Tôi yêu em hơn hai năm, hơn em 10 tuổi, quen nhau từ khi em còn là sinh viên năm ba. Đó là một tình yêu trong sáng, đẹp đẽ và hai đứa nhiều lần về chơi với gia đình hai bên. Tôi trưởng thành hơn, còn em khá non trẻ, lười và dễ nóng giận. Đa số việc nhà tôi làm hết, chỉ cần chuyện nhỏ em cũng dễ nổi nóng. Cứ khoảng hai tháng một lần, tôi lại muốn dừng lại với em để em nhìn nhận lại lỗi sai rồi thay đổi, thế nhưng mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như vậy. Tôi thương em rất nhiều, một phần vì thấy em khổ. Tôi cũng nghĩ với tính cách của em, sẽ khó có người yêu lâu dài. Mối tình trước của em cũng chỉ kéo dài hơn một năm rồi kết thúc.
Khi em ra trường, tôi giúp chuyển trọ để đi làm gần hơn. Sau này tôi mới biết em đã liên lạc và có tình cảm với một người đàn ông U40 cùng trường, trong khi em mới 25 tuổi. Khi chuyển trọ, em nói tôi cứ từ từ lên vì ít hôm nữa bố em sẽ lên. Trong nửa tháng đó, em lại thường xuyên ngủ cùng người đàn ông kia. Những lần tôi lên phòng trọ, thường thấy xe của anh ta ở đó. Có lần tôi đến gõ cửa, em chỉ bảo về đi, tôi lại lặng lẽ quay về. Đến lần thứ hai, tôi chủ động hẹn người kia ra quán cà phê nói chuyện. Cả ba cùng ngồi xuống và mọi chuyện mới vỡ lẽ. Tôi biết em đã quen người đó từ trước tết.
Em nói yêu tôi trong khi vẫn đón nhận và ngủ với người khác. Khi mọi chuyện bại lộ, em áp lực và không biết chọn ai. Người đàn ông kia thì kiểm soát rất mạnh, không cho em liên lạc với tôi, liên tục qua lại với em. Cuối cùng em… không chọn ai cả. Tôi dừng lại, còn người kia vẫn nhắn tin. Một thời gian sau tôi lên thăm em, không còn thấy xe của người đàn ông U40 nữa, thay vào đó lại xuất hiện một người khác. Đêm nào tôi cũng thấy cậu ấy chở em về rồi ở lại phòng ngủ. Chỉ hơn một tháng mà mọi thứ thay đổi quá nhanh, tôi nghĩ em đã luôn chuẩn bị sẵn phương án dự phòng cho mình, hết người này đến người khác. Tôi bị phản bội và cảm thấy em thay đổi chóng mặt.
Em thường nói dối cả gia đình nên những lỗi nhỏ không sửa, dần trở thành lỗi lớn, làm tổn thương cả những người thật lòng yêu em. Người đàn ông U40 kia cũng rất đau lòng vì em từng nói tôi chỉ là bạn, còn với anh ta là lần đầu tiên. Trong khi lúc quen tôi, em từng nói điều tương tự, dù tôi biết trước đó em đã có bạn trai. Đến giờ tôi vẫn còn thương em, nhưng nghĩ lại em đã quá phũ phàng với tôi và với nhiều người khác.
Tôi nghĩ em có những khuyết điểm nhưng không chịu sửa đổi, lâu dần trở thành bản chất và gây hệ lụy cho những người xung quanh. Nếu cứ sống như vậy, em sẽ khó tìm được hạnh phúc thật sự. Em thường yêu theo cách một chiều: để người khác thương, lo lắng và vun vén cho mình, còn bản thân lại chưa biết trân trọng hay xây dựng tình cảm. Tôi từng nghĩ sau này em sẽ rất khổ. Khi còn phước sẽ có người đến bên cạnh, khi hết phước có thể em sẽ chật vật về công việc, tài chính và cả tình cảm. Tôi sống tử tế, có trách nhiệm nhưng công việc cũng bận rộn, có giai đoạn ít quan tâm em hơn. Khi xảy ra chuyện, tôi từng tha thứ và mong em quay về sửa sai. Tôi hứa sẽ quan tâm nhiều hơn, bù đắp nhiều hơn, nhưng em đã không quay lại mà chọn bước tiếp.
Có lẽ sai lầm của tôi là đặt tình cảm vào một người chưa đủ chín chắn. Một mối quan hệ mà chỉ một người cố gắng, một người gồng mình chịu đựng thì đến lúc nào đó sẽ gãy. Tôi tâm sự chỉ để mọi người thấy rằng cuộc sống đôi khi có những sự thật rất éo le. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
Đọc bài "Chồng giận vì tôi lén gửi tiền cho bố mẹ đẻ suốt mấy năm nay", tôi lại nghĩ tới chuyện của mình. Cách đây gần 30 năm, tôi cũng như tác giả bài trên. Tôi là con gái lớn trong gia đình có bốn chị em, dưới tôi có ba em trai. Vì cũng luôn nghĩ bố mẹ khó khăn nên suốt những năm tháng làm công nhân từ năm 20 tuổi, có đồng nào là tôi gửi về cho bố mẹ, chẳng giữ lại cho mình cái gì.
