Trường ĐH Thủy lợi đang có ưu thế lớn, từ thiên thời, địa lợi đến nhân hòa ở màn so tài với Trường ĐH Quốc gia Malaysia, nhằm định đoạt chiếc cúp giải bóng đá Thanh Niên sinh viên (TNSV) quốc tế lần II – 2026 cúp THACO, diễn ra lúc 15 giờ 20 hôm nay (5.4).
Trước tiên là thiên thời. Ở trận chung kết, Trường ĐH Quốc gia Malaysia sẽ vắng ngòi nổ chủ lực Izrin Bin Ibrahim, tác giả của cả 3 bàn thắng Malaysia ghi được ở giải năm nay.
Izrin là chủ công của Trường ĐH Quốc gia Malaysia, với cổ chân cực dẻo, khả năng bứt tốc, dẫn dắt lối chơi và đặc biệt là sút phạt. Chỉ sau 2 trận, Izrin đã ghi 2 bàn đá phạt, đều mang tính chất mở lối chiến thắng cho đại diện Malaysia. Vắng Izrin, Trường ĐH Quốc gia Malaysia phải trông đợi vào những mũi tấn công khác, mà vốn dĩ chưa được khai thác hết tiềm năng.
Về địa lợi, Trường ĐH Thủy lợi có ưu thế đá ở quê nhà, với sự tiếp sức của đông đảo cổ động viên. Dàn cổ vũ bài bản, chuyên nghiệp với cả trống, kèn và tiếng hô của hàng trăm khán giả, cùng sự động viên từ xa của điểm cầu Hà Nội đã tiếp thêm sức mạnh để Bùi Xuân Trường cùng đồng đội từng bước vượt qua từng “cửa ải”.
Tuy nhiên, “nhân hòa” mới là yếu tố cốt lõi. Trường ĐH Thủy lợi đã vô địch TNSV THACO cup 2026 với phong độ hủy diệt (ghi 14 bàn, sạch lưới cả giải). Giữ đôi chân trên mặt đất sau thành công vang dội, đại diện Hà Nội tiếp tục “càn quét” TNSV quốc tế, với 3 trận toàn thắng từ đầu giải.
Trường ĐH Thủy lợi thắng đậm 4-2 trước Trường ĐH Quốc gia Singapore trong ngày ra quân, rồi hạ tiếp Trường ĐH Svay Rieng (Campuchia) 3-0 ở lượt đấu thứ hai dù chỉ tung ra đội hình phụ.
Đến bán kết, dù Trường ĐH Nha Trang của bộ đôi giám đốc kỹ thuật Hoàng Anh Tuấn và HLV Nguyễn Anh Tú đã chơi trận để đời, nhưng Trường ĐH Thủy lợi vẫn bản lĩnh lách khe cửa hẹp với chiến thắng 2-0, được quyết định đầy kịch tính trong 6 phút cuối trận.
Kinh nghiệm, độ quái cùng khả năng đá cố định cực tốt (6 bàn ở giải này đến từ phạt góc, phạt gián tiếp và phạt đền) đã giúp Trường ĐH Thủy lợi từng bước giải mã đối thủ. Đội bóng của trợ lý Trương Minh Đức chủ trương phòng ngự chặt, kiểm soát nhịp chơi, rồi săn tìm các pha đánh biên hoặc bóng cố định để “kết liễu” đối thủ.
Đội nào cũng biết Trường ĐH Thủy lợi sẽ đá như vậy. Song, để hóa giải lại là chuyện khác.
Trận chung kết chiều nay (5.4) hứa hẹn diễn ra chặt chẽ và kịch tính. Vắng Izrin Bin Ibrahim, nhiều khả năng Trường ĐH Quốc gia Malaysia đá toan tính và chậm rãi, nhằm khai thác khoảng trống khi đối thủ dâng cao.
Ở chiều ngược lại, rất có thể Trường ĐH Thủy lợi cũng đá… như vậy.Khác với trận chung kết TNSV THACO cup 2026, khi Trường ĐH Thủy lợi chọn lối đá tấn công áp đặt với Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM, màn so tài hôm nay có lẽ là trận đấu hiếm hoi thầy trò trợ lý Trương Minh Đức phải đá rình rập.
Bởi lẽ, Trường ĐH Quốc gia Malaysia là đội bóng toàn diện, với dàn cầu thủ được đào tạo bài bản, có kỹ thuật cá nhân và sức rướn cực hay, nhờ vậy có thể chuyển đổi trạng thái cực kỳ nhạy bén. Tuy nhiên, điểm yếu của đại diện Malaysia là cái đầu “nóng”, với những pha tranh chấp quyết liệt thường dẫn đến phản ứng thái quá. 11 thẻ vàng và 1 thẻ đỏ là ví dụ, cho sự thừa nhiệt huyết nhưng còn thiếu tỉnh táo.
