Quốc hội đặt mục tiêu tăng trưởng GDP bình quân đạt từ 10%/năm trở lên gắn với giữ vững ổn định kinh tế vĩ mô, kiểm soát lạm phát, bảo đảm các cân đối lớn. (trang 4)
Đội tuyển U.17 VN đã giành chiến thắng thuyết phục 3-0 trước U.17 Malaysia ở trận chung kết; qua đó thầy trò HLV Cristiano Roland đăng quang xứng đáng tại giải đấu được tổ chức ở Indonesia. (trang 21)
Bất bình vì chính sách đối ngoại, giá cả tăng cao cùng nhiều vấn đề gây tranh cãi đã khiến Tổng thống Mỹ Donald Trump chịu sự ủng hộ ở mức thấp tại nước này. (trang 23)
Tin Gốc: Thanh Niên

Lần đầu tôi theo mẹ vào miền Nam khi mới lên 4. Ký ức về TP.HCM chưa có gì đặc biệt. Tôi chỉ biết rằng bất kể ngày hay đêm, thành phố đều rất đông đúc, sầm uất với những ngôi nhà cao tầng, xa hoa lộng lẫy bởi ánh đèn điện nhiều màu sắc. Đi dạo với cả nhà vào ban đêm, tôi không khỏi rời mắt bởi ánh sáng và bàn tay nhỏ bé phải bám chặt vào tay mẹ, bởi nơi còn quá "xa lạ" và cũng đầy thú vị này.
Lần thứ hai tôi trở lại là hè năm 2020, khi ấy tôi đã bước sang tuổi 11. Vì mang trên người căn bệnh viêm da và dị ứng mãn tính, mẹ quyết định đưa tôi vào TP.HCM thăm khám. Sớm mai của ngày hè oi bức năm đó, mẹ đưa tôi tới bệnh viện thật sớm để lấy số đợi tới lượt. Chẳng hiểu vướng vào đâu mà chiếc áo mẹ mặc lại bị rách hẳn một vệt dài nơi vai áo.
Tình thế thật tréo ngoe. Ở nơi đất khách quê người xa lạ, mẹ tôi cứ luống cuống không biết xử trí ra sao. Vậy mà ngay lúc ấy có chú thợ điện, mà tôi đoán là chú đưa con gái đi khám bệnh như tôi, nhìn sang mẹ với ánh mắt đầy cảm thông: "Áo chị rách mà sắp tới số gọi khám cho cháu. Em đoán chị không phải người ở đây. Nghe tiếng chị là người Bắc ạ? Hay chị lấy cái áo này của em khoác vào mặc tạm".
Vừa nói, chú vừa đưa mẹ tôi chiếc áo màu cam của người thợ điện. Mẹ vẫn ngần ngừ, chú tiếp lời: "Chị đừng ngại, cứ khoác tạm đi. Không sao đâu ạ. Đây là áo của ngành điện lực đó mà. Em tặng chị làm kỷ niệm với người thành phố". Lời nói của chú nhẹ nhàng, có vẻ đầy ân tình, mẹ tôi nhận áo của chú mà ánh mắt rưng rưng. Có lẽ mẹ đang rất xúc động...
Sau này tôi mới biết chiếc áo nghĩa tình của chú gửi tặng mẹ có in logo Tổng công ty Điện lực TP.HCM. Mẹ tôi đoán chú làm thợ điện bởi làn da rám nắng đầy rắn rỏi của cái nắng, cái gió của mảnh đất phương Nam. Về nhà, mẹ tôi cứ tấm tắc kể chuyện với mọi người về tấm lòng hồn hậu của chú thợ điện xa lạ. Bác tôi cười phá lên: "Cô không phải ngại. Ở đó ai cũng dễ mến, thân tình như vậy cả. TP.HCM rất nhiều người Bắc, người Trung và ai cũng coi nhau như là nhà. Thành phố này nghĩa tình và thân thương lắm".
