Vợ chồng tôi cưới nhau được 12 năm, có hai con trai đang học cấp một. Nhìn bề ngoài, mọi người đều thấy gia đình tôi rất hạnh phúc, vợ chồng ít khi cãi nhau vì hợp tính cách. Tôi có ngoại hình ổn, được mọi người khen trẻ hơn tuổi. Sinh hoạt vợ chồng tôi đều đặn tuần khoảng hai lần. Chồng đi làm đưa cho vợ tiền lương hàng tháng và giữ lại một ít để giao lưu, ăn uống, bạn bè. Sáng chồng dậy đi chợ mua đồ ăn hoặc anh bận thì tôi sẽ đi chợ. Chiều 5h30, tôi đi làm về sớm hơn sẽ nấu cơm cho cả gia đình và tối dạy con học bài. Anh chăm sóc gia đình và đối xử tốt với tôi.
Năm vừa rồi anh chuyển sang mảng kinh doanh lĩnh vực bất động sản nên hay giao tiếp với các sếp và một tuần có 2-3 buổi nhậu ăn uống về muộn tới khoảng 11 giờ mới về và sẽ báo trước cho vợ. Tôi tin tưởng chồng tuyệt đối vì chúng tôi đã có gần bốn năm yêu nhau rồi mới cưới nên tôi rõ tính cách của anh. Đợt vừa rồi, tôi phát hiện anh giao dịch chuyển khoản đi nội dung tên người nhận có ghi rõ tên nhà nghỉ. Cả đêm hôm đó, tôi không ngủ được, chờ tới sáng hôm sau cho con ăn uống, đi học mới hỏi chồng tại sao lại đi nhà nghỉ.
Chồng giải thích hôm đấy đi ăn liên hoan chia tay đồng nghiệp, các sếp rủ đi hát nhưng anh không đi và đi cùng một anh về trước, chắc khoảng 9 giờ tối, hôm ấy uống nhiều rượu không làm chủ được bản thân, bị bạn rủ không từ chối được cám dỗ nên đã vào nhà nghỉ. Chồng nói khi quan hệ có đeo bao nhưng không hứng thú nên chưa được 10 phút đã thôi. Từ khi phát hiện chồng đi nhà nghỉ, cả ngày hôm ấy tôi như sụp đổ, người chồng tôi tin tưởng hết mực lại phản bội tôi như vậy.
Chồng xin tôi tha thứ duy nhất lần này và không bao giờ tái phạm, cho chồng cơ hội sửa sai và sống nuôi dạy các con. Tôi suy nghĩ rất nhiều và có ý định ly hôn để giải thoát cho nhau. Chồng ăn năn hối lỗi, hứa sẽ bù đắp cho tôi và các con. Vì yêu chồng nhiều nên tôi đã tha thứ nhưng vẫn lo chồng sẽ còn cám dỗ những lần sau. Tôi chưa thoát ra khỏi suy nghĩ chồng đã quan hệ với gái. Tôi suy nghĩ rất nhiều. Mong quý độc giả cho lời khuyên để tôi có bước đi đúng đắn cho mình. Cảm ơn quý độc giả.
Em vừa học xong lóp 10, việc học tập trở nên nặng nề hơn vì kiến thức cũng như cách học quá khác so với cấp hai, khiến nhiều lúc em rất căng thẳng. Trong lớp em có khá nhiều con gái, em không hiểu tại sao mình lại khó gần với các bạn như vậy. Thực sự không phải em không muốn gần gũi với các bạn, chỉ là cảm thấy giữa em với họ có một khoảng cách nào đấy. Tính em hay nghĩ xa xôi, cấp ba kiến thức rất nặng khiến em mệt mỏi và muốn tập trung hơn vào việc học, có lẽ thế nên em ít khi nói chuyện với mọi người. Thậm chí gần hết kỳ hai mà có vài bạn trong lớp em chưa nói chuyện lần nào.
Điều quan trọng là em cảm thấy một vài bạn có vẻ rất coi thường em, trong khi đó là những bạn em rất ít khi hoặc chưa từng nói chuyện qua. Bởi lẽ em nhìn mấy bạn đó rất ăn chơi, kiểu như nhà rất điều kiện nữa. Cảm giác đấy vô cùng tồi tệ và khiến em rất ngại. Nhiều khi em cảm thấy mình thật kỳ lạ, như người ngoài hành tinh vậy. Nhiều người nhận xét em chậm chạp, không lanh lợi, biết vậy em đã rất cố gắng để thoát khỏi cái suy nghĩ đó, nhưng có vẻ càng làm thì càng gặp nhiều phản ứng của mọi người, khiến em thêm sợ sệt và tự ti.