29 tuổi tôi đi lấy chồng. Cả khi lấy chồng rồi, tôi vẫn dấm dúi giấu chồng gửi tiền cho bố mẹ. Khi chồng biết chuyện, anh rất tức giận. Anh nói: "Em thương bố mẹ em, em cũng phải thương anh và các con chứ, tiền nợ làm nhà vẫn chưa trả hết. Anh ngày ngày lai lưng ra kiếm tiền lo cho cái gia đình nhỏ này. Còn em thì đi lo cho nhà ngoại. Bố mẹ anh vì biết chúng ta vẫn còn nợ nên ông bà không hề nhận tiền khi chúng ta cho. Còn bố mẹ em không hề nghĩ gì cho chúng ta".
Khi đó tôi nghĩ chồng thật ích kỷ. Bố mẹ anh có của ăn của để, còn bố mẹ tôi nghèo. Nhưng tôi đã hoàn toàn sai. Bố mẹ tôi nghèo là do mẹ suốt ngày nhồi nhét vào đầu tôi nào là nợ người kia vài chục triệu, nợ người này vài trăm triệu và kêu tôi giúp đỡ. Mãi sau này tôi mới biết, các em tôi lấy vợ làm nhà đều được bố mẹ cho đất, cho tiền. Các em trai đều được học hết đại học, tốt nghiệp đi làm, có lương nhưng không phải đưa tiền cho cha mẹ, họ để riêng cho bản thân để lo cho vợ con sau này, mẹ bảo thế.
Chỉ có tôi ngu dại 20 năm trời đưa tiền cho bố mẹ. Sau cùng chia đất cũng chia hết cho các em. Vì tôi là gái đi lấy chồng, là người ngoài. Lúc bố mẹ lấy tiền của tôi thì tôi là con gái lớn phải thương các em, còn lúc chia tài sản, tôi là người ngoài. Bài học đắt giá hãy tự thương bản thân và con mình trước mà tôi nhận được là chính từ cha mẹ mình. Không phải cha mẹ nào cũng yêu con. Không phải đứa con nào cũng được cha mẹ yêu thương".
Trước hết, tôi xin nói qua về hoàn cảnh của mình. Tôi 30 tuổi, làm trong ngành truyền thông, công việc ổn định, đang theo học thạc sĩ. Chồng có trình độ tương đương. Chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi kết hôn, đến nay đã cưới được 4 năm. Cuộc sống vợ chồng từng có những khó khăn nhưng chưa bao giờ khiến tôi bế tắc như hiện tại.
Nguyên nhân lớn nhất là mẹ chồng luôn muốn kiểm soát và can thiệp quá sâu vào cuộc sống riêng của chúng tôi. Ngay từ lần đầu ra mắt, mẹ chồng đã hỏi rất chi tiết về nhà cửa, điều kiện kinh tế của gia đình tôi. Đến khi cưới, bà còn hỏi số vàng bố mẹ tôi cho làm của hồi môn. Dù gia đình tôi làm kinh doanh và kinh tế không hề thua kém, bà vẫn luôn cho rằng chỉ những gia đình làm nhà giáo như nhà bà mới "xứng tầm".
Sau khi cưới, tôi càng cảm nhận rõ sự kiểm soát ấy. Chỉ vài tháng sau hôn lễ, mẹ chồng hỏi thẳng chuyện vợ chồng tôi có quan hệ thế nào, kéo dài bao lâu và liên tục thúc giục chuyện con cái. Khi chồng đi học xa, hầu như hai ngày một lần, bố hoặc mẹ chồng đều gọi điện để xem tôi có ở nhà hay không. Đến tết, dù vợ chồng tôi chỉ dành một ngày về ngoại, bà vẫn trách vì cho rằng như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc có con.
Trong gia đình, mọi người đều rất sợ mẹ chồng tôi. Bà quyết định từ chuyện ăn uống, bài trí trong nhà đến cách ăn mặc, phát biểu của bố chồng. Khi đi mua giường cưới, bà đi cùng và chồng tôi chở mẹ, còn tôi tự đi xe riêng. Tết đến, bà chuẩn bị sẵn phong bao lì xì cho cả nhà, không cho các con tự mừng tuổi theo ý mình.
Điều khiến tôi khó chịu hơn cả là bà thường xuyên can thiệp vào những chuyện rất riêng tư của chúng tôi. Mỗi lần lên nhà, bà vào phòng ngủ lấy cớ dọn dẹp nhưng thực chất là xem xét đồ đạc, quần áo, thuốc men của tôi. Có lần bà còn gọi cho mẹ tôi hỏi về tình trạng sức khỏe phụ khoa của tôi sau khi xem hồ sơ khám bệnh. Là phụ nữ, chắc ai cũng hiểu cảm giác bị xâm phạm quyền riêng tư như vậy khó chịu đến mức nào.
