Tôi 39 tuổi. Mười lăm năm trước, vì tình yêu, vì tình nghĩa mà kết hôn với người con gái hơn tôi 9 tuổi. Nó như định mệnh, như duyên tiền định trong hoàn cảnh đặc biệt mà đến với nhau. Trong 15 năm qua, tôi chỉ biết làm ăn và lo cho vợ con, không rượu chè, cờ bạc hay gái gú gì cả, thuốc lá cũng bỏ rồi. Cuộc sống cứ trôi đi rất tốt, dù đôi khi vợ chồng có đấu khẩu nhưng tôi luôn chủ động làm lành trước. Tuy không lãng mạn như tình yêu đôi lứa nhưng là gia đình thì luôn tôn trọng nghĩa vợ chồng và không ai vi phạm đạo đức cả.
Cứ nghĩ như vậy là ổn và lao vào làm ăn, rồi xây nhà cửa cho vợ con để hoàn thành đại nghiệp. Vậy mà trước lúc dọn về nhà ở và khai trương cửa hàng, tôi mở điện thoại của vợ thì biết vợ đang yêu say đắm bạn học cũ. Dù rất đau lòng, tôi cũng chỉ nói nhẹ và trả điện thoại cho vợ. Rồi ngày sau khai trương cửa hàng, cứ nghĩ vợ chơi cho vui như vợ nói. Nửa tháng sau, lúc sắp Tết, bắt gặp vẫn vậy. Dẫu bi quan, chán nản, tôi cứ cố chịu đựng và nói chuyện nhưng vẫn tái diễn. Tới tháng sau nữa, đến mức tôi phải nói với em vợ nhờ tác động, xong cũng không được gì. Tiếp theo là mẹ vợ tác động rồi cũng không chuyển biến. Sau đó, anh vợ điện thoại cho người kia, người đó hứa nhưng vẫn vậy.
Cực chẳng đã, lại bị thách thức nên tôi cùng em vợ bay một chuyến ra thăm người kia, hỏi cho ra nhẽ. Người đó hứa không qua lại, chơi bời nữa nhưng một tháng sau, khi phát hiện thì tôi thấy ngày nào, giờ nào họ cũng nhắn tin cho nhau. Cái sai của tôi là nói chuyện này với bạn bè của vợ. Tuy có nói lại là hiểu lầm cho vợ vui nhưng chuyện đó đã hằn sâu trong lòng, vợ khó tha thứ cho tôi.
Giờ họ hạn chế nhắn tin qua lại nhưng nhìn vào thực tế mới biết đó là kiểu ngoại tình tư tưởng. Tình yêu không còn, tình cảm không còn, giờ là lúc giải quyết hậu quả nhưng không ai có thể chịu được hậu quả của nó. Ly hôn thì dễ nhưng vướng mắc tài sản là nhà ở, quán xá cùng khoản nợ và ba đứa con (con gái lớn 16 tuổi, con gái thứ hai 8 tuổi, con trai thứ ba 6 tuổi).
Tôi phải làm gì đây? Tài sản cùng nợ chia đôi, con cái thì chia làm sao? Là cha mẹ mà để con cái khổ thì không đáng nhưng kéo dài thì quá sức chịu đựng. Quan trọng là vợ chưa quan hệ thể xác nên vẫn nghĩ: có sao đâu. Xin hãy giúp tôi đưa ra ý kiến tốt nhất. Cảm ơn quý độc giả.
"Cuộc đời này có được bao nhiêu niềm vui", một câu nói truyền từ người này sang người khác, nó vừa là câu hỏi cũng có thể là câu cảm thán, vì thế không ai trả lời được câu hỏi ấy ngoại trừ bản thân bạn. Phải tự đi tìm niềm vui ở xung quanh chúng ta, ở các ngóc ngách có thể chạm tới. Bạn thấy một vỏ kẹo rơi vãi trong phòng, nhớ lại hôm qua mình vừa ăn loại kẹo mình thích. Một cái áo thích nhất trong tủ đồ bị thất lạc rất lâu sau mới tìm ra là do mình bỏ quên trên nóc tủ. Một ngày công việc trôi qua đều đặn cứ như là lập trình sẵn vậy, sáng vào chấm công rồi đi làm báo cáo ngày, xong vui thì đi ăn sáng, không thì nhịn tới trưa chiều gì ăn luôn, ngày nào cũng nghĩ tới một người, duy nhất một người.
"Nếu muốn thì tìm cách. Không muốn thì tìm lý do". Luôn là vậy mà, lại thêm một câu nói thâm thúy khiến tôi phải suy nghĩ nhiều. Do hoàn cảnh hay do tôi không hoàn hảo một vài điều gì đó? Chắc không phải đâu, ngoài công việc hàng ngày, tôi còn cố tình tạo ra những việc gì đó để có thể được gặp, được nhìn, được quan tâm người thương của mình mỗi ngày. Tôi gọi đó là tìm cách, vì tôi muốn mà.
Sự quan tâm của tôi luôn là trọn vẹn, không hời hợt, không phải quan tâm cho có thôi đâu. Tôi nhận thức rõ ai quan trọng nhất và tôi sợ nhất điều gì. Chỉ cần bị lỗi một nhịp thì đó là lỗi của tôi đã không cân bằng được những việc mình làm. Còn lý do? Tôi chẳng có cái gì gọi là lý do cả vì không muốn gì.
