cần thấy hai con cùng đi, cùng ăn và khẽ chạm cổ, vậy là đủ hiểu chúng đã kết nhau.
Tin Gốc: Thanh Niên

Hồi đó tôi còn bé lắm, sống ở xa nhà cùng cha mẹ nên không phải lúc nào cũng được về thăm quê. Nhớ có lần nghỉ hè, tôi được bố cho về quê đúng dịp tối bà đi lễ chùa. Tôi cứ thao thức ngồi bên bậu cửa, háo hức đợi bà về để được chia bánh oản, chia chuối. Khi ấy, không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng ếch kêu ộp ộp vang động cả bờ ao.
Bà lụi cụi thắp ngọn đèn dầu hỏa, một tay che gió, một tay xách đèn bước thấp bước cao trên triền đê vắng lặng. Ánh đèn dầu leo lét như con đom đóm nhỏ giữa đêm sâu, mang theo mùi khói nhang và cả thức quà chùa thơm thảo bà dành phần cho cháu. Có đêm đợi lâu quá, tôi ngủ quên luôn lúc nào không hay, chỉ đến khi cảm nhận được bàn tay gầy guộc của bà lay gọi dậy ăn bánh oản, tôi mới bừng tỉnh trong niềm vui sướng trẻ thơ.
Khi được nghỉ hè, con cháu đưa vào căn nhà nhỏ của bố tôi ở Sài Gòn - TP.HCM, bà ngẩn người ra ngay. Bà cứ đứng giữa nhà, ngửa cổ nhìn trân trân lên trần, mắt nheo nheo rồi thốt lên đầy kinh ngạc: “Ơ kìa, nhà bố Tuân có cái đèn treo ngược sáng nhỉ? Ở quê mình bà toàn phải châm lửa đèn dầu cực bỏ xừ, tối thui tối mò, sao cái đèn này nó dốc ngược đầu xuống mà vẫn sáng rực được thế kia hả con?”.
Cả nhà cười ồ, còn bà thì cứ tấm tắc khen cái “sự lạ” của ánh điện. Có dạo, thấy mấy chú thợ điện mặc bộ đồ bảo hộ màu cam đang hì hục kéo những sợi dây cáp khổng lồ đen xì băng qua khu phố, bà đứng tần ngần ngoài cửa, mặt lộ rõ vẻ lo lắng rồi ghé tai hỏi bố tôi: “Cái gì mà đen trùi trụi trông khiếp thế kia hả Tuân? Nó tròn dài như con trăn, eo ơi kinh nhỉ! Thế cái dây này nó có hút chết người không con?”.
Bố tôi phì cười, giải thích mãi đó là dây dẫn điện để thắp sáng cả khu phố, nhưng bà vẫn tặc lưỡi nửa tin nửa ngờ: “Hóa ra cái đèn treo ngược nó phải 'ăn' cái dây to tướng thế này mới chịu sáng hả con? Đồ điện thành phố đúng là... lạ thật!”.
Ngày ấy, cả bố và mẹ tôi đều là công nhân, những người lao động một đời gắn bó với vôi vữa, công trường và xưởng máy. Cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn trăm bề, nhưng màu áo bảo hộ bạc phếch của bố mẹ luôn cháy khét mồ hôi của sự chắt chiu, hy sinh thầm lặng. Bố làm công nhân xây dựng vất vả lắm, nhưng may mắn bố bốc thăm trúng được chiếc quạt bàn. Đó là "gia bảo" quý nhất nhà, cái quạt cứ chạy ọc ạch, kêu rè rè như công nông mà ai đến chơi cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Không chỉ có quạt, mẹ tôi còn bốc thăm được một chiếc "váy bà" - thực chất là cái quần lửng viện trợ to rộng đến mức kỳ lạ. Tôi nhớ mãi cảnh bố và anh Giang mặc thử vào mà nó vẫn rộng thênh thang như cái bao tải, cả xóm cười chảy cả nước mắt. Những món đồ bốc thăm ấy, dù đơn sơ, nhưng là cả một niềm hãnh diện, là kết tinh từ những giọt mồ hôi công nhân trên những công trình kiến thiết đất nước nhọc nhằn.
Nhưng “phép màu” khiến bà hào hứng nhất vẫn là cái tivi đen trắng có lắp thêm tấm màng nhựa màu xanh cho giống... “tivi màu”. Cứ tối đến là xóm nhỏ vui như tết, lũ trẻ con kéo đến đông nghịt, ngồi bệt cả dưới sàn xi măng. Khổ nỗi, tivi cứ “nhiễu nhằng nhiễu nhịt”, thế là bố Tuân lại tất tả leo lên mái nhà chỉnh ăng ten. Ở dưới, cả xóm làm “đài chỉ huy” hò hét vang trời: “Sang trái tí... Ấy, quá rồi! Nét rồi! Đứng yên đấy nhé bố Tuân ơi!”.
Niềm vui ấy càng trọn vẹn khi chị cả Oanh dành dụm tiền mua vé số rồi trúng giải đặc biệt - tậu ngay chiếc đài VEF 206 đen bóng. Từ ngày có chiếc đài "ngoại" ấy, nhà tôi rộn ràng hẳn lên. Sáng sớm nghe tiếng đài báo thức, tối đến bà lại ngồi tựa lưng nghe ngâm thơ phát ra từ chiếc loa ấm áp. Bà cứ tấm tắc bảo: “Nhà bố Tuân sướng nhất, đèn treo ngược vẫn sáng lại không đổ dầu, tivi thì có người nói, lại còn có cái đài của con bé Oanh biết hát nữa!”.
Giờ đây, bố Tuân đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bố trắng như sương, chiếc quạt năm nào giờ đã nằm yên trong góc ký ức. Mỗi tối ngồi xem chiếc tivi 4K sắc nét đến từng sợi tóc, bố lại nhìn cái điều khiển trên tay rồi mỉm cười xa xăm: “Ngày xưa mà có điện ổn định, tivi nét căng thế này thì bà nội sướng biết mấy con nhỉ? Nhớ cái hồi bà cứ sợ dây cáp điện hút người, giờ thì điện về tận từng ngõ nhỏ làng Lác - quê mình rồi”.
Năm 2026, nhìn lại hành trình 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác tôi thấy mình đã đi một quãng đường thật dài từ những đêm nhiễu sóng ấy. Những sợi dây cáp làm bà khiếp sợ năm xưa giờ đã được ngầm hóa dưới lòng đất tâm tình, những chiếc ăng ten hay đài VEF 206 đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử. Bà đã đi xa, nhưng hình ảnh bà ngước nhìn cái đèn treo ngược và bóng dáng bố Tuân trên mái nhà vẫn mãi là “nguồn năng lượng” thắp sáng trái tim tôi.
Cảm ơn ngành điện TP.HCM đã không chỉ mang tới ánh sáng, mà còn dệt nên những kỷ niệm gia đình vô giá, truyền lửa yêu thương, hạnh phúc qua bao thế hệ, để đến hôm nay chúng ta cùng nhau bước vào kỷ nguyên cất cánh.
Tin Gốc: Thanh Niên

