Tôi và bạn trai quen nhau hơn một năm, tình cảm rất tốt. Anh yêu chiều, nhường nhịn và quan tâm đến tôi và cả gia đình tôi. Tôi cảm nhận rõ điều này. Anh cao ráo, có công ty, điều kiện rất tốt. Tôi nghĩ mình đã tìm được người đàn ông tốt nhưng không hiểu tại sao cả hai lại hiểu lầm vì chuyện không đáng có này. Tôi làm văn phòng, thường xuyên phải làm báo cáo nên cơ thể mệt mỏi, vì vậy muốn vận động nhiều hơn. Tôi nói với anh muốn đi tập gym, anh vui vẻ ủng hộ.
Lúc đầu tôi định tập cơ bản, chỉ cần có thời gian vận động, khi được tư vấn tôi nghĩ có PT luyện cũng hay. Tôi kể với anh và anh nói tôi thuê PT để tập, có PT ngoài sức khỏe ra còn có thể giúp dáng đẹp hơn. Anh muốn mua gói tập cho tôi nhưng tôi từ chối, muốn tự thanh toán bằng thẻ của mình. Mọi chuyện trong cuộc sống tôi đều hỏi ý kiến, lắng nghe anh vì anh là người hiểu biết, giúp đỡ và cho tôi lời khuyên. Có anh bên cạnh, tôi cảm thấy vững tin hơn.
Anh cũng là người tự thân gầy dựng sự nghiệp nên tôi càng tin tưởng nhiều hơn. Tôi chọn phòng tập ít người, chỉ nhận người tập là nữ, sạch sẽ. Đi tập tôi luôn mặc đồ dài, không hở hang và cũng rất chừng mực với PT. Tập hơn một tháng, chưa kịp kể cho anh nghe thì chuyện lại đến, hôm ấy là tối thứ bảy, khi đang tập thì cổ và phía sau vai gáy tôi bị đau dữ dội, không cử động được. Thấy tôi nhăn nhó nên PT hỏi thăm và nói tôi ngồi xuống, anh ấy xem giúp. Anh ấy xoa bóp và lấy khuỷu tay xoa bóp vào phần đau nhức giúp. Do tôi mặc áo thun nên phần lực không tác động vào nhiều được, tôi kéo áo phần vai xuống để PT xoa bóp. Đó là tôi chủ động làm thế vì quá đau không cử động được, PT cũng rất giữ khoảng cách với tôi.
Chúng tôi ngồi trong phòng tập, nhiều người tập cũng như PT khác cũng ở đó. Không hiểu xui xẻo làm sao, hôm ấy anh đột nhiên chạy qua phòng tập đón tôi đi ăn nhưng không báo trước. Khi anh đi vào thấy PT đang xoa bóp cho tôi. Anh nhìn tôi và tức giận bỏ đi. Tôi chạy theo qua nhà anh. Tôi nhắn tin, gọi anh không nghe máy. Thấy anh không muốn nghe mình nói, tôi nhắn tin: “Nếu anh không muốn gặp em, không muốn nghe em giải thích, vậy em đi về”. Anh gọi lại cho tôi nhưng im lặng.
Tôi khóc trong điện thoại vì vừa đau lại còn bị người yêu hiểu lầm. Anh xuống đưa tôi lên nhà, lấy dầu nóng xoa bóp cho tôi. Tôi có giải thích nhưng anh im lặng rồi nói “Uhm”. Anh nói tôi ở lại nhà anh ngủ, sáng mai đưa tôi đi khám. Thấy mặt anh, tôi không dám cãi lời. Đó là đêm đầu tiên tôi ngủ lại nhà người yêu và chúng tôi vẫn chưa đi quá giới hạn, mặc dù anh cũng đòi hỏi trước đây vài lần.
Sáng hôm sau anh chở tôi đi khám, do khám dịch vụ nên sau khi điều trị xong, bác sĩ có tư vấn liệu trình giãn cơ, cổ vay gáy vì thấy tôi làm văn phòng. Liệu trình 10 buổi có giá hơn 30 triệu đồng, anh đồng ý mua cho tôi. Tôi nói với anh: “Em cần vài buổi thôi vì chi phí cao quá”. Anh không màng câu trả lời của tôi mà chỉ trò chuyện với bác sĩ. Trên đường về, ngồi trong xe, chúng tôi cũng không nói chuyện, không khí rất nặng nề. Tôi cảm thấy anh không muốn nghe và không tin mình, vì vậy tôi cũng im lặng.
