“Cuộc đời này có được bao nhiêu niềm vui”, một câu nói truyền từ người này sang người khác, nó vừa là câu hỏi cũng có thể là câu cảm thán, vì thế không ai trả lời được câu hỏi ấy ngoại trừ bản thân bạn. Phải tự đi tìm niềm vui ở xung quanh chúng ta, ở các ngóc ngách có thể chạm tới. Bạn thấy một vỏ kẹo rơi vãi trong phòng, nhớ lại hôm qua mình vừa ăn loại kẹo mình thích. Một cái áo thích nhất trong tủ đồ bị thất lạc rất lâu sau mới tìm ra là do mình bỏ quên trên nóc tủ. Một ngày công việc trôi qua đều đặn cứ như là lập trình sẵn vậy, sáng vào chấm công rồi đi làm báo cáo ngày, xong vui thì đi ăn sáng, không thì nhịn tới trưa chiều gì ăn luôn, ngày nào cũng nghĩ tới một người, duy nhất một người.
“Nếu muốn thì tìm cách. Không muốn thì tìm lý do”. Luôn là vậy mà, lại thêm một câu nói thâm thúy khiến tôi phải suy nghĩ nhiều. Do hoàn cảnh hay do tôi không hoàn hảo một vài điều gì đó? Chắc không phải đâu, ngoài công việc hàng ngày, tôi còn cố tình tạo ra những việc gì đó để có thể được gặp, được nhìn, được quan tâm người thương của mình mỗi ngày. Tôi gọi đó là tìm cách, vì tôi muốn mà.
Sự quan tâm của tôi luôn là trọn vẹn, không hời hợt, không phải quan tâm cho có thôi đâu. Tôi nhận thức rõ ai quan trọng nhất và tôi sợ nhất điều gì. Chỉ cần bị lỗi một nhịp thì đó là lỗi của tôi đã không cân bằng được những việc mình làm. Còn lý do? Tôi chẳng có cái gì gọi là lý do cả vì không muốn gì.
Cả vùng trời kéo dài gần 7 năm qua, tôi tự tạo ra cho mình bao nhiêu niềm vui, được xây lên từ bao nỗ lực ngoài sức tưởng tượng. Có những việc luôn âm thầm đó, xảy ra sau lưng đó nhưng vẫn cho qua vì yêu mà. Con đường tôi đang đi có thể gọi là con đường tình yêu vì đã một thời đầy ắp hoa hồng, còn hiện tại bấp bênh. Nhưng có gì là khó đâu, tôi đang hàn gắn nó vì khi bước được trên con đường này đâu dễ chút nào, cũng giống như có không giữ mất đừng tiếc.
Hạnh phúc tôi có chứ, tặng người ta mà còn tặng hết nữa, nhưng chỉ đủ một góc nhỏ trong lòng họ thôi. Tôi đã không còn nghĩ tới bản thân, không biết từ bao giờ tôi được như vậy, kiểu như làm để có chút vui trong thân tâm này rồi mỉm cười với những người mình tiếp xúc trong công việc. Tới khi nhìn lại tôi không còn nữa, không còn gì nữa.
Tôi và anh và kết hôn sau một năm tìm hiểu. Anh là người chồng, người cha tốt nhưng không đưa vợ giữ lương, chỉ đưa tiền khi tôi hỏi, vì cho rằng tôi không cẩn thận. Anh cũng khá kỹ tính, hay để ý chuyện nhỏ nhặt.
Ba mẹ tôi rất quý con rể, thường gọi điện hỏi thăm nhưng anh hay né tránh, tỏ ra khó chịu khi ba mẹ xuống thăm. Chỉ cần ông bà làm điều gì không vừa ý, anh lại phàn nàn với tôi. Tôi thật sự buồn và không biết làm sao để dung hòa đôi bên. Xin độc giả cho tôi lời khuyên.
Tôi 34 tuổi, quê ở Nghệ An, đang làm việc và sinh sống tại Bình Dương. Tôi viết những dòng này để mong nhận được những góc nhìn khách quan từ mọi người vì khá băn khoăn về một quyết định quan trọng trong cuộc sống. Tôi vào Bình Dương lập nghiệp từ khi còn trẻ. Hơn chục năm qua, cuộc sống của tôi chủ yếu xoay quanh công việc. Hiện tôi làm trong lĩnh vực cơ khí, công việc tương đối ổn định, thu nhập đủ để lo cho bản thân và có chút tích lũy cho tương lai.