Đây là lỗ hổng mà Trường ĐH Quốc gia Malaysia cần khỏa lấp. Vì đã bước vào chung kết, lại gặp đối thủ quái chiêu, dạn dĩ như như Trường ĐH Thủy lợi, mọi sự nóng vội đều dẫn đến cái giá đắt. Chung kết TNSV quốc tế lần II – 2026 cúp THACO sẽ là cuộc đấu tâm lý nhiều hơn là kỹ năng. Đến lúc này, mọi mảng miếng, bài vở của đôi bên đều đã bộc lộ. Khác biệt chỉ nằm ở khả năng kiểm soát cái đầu “lạnh” ở thời điểm nóng nhất.
Trường ĐH Thủy lợi và Trường ĐH Quốc gia Malaysia đều đã thắng bán kết nhờ hay hơn ở khoảnh khắc quyết định. Giờ là lúc hai đội bóng mạnh mẽ và lì lợm nhất giải so kè nhau trong cuộc đấu trí hứa hẹn căng từng giây.
Mùa trước, Trường ĐH VH-TT-DL Thanh Hóa đã thắng Trường ĐH Lào (2-1) để giữ cúp ở lại quê hương. Năm nay, Trường ĐH Thủy lợi đủ sức tiếp bước, khi đang có mọi yếu tố bước lên ngai vàng.
Bàn thắng của Paraguay ở giây thứ 65 trận này thậm chí còn không lọt vào top 10 bàn thắng nhanh nhất lịch sử World Cup. Trớ trêu thay, kỷ lục ghi bàn nhanh nhất giải đấu lại thuộc về chính Thổ Nhĩ Kỳ, khi Hakan Sukur chọc thủng lưới Hàn Quốc chỉ sau 11 giây trong trận tranh hạng ba World Cup 2002.
Những bàn thắng nhanh nhất lịch sử World Cup: Hakan Sukur (Thổ Nhĩ Kỳ, World Cup 2002, 11 giây), Vaclav Masek (Tiệp Khắc, World Cup 1962, 15 giây), Ernest Lehner (Đức, World Cup 1934, 25 giây), Bryan Robson (Anh, World Cup 1982, 28 giây), Clint Dempsey (Mỹ, World Cup 2014, 30 giây), Bernard Lacombe (Pháp, World Cup 1978, 31 giây), Arne Nyberg (Thụy Điển, World Cup 1938, 35 giây), Emile Veinante (Pháp, World Cup 1938, 35 giây), Florian Albert (Hungary, World Cup 1962, 50 giây), Adalbert Desu (Romania, World Cup 1930, 50 giây), Pak Seung-zin (CHDCND Triều Tiên, World Cup 1966, 50 giây), Celso Ayala (Paraguay, World Cup 1998, 52 giây) và Mathias Jorgensen (Đan Mạch, World Cup 2018, 55 giây). Không có bàn thắng nào khác trong lịch sử giải đấu được ghi trong vòng chưa đầy một phút.
Thủ môn Orlando Gill bắt gọn bóng nhưng giữ trong tay quá lâu, vượt quá 10 giây cho phép. Trọng tài lập tức cho Thổ Nhĩ Kỳ hưởng một quả phạt góc theo quy định mới nhằm hạn chế hành vi câu giờ của thủ môn. Tuy nhiên, Paraguay không phải trả giá khi pha bóng sau đó không tạo ra nguy hiểm.
Pha mở tỷ số của Matias Galarza ở giây thứ 65 là bàn thắng sớm nhất của một đội tuyển Nam Mỹ tại World Cup kể từ năm 1998. Kỷ lục trước đó thuộc về Celso Ayala của Paraguay, người ghi bàn vào lưới Nigeria sau 52 giây tại World Cup 1998.
Cú sút của Galarza đưa bóng vào lưới ở giây 65, theo xác nhận của FIFA. Đây là bàn thắng nhanh nhất từ đầu giải, vượt qua pha lập công của Ismael Saibari cho Morocco vào lưới Scotland ít giờ trước, ở giây 71.
Matias Galarza sút xa ghi bàn mở tỷ số ngay giây 65. Julio Enciso làm tường bằng pha chạm bóng tinh tế ở rìa cấm địa, tạo điều kiện để Matias Galarza băng lên khống chế một nhịp rồi tung cú sút chân trái về góc thấp bên phải hạ thủ môn Ugurcan Cakir. Hàng thủ Thổ Nhĩ Kỳ hoàn toàn bị bất ngờ trước pha phối hợp tốc độ của đối phương. Đây là khởi đầu trong mơ với Paraguay và là gáo nước lạnh cho đội bóng được đánh giá cao hơn.