Vâng, có lẽ những điều bác tôi nói là đúng. Ở đây ai cũng dễ gần với những nụ cười. Và chính chú thợ điện cùng nụ cười, ánh mắt đồng cảm năm xưa đã gieo vào lòng tôi tình yêu về một thành phố mang tên Bác nghĩa tình đầy yêu mến. Mỗi lần nhắc lại kỷ niệm ấy cùng chiếc áo cam mang màu nắng phương Nam nhưng lại ấm áp nghĩa đồng bào, lấp lánh tình người từ chú thợ điện, mẹ tôi vẫn luôn đi kèm sự tiếc nuối: "Giá như có dịp nào vào gặp lại chú ấy con nhỉ. Nếu gặp lại, mẹ sẽ lại nói thật nhiều lời cảm ơn và hỏi tên chú nữa…".
Có lẽ cũng bởi tình yêu đặc biệt với chú thợ điện năm ấy để rồi vài năm sau được trở lại TP.HCM, tôi như thấy chỉ sau một thời gian ngắn xa cách mà thành phố khoác lên mình thật nhiều tấm áo đẹp, mới tinh tươm "thơm mùi" hiện đại của một đô thị phát triển không ngừng. Và đằng sau sự phát triển ấy chính là sự cống hiến thầm lặng của những chú thợ điện áo cam nghĩa tình.
Thành phố lần này không còn xa lạ như tuổi thơ tôi khi trước, mà trái lại là sự hiện đại với nhiều tòa nhà cao tầng lộng lẫy ánh đèn. Là ánh điện của những cột đèn cao áp về đêm soi tỏ từng ngõ ngách, từng con phố. Là những cột đèn điện năng lượng mặt trời tỏa sáng khu dân cư mà như bác tôi nói: "Đây là công trình "ánh sáng hóa" của ngành điện gửi tới bà con ở những con hẻm xa trung tâm như nhà ta. Ngành điện thành phố mang tên Bác tận tình lắm con ạ. Mọi người làm việc bằng tinh thần và trách nhiệm. Nhưng bác biết các anh chị còn làm việc bằng trái tim nữa đấy cháu".
Vâng, tôi cũng nghĩ để có được thứ ánh sáng xanh chẳng bao giờ tắt kia, ngành điện thành phố mang tên Bác đã phải nỗ lực, đồng tâm hiệp lực và đoàn kết ra sao. Các cô chú, cán bộ công nhân viên ngành điện như những người hùng thầm lặng cùng phương châm "đội nắng, trắng đêm" trong công việc, nhất là mùa cao điểm nắng nóng nơi thành phố hoa lệ, luôn sẵn sàng xuất hiện khi người dân cần và rời đi lặng lẽ khi ánh sáng lan tỏa.
Ngành điện sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ khi người dân cần, khi các công trình, nhà máy có sự cố. Sự có mặt của các anh chị như vầng dương tỏa ánh sáng diệu kỳ mang sự bình yên, những điều tốt đẹp đến cuộc sống, sinh hoạt của người dân.
50 năm trên hành trình phát triển EVNHCMC luôn là biểu tượng "thắp lửa niềm tin" của những nghĩa tình, sự bền bỉ vì TP.HCM luôn đổi thay phát triển, cho những công trình, nhà máy luôn vận hành an toàn. Tất cả luôn vì cuộc sống, sinh hoạt của người dân với những nụ cười và sự hài lòng. Và với bất cứ ai cũng như tôi - dù không được sinh ra và lớn lên ở thành phố sáng ngời tên Bác, nhưng nếu có dịp ghé thăm đều gắn bó nhiều kỷ niệm mỗi khi đến thăm; còn khi ra về thì sẽ thấy nhớ, thấy yêu thương trong biết bao ấm áp, nghĩa tình. Bởi tấm lòng, bởi sự tận tâm, trách nhiệm của EVNHCMC và mỗi thành viên trong "ngôi nhà chung" đã làm bừng sáng lên một thành phố luôn đẹp mãi những tấm lòng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Tiger Êm xuất hiện trong danh mục sản phẩm đa dạng của thương hiệu Tiger Beer, mang đến sự lựa chọn hoàn hảo cho những người yêu thích vị bia êm, dễ uống, nâng cấp trải nghiệm về hương vị và cảm xúc người tiêu dùng phổ thông trong các dịp uống thường ngày.
