Trong loạt trận cuối bảng B giải U17 châu Á tại Saudi Arabia vào rạng sáng 13/5, U17 Qatar đã gây thất vọng lớn khi chịu thất bại với tỷ số 0-2 trước U17 Trung Quốc. Với kết quả này, đội bóng Tây Á chính thức bị loại khỏi giải châu Á. U17 Nhật Bản (9 điểm) và U17 Trung Quốc (3 điểm) là những đội bóng đi tiếp và đồng thời có vé tham dự World Cup.
Việc U17 Qatar (chủ nhà World Cup) không có vé lọt vào tứ kết giải U17 châu Á mang tới tin buồn cho nhiều đội bóng. Nếu U17 Qatar giành vé đi tiếp thì đội xếp thứ ba có thành tích xuất sắc nhất sẽ có vé tham dự World Cup. Tuy nhiên, khi đội bóng Tây Á bị loại, suất vé vớt này không còn.
Điều này ảnh hưởng tới cơ hội tham dự World Cup của U17 Việt Nam. Giờ đây, chúng ta không thể hy vọng giành vé thông qua con đường xếp thứ ba xuất sắc nhất. Thay vào đó, đoàn quân HLV Cristiano Roland chỉ còn lựa chọn nằm trong nhóm hai đội đầu bảng.
Ở thời điểm này, U17 Việt Nam xếp thứ hai bảng C với cùng 3 điểm như U17 Yemen nhưng hơn hiệu số đối đầu. Đứng đầu bảng là U17 Hàn Quốc với 4 điểm, còn U17 UAE xếp cuối cùng với 1 điểm.
Căn cứ vào tình hình hiện tại, U17 Việt Nam chắc chắn giành vé đi tiếp trong trường hợp giành chiến thắng trước U17 UAE. Nếu như hòa đội bóng Tây Á, các cầu thủ trẻ Việt Nam cần hy vọng U17 Yemen không thắng U17 Hàn Quốc.
Đoàn quân HLV Cristiano Roland cần tập trung cao độ vào trận đấu cuối cùng vòng bảng gặp U17 UAE. Ở giải U17 châu Á 2025, U17 Việt Nam cũng gặp U17 UAE ở trận cuối cùng vòng bảng. Khi ấy, “Những chiến binh sao vàng” đã dẫn trước đối thủ với tỷ số 1-0 tới phút 87. Nếu tỷ số này giữ nguyên, U17 Việt Nam sẽ giành vé tham dự World Cup. Tuy nhiên, chúng ta lại để Faisal san bằng tỷ số từ tình huống cố định.
Trận đấu giữa U17 Việt Nam và U17 UAE diễn ra vào lúc 0h ngày 14/5. Cùng thời điểm, U17 Hàn Quốc sẽ đối đầu với U17 Yemen.
Dù đội tuyển Pháp trải qua trận thua trước tuyển Anh (sáng 19-7), World Cup 2026 vẫn đánh dấu một cột mốc lịch sử đối với cá nhân tiền vệ Michael Olise.
Tiền vệ thuộc biên chế Bayern Munich chính thức xô đổ một trong những kỷ lục tưởng chừng như không thể phá vỡ của "Vua bóng đá" Pele.
Trong nỗ lực lội ngược dòng của Pháp trước Anh trong hiệp 2, chính Michael Olise là ngòi nổ tạo nên sự khác biệt.
Tiền vệ này đã liên tiếp thực hiện hai đường kiến tạo dọn cỗ đẳng cấp để Kylian Mbappe lập công, rút ngắn tỉ số xuống lần lượt là 1-4 rồi 3-4 cho tuyển Pháp.
Hai đường chuyền thành bàn này đã nâng tổng số pha kiến tạo của cầu thủ mang áo số 11 tại giải đấu năm nay lên con số 7.
Thành tích này chính thức giúp Olise vượt qua kỷ lục 6 pha kiến tạo của Pele lập được tại World Cup 1970 trên đất Mexico. Anh trở thành cầu thủ có nhiều đường chuyền dọn cỗ nhất trong một vòng chung kết, kể từ khi số liệu thống kê bắt đầu được ghi nhận vào năm 1966.
Dù Pelé thiết lập kỷ lục cũ với số trận ít hơn Olise 2 trận, kỳ tích của tiền vệ người Pháp vẫn vô cùng xứng đáng khi anh duy trì được phong độ kiến tạo xuyên suốt giải đấu.
Hành trình đi vào lịch sử của tiền vệ Olise được rải đều qua các trận đấu tính từ vòng bảng.
Pha kiến tạo cho Mbappe trong trận gặp Senegal là đường dọn cỗ đầu tiên của Olise tại World Cup 2026, trước khi có cú đúp kiến tạo trước Iraq (cho Mbappe và Dembele).
Sau đó, ngôi sao tuyển Pháp có thêm 2 đường chuyền thành bàn trước Thụy Điển (cho Barcola và Mbappe). Và cuối cùng là cú đúp kiến tạo cho đội trưởng tuyển Pháp trong trận tranh hạng 3 với tuyển Anh rạng sáng 19-7, dù kết quả chung cuộc Pháp thua Anh 4-6.