Cả vùng trời kéo dài gần 7 năm qua, tôi tự tạo ra cho mình bao nhiêu niềm vui, được xây lên từ bao nỗ lực ngoài sức tưởng tượng. Có những việc luôn âm thầm đó, xảy ra sau lưng đó nhưng vẫn cho qua vì yêu mà. Con đường tôi đang đi có thể gọi là con đường tình yêu vì đã một thời đầy ắp hoa hồng, còn hiện tại bấp bênh. Nhưng có gì là khó đâu, tôi đang hàn gắn nó vì khi bước được trên con đường này đâu dễ chút nào, cũng giống như có không giữ mất đừng tiếc.
Hạnh phúc tôi có chứ, tặng người ta mà còn tặng hết nữa, nhưng chỉ đủ một góc nhỏ trong lòng họ thôi. Tôi đã không còn nghĩ tới bản thân, không biết từ bao giờ tôi được như vậy, kiểu như làm để có chút vui trong thân tâm này rồi mỉm cười với những người mình tiếp xúc trong công việc. Tới khi nhìn lại tôi không còn nữa, không còn gì nữa.
Tôi lớn lên trong một gia đình mà tiếng cãi vã nhiều hơn tiếng cười. Bố gia trưởng, nghiện rượu; mẹ nóng tính, nói nhiều. Cả tuổi thơ của tôi là những bữa cơm không được bình yên, lúc nào cũng thấp thỏm. Có lẽ vì thế, từ rất sớm tôi đã tự hứa rằng sau này nếu yêu ai, tôi sẽ không để người phụ nữ của mình phải chịu khổ hay sống trong bất an như mẹ.
Tôi gặp em khi còn là sinh viên năm thứ ba. Em cùng quê, học khác trường. Khi thân thiết, em kể từng mang thai với bạn trai cũ rồi bỏ thai trong đau đớn và tuyệt vọng. Tôi không phán xét, chỉ xem em như một người bạn cần được lắng nghe. Chúng tôi quen nhau bằng những bữa cơm sinh viên, những chuyến xe buýt cuối ngày và những lần tôi chở em về phòng trọ lúc trời mưa. Tình yêu của tôi đến rất chậm, rất bình yên.
Ra trường, tôi đi làm cho công ty xây dựng, công việc khá ổn định. Em học tiếp rồi có cơ hội du học. Ngày em đi, chúng tôi ngồi ở sân bay gần ba tiếng. Em nói sẽ cố gắng vài năm rồi trở về, khi đó cả hai sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Tôi tin em. Suốt những năm yêu xa, tôi gần như chỉ biết đi làm và chờ đợi. Tôi trả hết khoản nợ thời sinh viên, dành dụm mua trả góp một căn chung cư nho nhỏ, sửa lại căn nhà cũ cho bố mẹ, âm thầm chuẩn bị tiền cưới. Bạn bè rủ đi chơi, giới thiệu người này người kia, tôi đều giữ khoảng cách. Vì tôi nghĩ nếu mình đã chọn ai thì nên giữ trọn sự tử tế với người đó.
Chỉ còn hơn hai tháng nữa là em học xong và về nước, tôi chờ đợi trong háo hức, âm thầm chuẩn bị nhẫn cưới, chờ em về rồi cầu hôn. Nhưng tuần trước, em gọi cho tôi lúc gần nửa đêm và khóc rất nhiều. Em nói vì cô đơn, áp lực học hành, thiếu sự quan tâm trực tiếp từ tôi, em đã có quan hệ với người khác ở bên đó. Chuyện xảy ra vài tháng rồi. Em xin lỗi, xin tôi tha thứ, nói rằng người em muốn cưới vẫn là tôi.
Tôi suy sụp, đau đớn bởi tôi luôn giữ mình, giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, giữ chọn trái tim cho em, không ngờ em lại đối xử với tôi như vậy. Chuyện em phản bội khiến tôi đau nhưng cảm giác niềm tin mình gìn giữ suốt nhiều năm bị đập vỡ khiến tôi gục ngã. Tôi đã giữ mình, giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, giữ nguyên trái tim cho em. Không ngờ người tôi tin nhất lại khiến tôi tổn thương nhất. Tôi còn yêu em rất nhiều. Nhưng tôi sợ nếu tha thứ, tình yêu sẽ không bao giờ còn nguyên vẹn. Liệu một cuộc hôn nhân có thể bền lâu khi bên trong đã có một vết nứt như vậy? Mong những ai từng trải qua chuyện tương tự cho tôi một lời khuyên.
Tôi có công việc ổn định, địa vị xã hội, biết chăm chút bản thân nên được nhiều người khen là có ngoại hình xinh đẹp và luôn đặt gia đình lên trên hết. Thế nhưng tôi không ngờ chồng lại chủ động tán tỉnh một nữ đồng nghiệp đã có chồng con. Tôi phát hiện qua tin nhắn anh tán tỉnh, hứa hẹn đủ điều.
Anh nói mối quan hệ mới chỉ dừng ở mức trò chuyện, hẹn hò và xin lỗi, mong được tôi tha thứ. Tôi suy sụp, bị ám ảnh bởi những lời nhắn của họ. Tôi không hiểu mình thiếu điều gì để chồng phải phản bội. Kể cả chuyện sinh hoạt vợ chồng của chúng tôi cũng đều đặn và hòa hợp. Xin cho tôi lời khuyên để vượt qua khủng hoảng này.