Xuyên suốt hành trình hơn 90 năm rạng danh toàn cầu và hơn 30 năm đồng hành cùng người tiêu dùng Việt Nam, Tiger® Beer luôn tiên phong với những thay đổi đột phá và táo bạo. Đại diện cho tinh thần đó, Tiger Êm mới được ủ từ lúa mạch nướng nhẹ và trải qua quy trình lên men Extra Smooth, mang đến chất bia êm mượt, dễ uống, giữ trọn hương thơm đại mạch, cùng hậu vị "đã". Với thông điệp "Vị Êmmm, Hậu Đãaa…!", Tiger Êm hứa hẹn sẽ trở thành lựa chọn lý tưởng, nâng tầm cho các dịp uống thường ngày thông qua dòng bia đến từ thương hiệu quốc tế với mức giá dễ tiếp cận.
Bà Huỳnh Phương Thảo - Giám đốc Tiếp thị cấp cao nhãn hiệu Tiger Beer - chia sẻ: "Mỗi bước tiến của Tiger® Beer trong hơn 3 thập kỷ qua tại Việt Nam luôn gắn liền với việc thấu hiểu và nâng tầm trải nghiệm cho khách hàng. Trong bối cảnh người tiêu dùng ngày càng có xu hướng tìm kiếm những dòng bia mới, vị êm, phù hợp cho những dịp vui thường nhật, chúng tôi kỳ vọng Tiger Êm mới sẽ đáp ứng trọn vẹn cho nhu cầu thưởng thức đó, mang đến một sự kết hợp bất ngờ giữa chất bia êm, thơm vị đại mạch, cùng hậu vị "đã", và chất lượng quốc tế đã vang danh toàn cầu".
Trong giai đoạn ra mắt, sản phẩm Tiger Êm mới quy cách thùng 24 lon 330ml sẽ chính thức có mặt tại các kênh phân phối ở khu vực TP.HCM (cũ). Để biết thêm thông tin chi tiết, vui lòng truy cập tại: www.facebook.com/TigerBeerVN
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Nữ doanh nhân gốc Việt ở Mỹ: Từ 300 USD 'dằn túi' đến hành trình truyền cảm hứng

Với hơn 17 năm giảng dạy, nữ doanh nhân gốc Việt không chỉ xây dựng sự nghiệp riêng mà còn truyền cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ trẻ, đặc biệt là phụ nữ Việt Nam, dám ước mơ và theo đuổi mục tiêu lớn.
Qua nhiều năm học tập và làm việc không ngừng nghỉ, vượt qua rào cản ngôn ngữ, tài chính và văn hóa nơi xứ người, Cathy Trịnh từng bước khẳng định vị trí của mình với nhiều vai trò: giảng viên ngành kinh doanh tại Tarrant County College, chuyên gia ngân hàng trong lĩnh vực cho vay thương mại, nhà tư vấn hỗ trợ hàng trăm doanh nghiệp khởi nghiệp và là người sáng lập Trinh Consulting Group LLC.
Dù lịch làm việc rất dày đặc, Cathy Trịnh vẫn sẵn sàng dành thời gian chia sẻ cởi mở về hành trình nhiều chông gai của mình.
PV: Xin chào chị. Chị có thể chia sẻ về hành trình từ Việt Nam sang Mỹ và những bước khởi đầu của mình?
Cathy Trịnh: Tôi lớn lên ở An Hòa cách trung tâm thành phố Huế khoảng 20 cây số. Tuổi thơ không có nhiều lựa chọn nhưng tôi may mắn có được sự giáo dục đầy đủ bởi gia đình luôn tin rằng chỉ có học mới thay đổi được cuộc đời mình.
Những cuốn sách mượn từ người thân đã mở ra cho tôi một thế giới khác và từ đó tôi mơ được đi ra ngoài, được học MBA, được sống một cuộc đời khác.
Năm 2002, tôi đến Mỹ với 300 USD trong tay. Không nhiều người thân, không mối quan hệ. Những ngày đầu không phải "giấc mơ Mỹ" mà là thực tế rất khắc nghiệt. Tôi đã làm nail, bán hàng, làm đủ việc để tồn tại. Có thời điểm tôi nộp hàng trăm hồ sơ xin việc nhưng không nhận được phản hồi. Tôi nhận ra rào cản lớn không chỉ là kinh nghiệm mà còn là ngôn ngữ và cách mình thể hiện.
