Ngay sau khi trận đấu tại Parc des Princes khép lại với tỷ số 5-4 nghiêng về PSG, nhiều tờ báo lớn đã dùng những từ ngữ thán phục để mô tả. Diario AS gọi đây là “trận đấu hay nhất lịch sử Champions League”, đồng thời khuyên người hâm mộ “hãy xem và tận hưởng, vì đây là ký ức không thể quên”.
Với chín bàn thắng, nhịp độ dồn dập và chất lượng chuyên môn cao, trận đấu được tờ báo Tây Ban Nha đưa vào nhóm “những trận hay nhất từng thấy”.
Quan điểm này được nhiều tờ báo khác đồng tình. Chuyên trang Athletic của New York Times nhận định đây là “trận đấu kinh điển, không có gì phải bàn cãi”, thậm chí còn “vượt xa mọi kỳ vọng ban đầu”.
Trong khi đó, Bild (Đức) mô tả đây là “trận cầu lịch sử với chín bàn thắng”, còn El Pais (Tây Ban Nha) khẳng định Paris đã trở thành trung tâm của bóng đá thế giới trong đêm diễn ra cuộc đối đầu giữa hai siêu đội bóng.
Bayern mở tỷ số nhờ công của Harry Kane ở phút 17, mở ra bữa tiệc bàn thắng tại Pháp. Khvicha Kvaratskhelia và Joao Neves giúp đội chủ nhà dẫn ngược, nhưng Michael Olise gỡ hòa 2-2 phút 41. Trong khi ngôi sao Gruzia được ví như “dũng sĩ phá thành”. Olise được Athletic coi là cầu thủ tấn công một đối một hay nhất hiện tại, khi anh liên tục làm khổ hậu vệ trái hàng đầu như Nuno Mendes.
PSG sau đó tạo lợi thế dẫn ba bàn với cú đúp của Ousmane Dembele và một bàn nữa từ Kvaratskhelia. Tuy nhiên, Bayern rút ngắn cách biệt xuống 4-5 nhờ công Dayot Upamecano và Luis Diaz, khiến cặp đấu vẫn chưa thể ngã ngũ. Theo Telegraph, Diaz là “trái tim trong cuộc hồi sinh của Bayern”.
Tại Anh, Guardian đặt câu hỏi: “Đã có trận bóng nào như thế này chưa?”.
Trong bài, có đoạn sân Parc des Princes trải qua “một đêm rực sáng, nghẹt thở, gần như điên rồ”, nơi hai đội tạo ra “một thứ gì đó giống như một dạng hoạt động khác của con người”. Cây bút Barney Ronay thậm chí ví trận đấu như một tác phẩm nghệ thuật, với 90 phút ứng biến tập thể ở đẳng cấp cao nhất.
Telegraph cũng bị ấn tượng khi gọi đây là “bốn trận đấu tuyệt vời gộp lại trong một”.
Báo Pháp Le Parisien thì dùng những hình ảnh giàu cảm xúc hơn, như “một đỉnh cao của nghệ thuật và văn hóa”, “một bảo tàng của những điều kỳ diệu”, và “một huyền thoại cần được kể lại mãi mãi”.
Không chỉ báo chí, những người trong cuộc cũng thừa nhận tính đặc biệt của trận đấu. “Đây là trận hay nhất tôi từng dẫn dắt”, HLV chủ nhà, Luis Enrique nói.
Cựu danh thủ Alan Shearer thì nhận xét: “Đây là một trong những trận hay nhất tôi từng xem trực tiếp”.
Trung vệ Marquinhos cũng gọi đó là “một trận điên rồ”, còn Harry Kane cho rằng người xem đã chứng kiến “hai đội ở đẳng cấp cao nhất trong tấn công và chuyển trạng thái”.
Trận PSG – Bayern phá vỡ những khuôn mẫu quen thuộc của bóng đá đỉnh cao. Thông thường, các trận lượt đi bán kết Champions League chứng kiến sự thận trọng và tính toán. Nhưng tại Paris, cả hai đội gần như từ bỏ sự dè dặt.