Không chỉ vậy, mẹ chồng còn nhiều lần tỏ thái độ coi thường gia đình tôi. Bố mẹ tôi sống riêng vì tính chất công việc, hết yêu nhưng không ly hôn, vẫn cùng chăm lo cho con cái và gia đình. Thế nhưng bà thường bóng gió rằng gia đình tôi không trọn vẹn. Những món quà nhà tôi biếu cũng bị xem nhẹ, trong khi quà của nhà con rể lại được bà trân trọng.
Điều khiến tôi buồn nhất là chồng dần bị ảnh hưởng bởi cách suy nghĩ của mẹ. Anh được bao bọc từ nhỏ nên hơn 30 tuổi vẫn rất phụ thuộc vào bố mẹ, hiếm khi dám có chính kiến. Hầu hết những lần vợ chồng cãi nhau đều bắt nguồn từ chuyện mẹ chồng. Đỉnh điểm là vài ngày trước, khi chúng tôi bàn chuyện mua đất đầu tư, bố mẹ chồng lập tức phản đối vì không tin con trai đủ khả năng tự quyết. Tôi góp ý rằng anh đã hơn 30 tuổi, cần tự lập hơn thì anh nổi nóng. Điều khiến tôi tổn thương nhất là anh nói tôi "ít được giáo dục", bố mẹ tôi không biết dạy con nên mới thấy sự quan tâm của bố mẹ anh là bất thường.
Tôi suy sụp, có thể chấp nhận việc vợ chồng tranh cãi, nhưng không thể chấp nhận việc anh xúc phạm bố mẹ mình. Người mà tôi từng tin là có học thức, biết phân biệt đúng sai cuối cùng lại nhìn nhận gia đình tôi như thế. Hiện tôi ra ngoài ở ba ngày và nghiêm túc nghĩ đến việc ly thân. Nếu sau một thời gian cả hai vẫn không thể thay đổi, có lẽ tôi sẽ lựa chọn ly hôn.
Chúng tôi kết hôn 4 năm nhưng chỉ thực sự sống cùng nhau khoảng hai năm vì chồng đi học nước ngoài. Hai vợ chồng vẫn chưa có con do vấn đề sức khỏe sinh sản của anh. Với tôi điều đó chưa bao giờ là trở ngại, nhưng mẹ chồng luôn ngầm cho rằng nguyên nhân nằm ở tôi.
Ở tuổi 30, chưa có con, hôn nhân liên tục chịu áp lực từ sự can thiệp của mẹ chồng, sự coi thường dành cho gia đình ngoại và sự thiếu đồng cảm từ chồng, tôi thực sự cảm thấy bế tắc. Tôi rất mong nhận được lời khuyên. Liệu ly thân, thậm chí ly hôn, có phải là lựa chọn đúng để giải thoát cho cả hai hay không?
Khi ngồi viết những dòng tâm sự này, trái tim tôi dường như quá đau, muốn kể câu chuyện của mình để nhẹ bớt cảm xúc. Tôi 23 tuổi, quê ở miền Trung, sinh ra trong một gia đình rất coi trọng học vấn. Từ nhỏ, ba mẹ luôn đặt nặng chuyện học, không cho tôi làm gì khác ngoài học. Tôi có một người chị họ bằng tuổi. Từ khi bắt đầu nhận thức được mọi thứ, tôi thấy mình luôn bị đem ra so sánh với chị. Hai chị em học cùng nhau suốt những năm cấp 2, cấp 3. Mỗi khi kết thúc một năm học, đó lại là chuỗi ngày ác mộng với tôi. Ba cầm phiếu điểm, ngồi xem từng môn rồi so sánh, hễ tôi thua ở đâu là bị đánh ở đó.
Tuổi thơ của tôi là những ngày gồng mình để chạy theo chị, sợ mình kém hơn chị. Sự thật tôi luôn là người thua cuộc. Tôi chỉ chăm chỉ chứ không thông minh, dù cố gắng đến đâu cũng không thể bằng một người vừa thông minh lại vừa chăm học. Đến kỳ thi đại học, tôi và chị thi cùng một trường. Chị đậu, còn tôi rớt chỉ vì thiếu 0,5 điểm. Đó là khoảng thời gian chán nản nhất trong cuộc đời tôi. Ba mẹ buồn, còn bên ngoại có người nói tôi dốt, người khác bảo tôi vô dụng. Khi đó, tôi từng nghĩ đến chuyện dại dột nhưng lại không dám vì sợ. Tôi vào Sài Gòn học cao đẳng, như một cách để chạy trốn tất cả và làm lại cuộc đời. Sau đó tôi ra trường và có được một công việc ổn định. Đến tận giờ, gia đình vẫn không ngừng so sánh tôi với chị.
Người lớn có biết không, chính sự so sánh ấy đã vô tình cướp đi những ký ức đẹp trong tuổi thơ của một đứa trẻ. Nó khiến tôi trở nên ích kỷ, ghen tị với chính người thân của mình. Tôi luôn sợ, rất sợ chị hơn mình. Đôi khi tôi tự hỏi, có phải mình thật sự là một đứa vô dụng không?