U.17 VN đã chinh phục chức vô địch Đông Nam Á một cách cực kỳ thuyết phục. Ở vòng bảng, Chu Ngọc Nguyễn Lực và các đồng đội giành ngôi đầu, ghi 14 bàn và không để thủng lưới lần nào. Ở bán kết, học trò của ông Cristiano Roland thể hiện bản lĩnh khi lội ngược dòng thành công trước đối thủ rất mạnh là U.17 Úc. Rồi đến trận chung kết, U.17 VN thắng thuyết phục Malaysia 3-0 để bước lên bục cao nhất. Trước đó, ở vòng loại U.17 châu Á, U.17 VN cũng trình diễn ấn tượng. Sau 5 trận, các chàng trai trẻ giành trọn vẹn 15 điểm, ghi đến 30 bàn và giữ sạch lưới. Như vậy ở 10 trận gần nhất, U.17 VN chỉ nhận 1 bàn thua. Con số này không chỉ cho thấy U.17 VN sở hữu hàng thủ chơi chắc chắn, kỷ luật mà còn thể hiện lối chơi kiểm soát mà HLV Roland xây dựng đang dần hoàn thiện. Khi giữ bóng nhiều hơn, tạo ra nhiều áp lực hơn về phía khung thành đối phương, U.17 VN sẽ ít bị tấn công.
Điều này còn đến từ việc các đội trẻ của lò đào tạo Hà Nội, PVF sử dụng sơ đồ chiến thuật 4-3-3 và có cách vận hành tương tự U.17 VN hiện tại. Nhờ đó, các cầu thủ trẻ của 2 lò này (vốn chiếm số đông ở U.17 VN và cũng là dàn trụ cột) như Nguyễn Lực hay Văn Dương hòa nhập nhanh, thể hiện rất tốt. Chưa dừng lại ở đó, U.17 VN duy trì bộ khung ổn định, thi đấu bên cạnh nhau từ vòng loại U.17 châu Á cho đến giải vô địch U.17 Đông Nam Á nên có sự gắn kết. Đó là những cơ sở để HLV Nguyễn Ngọc Duy (lò đào tạo PVF), trợ lý của HLV Roland ở U.17 VN, tin rằng có rất nhiều hy vọng vượt qua vòng bảng, điều kiện để giành vé dự VCK U.17 World Cup 2026.
Sự gắn kết, ăn ý cũng là yếu tố giúp U.17 VN được đánh giá cao hơn so với các đối thủ khác trong khu vực Đông Nam Á, ngay cả đó là Thái Lan. Ở giải vô địch U.17 Đông Nam Á 2026 vừa rồi, các “Tiểu voi chiến” chơi không ấn tượng, đứng thứ 3 ở vòng bảng và sớm dừng chân. Trước làn sóng phẫn nộ hướng về mình, HLV Sirisak Yodthaythai khẳng định Thái Lan không được đem theo đội hình mạnh nhất, những cầu thủ mà ông sở hữu trong tay chỉ là “hạng 2”, còn dàn sao thực thụ đang phải ráo riết tập luyện, hướng đến mục tiêu xa hơn là VCK U.17 World Cup 2026. Tuy nhiên, khi “xé lẻ” đội hình, U.17 Thái Lan bỏ qua cơ hội để lắp ghép, thử nghiệm nhân sự, chiến thuật cũng như dịp cọ xát, rèn luyện bản lĩnh thi đấu.
Thành tích của U.17 Thái Lan ở vòng loại U.17 châu Á cũng không phải quá xuất sắc với 3 trận thắng và 1 trận thua, ghi 16 bàn và thủng lưới 4 lần. Thống kê của 2 đội Đông Nam Á còn lại chẳng khá hơn là bao. U.17 Myanmar thắng 3, hòa 1, ghi 11 bàn và thủng lưới 3 lần. Trong khi đó, U.17 Indonesia được vào thẳng VCK, không được cọ xát ở vòng loại. Như vậy, U.17 VN là đội Đông Nam Á duy nhất giành điểm số tuyệt đối và giữ sạch lưới ở vòng loại.
Từ những nền tảng đã xây dựng, cơ hội để U.17 VN cạnh tranh sòng phẳng tại sân chơi châu lục là hoàn toàn có cơ sở. Quan trọng hơn, đội bóng của HLV Roland đang cho thấy bản sắc rõ ràng trong cách chơi, điều mà không phải đội trẻ nào trong khu vực cũng làm được. Khả năng kiểm soát thế trận, sự linh hoạt trong chuyển đổi trạng thái và tinh thần thi đấu kỷ luật giúp U.17 VN trở thành tập thể khó bị đánh bại.