Guardian chỉ ra rằng người ta chờ đợi một trận bán kết căng thẳng với những khoảng cách mong manh, nhưng thực tế lại là một màn trình diễn tấn công không ngừng nghỉ.
Telegraph thậm chí bình luận đây có thể là “hồi chuông kết thúc cho kỷ nguyên bóng đá kiểm soát thận trọng”, thay bằng phong cách “liều lĩnh và đầy kích thích”.
Hai đội liên tục gây áp lực tầm cao, để lộ khoảng trống phía sau, và chấp nhận chơi ăn miếng trả miếng. Athletic phân tích rằng chính cách tiếp cận đôi công của cả hai đã tạo nên một trận đấu ăn miếng, trả miếng hiếm thấy, ngập tràn những pha bóng một đối một và những đường chuyền trực diện.
Thành quả là một thế trận mà như mô tả của Le Parisien, “mỗi khoảnh khắc quan trọng đều kết thúc bằng bàn thắng”. Các pha lập công đến dồn dập, với năm bàn chỉ trong hiệp một, kỷ lục cho một trận bán kết Champions League. Đây cũng là trận bán kết Champions League có nhiều bàn thắng nhất lịch sử ở lượt đi. Tổng cộng có chín bàn từ 13 cú sút hướng cầu môn, hiệu suất cực cao hiếm thấy ở cấp độ này.
Bên cạnh tỷ số, chất lượng cá nhân cũng là điểm nhấn. Guardian ca ngợi Kvaratskhelia với những pha xử lý “giống như nhạc jazz”, còn Olise được mô tả “đang bay lên tầng khí quyển”. Athletic gọi đây là “đêm của những đôi cánh”, khi các tiền đạo cánh như Olise, Diaz hay Kvaratskhelia tạo nên khác biệt.
Tờ Gazzetta dello Sport (Italy) thì tổng kết ngắn gọn: “Trận đấu hay nhất năm. Bóng đá thuần khiết, của bàn thắng và đam mê”.
Còn Corriere dello Sport coi đây là “một trận chung kết sớm” với “cơn mưa bàn thắng”.
Có thể hơi quá khi khẳng định đây là trận hay nhất lịch sử Champions League. Nhưng với cách mà truyền thông châu Âu đồng loạt ca ngợi, cùng những gì diễn ra trên sân, PSG – Bayern đã hội tụ đủ yếu tố của một trận đấu để đời. Như Le Parisien viết: “Những ai xem đều biết mình vừa trải qua một khoảnh khắc không thể quên”.
Sau những phút đầu đôi công, Nam Phi kiểm soát bóng nhiều hơn và liên tục tạt bóng vào vòng cấm, trong đó có cú đánh đầu chệch cột của Makgopa ở phút 14. Hàn Quốc chơi chậm rãi ở hàng thủ. Khi có cơ hội phản công, bóng được chuyền nhiều hơn cho Lee Kang-in, người dẫn dắt lối chơi của Hàn Quốc ở World Cup.
Hàn Quốc chuyền dài vượt tuyến ở biên phải cho Seol Young-woo bứt tốc và căng ngang vào trong sát đáy biên. Oh Hyeon-gyu băng cắt cột gần dứt điểm trượt, nhưng Hwang Hee-chan có mặt ở cột xa để tiếp tục căng ngang. Lee Kang-in đón bóng, giả sút một nhịp trước khi vung chân trái đưa bóng đi căng nhưng chệch cột dọc trong gang tấc. Thủ môn Williams đã đứng chôn chân.
Nam Phi kiếm về quả phạt góc ở biên phải, trước khi chuyền ngược ra tuyến hai cho Mofokeng. Anh tung cú sút từ khoảng cách 22 m đưa bóng đi căng vào góc cao trái. Pha dứt điểm đã có thể thành bàn nếu không bị Kim Min-jae đánh đầu cản phá.
