Tôi gần 40 tuổi, chuẩn bị cùng vợ mở một tiệm nail khá lớn. Nếu ổn định, số lượng nhân viên có thể lên tới vài chục người. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất lúc này không phải vốn hay khách mà là ai nên làm general manager (giám đốc điều hành)? Vị trí này chỉ có một người được quyền quyết định sau cùng. Vợ tôi là người rất nhanh nhẹn, EQ cao và giao tiếp cực kỳ giỏi. Cô ấy có khả năng tạo mối quan hệ rất mạnh. Thật lòng mà nói, gần như tất cả những mối quan hệ làm ăn từ trước tới nay đều do vợ ngoại giao, kết nối và đem cơ hội về cho hai vợ chồng.
Những người lớn trong công việc thường quý và dễ hợp tác với cô ấy hơn tôi. Có những deal quan trọng với đối tác hoặc người có vị trí lớn, tôi thấy vợ xử lý rất khéo. Ngoài ra, vợ còn rất giỏi social media. Từ hình ảnh, quảng bá, xây dựng không khí cho tiệm cho tới việc tạo sự chú ý trên mạng xã hội, tôi gần như không làm được bằng. Điểm duy nhất tôi thấy mình mạnh hơn là tiếng Anh. Tôi qua Mỹ từ năm 10 tuổi nên khả năng giao tiếp tiếng Anh tốt hơn vợ khá nhiều, đặc biệt trong những tình huống cần giải thích rõ ràng hoặc xử lý vấn đề trực tiếp với khách Mỹ.
Tôi là người kỹ tính, ít nói hơn và thiên về suy nghĩ thực tế. Tôi làm việc kỹ, nhìn vấn đề khá sâu nhưng lại dễ nổi nóng và cáu gắt khi áp lực nhiều. Tôi cũng không giỏi social media, không giỏi giao tiếp và càng không giỏi tạo quan hệ như vợ. Nói thật, nếu để đi gặp đối tác hay xây dựng hình ảnh cho tiệm, tôi nghĩ vợ làm tốt hơn rất nhiều. Điều khiến tôi phân vân là giám đốc điều hành của một tiệm đông nhân viên không chỉ cần giao tiếp tốt, người đó còn phải giữ kỷ luật, chịu áp lực doanh thu, giải quyết mâu thuẫn, xử lý chuyện nghỉ ngang, chia turn, khách phàn nàn và rất nhiều vấn đề mỗi ngày.
Tôi thấy mình phù hợp phần “quản” hơn vì kỹ tính và kiểm soát công việc tốt hơn. Tôi cũng biết tính nóng của mình đôi khi làm không khí dễ căng thẳng. Trong khi đó, vợ lại có khả năng khiến người khác thích làm việc cùng. Nhân viên thường dễ mở lòng với cô ấy hơn. Điều khó nhất là cả hai vợ chồng đều cảm thấy mình phù hợp theo một cách khác nhau, thật lòng mà nói, có vẻ không ai muốn nhường ai hoàn toàn.
Có lẽ vợ tin cô ấy mạnh về đối ngoại, kết nối và phát triển hình ảnh nên đứng vị trí chính. Còn tôi lại nghĩ nếu thiếu sự kiểm soát và nguyên tắc thì tiệm đông người rất dễ rối. Nhiều lúc tôi tự hỏi: một giám đốc điều hành giỏi nên là người giữ hệ thống thật chặt hay có khả năng kéo mọi người đi cùng mình? Nếu là mọi người, ai phù hợp hơn trong trường hợp này?
Tôi 31 tuổi, yêu một anh cách hơn 200 km. Chúng tôi vốn là bạn của nhau được 5 năm, mới nhận lời yêu 3 tháng. Hai đứa chưa chính thức ra mắt đôi bên gia đình. Tôi về nhà anh chơi hai lần nên mọi người chỉ ngầm hiểu chúng tôi đang quen nhau. Anh là du học sinh mới về nước, chưa ổn định công việc, nhà và xe đều chưa có. Tôi đi làm mỗi tháng được 25 triệu đồng, không thiếu thốn nhưng cũng chẳng dư giả gì.
Lần này yêu tôi cũng muốn xác định lâu dài rồi đi đến đám cưới nhưng lại sợ cảnh lấy chồng xa, không được gần bố mẹ như trước. Rồi tới khi có công việc đột xuất lại không dư giả thời gian để có mặt ngay, nghĩ đến đó là tôi thấy nản. Tôi sẵn sàng lắng nghe lời khuyên của các bạn, chân thành cảm ơn.
