Tôi mừng 500 K dù ăn cưới ở nhà hàng 5 sao

Tôi mừng 500 K dù ăn cưới ở nhà hàng 5 sao

Tôi có một nguyên tắc mà nhiều năm nay vẫn giữ khi đi ăn cưới: dù tiệc cưới được tổ chức ở nhà hàng bình dân hay khách sạn sang trọng, số tiền mừng của tôi tối đa là 500.000 đồng. Không phải vì tôi keo kiệt hay không trân trọng ngày vui của người khác, mà bởi tôi cho rằng tiền mừng cưới nên xuất phát từ điều kiện và tấm lòng của người đi dự, chứ không phải để “hoàn vốn” cho chủ tiệc.

Tôi từng nghe không ít lời than thở rằng đi ăn cưới bây giờ rất áp lực. Nhiều người nhận được thiệp mời là lập tức tìm hiểu xem tiệc tổ chức ở đâu, giá một mâm cỗ bao nhiêu để tính tiền mừng cho “khỏi lỗ” cho chủ nhà. Có người còn ái ngại khi chỉ mừng vài trăm nghìn đồng vì sợ bị đánh giá là thiếu tinh tế, thiếu tình cảm.

Nhưng tôi lại nghĩ khác. Việc tổ chức đám cưới ở đâu, quy mô như thế nào, thực đơn ra sao hoàn toàn là lựa chọn của cô dâu, chú rể và gia đình hai bên. Họ có thể chọn một bữa tiệc ấm cúng tại nhà, một nhà hàng sang trọng hay khách sạn 5 sao. Đó là quyền của họ và không ai có quyền phán xét. Tuy nhiên, khách mời không phải là người đưa ra những quyết định đó.

Nếu chủ tiệc chọn một địa điểm đắt đỏ, đó là mong muốn và điều kiện của họ. Không thể vì thế mà mặc nhiên xem khách mời có trách nhiệm phải bỏ ra số tiền tương ứng với giá trị mâm cỗ để chủ nhà hòa vốn hay có lãi. Tôi được mời đến để chung vui chứ không phải đến để thanh toán chi phí tổ chức đám cưới.

Nhiều người nói rằng “đi cưới phải biết điều”, rằng nếu mâm cỗ hết một triệu đồng mà chỉ mừng 300.000 hay 500.000 đồng thì không phải phép. Nhưng tôi luôn tự hỏi, nếu gia đình chủ tiệc đủ điều kiện tổ chức một đám cưới xa hoa, tại sao trách nhiệm tài chính ấy lại được chuyển sang vai khách mời?

>> Đám cưới lỗ vốn vì tôi mừng 500.000 đồng

Đám cưới vốn là ngày vui của hai người và hai gia đình, đâu phải một cuộc đầu tư kinh doanh để tính toán lời – lỗ. Càng không nên biến nó thành cái chợ, nơi người ta ngồi cân đo xem mình ăn hết bao nhiêu để bỏ phong bì cho xứng đáng.

Tôi rất trân trọng truyền thống “có qua có lại”. Nếu ngày trước bạn đi mừng tôi 500.000 đồng, sau này tôi sẽ vui vẻ mừng lại bạn số tiền tương đương. Đó là sự tử tế trong quan hệ xã hội. Nhưng sự có qua có lại ấy không đồng nghĩa với việc phải chạy theo giá mâm cỗ hay đẳng cấp của nơi tổ chức tiệc cưới.

Tôi cũng tin rằng phần lớn những người tổ chức đám cưới không quá tính toán thiệt hơn. Họ mời mình đến dự vì tình cảm, vì muốn có sự hiện diện của bạn bè, đồng nghiệp và người thân trong ngày trọng đại. Chẳng ai thực sự vui nếu khách đến dự với tâm trạng lo lắng xem phải mừng bao nhiêu tiền cho “đủ vốn”.

Vì thế, tôi vẫn giữ nguyên tắc của mình: đi ăn cưới ai tôi cũng chỉ mừng tối đa 500.000 đồng, phù hợp với khả năng tài chính và quan điểm sống của bản thân. Tôi không thấy áy náy hay ngại ngùng vì điều đó. Tiền mừng cưới nên là món quà của sự chúc phúc, không phải khoản tiền để bù đắp chi phí tổ chức. Đám cưới là ngày vui, xin đừng biến nó thành một bài toán kinh tế mà cả chủ nhà lẫn khách mời đều phải đau đầu cân đo lời – lỗ.

  Tôi bảo con thuê giúp việc thay vì để bà chăm cháu

Tin Gốc: Vnexpress