Lee Kang-in đá phạt góc ở biên trái đến cột gần. Kim Min-jae bật cao đánh đầu chính xác nhưng Modiba cản phá trước vạch vôi.
Hàn Quốc giao bóng trước. Họ mặc trang phục truyền thống áo đỏ, quần đen. Nam Phi mặc trang phục màu vàng.
Facundo Tello (Argentina) là trọng tài Nam Mỹ duy nhất làm việc tại Euro 2024. Ông đã rút 10 thẻ đỏ trong trận chung kết Cup Quốc gia Argentina 2022. 7 trong số đó được rút ra khi cầu thủ ghi bàn thắng quyết định cho Racing ăn mừng quá đà trước các thành viên Boca Juniors, dẫn đến một cuộc ẩu đả khiến 5 cầu thủ Boca và 2 cầu thủ Racing bị đuổi khỏi sân.
Tello cũng là trọng tài bắt chính trận Hàn Quốc thắng Bồ Đào Nha 2-1 ở vòng bảng, qua đó đi tiếp vào vòng 1/8 World Cup 2022. Một điểm đáng chú ý khác khi ông từng phải rời sân vì chấn thương ở phút thứ 111, trong trận play-off World Cup liên lục địa giữa CHDC Congo và Jamaica.
Trên đài KBS, cựu tuyển thủ Hàn Quốc đồng thời là bình luận viên Lee Young-pyo cho biết: "Tôi chưa từng thấy Son bị loại khỏi đội hình xuất phát trong những trận đấu quan trọng như World Cup. Cậu ấy đã chọn ngồi dự bị. HLV Hong Myung-bo đã nói trước trận đấu rằng điều này tốt cho cả đội và cầu thủ".
Lee Young-pyo cho rằng Son hay Lee Jae-sung là tài sản quan trọng của ĐTQG hiện tại. Nhiều lý do dẫn đến quyết định này, như thời tiết ở Monterrey đang rất nóng, trong khi đó cả hai đã 33 tuổi. "Tôi tin rằng mục đích là để bảo toàn thể lực trước khi tung họ vào để giành chiến thắng khi đối thủ bắt đầu cảm thấy mệt mỏi", Lee nói thêm.
Sphephelo Sihotle trở lại sau án treo giò một trận để thay Teboho Mokoena, người đã ghi bàn duy nhất cho Nam Phi ở kỳ giải này. Mofokeng và Evidence Makgopa cũng thay Jayden Adams và Igraam Rayners, cả hai đá chính hai trận đầu.
HLV trưởng: Hugo Broos
Hàn Quốc (3-4-2-1): Kim Seung-gyu, Lee Gi-hyuk, Kim Min-jae, Lee Han-beom, Lee Tae-seok, Seol Young-woo, Paik Seung-ho, Hwang In-beom, Hwang Hee-chan, Lee Kang-in, Oh Hyeon-gyu
Hàng công thay đổi lớn khi Hwang Hee-chan và Oh Hyeon-gyu đá chính thay cho Lee Jae-sung và Son Heung-min.
Vào lúc 19 giờ 30 hôm nay 24.4, đội tuyển U.17 Việt Nam sẽ bước vào trận chung kết giải U.17 Đông Nam Á 2026, gặp U.17 Malaysia để xác định nhà vô địch mới của giải đấu trẻ này của khu vực.
Cũng ở giải đấu này tại vòng bảng, U.17 Việt Nam đã từng gặp đối thủ này và có chiến thắng 4-0 với cú đúp của Sỹ Bách và 2 pha lập công của Văn Dương, Mạnh Cường.
Tại bán kết, thầy trò HLV Cristiano Roland đã xuất sắc quật ngã U.17 Úc với tỷ số 2-1 trong khi U.17 Malaysia (là đội nhì có thành tích xuất sắc nhất) đã thắng dễ 4-0 trước U.17 Lào chỉ còn 10 người từ phút thứ 5.