Cả hai không nhắn tin ba ngày. Tôi chịu không nổi nữa nên gọi điện cho anh. Tôi giải thích tất cả để anh hiểu, anh vẫn im lặng, thật sự tôi rất sợ cảm giác đó. Chưa bao giờ tôi thấy anh như vậy. Anh chưa bao giờ lạnh lùng với tôi như thế. Thấy vậy tôi hẹn anh ra quán cà phê, nghĩ nói chuyện trực tiếp sẽ tốt hơn. Chúng tôi gặp nhau, sau khi nghe tôi kể câu chuyện, anh nói: “Em đổi PT đi”. Anh nói như thế, tôi cảm thấy anh không tin mình, không tin câu chuyện tôi đã nói và vẫn nghi ngờ. Tôi trước giờ sống rất rõ ràng, chưa bao giờ mập mờ với bất kỳ ai khi đã có bạn trai, từ hành động cho đến lời nói tôi luôn giữ khoảng cách.
Thấy anh chỉ nói gãy gọn: “Em đổi PT đi”, tôi trả lời: “Em sẽ đổi và có thể không đi tập nữa”. Sự thật từ khi chuyện xảy ra, tôi không đi tập nữa, nhưng khi anh nói như vậy tôi cảm thấy anh đang khẳng định tôi làm điều sai trái, đen tối sau lưng người yêu. Tôi buồn vì anh không muốn nghe và không muốn tin mình. Giận quá nên tôi lỡ buông lời: “Nếu anh không tin em nữa, vậy mình chia tay đi”. Anh nghe xong trừng mắt nhìn tôi rồi nói: “Em muốn chia tay”? Tôi sợ, nhìn anh và nước mắt chảy, anh bỏ đi để lại tôi khóc một mình.
Chúng tôi giận nhau hơn một tuần nay, không ai nói với ai lời nào. Từ khi quen nhau đến giờ chưa bao giờ anh lạnh lùng với tôi như vậy, tôi luôn cảm nhận anh quan tâm mình, anh thoải mái. Đồ dùng của anh từ xe hơi, máy tính, nhà cửa hay bất cứ thứ gì của anh, tôi đều có thể đụng vào mà không cần ái ngại rằng đây không phải là đồ của mình, vì anh cho tôi cảm giác như thế. Anh đã cầu hôn nhưng tôi chưa muốn đám cưới ngay, nói anh cho mình độc thân thêm một năm nữa, anh vẫn vui vẻ đồng ý. Tôi không phải người vô tâm, nông cạn, không quan tâm đến cảm xúc của người yêu mình. Tôi quan tâm anh, chỉ cần anh thích món ăn nào tôi đều cố gắng làm thật ngon để chiều anh. Tôi bảo nếu cần tôi làm việc gì anh cứ nói, mỗi lần như vậy anh chỉ xoa đầu tôi và cười.
Khi chúng tôi bên nhau, lúc nào anh cũng ôm tôi, muốn tôi ngồi vào lòng anh. Anh luôn dắt tôi theo khi có dịp khai trương, thăm khách hàng, đối tác ở tỉnh. Tôi cũng gặp ba mẹ và gia đình của anh, mỗi lần đám tiệc anh đều nói tôi tham dự. Mấy hôm nay tôi rất nhớ anh, tự hỏi có phải anh không còn yêu mình, hay tôi nên xác nhận lời chia tay chính thức? Thật sự tôi không nghĩ mình sai đến mức như vậy, là anh ghen hay đang nghĩ sai về tôi?
Tôi xin khẳng định bản thân không phải kiểu người mập mờ, lẳng lơ, bắt cá hai tay, làm chuyện khuất tất sau lưng người yêu. Tôi vẫn giữ sự trong trắng cho đến bây giờ. Tôi đã 33 tuổi, chỉ khi đi với anh mới mặc những bộ đồ gợi cảm, còn bình thường rất ít. Tôi thật sự không hiểu người yêu mình đang nghĩ gì, mong các bạn ở ngoài nhìn rõ hơn và chỉ cho tôi biết tôi sai ở đâu, giờ nên làm gì. Nếu như anh ấy không còn yêu, tôi sẽ chia tay, cũng trả lại những món quà anh tặng.
