Tình huống hay nhất của trận đấu giữa Đồng Tháp với Khánh Hòa diễn ra ở phút 22. Ngoại binh Romario Alves té ngã trong vùng cấm địa của Khánh Hòa khi tranh chấp.
Trọng tài Trần Mạnh Hùng thổi còi cho phạt đền. Cầu thủ Khánh Hòa phản ứng mạnh vì cho rằng tác động là chưa đủ để Romario ngã như bị vật xuống sân.
Sau khi trao đổi với trợ lý số 1 Nguyễn Quốc Bình, trọng tài Trần Mạnh Hùng giữ bóng và “bẻ còi”. Đó không phải là một quả phạt đền cho CLB Đồng Tháp.
Lần này đến lượt cầu thủ Đồng Tháp phản ứng. Số 37 Lê Văn Quý nhận thẻ vàng do cãi với trọng tài. Ít nhất 7 cầu thủ chủ nhà, gồm đội trưởng Bùi Ngọc Thịnh vây quanh trọng tài.
Quyết định cuối cùng được đưa ra là không có phạt đền. Trọng tài Mạnh Hùng sửa sai cho chính mình. Góc chiếu lại ở cuối sân cho thấy va chạm chưa thật sự rõ ràng.
Khi trận đấu trở lại ở phút 23, Lê Văn Quý, cầu thủ vừa nhận thẻ vàng vì phản ứng, lại vào bóng thô bạo với trung vệ Trần Đình Bảo. Tuy nhiên trọng tài Mạnh Hùng bỏ qua lỗi này.
Cú vào bóng của Văn Quý xứng đáng nhận thẻ vàng thứ 2, đồng nghĩa với thẻ đỏ. Có thể xem đây là một tình huống quan trọng, làm thay đổi cục diện của trận đấu.
Bởi lẽ ngay sau đó, Romario đã ghi bàn mở tỉ số ở phút 27 bằng pha đánh đầu đẹp mắt. Lần này trọng tài không có lý do gì ngăn cản bàn thắng của ngoại binh người Brazil.
Phải đến phút 90+4, Đồng Tháp mới nâng tỉ số lên 2-0 dù trước đó có nhiều cơ hội. Người “ghi bàn” chính là trung vệ Lê Cao Hoài An của Khánh Hòa, một pha phản lưới nhà.
Đây là chiến thắng thứ 2 của Đồng Tháp sau 16 vòng đấu. Trong khi đây là trận thua thứ 4 trong 5 trận gần nhất của Khánh Hòa. Họ rơi xuống vị trí thứ 7 với 23 điểm.
CLB Đồng Tháp có 13 điểm, cách vị trí rớt hạng 9 điểm, trong khi giải còn 6 vòng nữa.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Chỉ vòng 2 trận gần nhất, CLB Công an TP.HCM đã phải nhận tới 7 bàn thua con số đủ để gióng lên hồi chuông báo động về sự bất ổn trong hệ thống phòng ngự cũng như cách vận hành chiến thuật. Ở 5 trận gần nhất, các học trò HLV Lê Huỳnh Đức chỉ ghi được 2 bàn, quá ít ỏi. Không chỉ thua, cách đội bóng này thất bại mới là điều khiến người hâm mộ và ban lãnh đạo khó có thể hài lòng.
Với một đội bóng đặt tham vọng cao như CLB Công an TP.HCM, việc để thua liên tiếp là điều khó chấp nhận, đặc biệt khi họ từng được kỳ vọng sẽ cạnh tranh một vị trí trong tốp 3. Thế nhưng, sự thiếu ổn định kéo dài đã khiến đội bóng này tụt xuống vị trí thứ 6 trên bảng xếp hạng, dần bị nhóm dẫn đầu bỏ lại phía sau.
Ở góc độ chuyên môn, vấn đề của CLB Công an TP.HCM không chỉ nằm ở hàng thủ lỏng lẻo, mà còn ở sự thiếu cân bằng giữa các tuyến. Đội bóng có thời điểm chơi tấn công khá sắc nét, nhưng lại dễ dàng để lộ khoảng trống phía sau. Khi gặp các đối thủ có khả năng phản công tốt, những điểm yếu này lập tức bị khai thác triệt để.