Dẫu vậy, thách thức phía trước chắc chắn không nhỏ khi các đối thủ ở VCK U.17 châu Á đều sở hữu chất lượng vượt trội, đặc biệt là những đại diện đến từ Tây Á như UAE hay Đông Á như Hàn Quốc. Để hiện thực hóa giấc mơ World Cup, U.17 VN cần tiếp tục duy trì sự tập trung, đồng thời cải thiện khả năng tận dụng cơ hội và bản lĩnh trong những trận cầu “đinh”. Đây là điều HLV Roland sẽ chú ý trong thời gian tới.
Đội tuyển U.19 Việt Nam vẫn đang tích cực, nghiêm túc tập luyện tại Trung tâm Đào tạo bóng đá trẻ Việt Nam.
Hội quân từ ngày 28.4 và có buổi tập đầu tiên ngày 29.4, HLV Yutaka Ikeuchi chưa thể có trong tay rất nhiều trụ cột quan trọng nhưng ông lại có cơ hội tìm kiếm, phát hiện những "viên ngọc thô" chờ dịp mài giũa để tỏa sáng.
Trước đó vào tháng 3, đội tuyển U.19 Việt Nam cũng đã có lần hội quân đầu tiên với 40 thành viên, trong đó có những cái tên góp mặt từ đầu nhưng cũng có những thành viên được lên tập trung theo đợt.
Lý do chính nằm ở việc có khá nhiều gương mặt U.19 Việt Nam đã và đang vướng lịch thi đấu ở các đội chuyên nghiệp. Lần này cũng vậy, khi rất nhiều cái tên trong danh sách 41 người chưa hoặc sẽ không thể góp mặt.
Nổi bật nhất có thể kể tên bộ đôi cầu thủ HAGL Đinh Quang Kiệt và Trần Gia Bảo đang thi đấu cho HAGL ở V-League (trường hợp của Gia Bảo còn vướng thêm lịch thi tốt nghiệp THPT).
Bên cạnh đó còn có Nguyễn Bảo Ngọc (SLNA), hậu vệ Nguyễn Quốc Khánh (PVF-CAND), tiền đạo Nguyễn Văn Bách, Hoàng Trọng Duy Khang (PVF), tiền đạo Lê Phát (Ninh Bình FC), tiền đạo Lê Văn Hoàn (CLB Thanh Hóa), tiền vệ Nguyễn Văn Khánh (Hồng Lĩnh Hà Tĩnh), tiền vệ Đậu Hồng Phong, tiền đạo Nguyễn Thiên Phú (Trẻ Hà Nội)…
Họ đều là những cầu thủ được đánh giá cao về chuyên môn và nằm trong kế hoạch nhân sự của đội tuyển U.19 Việt Nam. Nhưng như trường hợp của Đinh Quang Kiệt, anh đang là trụ cột và sẽ chỉ có thể tập trung U.19 Việt Nam khi nào HAGL chính thức trụ hạng.
Việc nhiều cầu thủ đang thi đấu cho các đội chuyên nghiệp và hạng nhì trước mắt sẽ tạo ra khó khăn cho HLV Yutaka Ikeuchi khi bước vào đợt tập huấn tại Nhật Bản từ 15.5 - 18.5, trước khi tham dự giải U.19 Đông Nam Á diễn ra tại Indonesia từ ngày 1.6 - 15.6.
Rõ ràng, việc vắng nhiều trụ cột sẽ ảnh hưởng lớn đến kế hoạch rèn quân, xây dựng nền tảng và lắp ráp lối chơi. Tuy nhiên về lâu dài, đây lại là tín hiệu vui cho U.19 Việt Nam và công tác đào tạo trẻ quốc gia với tầm nhìn châu lục.
Trước hết, việc có rất nhiều gương mặt trẻ đã thi đấu ở giải V-League, hạng nhất và hạng nhì chính là thước đo rõ nét nhất, phản ánh xu hướng trẻ hóa của bóng đá đỉnh cao và quan trọng là: chất lượng đào tạo trẻ đang được ghi nhận trên thực tế thi đấu.
Trước đây, bóng đá Việt Nam từng chứng kiến có lứa cầu thủ U.23 Việt Nam rất thiếu kinh nghiệm thi đấu, một vài cái tên được đăng ký V-League cũng không là trụ cột, thậm chí sau đó mai một dần.
