Ngay khi xác định đối thủ của Nhật Bản ở vòng 32 đội là Brazil, hết thảy người hâm mộ thế hệ “millennials” (sinh năm 1981 – 1996) đều liên tưởng đến bộ truyện tranh nổi tiếng “Đội trưởng Tsubasa”.
Những ai từng đọc qua bộ truyện tranh này đều phải nhớ đến nhân vật Roberto Hongo – một cựu danh thủ bóng đá Brazil gốc Nhật. Hongo nằm trong nhóm ngôi sao hàng đầu thế giới, nhưng rồi giải nghệ vì bệnh ở mắt và trở thành thầy của nhân vật chính, cậu bé Tsubasa Oozora.
Roberto Hongo có mái tóc xoăn, hơi dài và râu cằm lún phún. Suốt một thời gian dài, fan anime (truyện tranh Nhật Bản) tranh cãi xem Hongo được lấy cảm hứng từ danh thủ nào của Brazil ngoài đời thực. Các ứng cử viên được đưa ra là Socrates – người có ngoại hình và kỹ năng khá giống nhân vật Hongo trong truyện; rồi Tostao – huyền thoại từng bị chấn thương mắt; và cả Zico, ngôi sao từng sang Nhật chơi bóng vào cuối sự nghiệp, rồi sau đó làm HLV trưởng tuyển Nhật.
Sau nhiều tranh cãi, câu trả lời được thống nhất là Tostao, người nổi bật trong thập niên 1960 – 1970 và đã tạo nên cảm hứng cho “Đội trưởng Tsubasa” ra đời vào đầu thập niên 1980. Nhưng một số fan Nhật Bản vẫn thích gom cả 3 huyền thoại nói trên vào Hongo, vì đơn giản, Brazil chính là giấc mơ của người Nhật.
Đội tuyển xứ samba là định nghĩa rõ ràng nhất cho giấc mơ của bóng đá Nhật Bản 3 thập niên qua, kể từ khi họ lần đầu góp mặt ở World Cup năm 1998. Lý do hoàn toàn dễ hiểu, vì sức quyến rũ của Brazil quá lớn, và cũng vì Selecao đại diện cho những giá trị nằm “ngoài vùng phủ sóng” của người Nhật.
Tính kỷ luật, tinh thần đồng đội, sự ngoan cường… là các điểm mạnh của bóng đá Nhật, ai cũng rõ điều đó. Nhưng “phù thủy trắng” Philippe Troussier mạnh dạn chỉ ra điểm yếu của bóng đá Nhật Bản trong giai đoạn vươn mình vào thập niên 2000 – đó là tính đột phá, sáng tạo, khả năng xử lý cá nhân trong những thời khắc quan trọng.
Những gì người Nhật Bản thiếu vào thời đó, lại chính là biểu tượng của bóng đá Brazil. Đó là cách giải thích ngắn gọn nhất cho sự tồn tại của Roberto Hongo trong bộ anime nổi tiếng. Hay sự hiện diện của các ngôi sao Brazil như Roberto Falcao, Zico trên băng ghế HLV trưởng tuyển Nhật Bản sau này.
Tính kỷ luật làm nên giá trị của người Nhật, khiêm nhường là con đường để họ đi lên. Trải qua 4 thập niên từ ngày “Đội trưởng Tsubasa” ra đời, gần 3 thập niên từ kỳ World Cup đầu tiên, Nhật Bản hiện tại là phiên bản gần chạm đến “giấc mơ” Brazil nhất mà làng bóng đá từng chứng kiến.
Nhật Bản bước vào World Cup 2026 với nhiều trụ cột phải rút lui giờ chót vì chấn thương, từ Endo cho đến Mitoma, Minamino, và cả Kubo cũng chấn thương nặng tại giải. Nhưng rồi 3 trận đã qua, người Nhật cho thấy họ có đầy đủ “hỏa lực” cho hàng công, với Kamada, Ueda hay Nakamura liên tục ghi những bàn thắng đẹp mắt. Còn về khả năng phòng ngự, tranh chấp, tính chiến thuật – đó từ lâu đã là thương hiệu của người Nhật.