Em có nên cố hòa đồng với mọi người hay mặc kệ họ, cứ sống theo cách của mình, chỉ chơi với những bạn mình cảm thấy an toàn? Mong mọi người cho em một lời khuyên, giờ em cảm thấy vô cùng bế tắc.
Tôi 28 tuổi, ngoại hình khá, công việc ổn định, bạn trai 35 tuổi. Chúng tôi quen nhau hơn một năm rồi mới chính thức yêu. Anh chín chắn, trách nhiệm và tình cảm, đó là những cảm nhận của tôi trước khi nhận lời yêu anh. Sau gần một năm yêu nhau, cả hai tính chuyện kết hôn trong năm nay nhưng tôi còn thấy băn khoăn về anh. Anh tỏ ra là người chịu khó, ham học hỏi và cầu tiến, được nhiều người yêu quý. Anh kể với tôi từng làm việc vất vả ra sao, lăn lộn kiếm tiền ra sao, nhưng ở tuổi này vẫn chẳng tích lũy được gì đáng kể, mãi khi yêu rồi tôi mới nhận ra điều đó.
Tuy nhiên cái tôi lo không phải vấn đề tài chính mà tôi cảm nhận tình yêu của anh dành cho mình không mấy mặn mà, giống như kiểu đến lúc phải lấy vợ thì yêu rồi cưới thôi. Anh cũng sốt sắng chuyện đám cưới nhưng với tôi, cách đối xử không có gì khác mấy so với hồi còn chơi kiểu bạn bè. Lúc nào anh cũng tâm sự với tôi là rất yêu thương mẹ và chị gái. Anh cũng rủ tôi về nhà chơi, nhưng đến nhà thì để tôi thích làm gì thì làm, ít khi hỏi han hoặc quan tâm để ý, thay vào đó anh luôn chú ý đến mẹ, rồi dọn dẹp và sửa đồ đạc trong nhà. Chúng tôi đã tính chuyện đám cưới nhưng có người không biết lại hẹn giới thiệu cho anh một cô phù hợp. Anh vẫn không hề nói về đám cưới và còn hứa đi gặp gỡ. Tôi đọc được tin nhắn, hỏi thì anh bảo đấy là nói thế thôi chứ lúc nào chẳng đi cùng tôi, làm gì có lúc nào đi gặp ai nữa. Sau đó anh đã nhắn tin từ chối mối kia với lý do sợ ế nên đã chấp nhận mối khác rồi. Tôi đọc mà buồn.
Ngày đi làm, cùng đường nên anh đưa đón tôi, chỉ có buổi tối hai đứa gần nhau. Nhà anh ở xa, thỉnh thoảng chủ động thuê phòng ở lại để được đi chơi cùng tôi, đấy là khi anh muốn thế. Còn nếu tôi đề nghị anh ở lại thì rất hiếm khi nhận được sự đồng ý, dù mưa gió thế nào cũng nhất định về. Có dịp chúng tôi đi chơi xa, thấy anh bỗng dưng mệt mỏi, chẳng nói năng gì, đi ngủ, để tôi thức một mình. Tôi giận dỗi anh cũng chẳng dỗ dành nên trong lúc anh ngủ tôi tự đi ra ngoài thuê phòng khác ở. Tôi buồn và khóc nhiều nhưng không hề thấy anh gọi hay nhắn tin xem tôi đi đâu. Sau đó vì sợ ở một mình, tôi lại phải gọi anh đến đón về ở cùng.
Đến hôm sau, bạn tôi hẹn gặp, cùng lúc bạn anh cũng hẹn, anh muốn tôi đi cùng gặp bạn anh. Tôi bảo thế đi gặp bạn tôi một lúc rồi về gặp bạn anh. Anh bảo hẹn rồi, vậy nên anh không đi cùng tôi được, tôi cứ đi với bạn. Tôi đi cùng bạn được một lúc thì thấy anh gọi, hỏi anh đang làm gì anh bảo đang ở nhà thôi, chiều mới gặp bạn. Tôi cũng không hiểu nổi nữa, vừa buồn vừa giận.