Nhưng ở 2 lứa U.23 Việt Nam gần nhất và nay là U.19 Việt Nam lại đang cho thấy xu hướng ngược lại, viết câu chuyện mới khi các đội tuyển từ U.19 đến U.23 Việt Nam cũng như VFF sẽ phải đối mặt, cân bằng với sự thật nhiều trụ cột sẽ vướng lịch ở các CLB đỉnh cao.
Như trường hợp của trung vệ cao 1,95 m Đinh Quang Kiệt chẳng hạn, ở tuổi 19 anh đã có vốn nhiều năm thi đấu V-League và nay đang nằm trong nhóm lõi hạt nhân quan trọng nhất không thể thiếu của HAGL.
Trần Gia Bảo trẻ hơn và ít thi đấu hơn do đặc thù tiền đạo cạnh tranh với ngoại binh, nhưng cũng có trong hành trang vài năm hít thở và ra sân va chạm để biết rõ sự khắc nghiệt của bầu không khí bóng đá đỉnh cao.
Những cái tên còn lại sớm được chơi V-League như Bảo Ngọc, Quốc Khánh, Lê Phát, Văn Hoàn, Văn Khánh… sẽ rất nhanh chóng trưởng thành, sẵn sàng gánh vác nhiều trọng trách hơn ở CLB, và sau đó là các đội tuyển quốc gia.
Sau giải U.19 Đông Nam Á, mục tiêu chính của U.19 Việt Nam sẽ là tranh vé dự VCK U.20 châu Á 2027 tại Trung Quốc. Nhiều trụ cột có kinh nghiệm đỉnh cao sẽ là cơ sở để chúng ta kỳ vọng đội bóng tranh chấp vị trí cao ở giải châu lục, cũng là vòng loại U.20 World Cup 2027.
Từ mức 4,5 suất ít ỏi trước đây, AFC giờ đây sở hữu tới 8,5 suất. Với chiến thắng nghẹt thở của Iraq trước Bolivia trong trận play-off liên lục địa vừa qua, con số chính thức đã chạm mốc 9.
Trong danh sách 9 đại diện này, Nhật Bản và Hàn Quốc vẫn là những đầu tàu được kỳ vọng nhiều nhất. Sau kỳ World Cup 2022, cả hai đội tuyển đều đã có những bước tiến dài về mặt tư duy chơi bóng và chất lượng đội hình với hàng loạt ngôi sao đang chinh chiến tại các giải hàng đầu châu Âu.
Hàn Quốc nằm ở bảng A cùng với chủ nhà Mexico, Nam Phi và Czech. Đây được xem là một bảng đấu vừa tầm nhưng cũng khá rủi ro. Mexico luôn cực mạnh khi được thi đấu tại khu vực Bắc Mỹ. Trong khi Czech sở hữu lối chơi khoa học đặc trưng của châu Âu.
Tuy nhiên với bản lĩnh của đội tuyển từng lọt vào bán kết World Cup 2002 và tinh thần không bỏ cuộc, Son Heung Min và các đồng đội hoàn toàn có thể nhắm tới ngôi nhì bảng hoặc ít nhất là một vị trí chắc chắn đi tiếp.
Trong khi đó, Nhật Bản tại bảng F sẽ phải đối mặt với thử thách cực lớn mang tên Hà Lan. Hai đối thủ còn lại là Thụy Điển và Tunisia cũng không hề dễ chơi.
Tuy nhiên, lối đá kỹ thuật, kỷ luật và khả năng chuyển trạng thái cực nhanh của "samurai xanh" đã từng khiến Đức và Tây Ban Nha phải ôm hận cách đây 4 năm. Việc đối đầu với những đối thủ có thiên hướng chơi bóng dựa trên thể hình như Thụy Điển chính là cơ hội để Nhật Bản chứng minh sự tinh quái và chiến thuật linh hoạt của mình.
Đồng thời phong độ rất cao trong những trận giao hữu gần đây khi đánh bại tuyển Anh, Scotland cho thấy niềm tin rất lớn vào đội bóng "xứ mặt trời mọc".
Nhìn tổng thể vào kết quả bốc thăm cho thấy các đại diện châu Á năm nay rơi vào những bảng đấu rất đa dạng.
Tại bảng D, Úc sẽ phải đương đầu với chủ nhà Mỹ, Paraguay và Thổ Nhĩ Kỳ. Đây là bảng đấu các đội có trình độ khá tương đồng. Úc với lối chơi thực dụng và thể lực dồi dào hoàn toàn có khả năng tạo nên bất ngờ nếu biết chắt chiu cơ hội trước Thổ Nhĩ Kỳ hay Paraguay.