Dễ hiểu khi AI Gemini đã mạnh dạn dự đoán phần thắng nghiêng hẳn về U.17 Việt Nam với tỷ lệ 60 - 65% trong khi phần thắng của U.17 Malaysia chỉ khoảng 10-15%.
Đặc biệt, việc Gemini đánh giá khả năng hòa trong 90 phút là từ 20 - 25% cho thấy khả năng người Mã tìm mọi cách để kéo trận đấu vào loạt đá luân lưu 11 m còn cao hơn khả năng thắng trực tiếp của họ.
Mặc dù vậy, tất cả phải tỉnh táo để biết trận thắng ở vòng bảng, là trận ra quân của cả 2 đội, chỉ mang tính tham khảo vì đây là trận chung kết mang tính knock-out, có tính chất hoàn toàn khác.
Tin rằng với kinh nghiệm dày dạn thi đấu đỉnh cao ở Việt Nam trong màu áo CLB Hà Nội cũng như cầm quân U.17 Việt Nam tham dự VCK giải U.17 châu Á 2025, HLV Cristiano Roland sẽ biết cách giữ đôi chân các học trò trên mặt đất.
Hy vọng vào lúc 19 giờ 30 hôm nay trên sân Gelora Delta, đội U.17 Việt Nam sẽ gạt bỏ mọi tâm lý chủ quan, xác định tâm thế nhập cuộc kiên nhẫn, đúng đắn để có cách nhập cuộc hợp lý và hiệu quả nhất.
Nếu giành phần thắng trong trận chung kết, thầy trò HLV Cristiano Roland sẽ giúp bóng đá Việt Nam vượt lên trên Thái Lan, Úc dẫn đầu khu vực với 4 lần đăng quang giải U.17 Đông Nam Á, còn ngược lại U.17 Malaysia sẽ có thể san bằng thành tích 3 lần vô địch với 3 đối thủ kể trên.
Màn thư hùng giữa Anh và Na Uy ở tứ kết World Cup 2026 (4 giờ ngày 12.7) sẽ là cuộc chiến khốc liệt giữa hai đội bóng có sức mạnh thể chất ấn tượng nhất giải. "Tam Sư" có dàn hậu vệ cao lớn, giàu sức chiến đấu đã khẳng định đẳng cấp ở Ngoại hạng Anh, trong khi Na Uy sở hữu trung phong giỏi nhất World Cup hiện tại, đó là Erling Haaland.
Hình ảnh chậm rãi di chuyển quan sát, rồi ập vào như cơn cuồng phong, đánh bại trung vệ Gabriel Magalhaes để dứt điểm tung lưới Brazil là khoảnh khắc cho thấy rõ nhất sức mạnh "kiểu Viking" mà Haaland đang có. Na Uy là biểu tượng cho sức mạnh thể chất và tinh thần chiến binh, nơi Haaland thể hiện phẩm chất đó tốt hơn tất cả.
Tuy nhiên, nếu phải tìm một đội tuyển khả dĩ có thể khóa trái Haaland, Anh chính là câu trả lời. Các hậu vệ Anh đều phải đối đầu với Haaland hàng tuần, nên hiểu quá rõ sự nguy hiểm của siêu sao Na Uy.
Có những gương mặt còn đối đầu Haaland hàng ngày trên sân tập, cùng anh rèn luyện và chinh chiến nhiều đấu trường, như Nico O'Reilly và Marc Guelhi (cũng khoác áo Man City). Trong tay HLV Thomas Tuchel là những hậu vệ không chỉ khỏe và cao lớn như Haaland, mà còn hiểu chân sút này từ chân tơ kẽ tóc.
"Đó sẽ là cuộc đối đầu rất thú vị. Tôi biết Haaland cũng sẽ rất quyết tâm. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để giành chiến thắng", Marc Guelhi khẳng định.
Theo báo chí Anh, lợi thế lớn nhất của "Tam Sư" nằm ở việc O'Reilly và Guehi hiểu rất rõ những điểm mạnh của Haaland sau thời gian dài sát cánh tại Man City.