Một Nhật Bản đầy chất samba hơn bao giờ hết, đối đầu với một Brazil đang dần được “đóng khung” vào tính kỷ luật bởi chiến lược gia lão luyện Carlo Ancelotti. Brazil đang từng bước hồi sinh trong tay vị HLV người Ý. Họ chơi hiệu quả, khôn ngoan, mà vẫn đẹp mắt nhờ vào dàn sao Vinicius, Cunha, Paqueta…
Đó là cuộc so tài sẽ diễn ra vào rạng sáng mai, lôi cuốn cả làng bóng đá vào những bước chạy trên sân vận động NRG (Mỹ). Thưởng thức thứ bóng đá đỉnh cao đẳng cấp thế giới, và cùng chờ xem – sau nhiều thập niên, rốt cuộc giấc mơ anime của người Nhật đã hiện thực hay chưa.
Với hai điểm nhiều hơn cùng hiệu số bàn thắng vượt trội đội thứ 18 West Ham (-9 so với -22), Tottenham chỉ cần một trận hòa trên sân Chelsea để đảm bảo an toàn. Nhưng thầy trò Roberto De Zerbi bỏ lỡ cơ hội trụ hạng sớm, khi thua trận derby London trên sân Stamford Bridge. Tại đây, Tottenham chỉ thắng đúng một trong 40 trận trên mọi đấu trường, kể từ năm 1990.
Đội khách nhập cuộc quyết liệt, khi các cầu thủ di chuyển với cường độ cao, phối hợp tốc độ, nhịp nhàng và áp sát bóng rất nhanh. Mathys Tel suýt đưa Tottenham vượt lên trong hiệp một với cú đánh đầu đưa bóng dội cột dọc ở phút 11, sau quả tạt của Pedro Porro. Nhưng mọi thứ thay đổi sau siêu phẩm của Enzo Fernandez ở phút 18. Tiền vệ Argentina nhận bóng từ Pedro Neto, sút xa đưa bóng liệng vào góc thấp bên phải khung thành Tottenham để mở tỷ số.
Antonin Kinsky, người từng mắc sai lầm khiến Tottenham bị Atletico loại khỏi Champions League, bị chỉ trích khi phản xạ quá chậm trong bàn thua. Cú sút được Enzo thực hiện từ khoảng cách gần 32 mét, nhưng thủ thành Tottenham chỉ đổ người khi bóng đã bay qua cả chấm phạt đền. "Đó là một cú dứt điểm xuất sắc, nhưng cách bắt bóng nặng nề và chậm chạp như vậy thực sự khó hiểu đối với một thủ môn", Guardian nhận xét.
Sau bàn thắng, đội chủ nhà bắt đầu kiểm soát thế trận tốt hơn. Tottenham không còn nhiều khoảng trống để chơi bóng, đặc biệt ở khu vực giữa sân. Đội khách không dứt điểm trúng hướng cầu môn lần nào ở nửa đầu trận, với chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) chỉ là 0,09.
Tottenham không muốn vòng đấu cuối cùng của Ngoại hạng Anh trở thành trận chiến sinh tử cho cuộc đua trụ hạng. Họ đẩy cao đội hình trong hiệp hai. Nhưng khi chưa tạo ra pha tấn công nào ra hồn, đội khách thủng lưới lần thứ hai ở phút 67. Andrey Santos dứt điểm cận thành, khép lại pha phối hợp ăn ý cùng Pedro Neto và Enzo Fernandez.
Spurs vùng lên mạnh mẽ, khi Richarlison ghi bàn rút ngắn tỷ số ở phút 74 sau pha giật gót của Pape Sarr để tạo nên màn kết đầy nghẹt thở. Cuối trận, các vị khách dồn toàn lực tấn công Chelsea, đội cũng cần chiến thắng để củng cố hy vọng giành vé dự Europa League.