Anh mua chiếc xe máy tôi đang đi. Điện thoại, nữ trang và có cho tôi mượn một số tiền khi tôi mua mảnh đất. Anh nói góp cùng nên tôi không cần trả, nhưng tôi không muốn như thế. Tôi từng nói sẽ hát cho anh nghe bài hát: “50 năm về sau” trong đám cưới của hai đứa, nhưng có lẽ…
Có những chuyện đã đi qua rất lâu nhưng chưa từng thật sự rời khỏi trái tim tôi. Năm 2016, tôi kết hôn khi vừa ra trường, Không lâu sau đó, tôi biết mình có em bé, đáng lẽ đó phải là niềm vui lớn. Thế nhưng ở thời điểm ấy, hai vợ chồng còn rất trẻ, công việc chưa ổn định, tôi chỉ mới xin vào công ty được hai tháng.
Nếu có bầu tôi không thể tiếp tục công việc, chồng cũng chưa thể lo được cho gia đình. Thời điểm đó và mãi đến hiện tại, về kinh tế gia đình, tôi luôn gánh phần hơn. Chồng ra trường nhưng công việc bấp bênh, hiện chưa ổn định. Sau nhiều trăn trở, chúng tôi đã đưa ra một quyết định mà đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên.
Gần 10 năm đã trôi qua, hiện tại tôi đã có hai cậu con trai đáng yêu. Nhìn các con lớn lên mỗi ngày là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi. Thế nhưng, sau quyết định đó, tôi dằn vặt mỗi ngày. Mỗi khi ngắm các con chơi đùa cùng nhau, lòng tôi dấy lên nỗi ân hận, đau xót. Tôi tự hỏi, nếu ngày ấy mọi chuyện khác đi một chút, liệu gia đình tôi bây giờ sẽ như thế nào? Tôi không viết những dòng này để mong sự an ủi từ mọi người, chỉ muốn viết ra sai lầm theo tôi cả đời này.
Tôi 36 tuổi, ly hôn gần sáu năm, chưa có con và vẫn sống một mình. Bạn bè nhiều lần giới thiệu người này người kia nhưng tôi đều tìm cách từ chối. Họ nghĩ tôi khó tính hoặc còn ám ảnh bởi cuộc hôn nhân cũ, nhưng sự thật là suốt mười năm qua, trong lòng tôi luôn có bóng dáng một người phụ nữ.
Tôi gặp em lần đầu trong buổi tiệc sinh nhật của cậu bạn thân. Ngay cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị em lấy cắp tâm hồn. Khi ấy em mặc chiếc váy màu xanh nhạt, ngồi lặng lẽ ở góc bàn, thỉnh thoảng mới cười. Tôi còn nhớ cảm giác rất kỳ lạ lúc đó, giống như mình vừa gặp đúng người mà bao năm vẫn chờ. Chúng tôi chào hỏi nhau vài câu, giọng nói của em rất hay. Nhưng chỉ một lát sau, tôi biết em là bạn gái của bạn thân mình (cậu ấy bảo sẽ giới thiệu em với bạn bè khi có dịp).
Tôi đã cố gạt tình cảm ấy đi, tự nhủ chỉ là rung động nhất thời. Sau đám cưới của họ, tôi chủ động hạn chế gặp mặt, ít đến nhà chơi hơn. Nhưng càng tránh, tôi càng khó quên em. Rồi tôi cũng kết hôn. Vợ cũ của tôi là người tốt, không có lỗi gì với tôi cả. Chỉ là tôi bước vào hôn nhân với một trái tim không trọn vẹn. Chúng tôi sống với nhau gần hai năm thì ly hôn, vì không hợp nhau vài quan điểm.
Nhiều năm qua, tôi chứng kiến cuộc hôn nhân của bạn thân dần rạn nứt. Cậu ấy kiếm được nhiều tiền hơn, bắt đầu tụ tập, nhậu nhẹt rồi "thả thính" nhiều cô gái khác. Tôi có khuyên bạn nhưng bạn không nghe nên đành chịu. Tôi từng rất ghét bản thân vì cảm giác thương em ngày một nhiều hơn. Tuần trước, bạn tôi bị vợ phát hiện ngoại tình. Hai người cãi nhau rất lớn. Em đưa con về nhà ngoại ở. Bạn gọi cho tôi và rủ đi nhậu. Bạn tâm sự chuyện gia đình và tỏ ra bất mãn với vợ. Tôi chỉ lắng nghe, cố gắng khuyên nhủ để vợ chồng bạn có thể hàn gắn.