Trong bối cảnh đó, áp lực đổ dồn lên vai HLV Lê Huỳnh Đức là điều không tránh khỏi. Là người chịu trách nhiệm cao nhất về chuyên môn, ông Đức buộc phải tìm ra lời giải nhanh chóng nếu không muốn tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát. Tuy nhiên, quỹ thời gian không còn nhiều khi lịch thi đấu phía trước lại cực kỳ khắc nghiệt.
Thử thách tiếp theo của CLB Công an TP.HCM là cuộc đối đầu với CLB CAHN, ứng cử viên vô địch V-League sáng giá nhất ở thời điểm này. Đây không chỉ là trận đấu mang tính chuyên môn đơn thuần, mà còn có thể trở thành "bước ngoặt" quyết định tương lai của HLV Lê Huỳnh Đức.
CLB CAHN đang thể hiện phong độ ấn tượng với hàng công hiệu quả và lối chơi ổn định. Trái ngược hoàn toàn, CLB Công an TP.HCM lại bước vào trận đấu với tâm lý nặng nề sau chuỗi kết quả kém tích cực. Sự chênh lệch về trạng thái phong độ khiến đội bóng của HLV Lê Huỳnh Đức bị đánh giá thấp hơn.
Trong bóng đá chuyên nghiệp, đặc biệt ở những CLB có tham vọng lớn, sự kiên nhẫn của ban lãnh đạo luôn có giới hạn. Việc đầu tư mạnh mẽ nhưng không thu về kết quả tương xứng sẽ kéo theo những quyết định cứng rắn. Nếu CLB Công an TP.HCM tiếp tục thất bại, kịch bản thay tướng hoàn toàn có thể xảy ra.
Thực tế cho thấy, chiếc ghế HLV tại các đội bóng lớn hiếm khi an toàn khi thành tích đi xuống. Với Lê Huỳnh Đức, áp lực càng lớn hơn khi ông là cái tên được kỳ vọng sẽ đưa CLB Công an TP.HCM vươn tầm. Nhưng thay vì tiến lên, đội bóng lại đang có dấu hiệu chững lại, thậm chí tụt lùi.
Dẫu vậy, bóng đá luôn chứa đựng yếu tố bất ngờ. Một kết quả tích cực trước CLB CAHN không chỉ giúp CLB Công an TP.HCM lấy lại niềm tin, mà còn có thể trở thành cú hích tinh thần quan trọng cho phần còn lại của mùa giải. Ngược lại, nếu tiếp tục trắng tay, không chỉ mục tiêu tốp 3 trở nên xa vời, mà tương lai của HLV Lê Huỳnh Đức cũng sẽ bị đặt dấu hỏi lớn. Trong thời điểm "nước sôi lửa bỏng" này, bản lĩnh của nhà cầm quân và sự phản ứng của các cầu thủ sẽ quyết định tất cả.
Tin Gốc: Thanh Niên

Khi tiếng còi trận bán kết lượt về Champions League 2025 - 2026 giữa Bayern Munich với PSG vang lên, ống kính ngay lập tức hướng về Harry Kane.
Lại một lần nữa người ta thấy tiền đạo người Anh rời sân với khuôn mặt thất thần và bước chân nặng trĩu. Cảm giác ấy lặp lại gần giống như một năm trước, khi "hùm xám" gục ngã trước Inter Milan ở tứ kết.
Thất bại chung cuộc với tổng tỉ số 5-6 sau hai lượt trận đã chính thức đóng sập cánh cửa tiến tới trận chung kết tại Budapest của thầy trò HLV Vincent Kompany. Pha lập công muộn màng ở phút 90+4 của Kane là không đủ để đội bóng nước Đức lội ngược dòng trước PSG.
Bàn thắng này đã giúp Harry Kane sánh ngang kỷ lục của Cristiano Ronaldo khi ghi bàn trong 6 trận liên tiếp tại vòng knock-out Champions League..
Bóng đá vốn dĩ không có sự công bằng tuyệt đối. Lịch sử của môn thể thao vua từng ghi nhận vô số những cầu thủ mà bộ sưu tập cúp vô địch của họ đồ sộ hơn rất nhiều so với tài năng thực tế. Điều này do họ may mắn được đặt vào đúng một "hệ thống bách chiến bách thắng".
Ở chiều ngược lại, có những ngôi sao bị trói buộc vào một số phận đầy bi kịch. Harry Kane chính là hình ảnh rõ nhất và cũng xót xa nhất.
Bi kịch của thủ quân đội tuyển Anh không đến từ sự yếu kém hay vòng lặp sai lầm. Ngược lại, điều khiến những người yêu mến anh phải nuối tiếc chính là Kane càng cháy rực rỡ bao nhiêu thì số phận lại nghiệt ngã với anh bấy nhiêu.