Nói thật, để có được công việc và vị trí như hiện tại, tôi phải cố gắng rất nhiều năm. Có một điều mà đến giờ tôi vẫn chưa làm được, đó là xây dựng gia đình. Năm nay tôi 34 tuổi, nhìn bạn bè cùng trang lứa, nhiều người đã có gia đình, con cái lớn cả rồi, tôi vẫn đi về một mình. Không phải tôi chưa từng tìm hiểu ai hay chưa từng có tình cảm, bản thân từng hy vọng, cố gắng, rồi vì nhiều lý do mà mọi chuyện không đi đến đâu.
Là người con xa quê, tôi hiểu rất rõ nỗi lòng của cha mẹ. Mỗi lần gọi điện hay về quê, câu chuyện ông bà nhắc đến nhiều nhất vẫn là chuyện vợ con. Bố mẹ ngày càng lớn tuổi, điều mong mỏi nhất có lẽ là được thấy con trai ổn định gia đình trước khi tuổi già đến gần hơn. Gần đây, bố mẹ thường khuyên tôi nên về quê sinh sống. Theo suy nghĩ của ông bà, về quê sẽ dễ tìm hiểu người cùng quê hơn, gần gũi gia đình hơn, sau này cũng thuận tiện chăm sóc bố mẹ. Thú thật, tôi rất hiểu và cũng không trách bố mẹ vì điều đó. Vấn đề là ở Bình Dương tôi đã gây dựng cuộc sống suốt nhiều năm; công việc ổn định, các mối quan hệ công việc cũng quen thuộc. Nếu trở về Nghệ An, tôi gần như phải bắt đầu lại từ đầu. Tìm việc mới, thích nghi với môi trường mới và chưa biết thu nhập có đảm bảo được như hiện tại hay không.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là không ai có thể chắc chắn rằng về quê sẽ tìm được người phù hợp để kết hôn. Nếu đánh đổi công việc hiện tại để trở về mà mọi chuyện vẫn không như mong muốn, liệu quyết định đó có đúng hay không? Ở lại Bình Dương có công việc, nhưng cơ hội gặp gỡ và tìm được người phù hợp dường như ngày càng ít khi tuổi tác lớn hơn. Về quê gần gia đình, làm bố mẹ yên lòng hơn, nhưng lại phải đánh đổi những gì mình đã gây dựng suốt nhiều năm. Nhiều đêm tôi tự hỏi liệu mình đang quá thận trọng hay chỉ đơn giản là chưa gặp đúng người. Tôi không muốn kết hôn chỉ vì áp lực tuổi tác hay để làm hài lòng người khác. Điều tôi mong muốn vẫn là một cuộc hôn nhân xuất phát từ sự thấu hiểu, tôn trọng và đồng hành lâu dài.
Tôi viết bài này để hỏi ý kiến mọi người, đặc biệt là những anh chị em từng xa quê lập nghiệp hoặc từng đứng giữa lựa chọn sự nghiệp và gia đình. Nếu ở trong hoàn cảnh của tôi, 34 tuổi, người Nghệ An đang làm việc ổn định tại Bình Dương nhưng vẫn chưa lập gia đình, mọi người sẽ chọn tiếp tục ở lại để phát triển công việc hay trở về quê để tìm một cơ hội mới cho cuộc sống riêng? Rất mong được lắng nghe những chia sẻ chân thành từ mọi người.
Chuyện đã xảy ra hơn 2 năm, khi vợ tôi về làm dâu được khoảng 6 tháng. Chúng tôi là bạn học cấp ba, cùng quê. Gia đình hai bên kinh tế đều không khá giả nên từ khi lập nghiệp, vợ chồng tôi luôn tự bươn chải và độc lập tài chính. Bố vợ bỏ cô ấy từ khi mới sinh nên tôi rất đồng cảm với sự thiếu thốn tình cảm đó. Tôi luôn mong khi lấy tôi, cô ấy sẽ được bố mẹ tôi bù đắp phần nào vì bố mẹ tôi là những người sống chan hòa, hòa đồng với bà con lối xóm. Thời gian yêu nhau và trước hôn nhân, bố mẹ tôi với cô ấy rất quý mến nhau, hầu như không có mâu thuẫn.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi vợ chồng tôi mua nhà trên Hà Nội. Bố mẹ tôi hứa hỗ trợ khoảng 500 triệu đồng, phần còn lại chúng tôi tự lo. Với một gia đình làm nông thuần túy, đó gần như là khoản tiền lớn nhất mà ông bà tích cóp được. Tôi nghĩ mình phải biết ơn bố mẹ và tự nhủ sau này có điều kiện sẽ hoàn lại. Nhưng vợ tôi lại cho rằng đó là trách nhiệm của bố mẹ đối với con cái. Cô ấy còn giục tôi hỏi lại cho rõ xem ông bà cho chính xác bao nhiêu tiền để còn tính toán.