Có lúc tôi nghĩ giá như người ở cạnh em những năm qua là mình, có lẽ em đã không phải sống buồn như thế. Nhưng nghĩ xong lại thấy bản thân thật vô duyên, vớ vẩn khi có suy nghĩ như vậy với vợ của bạn thân. Tôi chỉ thấy tiếc khi chứng kiến quá trình em từ một cô gái rực rỡ dần trở thành người phụ nữ trải qua quá nhiều thất vọng. Tôi cũng tiếc cho chính mình vì gặp đúng người nhưng sai thời điểm, để rồi suốt mười năm qua chỉ có thể giữ khoảng cách và bất lực nhìn người mình yêu sống buồn. Tôi đang có suy nghĩ chuyển đi nơi khác sống để lòng mình được yên lại. Chỉ là bố mẹ, anh em của tôi đều ở thành phố này. Tôi mong nhận được ý kiến từ mọi người.
Tôi là nữ, đang học đại học, muốn chia sẻ câu chuyện hơn 20 năm cuộc đời mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi mới một tuổi. Tôi được mẹ đưa về sống cùng nhà ngoại, gồm bà ngoại, một dì đã có gia đình và hai cậu. Trong ký ức của tôi, bố là người đàn ông tồi tệ: chu cấp nhỏ giọt mỗi năm một vài lần, gọi điện thưa thớt và chưa từng đến thăm. Khi tôi đậu đại học, ông ngừng chu cấp hoàn toàn. Suốt nhiều năm, tôi luôn để mục "cha" là "đã mất" trong hồ sơ, cũng trả lời như vậy mỗi khi có người hỏi.
Mẹ tôi xinh đẹp, giỏi giang, học vấn cao và rất dễ tính. Từ nhỏ đến lớn, tôi hầu như không bị mẹ mắng hay áp đặt. Mẹ thường xuyên làm từ thiện, đi chùa và luôn giúp đỡ người khác. Bà từng nói về già muốn sống một mình, không cần con cái lo. Vì công việc bận rộn, từ nhỏ tôi thường được gửi ở nhà ngoại hoặc bạn bè của mẹ. Tôi được chăm sóc đầy đủ nhưng vẫn sớm cảm thấy tủi thân khi thấy bạn bè có bố mẹ đưa đón, còn mình thì không.
Những năm tiểu học, cuộc sống hai mẹ con dần khá hơn. Tôi học giỏi nhưng thường xuyên bị bạn bè và một số người trong xóm miệt thị vì hoàn cảnh gia đình. May mắn, tôi có hai người bạn thân cùng cảnh ngộ. Tình bạn ấy kéo dài hơn 10 năm. Năm 9 tuổi, vì bị bắt nạt quá mức, tôi đã tát một bạn khiến bạn ấy chảy máu mũi. Khi đó tôi rất sợ, nhưng nhờ sự bênh vực của người thân và hàng xóm, tôi không bị làm khó. Sau sự việc đó, tôi và hai bạn cũng thoát khỏi cảnh bị bắt nạt. Năm tôi 11 tuổi là bước ngoặt lớn khi mẹ bất ngờ trúng vé số độc đắc. Tôi vẫn nhớ ngày hôm đó mẹ ôm tôi khóc vì vui mừng, còn tôi thì không ngủ được vì quá sốc. Sau đó, mẹ đưa tôi lên Sài Gòn sinh sống.
Lên cấp hai, mẹ thuê chung cư ở Thủ Đức, mở công ty riêng và cho tôi học trường công. Tôi vẫn cố gắng học tốt, phụ giúp việc nhà. Mẹ đi sớm về khuya, có khi ngủ lại công ty, tôi dần quen với việc tự lập: tự đi học, đi học thêm, học piano. Gia đình ngoại và bạn bè vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng lên thăm. Năm 14 tuổi, tôi lại trở thành người đi bắt nạt người khác. Tôi đối xử tệ với một bạn cùng bàn yếu đuối, hay chê bai, xúc phạm hoàn cảnh của bạn ấy. Tôi thậm chí còn kể xấu bạn với bạn bè và giáo viên. Đó là điều khiến tôi day dứt đến tận bây giờ.