Những phút cuối chứng kiến cơ hội, kịch tính và cả tranh cãi. Micky van de Ven đòi penalty khi bị Marc Cucurella phạm lỗi trong vòng cấm Chelsea ở một tình huống phạt góc, nhưng pha va chạm xảy ra trước khi bóng chính thức được đưa vào cuộc. Sau tình huống đó, hai đội liên tục lao vào nhau, khiến trọng tài Stuart Atwell liên tục phải rút thẻ.
Cầu thủ vào thay người James Maddison có hai cơ hội ngon ăn, nhưng đều không thể tận dụng. Pha xâm nhập và dứt điểm của anh bị Jorrel Hato cản phá ở cự ly gần, còn cú sút phạt thì lại quá hiền. Sau hơn bảy phút bù giờ dồn ép mà không thể ghi bàn, Spurs chấp nhận thất bại 1-2.
Số phận của Tottenham giờ sẽ được quyết định ở vòng cuối vào Chủ nhật, khi họ tiếp đón Everton trên sân nhà. Spurs vẫn cần thêm một điểm để trụ hạng, trong trường hợp West Ham thắng Leeds ở trận cùng giờ. Nhiệm vụ này không đơn giản, khi Tottenham là một trong hai đội có thành tích sân nhà tệ nhất mùa này, với cùng 12 điểm như Burnley.
Chelsea thì vươn lên thứ 8 với 52 điểm. Họ sẽ cạnh tranh vé cuối dự Europa League với đội thứ bảy Brighton (53 điểm). Vòng cuối, Chelsea làm khách trên sân Sunderland còn Brighton tiếp Man Utd.
"Chủ tịch Liên đoàn Cầu lông Trung Quốc mất tích", đó là tiêu đề của nhiều trang báo lớn phương Tây khi đưa tin về vụ việc khó hiểu liên quan đến ông Zhang Jun.
Theo Economic Observer, ông Zhang Jun đã không liên lạc với CBA trong ít nhất 10 ngày qua, khiến cơ quan quản lý cầu lông Trung Quốc rơi vào cảnh "rắn mất đầu".
Vụ việc càng trở nên nghiêm trọng khi giải cầu lông đồng đội danh giá Thomas Cup bắt đầu diễn ra vào cuối tuần này. Như thường lệ, Trung Quốc là một trong những đội được chú ý nhiều nhất.
Sự vắng mặt của ông Zhang Jun vì vậy trở thành chủ đề nóng bỏng với cả làng cầu lông thế giới cũng như giới truyền thông Trung Quốc.
Theo News China, các phóng viên Trung Quốc đã tìm cách liên lạc với ông Zhang Jun nhưng đều chỉ nhận được thông báo "điện thoại tắt máy".
Gia đình của ông Zhang Jun thậm chí đã đến Sở Thể thao tỉnh Giang Tô (quê nhà của ông), cũng như CBA dò hỏi nhưng không nhận được câu trả lời rõ ràng.
Trong một ngày qua, thông tin ông Zhang Jun "mất tích" được lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội.
News China và báo The Star của Malaysia cho biết ông Zhang Jun có thể đang bị giam giữ trong một cuộc điều tra, liên quan những vấn đề ở CBA, cũng như Học viện Thể thao Nam Kinh - nơi ông làm phó chủ tịch.
Dù vậy, phía CBA cũng như các cơ quan chức năng ở Trung Quốc vẫn chưa đưa ra phản hồi chính thức về tình trạng của ông Zhang Jun. Những thông tin về "cuộc điều tra" hiện tại chỉ là giả thiết của giới truyền thông phương Tây và mạng xã hội Trung Quốc.