Tuy nhiên, HLV Tuchel còn một vũ khí lợi hại nữa, mang tên Dan Burn, "người khổng lồ" sinh ra tại vùng đông bắc nước Anh.
Haaland đã cao, Dan Burn còn cao hơn: 2,01m. Trong bối cảnh bóng đá Anh ngày càng chuyển mình, đòi hỏi các trung vệ phải chơi chân tốt hơn, năng động và kỹ thuật hơn, Dan Burn lại là hình mẫu hậu vệ cổ điển: cao lớn, cơ bắp, tranh chấp khỏe và ưu tiên an toàn. Anh là hậu vệ không tiền đạo nào muốn so tài ở các pha 1-1, khi bóng ở trên không.
Là kiểu lính ngự lâm thuần Anh hiếm hoi còn sót lại trong đội hình "Tam Sư", Dan Burn là bức tường thành vững chãi, để Anh đối đầu với Haaland hay những hậu vệ Na Uy trong các pha không chiến, tranh chấp tay đôi.
Dan Burn không lạ lẫm Haaland. Trong 8 lần đối đầu đội bóng của Dan Burn, Haaland chỉ có 1 bàn thắng duy nhất. "Cận vệ" của Newcastle hóa giải Haaland trong các pha đối đầu, hạn chế tối đa các cơ hội rõ rệt ngay cả khi đội bóng của anh lép vế trước Man City. Dan Burn cao hơn Haaland 6cm, có sức bật tương đương, và hơn hết, không ngán ngại bất cứ cuộc chiến tay đôi nào.
Từ khi khoác áo Man City, Haaland đã định hình bản thân theo hướng chạm bóng ít, nhưng chất. Chân sút Na Uy không cần xuất hiện thường xuyên. Anh hiếm khi chuyền bóng, sút xa, điều tiết lối chơi.
Trung bình, Haaland 19,4 lần chạm bóng/trận (tổng 97 lần chạm bóng từ đầu giải). Trong đó, có 7,2% số lần chạm bóng trở thành bàn thắng (7/97), con số cực kỳ hiếm thấy đối với một tiền đạo. Theo thống kê của Opta, đây là tỷ lệ ghi bàn trên số lần chạm bóng cao nhất đối với bất kỳ cầu thủ nào có ít nhất 60 lần chạm bóng tại một kỳ World Cup kể từ năm 1966.
Việc của Haaland đơn giản là đưa bóng vào lưới ở tình huống cuối, và khác biệt của Haaland là anh làm nhiệm vụ ấy... quá giỏi.
Ở World Cup 2026, Haaland dứt điểm 17 lần, trúng đích 11 và ghi tới... 7 bàn. Tức là, anh chỉ cần trung bình 2,43 cú sút để có 1 bàn thắng, cao nhất trong các cầu thủ đã ghi 4 bàn trở lên. Trong khi đó, Lionel Messi cần 24 cú sút để ghi 7 bàn và Kylian Mbappe tung ra 26 pha dứt điểm để có cùng thành tích, Haaland chỉ cần 17 lần kết thúc. Haaland cũng mới bỏ lỡ 1 cơ hội ngon ăn ở World Cup năm nay. Đó là sự thực dụng tàn nhẫn.
Đội tuyển Anh không chỉ phải chặn Haaland, mà phải ngăn mọi đường bóng hướng đến anh. "Haaland không phải cầu thủ nguy hiểm duy nhất của Na Uy. Họ có những cầu thủ chất lượng ở mọi vị trí và đã chứng minh điều đó bằng việc vào tới tứ kết", Nico O'Reilly khẳng định.
HLV Tuchel cũng nhấn mạnh Na Uy là đội bóng "được tổ chức bài bản và ấn tượng". Anh phải phá được thế công của Na Uy, nơi mọi đường chuyền sẽ hướng tới Haaland. Có như vậy, "Tam Sư" mới có cơ hội vào bán kết.