Tottenham "được 1 điểm", hơn là "mất 2 điểm" khi hòa 1-1 với Leeds trong trận đấu rạng sáng hôm qua tại giải Ngoại hạng Anh. Người hùng Mathys Tel (mở tỷ số ở phút 50) bỗng trở thành kẻ "phá team", lãnh phạt đền một cách không đáng, để đối phương gỡ hòa.
Nếu thắng, Tottenham giờ đã có đến 99% cơ hội trụ hạng. Cảm giác tiếc nuối của những người hâm mộ Tottenham dẫn đến kết luận rằng đấy là kết quả gây thất vọng. Kỳ thực, Tottenham đã mở rộng khoảng cách với West Ham lên đến 2 điểm sau kết quả này. Mỗi đội đều còn 2 trận, với khác biệt đáng lưu ý: Tottenham hơn hẳn về chỉ số phụ. Ý nghĩa của khác biệt này: Tottenham vẫn đứng trên trong trường hợp họ chỉ hòa, còn West Ham thắng ở trận kế tiếp (trừ khi thắng hơn chục bàn). Nếu West Ham không thắng trận nào trong 2 vòng cuối, thì Tottenham coi như chắc chắn trụ hạng.
Chỉ là 1 điểm, nhưng đấy là khác biệt quá lớn khi so sánh với việc West Ham trắng tay ở trận thua Arsenal ngay trước đó. Cũng cần lưu ý: đối với các đội phải đua trụ hạng, thì chiến thắng không bao giờ là dễ dàng. Không thua mỗi khi ra sân là đã hay rồi!
Người hùng thật sự giúp Tottenham kiếm được 1 điểm trong trận gặp Leeds là thủ môn Antonin Kinsky. Anh có đến 2 pha cứu nguy xuất thần, trước cú sút xa của Sean Longstaff và cú đánh đầu hiểm hóc của Joe Rodon. Cách đây không lâu, Kinsky cũng đã xuất sắc đỡ được cú sút phạt ngay phút bù giờ cuối cùng của Joao Gomes, giúp Tottenham thắng Wolverhampton 1-0.
Bản thân thủ môn Kinsky chính là khác biệt "thần kỳ", nói lên toàn bộ sự thay đổi của Tottenham kể từ khi HLV Roberto De Zerbi xuất hiện. Một mình Kinsky đã có đến 3 lần cứu nguy, với giá trị tương đương việc ghi bàn, trong 3 trận đấu quan trọng vừa qua. Khoan nói đến chuyện tỏa sáng. Kinsky còn có thể chơi bóng đỉnh cao đã là thành công rồi. Một mặt, người ta khẳng định: anh sẽ không bao giờ được xuất hiện trong đội hình Tottenham nữa. Mặt khác, còn có dự đoán: sự suy sụp tinh thần và tan nát về uy tín có thể khiến Kinsky không gượng dậy nổi, khó tìm ra đội bóng mới, sau khi bị HLV Igor Tudor vùi dập.
Tất cả đến từ trận thua Atletico Madrid 2-5 ở Champions League. Kinsky liên tục mắc sai lầm ngớ ngẩn, để thủng lưới 2 bàn ngay từ đầu trận. Anh phải cúi đầu rời sân ở phút 17. Không còn gì để nói thêm khi một thủ môn bị thay sớm như thế. Thậm chí, hiếm có HLV nào lại thay người như thế trong bóng đá đỉnh cao. Đằng nào thì cũng thua rồi, nhưng cách hành xử của HLV Igor Tudor coi như đã "bóp chết" sự nghiệp của Kinsky.
May cho thủ môn người Czech là HLV De Zerbi đã thay chỗ Tudor. Ông lập tức làm việc với Kinsky trên sân tập để trấn an anh. Không chỉ vực dậy Kinsky, HLV De Zerbi còn vực dậy tinh thần toàn đội. Cầu thủ Tottenham gây áp lực và đoạt lại bóng trên sân đối phương nhiều hơn bất cứ đội nào khác, trong 5 vòng đấu gần đây. Lối chơi mà Tottenham thể hiện là lối chơi hướng đến chiến thắng, chứ không phải lối chơi an toàn như thường thấy nơi các đội chót bảng.
Đặc điểm đáng nói dưới thời ông De Zerbi là hàng tiền vệ Tottenham luôn thể hiện rõ sự bền bỉ. Còn khác biệt rõ nhất so với trước đây là sự tự tin của các cầu thủ. Vẫn còn phải cố gắng nhiều trong 2 trận còn lại, nhưng điều quan trọng là Tottenham đang tự làm chủ số phận của mình. Họ đá ngày càng hay hơn trong suốt 1 tháng vừa qua, dù chưa bao giờ có đủ đội hình mạnh nhất. Tottenham mà trụ hạng thì giới hâm mộ của họ sẽ mừng… như vô địch!