Ở tuổi 32 - con số mà nhiều cầu thủ đã ở bên kia sườn dốc của sự nghiệp, Harry Kane lại trình diễn một đẳng cấp vượt trội. Với 56 lần lập công chỉ sau 49 lần ra sân mùa này, hiệu suất ghi bàn của anh không chỉ dẫn đầu nước Đức mà còn bỏ xa các tiền đạo trên bình diện châu Âu.
Trên "sân khấu" Champions League, số 9 của Bayern đã thi đấu vượt xa định nghĩa của một tiền đạo cắm thông thường. Anh không "mắc võng" trong vòng cấm địa để chờ đợi bóng từ đồng đội.
Thay vào đó, người ta thấy Kane liên tục lùi sâu về khu vực giữa sân để tự mình châm ngòi cho các đợt tấn công khi tung ra những đường tỉa bóng. Anh tham gia pressing liên tục, dũng mãnh tranh chấp và sẵn sàng lên tiếng kết liễu trận đấu ở những thời khắc quyết định.
Thế nhưng trái bóng vẫn cứ lăn theo quỹ đạo tàn nhẫn của riêng nó, và Harry Kane vô tình bị cuốn vào vòng lặp đó.
Hãy nhìn lại hành trình khi Harry Kane quyết định dứt áo rời bỏ mái nhà xưa Tottenham để khoác lên mình màu áo của Bayern Munich.
Khi đó, Kane mang theo một mục tiêu chinh phục Champions League. Ở bắc London cùng Tottenham, Kane có vị thế của một huyền thoại sống, nhưng phòng truyền thống lại trống rỗng.
Rời nước Anh, Kane đặt cược tuổi thanh xuân và di sản của mình để bước vào "cỗ máy chiến thắng" tại Bavaria - nơi sở hữu 6 chức vô địch châu Âu và mặc định thống trị nền bóng đá Đức. Về lý thuyết, đó là một nước đi hoàn hảo cho chặng cuối sự nghiệp.
Thế nhưng Bayern Munich dù vẫn dư sức thống trị ở đấu trường quốc nội, nhưng ra châu Âu lại là câu chuyện khác. Đội hình hiện tại vẫn dồi dào nhân sự, nhưng đội bóng đã đánh mất sự lạnh lùng cần thiết.
Lấy trận bán kết lượt về trên sân nhà làm minh chứng cho nhận định này. Bayern kiểm soát bóng 66%, tung ra 18 cú sút. Nhưng họ không thể quật ngã được tập thể của HLV Luis Enrique. Và thế là bi kịch mang tên Harry Kane lại tiếp diễn. Anh xuất sắc, nhưng chừng đó là không đủ để chạm tay vào chiếc cúp tai voi.
Vinh quang cao nhất mà anh có thể chạm tới mùa này chỉ là đĩa bạc Bundesliga và Cúp quốc gia Đức. Có danh hiệu, thoát cảnh trắng tay, nhưng đó rõ ràng không phải là thứ khiến anh dứt áo rời Tottenham. Thứ Kane khao khát nhất là đỉnh cao châu Âu. Sắp bước sang tuổi 33, quỹ thời gian thi đấu đỉnh cao của anh đang cạn dần.
Nhìn hình ảnh Kane ôm mặt che đi giọt nước mắt cay đắng, người hâm mộ không khỏi xót xa. Tiếc cho anh, bởi vì anh đã quá hoàn hảo mà lại thiếu Champions League. Làng bóng đá thế giới chỉ còn hy vọng Harry Kane cùng tuyển Anh có thể làm nên chuyện ở World Cup 2026 sắp tới.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tại sân SoFi, California (Mỹ) ngày 28/6, cả Nam Phi lẫn Canada đều bước vào trận đấu loại trực tiếp đầu tiên trong lịch sử tham dự World Cup của họ. Trận thua Thụy Sĩ 1-2 ở lượt cuối vòng bảng khiến đồng chủ nhà Canada phải "lưu vong" sang quốc gia láng giềng.
Cách đây ba ngày, khán đài VIP sân SoFi còn là nơi tề tựu của một loạt gương mặt nổi tiếng Hollywood, như Brad Pitt và Edward Norton của Fight Club. Nhưng với tầm vóc chuyên môn của Nam Phi và Canada, khu vực ấy chỉ thu hút được nữ diễn viên Jessica Alba và bạn trai là Danny Ramirez. Chủ tịch FIFA Gianni Infantino ngồi cạnh huyền thoại bóng đá Nam Phi Tsiphiwe Tshabalala.