Tôi vẫn tin anh là người tốt. Anh luôn hòa nhã, đối xử tốt với mọi người, nhất là những người có hoàn cảnh khó khăn. Thế nhưng qua những chuyện như vậy tôi cảm thấy băn khoăn lắm. Anh nói thật may mắn khi yêu được tôi, thế nhưng cách anh đối xử với tôi nhiều khi lại không như vậy. Nhiều lúc tôi cảm giác tình yêu đó chưa đủ lớn. Bố mẹ tôi rất quý anh vì thấy anh gần gũi. Anh không nề hà việc gì khi về nhà tôi. Ai cũng nghĩ tôi được anh yêu chiều nhiều lắm. Vậy nhưng có những chuyện tôi vẫn chẳng biết tỏ cùng ai. Mong nhận được sự chia sẻ.
Nhà tôi có hai chị em, chị Hai là người chịu nhiều bất hạnh nhất. Chị từng có một gia đình nhỏ rất hạnh phúc nhưng cách đây hơn 10 năm, chồng chị qua đời vì đột quỵ. Cú sốc quá lớn khiến chị trầm cảm suốt một thời gian. Sau vài năm điều trị và được gia đình động viên, chị dần ổn định. Nhưng chỉ bốn năm sau khi chồng mất, đứa con trai duy nhất của chị lại gặp tai nạn qua đời. Chị ốm một trận thập tử nhất sinh, căn bệnh trầm cảm lại tái phát, phải điều trị khá lâu tinh thần chị mới tạm ổn.
Tám năm trước, vợ chồng tôi mở cửa hàng kinh doanh, vốn và mặt bằng do nhà vợ hỗ trợ (nhà tôi nghèo nên không đóng góp được gì). Sau vài năm, kinh doanh mở rộng, chúng tôi phải thuê thêm người. Cách đây khoảng hai năm, tôi đề nghị với vợ đón chị lên thành phố ở cùng (bố mẹ tôi đều đã mất, nhà chồng lạnh nhạt nên chị thuê nhà ở). Ban đầu chỉ nghĩ chị phụ đưa đón con đi học, cơm nước trong nhà, sau này chị còn đứng bán hàng và phụ đủ mọi việc. Chị chưa bao giờ đòi hỏi lương cao, chỉ bảo có chỗ ở, có việc làm và được gần các cháu là chị vui rồi.
Suốt thời gian qua, chị đối xử với các con tôi như con ruột. Mỗi lần chúng tôi đi công tác, mọi việc trong nhà đều do chị quán xuyến. Nhờ có chị mà vợ chồng tôi yên tâm phát triển công việc. Hiện giờ cuộc sống của chúng tôi cũng khá giả, có nhà riêng, ôtô và tích lũy được một khoản tiền. Thế nhưng, từ khi việc kinh doanh ngày càng phát đạt, vợ tôi dường như thay đổi. Cô ấy hay cáu gắt và coi thường chị hơn. Chỉ cần chị tôi làm chậm một chút hay quên việc nhỏ là bị nói, thậm chí nói nặng lời trước mặt nhân viên và khách. Chị chỉ im lặng rồi lặng lẽ làm việc.
Tôi góp ý thì vợ nói chị chỉ là người ở nhờ, cũng nhận lương từ vợ chồng tôi không thiếu đồng nào thì nên biết thân biết phận. Lương mà vợ tôi nói đến là khoản tiền ít ỏi vợ tôi đưa cho chị hàng tháng để thể hiện sự "sòng phẳng". Ban đầu chị không nhận nhưng sau đó vì vợ tôi ép nhận và tôi cũng khuyên chị nên chị mới cầm. Thỉnh thoảng tôi lại thấy chị mua cho các cháu đồ chơi, vài bộ quần áo mới hay ít sách vở,...
Hôm qua chị vừa nói là muốn ra ngoài thuê một căn phòng nhỏ để ở cho riêng tư, thoải mái vì các cháu giờ cũng lớn hơn rồi. Vợ tôi muốn giữ chị lại nhưng chị từ chối. Tối ngủ, vợ nói tôi cố giữ lấy chị, chị mà đi thì ai đưa đón con và đỡ đần việc nhà. Tôi nửa muốn chị ở cùng nửa không muốn, vì nếu vợ tôi không thay đổi thì chị ở lại sẽ phải nhận những tổn thương mà có khi tôi còn không biết. Các con tôi biết bác muốn đi thì không chịu xa bác. Tôi nên làm thế nào đây?