Vợ chồng tôi cưới nhau được 12 năm, có hai con trai đang học cấp một. Nhìn bề ngoài, mọi người đều thấy gia đình tôi rất hạnh phúc, vợ chồng ít khi cãi nhau vì hợp tính cách. Tôi có ngoại hình ổn, được mọi người khen trẻ hơn tuổi. Sinh hoạt vợ chồng tôi đều đặn tuần khoảng hai lần. Chồng đi làm đưa cho vợ tiền lương hàng tháng và giữ lại một ít để giao lưu, ăn uống, bạn bè. Sáng chồng dậy đi chợ mua đồ ăn hoặc anh bận thì tôi sẽ đi chợ. Chiều 5h30, tôi đi làm về sớm hơn sẽ nấu cơm cho cả gia đình và tối dạy con học bài. Anh chăm sóc gia đình và đối xử tốt với tôi.
Năm vừa rồi anh chuyển sang mảng kinh doanh lĩnh vực bất động sản nên hay giao tiếp với các sếp và một tuần có 2-3 buổi nhậu ăn uống về muộn tới khoảng 11 giờ mới về và sẽ báo trước cho vợ. Tôi tin tưởng chồng tuyệt đối vì chúng tôi đã có gần bốn năm yêu nhau rồi mới cưới nên tôi rõ tính cách của anh. Đợt vừa rồi, tôi phát hiện anh giao dịch chuyển khoản đi nội dung tên người nhận có ghi rõ tên nhà nghỉ. Cả đêm hôm đó, tôi không ngủ được, chờ tới sáng hôm sau cho con ăn uống, đi học mới hỏi chồng tại sao lại đi nhà nghỉ.
Chồng giải thích hôm đấy đi ăn liên hoan chia tay đồng nghiệp, các sếp rủ đi hát nhưng anh không đi và đi cùng một anh về trước, chắc khoảng 9 giờ tối, hôm ấy uống nhiều rượu không làm chủ được bản thân, bị bạn rủ không từ chối được cám dỗ nên đã vào nhà nghỉ. Chồng nói khi quan hệ có đeo bao nhưng không hứng thú nên chưa được 10 phút đã thôi. Từ khi phát hiện chồng đi nhà nghỉ, cả ngày hôm ấy tôi như sụp đổ, người chồng tôi tin tưởng hết mực lại phản bội tôi như vậy.
Chồng xin tôi tha thứ duy nhất lần này và không bao giờ tái phạm, cho chồng cơ hội sửa sai và sống nuôi dạy các con. Tôi suy nghĩ rất nhiều và có ý định ly hôn để giải thoát cho nhau. Chồng ăn năn hối lỗi, hứa sẽ bù đắp cho tôi và các con. Vì yêu chồng nhiều nên tôi đã tha thứ nhưng vẫn lo chồng sẽ còn cám dỗ những lần sau. Tôi chưa thoát ra khỏi suy nghĩ chồng đã quan hệ với gái. Tôi suy nghĩ rất nhiều. Mong quý độc giả cho lời khuyên để tôi có bước đi đúng đắn cho mình. Cảm ơn quý độc giả.
Sáng nay, tôi đứng ở trạm xe bus, nhìn dòng người hối hả lướt qua trên những chiếc xe bóng loáng, một cảm giác trống trải bóp nghẹt lấy lồng ngực. Cách đây không lâu, tôi cũng là một phần của dòng người đó, cho đến khi chiếc xe máy của mình không cánh mà bay. Ở tuổi 40, mất phương tiện đi lại không chỉ là mất một tài sản, nó giống như mất đi cái "chân", mất đi sự tự tin của một người đàn ông trụ cột. Nhất là khi sau lưng tôi vẫn còn những khoản nợ đang trả dở, trong nhà là những tiếng thở dài, những lời chê bai cay đắng của vợ... Đã có lúc tôi muốn gục ngã.
Sáng nay, khi ngồi trên xe bus, nhìn qua ô cửa kính, tôi chợt nhận ra một góc nhìn khác. Hóa ra, bấy lâu nay tôi mải miết đua theo vẻ bề ngoài mà quên mất giá trị bản thân không nằm ở chiếc xe mình đi. Chiếc xe mất đi nhưng tôi đã kiểm soát được nợ nần, đó là một sự tự do mà trước đây tôi chưa từng có. Đôi chân có thể đi chậm lại một chút nhưng tâm trí tôi bắt đầu tĩnh lặng để viết những dòng này.
Tôi viết cho chính mình, viết cho những ai đang ở trong "vực thẳm" của tuổi trung niên. Chúng ta có thể mất xe, có thể bị chê bai, có thể đang nợ... nhưng chỉ cần còn ý chí là còn tất cả. Hành trình đi làm bằng xe bus của tôi bắt đầu từ hôm nay, không hào nhoáng nhưng thanh thản. Cảm ơn những ai đã đọc đến đây. Chúc các bạn tuổi 40 vững vàng tay lái, dù là lái xe máy hay lái chính cuộc đời mình.