Diễn biến trên sân phần nào cũng cho thấy vì sao bàn thắng ở phút bù của Eustaquio lại quý như vàng... với các khán giả, tránh việc phải đưa trận đấu với chất lượng chuyên môn không cao này vào hiệp phụ.
Canada tiếp cận với ý đồ tấn công. Ngược lại, Nam Phi làm tất cả những gì có thể để gây ức chế cho đối thủ. Song đại diện Bắc Mỹ mất tới 22 phút mới tạo ra được cơ hội thực sự đầu tiên, khi Derek Cornelius đón hụt quả đá phạt của Eustaquio, đánh đầu vào vị trí thủ thành Ronwen Williams.
Các tình huống cố định của Eustaquio tiếp tục là thứ vũ khí nguy hiểm nhất của Canada. Từ một quả phạt góc bên cánh trái, bóng được treo vào tạo nên một pha lộn xộn. Aubrey Modiba phá bóng ngay trên vạch vôi từ cú đánh đầu của Moise Bombito, trước khi Williams kịp bắt gọn cú sút bồi của Tajon Buchanan.
Ngay trước khi hiệp một khép lại, Richie Laryea xâm nhập vùng cấm nhưng đã bị ngã sau khi va phải chân của Khuliso Mudau phía Nam Phi. Thầy trò Marsch phản ứng dữ dội đòi một quả penalty, nhưng trọng tài chính người Bồ Đào Nha Joao Pinheiro khước từ, và trọng tài VAR người Tây Ban Nha Carlos del Cerro Grande cũng không can thiệp.
Những diễn biến trong hiệp hai cũng không khác là bao. Canada vẫn tấn công, nhưng bất lực trước màn trình diễn của trung vệ thép Nam Phi là Mbokazi và Okon. Họ không khác nào đâm đầu vào bức tường thành kiên cố. Nếu vượt qua thành công, như tình huống Tani Oluwaseyi băng xuống sau đường chọc khe của Niko Sigur, thì vẫn còn đó thủ thành Williams.
Bản thân thủ thành 34 tuổi cũng phá kỷ lục (tính từ năm 1966) về số đường chuyền thành công nhiều nhất trong một trận World Cup đối với vị trí người gác đền. Anh kết thúc trận đấu với 77 đường chuyền, vượt xa kỷ lục 51 đường chuyền trước đó của Manuel Neuer lập trong trận gặp Nhật Bản năm 2022.
Vào thời điểm tưởng chừng như Canada đã cạn ý tưởng – ngay cả khi ngôi sao nhất nhì của họ là Alphonso Davies được tung vào sân ở phút 75 – Eustaquio lên tiếng. Đỡ ngực gọn gàng sau tình huống phá bóng không dứt khoát của Ime Okon, tiền vệ 29 tuổi tung cú vô-lê chìm hiểm hóc vào góc trái khung thành, khiến các khán đài như muốn nổ tung.
Đang khoác áo Los Angeles FC dưới dạng cho mượn từ Porto, Eustaquio - chàng trai có cha mẹ là người Bồ Đào Nha nhập cư - trở thành cầu thủ thứ ba đang chơi tại giải nhà nghề Mỹ (MLS) ghi bàn trong một trận đấu loại trực tiếp World Cup, sánh ngang với các huyền thoại Landon Donovan và Brian McBride.
Trước khi ghi bàn quyết định, Eustaquio đã là linh hồn trong mọi đường lên bóng của Canada. Anh là cầu thủ thứ hai trong lịch sử (kể từ năm 1966) tạo ra tới 5 cơ hội từ các tình huống cố định trong một trận đấu knock-out World Cup. Người duy nhất làm được điều này trước đó là cựu tiền vệ tuyển Italy Andrea Pirlo trong trận bán kết gặp Đức năm 2006.
Canada khép lại chiến thắng với 12 cú dứt điểm, so với 6 của Nam Phi, trong đó có 7 pha đi trúng đích (đối thủ chỉ có 1). Họ cũng hoàn toàn áp đảo về số bàn thắng kỳ vọng (xG): 1,32 so với 0,13 của thầy trò Hugo Broos.
Tin Gốc: Vnexpress