Đúng thời điểm đó, một số chuyện nhỏ lại trở thành nguồn cơn mâu thuẫn. Có lần tôi bị ốm phải truyền nước ở nhà vợ, bố mẹ tôi nghe tin liền chạy sang thăm vì hai nhà chỉ cách nhau 8 km. Một lần khác, vợ tôi bị dị ứng nặng khi về quê. Tôi có gọi điện báo cho bố mẹ nhưng lúc đó đã khuya nên ông bà nói sáng hôm sau sẽ sang. Có lẽ từ việc này, cô ấy cho rằng bố mẹ tôi quan tâm con trai hơn con dâu. Tôi đã giải thích rất nhiều nhưng cô ấy không chấp nhận và dần hình thành suy nghĩ rằng bố mẹ tôi không hề thương mình.
Điều khiến tôi buồn nhất là trước đó cuộc sống của chúng tôi rất hạnh phúc. Bố mẹ tôi luôn tự hào về con dâu, có gì ngon cũng gửi lên Hà Nội cho vợ chồng tôi. Nhưng sau chuyện tiền bạc và những hiểu lầm đó, thái độ của vợ tôi thay đổi hoàn toàn. Cô ấy không muốn về quê, không hỏi han bố mẹ tôi. Mỗi lần ông bà gọi điện, cô ấy chỉ nghe qua loa cho xong chuyện. Thấy con dâu thay đổi, bố mẹ tôi nhiều lần hỏi han. Tôi cố giấu nhưng rồi cũng không giấu được mãi. Bản thân tôi luôn cố nhìn nhận khách quan, nghĩ rằng cả hai bên đều có phần đúng phần sai. Tôi làm cầu nối, truyền đạt những điều vợ chưa hài lòng và những điều bố mẹ còn băn khoăn với mong muốn mọi chuyện được giải quyết.
Mẹ tôi thậm chí còn cùng bố lên tận Hà Nội để xin lỗi con dâu vì đã vô tâm trong một vài việc trước đây. Ông bà mong được hàn gắn tình cảm. Vợ tôi chỉ vâng dạ nhưng trong lòng vẫn không bỏ qua được chuyện cũ. Đỉnh điểm là từ khi có con, vợ tôi càng có lý do không về quê. Từ lúc mang thai đến khi sinh con, cô ấy chỉ về đúng một lần dịp Tết. Quê tôi cách Hà Nội khoảng 130 km nhưng hầu như mọi việc giỗ chạp hay công việc gia đình bên nội, cô ấy đều không quan tâm. Mỗi lần nhắc đến chuyện về quê là lại xảy ra cãi vã.
Bố mẹ tôi rất mong cháu nhưng không được gần cháu. Con tôi đến 15 tháng tuổi mà bố tôi mới được bế cháu hai lần. Hàng xóm hỏi han, ông bà còn phải nói dối là cháu hay ốm nên không về được vì sợ mất mặt. Mọi chuyện càng tệ hơn khi vợ tôi đăng những dòng trạng thái bóng gió về mẹ chồng và gia đình chồng trên mạng xã hội. Những bình luận ác ý từ người ngoài rồi cũng đến tai họ hàng và bà con quê tôi. Bố mẹ tôi thất vọng, buồn phiền nhưng cuối cùng đành buông xuôi vì đã cố gắng hòa giải nhiều lần mà không thành.
Tôi ở giữa chưa bao giờ thấy bất lực đến thế. Tôi đã nhẹ nhàng có, cứng rắn có, nói chuyện với vợ, với mẹ vợ, với anh chị em bên ngoại nhưng mọi chuyện không khá hơn mà còn tồi tệ hơn. Mẹ vợ chỉ khuyên tôi cố nhẫn nhịn vì tính vợ nóng, nhưng không phân tích cho cô ấy đúng sai ở đâu. Đến giờ, tôi gần như không tìm được ai bên nhà vợ hiểu được nỗi lòng của mình. Tôi luôn cố gắng dung hòa mọi chuyện nhưng ngày càng kiệt sức. Hiện tại tôi cảm thấy mình có dấu hiệu trầm cảm nhẹ, không thể tập trung vào công việc. Tôi chỉ muốn được chia sẻ để lòng nhẹ đi phần nào.