"Có phải mình không đủ giỏi? Hay chỉ vì mình không thuộc về nơi này?", tôi đã từng tự hỏi như vậy.
Nhưng tôi không dừng lại. Khi có cơ hội làm việc theo chiết khấu trong một công ty cho vay, tôi liền nắm lấy. Và từ đó, tôi bước vào ngành ngân hàng, rồi được thăng chức chỉ sau vài tháng làm việc.
Nhìn lại chặng đường của mình, tôi hiểu rằng: "Xuất phát điểm không quyết định tương lai. Điều quan trọng là mình không bỏ cuộc trong những ngày khó khăn nhất".
Và rồi hành trình xây dựng sự nghiệp của chị diễn ra như thế nào?
Sự nghiệp của tôi không phải là đường thẳng. Có lúc lên rất cao, nhưng cũng có lúc rơi rất sâu.
Tôi từng làm đến vị trí vice president của một ngân hàng tư nhân và theo học Executive MBA – một giấc mơ từ nhỏ. Nhưng năm 2008, khủng hoảng tài chính khiến tôi mất việc và mang khoản nợ gần 100.000 USD. Đó không chỉ là mất việc mà còn là mất niềm tin vào cuộc sống.
Tôi từng nghĩ: "Mình đã làm đúng mọi thứ, vậy tại sao vẫn thất bại?". Sau đó tôi nhận ra, có lẽ mình cần hỏi câu hỏi khác: "Điều gì thật sự phù hợp với kỹ năng của mình?" và cuối cùng tôi tìm thấy câu trả lời: giáo dục và tư vấn.
Trong hơn 17 năm giảng dạy với hơn 12 năm tư vấn, tôi không chỉ xây dựng sự nghiệp mà còn tìm thấy ý nghĩa cuộc sống khi có thể giúp người khác phát triển.
Khi hỗ trợ các doanh nghiệp khởi nghiệp ở Mỹ, đặc biệt là các doanh nghiệp do có chủ sở hữu là người Mỹ gốc Việt, chị thường gặp khó khăn gì?
Không phải vốn. Mà là nỗi sợ. Nhiều doanh nhân Việt rất giỏi, rất chăm chỉ nhưng họ sợ mở rộng, sợ thất bại và sâu bên trong là cảm giác mình chưa đủ. Tôi quá hiểu điều đó vì tôi đã từng trải qua. Vì vậy, khi làm việc với họ, tôi không chỉ xây dựng chiến lược kinh doanh mà tôi giúp họ xây dựng lại niềm tin vào chính mình.
Khi một người thay đổi cách họ nhìn bản thân, họ sẽ dám nghĩ lớn hơn và hành động khác đi. Khi đó, doanh nghiệp cũng thay đổi theo.
Chị cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình như thế nào?
Tôi tin ai cũng có 24 giờ như nhau. Vấn đề là mình ưu tiên điều gì. Với tôi, gia đình luôn là số một bắt đầu từ hôn nhân, sau đó là con cái, sức khỏe, rồi mới đến sự nghiệp. Tôi đã từ chối nhiều cơ hội lớn vì không phù hợp với giá trị sống của mình.
Thành công không chỉ là đo lường những gì mình đạt được mà là mình có ai đi cùng trên hành trình đó.
Chị gửi gắm điều gì đến thế hệ trẻ Việt Nam đang chuẩn bị khởi nghiệp, đặc biệt là các bạn nữ?
Hãy tìm con đường phù hợp với chính mình đó là nơi giao nhau giữa điều bạn giỏi, điều bạn yêu thích và điều xã hội cần. Và hãy chọn môi trường, cộng đồng, cũng như người đồng hành thật kỹ lưỡng.
Đặc biệt với các bạn nữ ở Việt Nam, bạn không cần phải chọn giữa sự nghiệp và gia đình mà có thể tạo con đường riêng của mình.
Và điều quan trọng nhất là "xuất phát điểm không định nghĩa bạn. Chính sự kiên trì và niềm tin mới là điều thay đổi cuộc đời"…
Tin Gốc: Thanh Niên