HLV Vincenzo Montella thay ba vị trí so với trận thua Australia 0-2. Kenan Yildiz - cầu thủ trẻ hay nhất Serie A mùa trước - được trao suất đá chính trên hàng công, bên cạnh Arda Guler và Yunus Akgun hỗ trợ cho Kerem Akturkoglu. Ở tuyến giữa, đội trưởng Hakan Calhanoglu tiếp tục giữ vai trò nhạc trưởng.
Paraguay (4-4-2): Orlando Gill; Juan Jose Caceres, Gustavo Gomez, Omar Alderete, Junior Alonso; Miguel Almiron, Matias Galarza, Andres Cubas, Diego Gomez; Julio Enciso, Isidro Pitta.
Paraguay thay đổi hai vị trí sau thất bại 1-4 trước Mỹ. Tiền đạo Isidro Pitta lần đầu đá chính tại World Cup 2026, sát cánh cùng Julio Enciso trên hàng công. Ở giữa sân, Matias Galarza được trao cơ hội thay Damian Bobadilla.
Mỹ đã có sáu điểm sau hai trận và tiến rất gần vòng knock-out. Vì thế, cuộc đối đầu giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Paraguay có ý nghĩa quan trọng. Đội thắng sẽ sống lại hy vọng đi tiếp, còn đội thua nhiều khả năng phải sớm chia tay World Cup 2026.
Bồ Đào Nha khép lại bảng K World Cup 2026 với ngôi nhì, sau khi hòa Colombia (0-0), CHDC Congo (1-1) và thắng Uzbekistan (5-0). Ở trận đấu buộc phải thắng để lấy ngôi đầu, Cristiano Ronaldo cùng đồng đội đã chơi bạc nhược khi bị Colombia dồn ép đến những giây cuối cùng.
Bồ Đào Nha may mắn có trận hòa, song cũng đồng nghĩa, toàn đội rơi vào nhánh đấu "tử thần". Ở vòng 32 đội, học trò HLV Roberto Martinez chạm trán Croatia. Nếu thắng, nhiều khả năng Bồ Đào Nha gặp đương kim vô địch EURO Tây Ban Nha tại vòng 16 đội.
Nhánh đấu của Bồ Đào Nha rất nặng, với các đối thủ sừng sỏ như đương kim á quân World Cup Pháp, đương kim hạng tư World Cup Ma Rốc, Hà Lan, Đức, Tây Ban Nha, Bỉ, Croatia. Đáng tiếc cho Bồ Đào Nha, nếu giành ngôi nhất bảng, đội bóng này đã nằm ở nhánh đầu nhẹ nhàng hơn, phải đến tứ kết mới gặp đối thủ nặng ký đầu tiên (Argentina).
Tín hiệu không vui cho Ronaldo, khi World Cup 2026 đang diễn ra như thể bản "chiếu lại" của World Cup 2010 với Bồ Đào Nha. Cách đây 16 năm, Ronaldo cùng đồng đội nằm ở bảng đấu với một đội Nam Mỹ (Brazil), một đội châu Phi (Bờ Biển Ngà) và một đội châu Á (CHDCND Triều Tiên). Bồ Đào Nha hòa đội châu Phi 0-0 ở lượt đầu, thắng đậm đội châu Á (7-0) ở lượt hai, rồi hòa đội Nam Mỹ 0-0 ở lượt cuối, qua đó đứng nhì bảng.
Ở giải năm nay, Bồ Đào Nha cũng nằm cùng bảng một đội Nam Mỹ (Colombia), một đội châu Á (Uzbekistan) và một đội châu Phi (CHDC Congo). Bồ Đào Nha cũng hòa đội châu Phi (Congo, 1-1) lượt đầu, thắng đậm đội châu Á (Uzbekistan, 5-0) lượt hai, rồi hòa đội Nam Mỹ (Colombia, 0-0) lượt cuối, đứng nhì bảng.
Trùng hợp là, 16 năm trước, Ronaldo chỉ ghi bàn vào lưới đội châu Á yếu nhất bảng (Triều Tiên). Năm nay, Ronaldo cũng mới lập công vào lưới một đội châu Á khác, cũng bị đánh giá yếu nhất bảng, là Uzbekistan.
Nếu lịch sử lặp lại, Bồ Đào Nha sẽ ôm hận ở vòng 16 đội. Tại World Cup 2010, Ronaldo cùng đồng đội xách vali về nước sau trận thua 0-1 trước Tây Ban Nha ở vòng 16 đội.