Năm 16 tuổi, kinh tế gia đình bùng nổ. Mẹ mua được nhà, đất và cuộc sống không còn lo tiền bạc. Cũng từ đó, mẹ thay đổi hoàn toàn. Bà thường xuyên có những mối quan hệ không nghiêm túc, dẫn người lạ về nhà. Tôi dần mất đi sự tôn trọng và tình cảm dành cho mẹ. Khi tôi khuyên mẹ tìm một mối quan hệ ổn định, bà từ chối với lý do "sợ tôi khổ". Từ đó, việc học của tôi sa sút, chỉ còn mức khá.
Năm 17 tuổi, tôi đạt giải Á khôi của trường. Rồi dịch Covid-19 ập đến, công việc của mẹ gặp khó khăn. Tôi phải sống một mình khi mẹ đi cách ly. Sau dịch, tôi bắt đầu đi khám tâm lý và được chẩn đoán trầm cảm kèm rối loạn lo âu mức độ vừa. Tôi tìm đến thuốc lá như một cách giải tỏa nhưng giấu kín mọi người. Bề ngoài, tôi vẫn là một người hòa đồng, tự tin. Nhưng bên trong, tôi mệt mỏi và rối loạn. Năm 18 tuổi, tôi tìm đến đạo Công giáo, thường xuyên đi lễ. Song song đó, tôi cũng bắt đầu đi hộp đêm mỗi tuần khi stress. Tôi đậu đại học đúng ngành mình thích.
Dịch bùng phát lần nữa, tôi và mẹ phải ở nhà dài ngày. Áp lực khiến hai mẹ con cãi nhau. Có lần, tôi đã buông những lời xúc phạm nặng nề về lối sống của mẹ. Đó là lần đầu tiên mẹ nổi giận dữ dội với tôi. Sau đó, tôi cùng hai người bạn thân có chuyến du lịch đầu tiên để đánh dấu việc cả ba cùng đậu đại học. Từ năm 19 tuổi đến nay, tôi sống riêng gần trường, được mẹ chu cấp và tặng xe. Tôi vừa học vừa làm thêm, thực tập và làm bán thời gian tại một shop quần áo. Việc sống riêng khiến tôi hút thuốc nhiều hơn. Cuối tuần, tôi đi nhà thờ, đôi khi đi chơi, làm thiện nguyện hoặc gặp bạn bè. Tôi vẫn đi khám tâm lý định kỳ. Tôi hiếm khi về thăm mẹ, chỉ vào dịp đặc biệt. Những lần mẹ gọi, tôi thường viện lý do bận rộn. Trong tôi tồn tại một khoảng cách lớn với mẹ mà tôi không biết cách lấp đầy.
Tôi dự định học tiếp lên cao và làm việc một thời gian trước khi quay về hỗ trợ mẹ. Tôi cũng quyết định không kết hôn. Những trải nghiệm trong gia đình khiến tôi mất niềm tin vào hôn nhân. Tôi mặc cảm về hoàn cảnh của mình, về mẹ, về những vấn đề tâm lý và cả thói quen xấu. Tôi sợ bị đánh giá, sợ bị khinh thường.
Tôi chọn sống độc thân, tập trung vào tiền bạc, công việc và trị liệu tâm lý. Tôi muốn một cuộc sống tự do, không ràng buộc. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ đến việc rời xa mẹ hoàn toàn khi đã ổn định tài chính. Tôi biết suy nghĩ này ích kỷ nhưng những tổn thương trong tôi là có thật.
Qua câu chuyện của mình, tôi muốn nhắn nhủ rằng: nếu bạn đang có một gia đình đủ đầy, hãy trân trọng. Một môi trường lành mạnh, bố mẹ yêu thương và có trách nhiệm là điều vô cùng quý giá. Với những ai đang chuẩn bị kết hôn hay sinh con, hãy cân nhắc kỹ về tài chính, lối sống và sự kiên nhẫn. Gia đình là nền tảng rất quan trọng cho sự phát triển của một đứa trẻ. Còn với những ai chọn làm bố mẹ đơn thân, đó không phải là lựa chọn sai, nhưng cần rất nhiều nỗ lực. Hãy dành thời gian cho con, giữ lối sống lành mạnh và vững vàng trước những áp lực xã hội. Đừng để con cái lớn lên với những khoảng trống như tôi đã từng.
Hiện tại, chỉ có phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi có thể được sống là chính mình. Cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện của tôi.