Iran (bảng G) có lẽ là đội bóng châu Á dễ thở nhất khi chỉ phải gặp New Zealand và một Ai Cập đang trong giai đoạn chuyển giao, bên cạnh gã khổng lồ Bỉ. Họ đang đứng trước cơ hội lớn nhất từ trước đến nay để lần đầu tiên vượt qua vòng bảng World Cup.
Ngược lại, thử thách cực đại sẽ dành cho Saudi Arabia (bảng H) khi họ phải chung bảng với Tây Ban Nha và Uruguay. Dù từng đánh bại Argentina ở kỳ World Cup trước, nhưng sẽ rất khó cho cho đại diện Tây Á tiến sâu.
Đội tuyển Iraq (bảng I) sau khi vượt qua vòng play-off sẽ có trải nghiệm đáng nhớ khi đối đầu với nhà đương kim á quân Pháp. Sự góp mặt của Senegal và Na Uy (với tiền đạo Erling Haaland) biến bảng đấu này thành cơn "ác mộng" thực sự. Tuy nhiên việc được hít thở bầu không khí World Cup sau 40 năm đã là một thành công vang dội với bóng đá Iraq.
Điểm nhấn của bóng đá châu Á ở World Cup lần này chính là sự xuất hiện của những tân binh như Uzbekistan và Jordan.
Uzbekistan (bảng K) sau nhiều năm lỡ hẹn đã chính thức góp mặt. Tuy nhiên, lá thăm may rủi đã đưa họ vào bảng đấu có sự hiện diện của Bồ Đào Nha và Colombia. Đây là bài kiểm tra trình độ khắc nghiệt nhất cho sự tiến bộ của đội bóng Trung Á.
Tương tự, Jordan (bảng J) sẽ đối đầu với nhà vô địch thế giới Argentina. Dù cơ hội đi tiếp là không cao trước những đối thủ như Áo hay Algeria, nhưng việc được so tài với Lionel Messi là phần thưởng vô giá cho sự kiên trì của họ.
Cuối cùng là chủ nhà của kỳ World Cup trước - Qatar (bảng B). Rơi vào bảng đấu có Canada, Thụy Sĩ và Bosna & Hercegovina, Qatar có cơ hội để gỡ gạc lại hình ảnh sau màn trình diễn thất vọng năm 2022.
Việc có 9 đại diện tham dự World Cup 2026 là một cú hích cho sự phát triển của bóng đá châu Á. Nó không chỉ mang lại nguồn tài chính lớn từ bản quyền truyền hình và quảng cáo mà còn giúp các cầu thủ châu lục có cơ hội cọ xát thường xuyên hơn với bóng đá đỉnh cao thế giới.
Châu Á vừa tạo nên lịch sử khi lần đầu tiên có 9 đội có vé tham dự vòng chung kết World Cup. Đây là bước đà hoàn hảo khẳng định sự chuyển mình mạnh mẽ của bóng đá vùng "trũng" sau nhiều thập niên nỗ lực thu hẹp khoảng cách với thế giới.
Trong trận hòa 1-1 với CHDC Congo, Ronaldo đá chính nhưng không để lại dấu ấn nào đáng kể. Trong hiệp một, anh thậm chí không dứt điểm, không qua người, không thắng tranh chấp và không tạo ra cơ hội nào cho đồng đội, bất chấp đội nhà đạt 80% thời lượng kiểm soát bóng.
"Ronaldo đã 41 tuổi rồi. Đó không phải là lời chỉ trích mà là thực tế. Thời gian sẽ bắt kịp mọi cầu thủ, dù họ có giỏi đến đâu", Carragher nhận xét. "Tốc độ bùng nổ từng khiến các hậu vệ khiếp sợ không còn nữa. Mười năm trước, Ronaldo có thể bứt tốc vượt qua các hậu vệ trong một cuộc đua tốc độ. Ngày nay, Bồ Đào Nha không thể chơi theo cách tương tự khi có cậu ấy bên cạnh vì tốc độ đó đã giảm sút một cách tự nhiên".
Tính cả trận đấu, Ronaldo chỉ chạm bóng vỏn vẹn 25 lần, để mất bóng ba lần và không có pha dứt điểm trúng hướng cầu môn nào dù đạt hiệu suất bàn thắng kỳ vọng lên tới 0,46. Anh cũng không tích cực hỗ trợ phòng ngự như Carragher kỳ vọng.