Và đáng ngạc nhiên là, nếu vượt qua Croatia để vào vòng 16 đội, nhiều khả năng Bồ Đào Nha sẽ gặp... Tây Ban Nha.
Số phận đang sắp đặt cho HLV Martinez cùng học trò kỳ World Cup vô cùng gian truân. Vô địch được hay không, còn phụ thuộc vào bản lĩnh của Ronaldo, Bruno Fernandes cùng các ngôi sao lâu nay mạnh về cá nhân nhưng không tạo nên được tập thể gắn kết của Bồ Đào Nha.
World Cup 2026 đã diễn ra hơn 20 trận, với ưu thế vượt trội dành cho các đội bóng mạnh ở lượt mở màn. Trong số các tân binh, chỉ có Cabo Verde để lại ấn tượng khi cầm hòa Tây Ban Nha không bàn thắng trong trận ra quân. Jordan dù gây ra nhiều khó khăn cho Áo, nhưng vẫn thua 1-3 ở trận đầu khi chưa quen với áp lực World Cup. Thua đậm nhất phải kể đến Curacao, đội bóng nhận tới bảy bàn thua trước Đức. Có lẽ bởi vậy, áp lực và hoài nghi đặt lên Uzbekistan càng lớn.
Dù chơi cực hay ở giải trẻ châu Á trong 10 năm qua, nhưng Uzbekistan vẫn là cái tên xa lạ ở cấp độ đội tuyển quốc gia. Đội bóng Trung Á thường xuyên dừng bước ở tứ kết hoặc vòng 16 đội Asian Cup. Đây mới là lần đầu, Uzbekistan bước tới World Cup. Abdukodir Khusanov cùng đồng đội vượt qua vòng loại thứ ba, một phần nhờ bước vào bảng đấu dễ thở với chỉ Iran là đối trọng đáng gờm (Qatar, UAE, Kyrgyzstan hay CHDCND Triều Tiên đều không bằng).
Xét trên bình diện châu Á, Uzbekistan vẫn chỉ ở tầm trung. Vị thế khiêm tốn ấy mang tới thách thức lớn, khi đội bóng của cựu trung vệ Fabio Cannavaro bước ra sân chơi thế giới.
Với kỳ vọng gây tiếng vang ở World Cup, Liên đoàn Bóng đá Uzbekistan đã bổ nhiệm Cannavaro ngồi ghế nóng. Chưa tạo được dấu ấn từ khi bắt đầu nghiệp huấn luyện, nhưng Cannavaro có thứ mà Uzbekistan đang thiếu: sự thấu hiểu áp lực ở World Cup để đối phó, ít nhất trên khía cạnh tâm lý. Cannavaro là trung vệ gần nhất đoạt Quả bóng vàng, nhờ chiến tích vô địch World Cup 2006 cùng Ý. Để đi sâu ở World Cup, hay ít nhất là tạo được "gợn sóng" trong lần đầu ra biển, Uzbekistan phải đá với tinh thần lì lợm như Cannavaro đã từng.
Bởi ở màn ra mắt lúc 9 giờ ngày 18.6, Uzbekistan phải đối đầu Colombia. Đại diện Nam Mỹ có sáu lần dự World Cup, bốn trong số đó vượt qua vòng bảng. Sau nỗi thất vọng ở World Cup 2022 (không vượt qua vòng loại), Colombia đã trở lại để thách thức.
Trên đường chạy đà cho World Cup 2026, Colombia thể hiện phong độ bùng nổ khi thắng Úc (3-0), New Zealand (2-1), Costa Rica (3-1) và Jordan (2-0). Đội bóng của HLV Nestor Lorenzo không còn phụ thuộc vào James Rodriguez như trước đây, mà trở thành tập thể đa dạng và uyển chuyển hơn. Luis Diaz là niềm hy vọng số một với 22 bàn sau 74 trận. Anh sẽ cùng James Rodriguez, Jefferson Lerma hay Juan Fernando Quintero tạo ra hàng công cực mạnh cho đại diện Nam Mỹ.
Ở hàng thủ, Colombia cũng có nhiều hảo thủ như David Ospina, cựu thủ thành Arsenal, hay Yerry Mina (Cagliari), Davinson Sanchez (Galatasaray). Trong tay ông Lorenzo là đội hình dẫu lớn tuổi, nhưng dạn dày kinh nghiệm và đủ lì lợm để không vấp chân với những sai sót đáng tiếc.
Đá đúng sức, Colombia sẽ thắng Uzbekistan để khởi đầu thuận lợi tại bảng K World Cup 2026.