Sinh năm 1977 tại Giang Tô, Zhang Jun là một trong những tay vợt cầu lông đánh đôi giàu thành tích nhất của Trung Quốc. Ông từng giành đến 2 HCV Olympic và 1 HCV thế giới ở các nội dung đôi nam nữ.
Sau khi giải nghệ, ông Zhang Jun trở thành HLV tuyển cầu lông quốc gia, trước khi được bầu làm chủ tịch CBA từ năm 2019. Ông được xem là nhân vật vô cùng quyền lực của làng cầu lông Trung Quốc.
Năm nay 33 tuổi, Junya Ito từ lâu đã là một ngôi sao nổi tiếng của bóng đá Nhật Bản. Nhưng hơn một thập niên trước, Ito cũng có những khoảnh khắc rất "đời" như bao thanh niên người Nhật khác.
Năm 2015, sau khi tốt nghiệp Đại học Kanagawa và gia nhập CLB Ventforet Kofu, Ito không được đưa ngay lên đội một. Giống như nhiều cầu thủ trẻ khác, anh phải tham gia chương trình đào tạo đặc biệt của CLB.
Một phần trong chương trình ấy là thực tập tại một chuỗi cửa hàng tiện lợi quen thuộc, đối tác của đội bóng.
Trong màu áo đồng phục của cửa hàng, chàng trai trẻ Junya Ito khi ấy phải làm những công việc rất bình thường như xếp hàng hóa lên kệ, bổ sung sản phẩm, thu ngân, phục vụ khách và hỗ trợ bán các mặt hàng thực phẩm tại quầy đồ ăn nóng.
Cũng vì vậy, sau khi tỏa sáng ở World Cup, những bức ảnh Ito bán gà rán tại cửa hàng tiện lợi được đăng tải trở lại và lan tỏa với tốc độ chóng mặt.
Nhiều CLB Nhật Bản từ lâu đã áp dụng triết lý "đào tạo con người trước khi đào tạo cầu thủ". Họ tin rằng tài năng thôi là chưa đủ để tạo nên một cầu thủ lớn.
Thông qua những công việc đời thường, các cầu thủ trẻ được học cách đúng giờ, giao tiếp với khách hàng, tôn trọng người lao động và hiểu giá trị của những công việc nhỏ bé trong xã hội.
Điều quan trọng hơn, họ được nhắc nhở rằng mình không hề đặc biệt chỉ vì trở thành cầu thủ chuyên nghiệp.
Đó cũng là một phần trong văn hóa thể thao Nhật Bản - nơi các đội bóng luôn tự hào là một nét quan trọng trong văn hóa, bản sắc địa phương.
Những giá trị ấy có thể lý giải vì sao người hâm mộ thường xuyên chứng kiến những hình ảnh đẹp của bóng đá Nhật trên đấu trường quốc tế: từ việc cầu thủ tự dọn phòng thay đồ sau trận đấu, người hâm mộ ở lại nhặt rác trên khán đài cho tới tác phong chuyên nghiệp và tinh thần kỷ luật đã trở thành thương hiệu của các đội tuyển Nhật Bản.
Junya Ito là một ví dụ tiêu biểu cho triết lý ấy. Không phải là một thần đồng, Ito chỉ bắt đầu sự nghiệp chuyên nghiệp ở tuổi 22 sau quãng thời gian chơi bóng ở trường đại học. Anh từng bị đánh giá thấp về thể hình và không được chú ý nhiều ở các cấp độ trẻ.
Tuy nhiên, nhờ sự bền bỉ, tinh thần cầu tiến và thái độ chuyên nghiệp, Ito dần khẳng định được vị trí của mình, trở thành trụ cột của tuyển Nhật Bản trong nhiều năm qua.
Tại World Cup 2026, anh tiếp tục tỏa sáng khi ghi bàn trong chiến thắng 4-0 của Nhật Bản trước Tunisia - trận đấu được FIFA xác nhận là trận thứ 1.000 trong lịch sử World Cup.